Truyện ngắn tự sáng tác: Ái tình sầu chương 6 7 tg: Tonaa

  • bởi
  • ÁI TÌNH SẦU

(6)- ” Cô là đồ độc ác, cô không thể sinh thì để người khác sinh chứ sao lại làm trò thế này… Tôi nói cho cô biết, nếu cháu tôi có chuyện gì thì cô cũng cút khỏi nhà này đi…”

– ” Không phải con đâu mẹ, con không có đẩy cô ấy…” Cô cố gắng giải thích, cô hi vọng rằng mẹ chồng sẽ tin cô, nhưng đáp lại cũng chỉ là cái nhìn khinh bỉ, lạnh nhạt.

– ” Cô không làm thì ai làm, tôi không thể ngờ lại rước cái loại như cô về làm dâu…” Mẹ chồng cô nói rồi gọi cho anh rồi đưa ả đến bệnh viện, không thèm quan tâm đến cô nữa.

Cả căn nhà rộng lớn chỉ còn mình cô, cô ngồi thẫn thờ xuống đất, tim cô nhói đau từng cơn, cô không hiểu tại sao lại bị mẹ chồng hiểu lầm, có lẽ cô không sinh được con nên mới bị như thế sao, có lẽ nếu sinh được một đứa con chắc cô sẽ không bị đối xử như thế này. Có lẽ không sinh được con là cô sai sao? Cô đâu muốn như thế…

Cả ngày hôm đó không ai về nhà, lòng cô bắt đầu bồn chồn lo lắng.

Cô lo không phải vì cô sợ nếu ả có chuyện gì mình sẽ bị đuổi mà cô lo vì đứa bé trong bụng ả, cô biết anh rất hi vọng và mong chờ đứa trẻ đó. Cô không biết ả có cố ý hại mình không nhưng cô hi vọng sẽ không có chuyện gì xảy ra.

Cô nấu cơm dọn dẹp xong rồi ngồi ở ghế sofa đợi anh về, đợi lâu đến nỗi cô cũng lim dim mắt ngủ, vừa ngủ được một lúc thì cô cũng nghe tiếng chuông cửa, cô vội vàng chạy xuống mở cửa cho anh.

– ” Anh về rồi sao, anh có mệt không?”

Anh không trả lời, lạnh nhạt nhìn cô rồi kéo cô vào nhà, cô chưa kịp phản ứng thì đã bị anh kéo đi, anh kéo đến khi hai tay cô đỏ hoe thì mới buông ra.

-” Tôi hỏi cô, tại sao cô lại đẩy cô ấy?” Giọng anh lạnh lùng

– ” Tôi không có đẩy… là cô ấy tự ngã…” Cô rưng rưng giải thích; cô không ngờ anh lại hiểu nhầm cô, cô chỉ lại đỡ cô ấy nhưng không ngờ mọi người đều nghĩ là cô làm. Cô không thể hiểu rốt cuộc bản thân mình đã sai ở đâu…

– ” Đừng có cãi nữa… cô biết cô ấy đang mang bầu không hả, cô có biết đứa trẻ đó rất quan trọng với tôi không?”

Anh khẽ nhếch mép rồi lắc đầu nhìn cô, anh đi làm không biết chuyện gì xảy ra nhưng khi nghe mẹ mình nói anh liền nghĩ là cô làm. Anh không ghét cô nhưng hôm nay cô đẩy ả làm anh càng ngày càng ghét cô. Anh cho rằng cô ghen tỵ với ả vì ả có thể sinh con nên mới làm như vậy.

– ” Anh hiểu lầm rồi… tôi không có làm cô ấy ngã.. tôi… là cô ấy đổ lỗi cho tôi…”

– ” Chat… cô thôi đi, cô ghen tỵ với cô ấy đúng không? Loại như cô không xứng làm mẹ là đúng rồi…”

Không để cô nói hết câu anh đã thẳng tay tát cô. Nghe những câu đó cô như chết lặng, tim cô nhói lên… Lần đầu anh đánh cô, lần đầu anh hiểu lầm cô, anh nói mà không quan tâm đến cảm xúc của cô, anh cho rằng cô không sinh được con cho anh là đáng. Anh không biết mình đang đụng vào nỗi đau của cô, không sinh được con cho anh đâu phải lỗi của cô đâu chứ.

Cô lau vội giọt nước mắt rớt xuống, cố gắng không để anh thấy, hai mắt cô nhìn anh rồi cũng nhòe đi, giọng nhàn nhạt xen lẫn nghẹn ngào.

– ” Tôi không có làm, tin hay không là tùy anh…” Cô nói rồi đi lên phòng, cố gắng không để nước mắt rơi, cô không thể để anh thấy vẻ yếu đuối của mình. Cô lên phòng đóng cửa lại, nước mắt cô cứ thế mà rơi, không biết là lần thứ bao nhiêu cô khóc vì anh. Có lẽ người ta nói đúng ai yêu nhiều sẽ khổ, cô cũng không trách anh, là cô yêu anh nhiều hơn anh yêu cô, là cô yêu anh hơn chính bản thân mình nên cô tự chuốc lấy đau khổ thôi.

Cô hận chính bản thân mình, hận mình không thể sinh cho anh một đứa con, cô hận bản thân mình vì không thể giống như những phụ nữ khác… hận bản thân mình vì hết lần này đến lần khác dù đau khổ vẫn không thể buông được anh.

Đêm hôm đó anh ngủ ở phòng khách, sáng sớm thì vội dậy đi làm, anh không quan tâm gì đến cô. Anh vừa đi khỏi thì mẹ anh cũng về, bà nhìn cô với ánh mắt phẫn nộ…

– ” Cô và Hải ly hôn đi, cô dọn đồ rồi sớm cút khỏi cái nhà này… nhà này không thể chứa loại con dâu độc ác như cô…”

– ” Mẹ… mẹ đang nói gì thế ạ, con không muốn ly hôn đâu… con yêu anh ấy…”

ÁI TÌNH SẦU

(7)- ” Cô yêu nó? Yêu nó mà lại nhẫn tâm hại chết con nó? Bây giờ con nó chết rồi, cô hài lòng chưa?”

Mẹ chồng cô đay điếng, bà không thấy rõ sự việc nhưng lại cho rằng cô là người đẩy ả ngã. Bà cho rằng cô vì ghen tuông nên mới đẩy ả, bà nghĩ cô không sinh được con nhưng cũng không muốn anh có con riêng… Bà vốn không có ác cảm gì với cô nhưng hôm nay cô làm bà rất giận, trong lòng bà đầy sự căm ghét cô.

– ” Con không có đẩy cô ấy, mẹ tin cho đi mà… con không có ý muốn hại con anh Hải…”

Cô níu hai tay bà mà nước mắt rưng rưng, cô chỉ hi vọng mẹ chồng có thể tin cô, tin rằng cô bị oan. Nếu anh thật sự có hạnh phúc mới thì cô ly hôn với anh cũng được, nhưng cô không muốn ra đi trong oan ức như thế này.

– ” Cô đừng có cãi, loại đàn bà như cô tôi đi guốc trong bụng rồi… Đúng là nhà này vô phước mới có loại con dâu như cô.”

– ” Con thật sự không làm mà mẹ… con không có hại con anh Hải…” Cô khóc lóc van xin, cô hi vọng bà có thể tin những gì cô nói, cô yêu anh nên không muốn rời anh, cô muốn ở bên cạnh chăm sóc anh nhưng lại không thể, lẽ nào không sinh được con là cô sai sao?

– ” Còn cãi sao, cô không đẩy thì ai đẩy… hơn nữa chính miệng Thư Lý nói là cô đẩy”

Bà vốn dĩ không được chứng kiến mọi chuyện nhưng nghe ả nói là cô đẩy bà cũng đổ lỗi cho cô. Lần này thấy ả sảy thai bà càng thương ả, càng thương ả thì càng căm ghét cô…

Bà đâu thể biết ả làm vậy là vì tài sản, ả cố gắng làm đủ mọi cách nhưng cũng không thể có con với anh. Bà không thể biết ả và con mình chưa từng có con, đứa trẻ kia là con của ả và một tình nhân khác, vì bị phản bội nên ả không muốn giữ lại đứa bé nữa mà dựng lên vở kịch sảy thai để bắt cô gánh tội.

– ” Con xin mẹ, mẹ đừng nghe cô ấy nói… con không có hại cô ấy…”

Cô khóc lóc thản thiết, cô thương cho chính thân phận mình, không một ai chịu tin cô.

Nghe những gì cô nói bà càng căm ghét hơn, bà cho rằng cô giả tạo, suốt ngày chỉ biết khóc để nhận được sự thương hại của người khác.

– ” Cô đừng có giả vờ… cô nên buông tha cho con trai tôi đi loại đàn độc ác và giả tạo như cô không xứng đáng với nó…”

– ” Mẹ, con xin mẹ đừng bắt con rời xa anh ấy…”

Cô níu tay bà nhưng lại bị hất tay ra, bà đẩy cô ra cửa… Đúng lúc đó anh cũng về, cô nhìn anh cô mong rằng anh sẽ nói với mẹ giúp cô một câu nhưng anh cũng chẳng quan tâm…

– ” Cô có thể lên phòng dọn đồ rồi rời khỏi cái nhà này… hoặc là đi tay không cũng được, còn đơn ly hôn con tôi sẽ viết và sớm liên lạc với cô.”

Một lần nữa cô lại bị đuổi khỏi căn nhà mà cứ tưởng là hạnh phúc đó, cô ra đi với hai bàn tay trắng do dù tài sản đều do hai người kiếm ra… và có lẽ đây cũng là lần cuối, có lẽ đi rồi cô cũng chẳng có cơ hội về lại căn nhà này nữa.

Cô trở về nhà ba mẹ đẻ, tuy không được may mắn trong tình duyên nhưng bù lại cô được ba mẹ hết mực yêu thương, cưng chiều. Vì ba mẹ rất thương mình nên cô không muốn ba mẹ buồn, cô không dám kể chuyện mình bị vu oan, ép ly hôn rồi đuổi khỏi nhà. Cô chỉ định ở đây ít hôm đến khi tinh thần ổn định thì sẽ tìm một nơi khác sống, cô không muốn ba mẹ phiền lòng nữa.

Cô ở nhà mấy ngày rồi cũng đi,

cô nói với ba mẹ là về nhà chồng nhưng thực ra cô chưa biết đi đâu hết. Cô định đến một nơi khác, rời xa nơi có những kỷ niệm của hai người để quên anh đi…

Cuộc sống của cô cứ bình ổn trôi cho đến ngày anh gọi cô về ký đơn ly hôn và bàn về việc phân chia tài sản để chuẩn bị ra tòa, cô và anh không có con nên không có sự ràng buộc gì cả. Cô vừa bước vào nhà thì thấy ả và anh đang nấu ăn vui vẻ, hỏi ra cô mới biết từ khi cô đi ả đã về đây sống. Giờ đây chính bản thân cô cũng hiểu ra thì ra anh và mẹ chồng đuổi cô đi là vì muốn đưa ả về đây sống.

Tim cô đau thắt lại, dù hai người đã ly thân nhưng cô vẫn còn yêu anh nhiều lắm và càng yêu thì càng khiến cô đau vì anh.

– ” Xin chào, cuối cùng thì loại đàn bà độc ác như cô cũng bị anh ấy ruồng bỏ….”

– ” Chuyện đó có liên quan gì đến loại tiểu tam như cô…” Cô nói bằng giọng mỉa mai, cô thật sự muốn khóc nhưng lại không cho phép bản thân rơi nước mắt trước mặt ả.

– ” Liên quan chứ? Đằng nào anh ấy cũng chuẩn bị cưới tôi nên tôi muốn hai người ly hôn càng nhanh thì càng tốt….”

#còn

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 1

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 1

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 2

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 2

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 3

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 3

99 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá / 5. Số đánh giá