Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn: Ái tình sầu chương 1 2

  • bởi

#Đoản

  • ÁI TÌNH SẦU

(1)- ” Chồng, anh thấy em mặc bộ váy này thế nào”

Cô mặc bộ váy màu hồng phấn đứng trước mặt anh, hai mắt chăm chú nhìn anh chờ câu trả lời…

– ” Rất xinh, vợ anh mặc gì cũng xinh hết…”

– ” Vâng, vậy em lấy bộ này nhé…”

– ” Ừ, em mặc luôn vậy cũng được, anh thích ngắm vợ anh trong bộ váy đó…”

Anh nói rồi ôm cô ra quầy thanh toán, thanh toán xong thì hai người vui vẻ trở về…

– ” Chồng, vợ đứt tay rồi… đau quá…”

Cô đang nấu ăn thì bị đứt tay, cô nắm chặt tay mình, máu cứ tuôn ra từng giọt…

– ” Vợ sao vậy, đã bảo để chồng làm cho mà, ai khiến vợ phải đụng tay đụng chân thế này…”

Anh đang làm việc ở phòng khách nghe giọng cô thì bỏ hết đó chạy xuống bếp lo lắng nói, rồi dịu dàng băng vết thương cho cô…

– ” Chồng, anh thấy em có phiền phức không?

Em không biết làm gì anh có ghét em không?”

– ” Không đâu, em không làm được thì anh làm có sao đâu? Anh lấy em về thì anh sẽ nuôi em mà…”

Anh dịu dàng xoa đầu cô, cô cảm thấy rất hạnh phúc vì có thể lấy được một người chồng như anh. Anh là cả nguồn sống của đời cô.

Cô là tiểu thư nhà giàu, xinh đẹp, thông minh, còn anh chỉ là nhân viên bình thường. Cô yêu anh 5 năm, cô có biết bao nhiêu người theo đuổi nhưng cô không quan trọng hoàn cảnh mà lấy anh, cho anh có chỗ đứng trong công ty. Anh rất ôn nhu, chiều chuộng cô làm cô cảm thấy rất hạnh phúc, cô cho rằng mình đã lựa chọn đúng rồi, nhưng đó chỉ là trước đây…

Khi anh có địa vị rồi thì ngày càng trở nên lạnh nhạt với cô…

– ” Chồng…”

” Bụp”

Cô trượt chân ngã về phía anh, cốc cafe trên tay đổ vào đống giấy tờ trên bàn…

– ” Phiền phức, cô làm ướt hết đống giấy tờ quan trọng của tôi rồi đấy…”

– ” Em xin lỗi…” Cô khó xử nói, cô không biết cú ngã của mình lại gây ra hậu quả nghiêm trọng như vậy…

– ” Biến ra ngoài…” Anh lạnh lùng quát, ánh mắt giận dữ nhìn cô…

……………..

– ” Chồng, vợ đói…”

– ” Đói thì tự nấu mà ăn, cô có bị liệt đâu…”

Anh nhếch mép mỉa mai rồi ra ngoài đi chơi cùng cô gái khác. Anh ôm cô gái khác trước mặt cô, giây phút đó cô biết anh đã thay đổi rồi…

—————-Một thời gian sau, khi cô đã học được cách nấu cơm, làm được tất cả mọi việc trong nhà. Cô muốn làm anh vui, cô muốn được chăm sóc cho anh

– ” Chồng, hôm nay anh có về ăn cơm không?”

– ” Nấu được thì tự ăn, tôi không rảnh…”

Anh nói rồi cúp máy, cô nghe điện thoại của anh mà nước mắt cứ trào ra, anh không còn là anh của trước đây nữa, giàu sang rồi cũng để làm gì.

………………

Hôm ấy cô vô tình làm đổ nước vào máy tính của anh, anh tức giận kéo cô ra đường mắng cô….

– ” Phiền phức, cô chẳng bao giờ làm được cái gì ra hồn cả, cô cút khỏi nhà tôi đi…”

Cô bị anh ném tờ đơn ly hôn vào mặt, rồi đuổi ra khỏi nhà.

Cô đau lòng van xin ang cũng vẫn đuổi cô, cô không dám về nhà ba mẹ đẻ vì sợ họ lo lắng. Đuổi cô đi rồi anh lại dẫn người khác về căn nhà đó, cô đau xót hôm nào cũng đứng trước cửa nhìn hai người họ ân ái.

Tối hôm đó trời mưa, cô ký vào đơn ly hôn đó, có lẽ tình cảm đã hết thì không nên giữ nữa.

Sáng hôm sau cô không còn đứng trước cửa nhà anh, cũng không ai thấy cô gái đó đâu nữa… Có người bảo rằng cô ấy đã ra đi trong một vụ tai nạn đêm hôm qua….

#Đoản

ÁI TÌNH SẦU

(2)Anh không quan tâm đến cô, cô đi rồi anh cũng không thèm quan tâm nữa… Những ngày không thấy cô anh đột nhiên cảm thấy trống vắng, anh cảm giác như mất đi thứ gì đó.

Anh cho người tìm cô, nhưng vẫn không có tin tức gì, có nhiều người nói rằng cô đã chết trong một vụ tai nạn, anh nghe được nhưng không tin, tự nhiên cảm thấy đau lòng mà không hiểu tại sao.

” Reng… reng…”

Anh đang ngồi thì có điện thoại, thấy số cô anh vui mừng nghe máy, nhưng phát ra lại là một giọng của một người đàn ông khác…

– ” Anh có phải là chồng của chủ nhân số điện thoại này…”

– ” Không phải… à tôi là chồng cũ…”

– ” Cô ấy bị tai nạn nặng , anh đến bệnh viện Y đi….”

Nghe những gì người đàn ông kia nói, tim anh chợt thắt lại nhưng rồi cũng vội vàng đến bệnh viện xem cô thế nào. Cô bị tai nạn nhưng may mắn được một người đàn ông cứu, cô tỉnh dậy ngồi gục xuống thành giường khóc nấc lên, người đàn ông kia nghe được cũng đau lòng gọi cho anh.

Anh đứng trước cửa nhìn cô, anh nghe hết tiếng khóc của cô rồi chợt thấy đau lòng. Anh cố lấy tay mở cửa, liệu cô có chấp nhận tha thứ…

– ” Thiệu… Ninh”

Cô nghe tiếng gọi, giật mình nhìn anh bằng ánh mắt vô hồn, cô thấy anh tiến lại gần thì hét lên…

– ” Sao anh lại đến đây, anh đi đi…”

– ” Anh đến thăm em mà, em có sao không?”

– ” Anh đi đi… tôi không muốn nhìn thấy mặt anh…” Cô gào thét rồi giãy giụa, nước mắt rơi lã nhã…

– ” Anh xin lỗi mà, tha thứ cho anh được không?”

Anh tiến lại gần chỗ cô, sợ tâm lý cô không ổn định nên anh không dám chạm vào người cô…

– ” Tôi bảo anh đi đi, vì anh tôi đã đau khổ nhiều rồi, tôi không muốn đau khổ thêm nữa…”

Cô nói nhỏ rồi ôm mặt khóc, nước mắt rơi lã nhã ướt hết ống tay áo cô. Anh đứng đó nhìn rồi đưa tay vỗ vai cô thì bị cô đẩy ra. Anh lại tiếp tục ôm cô vào lòng rồi dỗ dành.

– ” Đừng như vậy nữa mà, anh sai rồi… anh sẽ bù đắp cho em mà…”

– ” Anh đang thương hại tôi, tôi bị thế này anh vui lắm đúng không? Ly hôn rồi thì anh đi tìm người khác đi…”

Cô khinh bỉ đẩy anh ra, tim cô đau, vì yêu anh cô cũng đã chịu bao đau khổ, giờ lại thành ra thế này. Thà như anh không đến thì tốt hơn, cô không muốn anh thấy cô trong bộ dạng này, cô không muốn anh thương hại cô…

– ” Không, anh không thương hại em, cũng không phải anh thấy có lỗi…”

Anh từ từ tiến sát lại chỗ cô, gương mặt buồn bã, dáng vẻ ôn nhu mà trước đây cô chưa từng thấy. Chính anh cũng không hiểu cảm giác của mình đối với cô là gì…

– ” Anh giỏi lắm, hay là anh muốn dày vò tôi đau khổ hơn nữa anh mới chịu? Vậy anh giết tôi là được chứ gì? ” Thiệu Ninh bỗng nhiên cười lớn, nhưng hai hàng nước mắt trên má cô rơi xuống.

Cô tự nhủ bản thân không được khóc, không được buồn vì hắn nhưng cô không thể nào kìm lòng được, cô còn yêu hắn rất nhiều. Cô đưa tay lau giọt nước mắt nóng rực đang rớt xuống hai gò má kia, giọng cô lạnh lùng nhưng xen lẫn sự nghẹn ngào…

– ” Anh không có đâu, anh thương em mà, mình làm lại được không?”

– ” Không bao giờ… mọi thứ đã kết thúc rồi… yêu anh, tôi nhận lại gì ngoài nỗi đau…”

Cô cố gắng đẩy anh ra thì càng bị anh ôm lại, anh gục đầu vào vai cô…

– ” Anh xin lỗi, em tha thứ cho anh được không, xin em cho anh một cơ hội đi mà…”

Anh nói rồi ôm cô không buông, cô cũng khó xử không biết phải làm sao…

” Ting… Ting…”

Điện thoại anh vang lên, là có tin nhắn đến, anh buông cô ra rồi mở ra đọc, là tin nhắn của cô ấy…

Anh ơi, em đau bụng quá, anh đến mang em đến bệnh viện đi…”

Cô cũng thấy tin nhắn đó, cô hi vọng anh có thể vì cô mà không đi, nhưng không, hắn nói với cô một câu xin lỗi rồi bỏ ra ngoài… Cô như chết lặng, vậy mà anh muốn cô tha thứ cho anh sao, cuối cùng cô cũng đâu bằng cô ấy…

#còn

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 1

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 1

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 2

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 2

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 3

Truyện ngắn tự sáng tác truyện ngắn tự 3

118 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 1