[truyện ngắn tình cảm] NỖI NHỚ MANG TÊN ANH…._những chất chứa luôn được giấu sau nụ cười

  • bởi

Có những buổi sớm thức dậy, ta sẽ chợt nhận ra ngày dài trôi qua nhưng mình ta lẻ bóng trên con đường mang tên Hạnh Phúc. Những nỗi cô đơn thường trực, những nỗi nhớ đong đầy không thể xóa nhòa luôn hiện hữu quanh ta. Ai cũng có một người để nhớ, một nỗi đau riêng luôn được giấu kín sau nụ cười….

Bất kể bạn là ai, xin hãy luôn kiên cường mà sống, luôn mạnh mẽ như chú hải âu sải rộng đôi cánh trên bầu trời kia, chỉ cần bạn luôn mỉm cười, hạnh phúc sẽ đến bên bạn. Hãy luôn mỉm cười vì những người bạn yêu thương dù họ ở thật gần hay cách xa muôn trùng vạn dặm. Tôi tin rằng món quà tuyệt vời nhất bạn dành cho họ chính là nụ cười và tình yêu của bạn. Chắc chắn là vậy

nụ cười xoa dịu nỗi đau

nụ cười xoa dịu nỗi đau

Ánh nắng ban mai nhè nhẹ xuyên qua khe cửa, chiếu rọi lên những đường nét của một khuôn mặt xinh xắn. Tiếng chim hót véo von bên hiên nhà như một bản hòa ca đặc sắc khiến cho bất kì ai vô tình nghe qua cũng nao lòng và bất giác đem lòng yêu mến. Cũng vì thế, âm thanh du dương, trong trẻo nhưng lại mộc mạc, giản dị ấy luôn là tiếng chuông báo thức tuyệt vời nhất dành riêng cho vị chủ nhân của ngôi nhà ấm áp này. Một ngày mới lại bắt đầu.

Thế nhưng hôm nay khác hẳn mọi hôm, vị tiểu thư của chúng ta không hề muốn thức dậy. Cuộn tròn trong cái chăn ấm áp, cô có vẻ đầy mệt mỏi và chán chường. Bởi lẽ đêm qua cô không thể nào chợp mắt nổi dù đã rất cố gắng, đến tận sáng nay cô mới thiếm thiếp được một chốc lại giật mình tỉnh dậy bởi cơn ác mộng năm nào. Cơn ác mộng về một quá khứ cô không bao giờ muốn nhớ lại nhưng lại chẳng thể nào quên, cảm giác đau nhói như có ai đó bóp nghẽn quả tim, cảm giác thổn thức vẫn luôn đeo bám tâm hồn cô. Và cũng như ngày này mỗi năm, suốt đêm qua cô đã khóc, khóc không ngừng, khóc như chưa từng được khóc. Mỗi giọt nước mắt của cô vẫn luôn chất chứa nỗi đau không thành lời.

Thế nhưng,

cô là một cô gái mạnh mẽ và kiên cường, cô không cho phép bản thân mình gục ngã. Cô phải bắt đầu một ngày mới với tâm trạng tốt nhất, nhất là trong ngày hôm nay, ngày mà cô đánh mất anh cách đây 3 năm…

Mỗi ngày từ khi anh ra đi, cô đều tự nhủ rằng bản thân phải mạnh mẽ, phải cố gắng mỉm cười, phải sống thật tốt vì đâu đó trên cõi đời này, anh vẫn có thể nhìn thấy và vẫn luôn dõi theo cô. Cô muốn anh thấy cô có cuộc sống thật tốt, để anh biết rằng không có anh, cô vẫn sẽ sống tốt, khỏe mạnh, xinh đẹp từng ngày. Cô muốn anh hối hận vì đã rời bỏ cô, không bên cạnh cô. Vậy nhưng, mỗi năm đến ngày này, cô lại nhớ anh rất nhiều, nhớ anh da diết, nhớ khoảnh khắc anh đã bỏ rơi cô mãi mãi dù cô đã van nài anh đừng rời đi, nhớ lần cuối thấy anh mỉm cười với cô và không hiểu sao cảm xúc cứ dâng trào, tuôn theo những giọt nước mắt suốt đêm tưởng như không bao giờ dừng được. Nhìn vào gương thật xót xa làm sao, gương mặt tươi tắn hồng hào ngày nào đã trở nên nhợt nhạt tiều tụy. Đôi mắt tinh lanh sáng ngời nay trở nên sưng húp đỏ hoe. Khuôn mặt hốc hác, nhìn vào như người bệnh thường niên. Đến cả cô cũng không còn nhận ra chính mình nữa, sao lại ra nông nỗi thế này…

Cô nhớ,

Ngày đầu tiên cô gặp anh, cô chỉ là một cô bé chưa hiểu sự đời, một tân sinh viên lần đầu bước chân vào đại học với sự hào hứng, nhiệt huyết và ước mơ cháy bỏng. Cô nhớ đến nụ cười ấm áp lần đầu mới quen anh dành cho cô, nụ cười tỏa nắng xóa mờ cảnh vật xung quanh, nụ cười đã mang anh nhẹ nhàng bước vào tim cô trong vạt nắng vàng tinh khôi, thuần khiết.

Cô là một con người đặc biệt. Cô thích sự đột phá và khác biệt. Cô là nữ sinh duy nhất trong lớp chọn vào đại học Bách Khoa và cô luôn nổ lực để vào ngôi trường cô muốn dù mọi người khuyên ngăn rất nhiều vì cô là con gái và trông vô cùng yếu đuối. Không ai tin rằng cô đủ khả năng theo học ngôi trường với những môn học khó nhằn và vất vả như thế. Cô cũng là người con gái đầu tiên hiên ngang tuyên bố sẽ theo đuổi anh trước sân trường. Dù gặp thất bại hay sự cự tuyệt của anh, cô cũng không nản lòng. Cô tin với sự chân thành, cô sẽ có thể khiến anh hiểu được tình cảm của cô. Ngày ngày, cô đều quan tâm, bên cạnh anh dù nắng hay mưa, những lúc buồn vui, thăng trầm trong cuộc sống của anh, cô đều hiện diện như một thói quen.

Trời không phụ lòng người, sự hiện diện của cô trong cuộc sống anh dần dần trở thành một điều hiển nhiên không thể thiếu. Cô chính thức bước vào cuộc đời anh một năm sau đó khi anh thừa nhận thích cô vào một đêm đông. Với cô, dường như lúc đó thời gian ngừng chuyển động, cô không tin vào tai mình, cô thật sự vui sướng đến độ không thể kìm chế những giọt lệ hơi thấm ướt mi mắt nhưng nụ cười tươi rói vẫn nở trên môi. Cô muốn hét lên cho cả thế giới biết cô hạnh phúc dường nào.

Nhưng điều đó đã không xảy ra vì anh đã khóa cô trong một nụ hôn, một nụ hôn ngọt ngào và nồng cháy, như cảm xúc của hai người lúc này vậy. Hai trái tim hạnh phúc đang hòa chung một nhịp đập, nhịp đập mạnh mẽ mang cả tuổi thanh xuân. Những ánh đèn đầy màu sắc đón chào lễ hội khiến cho khung cảnh thật lãng mạn, tạo thành một bức tranh say mê lòng người.

Thời gian sau đó cô hạnh phúc biết bao, những khoảnh khắc hai người bên nhau là thời gian ngọt ngào và hạnh phúc nhất với cô. Ngay cả khi tai nạn khủng khiếp ập tới gia đình nhỏ bé mà cô yêu thương nhất, cướp đi gia đình và niềm hạnh phúc đang hiện hữu của cô, quãng thời gian cô đau khổ và tuyệt vọng nhất, anh vẫn luôn kề bên động viên và an ủi cô. Anh đã chấp vá và bảo vệ trái tim nhỏ bé đã vỡ vụn trước những giông bão cuộc đời của cô. Anh cho cô tình yêu thương của gia đình mà cô tưởng chừng mình đã mất đi mãi mãi. Anh đã kéo cô ra khỏi bờ vực thăm mà tưởng chừng cô sẽ ngã xuống và vùi mình mãi mãi nơi đó. Anh chính là nguồn động lực, là niềm tin duy nhất để cô sống chứ không phải tồn tại.

Và giờ đây, khi trái tim cô dần nguôi ngoai vì nỗi đau năm ấy, khi cô tưởng chừng đã sắp quên đi tai nạn khủng khiếp ấy, khi cô tưởng mình sắp chạm tới niềm hạnh phúc, anh lại nhẫn tâm vứt bỏ cô, rời bỏ cô mãi mãi. Chính anh đã đập vỡ trái tim mà anh đã chăm chút từng chút bằng tình yêu để nó sống lại. Đúng vậy, chính anh, người cô yêu thương, người mà cô tin tưởng, người giống như người thân duy nhất của cô còn trên đời này…

Ngay lúc này,

Rửa mặt và chải đầu gọn gàng, cô vận một bộ trang phục thanh nhã và đơn giản chỉ với 2 màu trắng đen. Cô cố gắng để khuôn mặt mình không lộ vẻ tiều tụy. Phải, hôm nay cô sẽ đi gặp anh, người mà cô yêu thương. Cô muốn anh biết rằng cô vẫn sống tốt và vui vẻ từng ngày. Cô không muốn làm anh bận lòng vì cô, lo lắng vì cô…

Cầm bó hoa lưu ly trắng trên tay, cô nhẹ nhàng từng bước về phía anh. Đây là loài hoa anh thích nhất với ý nghĩa vô cùng đặc biệt “xin đừng quên tôi”. Cô nhìn anh dịu dàng, vẫn nụ cười ấy, nụ cười ấm áp như lần đầu hai người gặp nhau nhưng giờ đây chỉ còn là bức ảnh. Cô lại bật khóc. Lòng cô chẳng muốn thế vì cô biết khi thấy cô khóc anh sẽ rất đau lòng. Nhưng cô không còn kiểm soát được bản thân, giọt lệ cứ rơi lã chã trên gương mặt trắng ngần và sau đó yên vị trên nền cỏ xanh ngát. Cô ngã quỵ…

hoa lưu ly và tình yêu anh dành cho cô

loài hoa lưu ly mà anh thích và tình yêu dành riêng cho cô

Ngày anh ra đi,

khuôn mặt anh đẫm máu, dòng máu đỏ tươi nhuộm thắm cả cái áo sơmi trắng mà anh hay mặc. Phải, anh vì muốn cứu cô khỏi chiếc xe say rượu ấy mà hy sinh cả tính mạng. Anh đã tặng cô tình yêu, trái tim và cả mạng sống của anh. Trước khi rời xa cô, anh đã dùng những hơi sức cuối cùng để mỉm cười và thỏ thẻ: “Anh…anh… xin lỗi…có lẽ sau này….anh sẽ…sẽ… không thể bảo vệ em được nữa rồi…. Hãy quên…quên anh đi… Nhưng mà… anh sẽ yêu em mãi mãi… Nhất định…nhất định…kiếp sau…anh sẽ tìm lại được em. Khi đó…anh sẽ là…người chủ động…bên cạnh em…”. Hình ảnh anh lịm đi cùng nụ cười ấm ấp cuối cùng trong vòng tay cô, tiếng hét thống khổ vang khắp đêm tĩnh mịch của cô đêm đó, những lời anh nói, hơi ấm bàn tay vừa vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, những giọt nước mắt mặn chát hòa cùng nước mưa đến độ không thể phân biệt….

Tất cả, tất cả hình ảnh đêm hôm đó vẫn mãi ám ảnh cô, cô không thể nào quên, những cơn mơ hòa cùng dòng nước mắt vẫn luôn theo cô nhiều năm nay. Xin lỗi, xin lỗi anh thật nhiều vì cô không thể hoàn thành tâm nguyện của anh, cô khong thể quên anh, anh vẫn luôn tromg tim cô, trong tâm trí cô mọi lúc. Cô nhớ anh thật nhiều…

Dòng ký ức ùa về khiến cô càng nhớ về anh nhiều hơn. Cô chỉ muốn nói với anh rằng, anh không hề có lỗi, anh đã hy sinh vì cô quá nhiều, anh luôn vì cô. Cô từng ước rằng mình chưa từng quen anh hay lúc ấy cô không theo đuổi anh thì có lẽ bây giờ anh vẫn còn trên cuộc đời này và có một cuộc sống hạnh phúc. Là cô có lỗi với anh…

Cô biết tình yêu anh dành cho cô rất lớn, anh cũng chưa từng oán trách cô. Nuốt ngược nước mắt vào trong, cô tự hứa với bản thân mình hôm nay sẽ là ngày cuối cùng cô khóc. Cô phải cười nhiều hơn vì anh luôn dõi theo cô, gia đình cô cũng thế. Cô phải yêu thương bản thân nhiều hơn vì mạng sống của cô được đánh đổi bằng cả cuộc đời anh. Anh sẽ luôn tồn tại trong trái tim cô và hình ảnh anh sẽ luôn được nuôi dưỡng bằng tình yêu và hồi ức ngọt ngào của 2 người. Ngước nhìn bầu trời xanh thẳm, quang đãng, nhìn gương mặt rạng ngời trong ánh nắng của anh, cô nhẹ nhàng đặt bó hoa xuống, mỉm cười: “Anh à, em sống rất tốt. Em sẽ cố gắng thay cả phần của anh nữa. Em vẫn luôn nhớ anh, rất…rất nhớ anh và vì anh mà cố gắng. Anh tự hào về em đúng không?”. Một lần nữa, mắt cô lại nhòe đi nhưng môi cô vẫn nở nụ cười, giọng nấc nghẹn ngào: “ anh à… em cảm ơn anh… rất nhiều, về tất cả mọi thứ. Em cũng xin lỗi anh. Nhưng anh à, em yêu anh…mãi mãi…”

Cô ở bên anh suốt ngày hôm ấy cho đến khi ánh chiều tà buông dần mới rời đi. Trước khi khuất bóng, cô còn lưu luyến ngoái đầu nhìn anh lần cuối. Thời tiết hôm nay thật ấm áp, ấm như vòng tay anh ôm cô. Gió thoảng khẽ lướt qua như mang theo lời anh nói: “Làm tốt lắm, cô gái bé nhỏ của anh! Anh mãi mãi yêu em”. Đúng vậy, cô cảm nhận anh vẫn luôn bên cạnh cô như chưa từng rời xa, cũng như tình yêu cô dành cho anh cũng chưa từng vơi đi bao giờ. Sau ngày hôm nay, cô sẽ vì anh mà sống thật tốt như lời cô đã nói, phấn đấu thay cả phần anh. Cô cười, nụ cười vì anh…

…Nơi xa ấy, anh vẫn nhìn cô và cũng mỉm cười theo. Nụ cười chất chứa đầy yêu thương…

_NHẤT ĐỊNH AI CŨNG SẼ TÌM THẤY HẠNH PHÚC CỦA BẢN THÂN MÌNH_

tôi yêu bạn

tôi yêu bạn

Đúng vậy, dù bạn là ai, tôi tin rằng trên cõi đời này ít nhất vẫn luôn có 1 người dõi theo và yêu thương bạn. Khi bạn tuyệt vọng nhất, hãy nhìn vào gương và mỉm cười thật tươi. Bạn sẽ nhận ra rằng nụ cười của bạn thật xinh đẹp biết bao, tỏa sáng biết bao. Bạn có thể khóc vì nước mắt là liều thuốc trị đau tạm thời tốt nhất. Nhưng xin bạn hãy chỉ khóc 1 lần rồi thôi, hãy mạnh mẽ đứng lên vì cuộc đời còn lắm điều tươi đẹp và thời gian chính là liều thuốc hữu hiệu nhất cho những nỗi đau dài. Tôi yêu bạn và mọi người xung quanh cũng yêu bạn. Hãy nhớ rằng cơ thể này là món quà mà mẹ chúng ta đã cho chúng ta bằng sự hy sinh cao cả nên hãy gìn giữ và trân quý nó. Bạn làm được mà đúng không?

33 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá / 5. Số đánh giá