[TRUYỆN NGẮN] NHỮNG SỐ PHẬN KHÁC NHAU CỦA CUỘC ĐỜI-THÁI LA

Cứ mỗi đêm mười hai giờ kém mười phút dù cho trời mưa hay gió quật mạnh, họ sẽ dành 10 phút trong ngày của mình hẹn nhau đến một góc cuối đường kể cho nhau nghe về một chuyện đáng nhớ nhất trong ngày. Nếu là chuyện vui họ sẽ vui cùng nhau, nếu là buồn họ sẽ cùng nhau động viên quên hết những chuyện ấy đi để bắt đầu một ngày mới tốt lành. Hết 10 phút, họ lại tiếp tục quay trở lại làm việc.

thành phố đẹp 1

Ba mảnh đời gặp nhau

Thời gian Tết gần đến, những trận gió rét mỗi một lúc một mạnh. Càng về đêm, chúng lại càng thi nhau ai là kẻ thổi mạnh nhất. Trong cái đêm làm tình làm tội của những kẻ lộng hành ấy, vẫn có những mảnh đời cố chống chọi để kiếm sống. Tiếng rao bánh mì văng vẳng trong đêm, tiếng xì xụp của những người ăn hủ tiếu và tiếng xào xạc của người quét rác thành phố. Ba mảnh đời khác nhau nhưng họ đồng cảm với nhau vì cùng cảnh ngộ và trở thành những người bạn tốt cùng đồng hành trong những đêm lạnh giá.

Cứ mỗi đêm mười hai giờ kém mười phút dù cho trời mưa hay gió quật mạnh, họ sẽ dành 10 phút trong ngày của mình hẹn nhau đến một góc cuối đường kể cho nhau nghe về một chuyện đáng nhớ nhất trong ngày. Nếu là chuyện vui họ sẽ vui cùng nhau, nếu là buồn họ sẽ cùng nhau động viên quên hết những chuyện ấy đi để bắt đầu một ngày mới tốt lành. Hết 10 phút, họ lại tiếp tục quay trở lại làm việc.

Người đàn ông bán bánh mì mở đầu câu nói trước:

  • Hôm nay lúc tôi đi nhận bánh mì, trên đường đi tôi nhìn thấy một con mèo đen, nó cứ lởn vởn trước mặt. Tôi đoán chắc chắn sẽ có chuyện chẳng lành. Vì thế tôi đi thật nhanh tránh xa con mèo ra. Tiếp một đoạn, tôi tiếp tục nhìn thấy một con chó, nó cứ nhè vào tôi mà đi tè. Tôi bực mình quá mắng nó một cái. Tôi oán giận đúng là một ngày xui xẻo. Đến nhà chủ nhận bánh mì, tôi lại càng như ngất xỉu hơn, số tiền mà tôi mang theo để trả bánh mì mất sạch. Tôi cảm thấy dường như mất đi nửa sự sống. Xui xẻo nối tiếp xui xẻo, hôm nay tôi vừa mất tiền lại còn chẳng bán được một ổ bánh mì nào ngoại trừ một ổ cho một người ngoại quốc. Một ổ năm ngàn nhưng ông ta lại đưa cho tôi tờ 50 đô và bảo rằng nó là của tôi. Tôi nằng nặc trả lại cho ông ấy, nhưng ông ấy cứ bảo tôi cầm vì ông ấy gặp chuyện may mắn. Tôi thiết nghĩ nếu như hôm nay tôi không làm mất số tiền kia thì có lẽ tôi đã được dư một khoản tiền của người ngoại quốc đó rồi.

xóa dòng này đưa ảnh vào

Tâm sự giữa đêm khuya

Đến phiên người phụ nữ bán hủ tiếu thở dài thườn thượt:

  • Tôi thì khác với anh, tôi bán rất được. Đến bây giờ chỉ còn một ít nữa là bán hết, nhưng ngặt nỗi tôi gặp mấy người khách chả ra gì. Họ muốn ăn nhiều nhưng lại cũng muốn trả tiền ít. Hết xin cái này rồi lại đến xin cái khác. Tôi bực mình không sao hết được.

Cuối cùng người phụ nữ ôm cây chổi quét đường kể:

  • Hiệu suất làm việc của tôi hôm nay tăng lên rất nhiều. Tết cận đến, người ta có nhu cầu thải rác rất nhiều, nên chúng tôi cũng phải làm việc vất vả hơn ngày thường nhiều. Tuy cực nhưng mỗi lần dọn xong, nhìn thành phố đẹp hơn mà chính chúng tôi là người tạo nên cái đẹp ấy chúng tôi lại càng vui hơn.

thành phố đẹp

Lời bộc bạch chân thành

Người đàn ông bán bánh mì không đồng ý, lên tiếng:

  • Chị không hề vui một chút nào. Tôi đã thấy hết rồi, hôm nay chị bị một người phụ nữ mắng chỉ vì chị vừa dọn rác xong, bà ta lại vứt một đống rác khác. Chị nhắc nhở bà ta thì bị bà ta mắng: Tôi nói cho các cô biết, Nhà nước trả lương cho các cô rồi, có rác thì cứ phải quét dọn, không lắm lời.

Chị bị người ta khinh thường nên chị khóc, tôi thấy chị lấy tay quệt nước mắt mấy lần.

Người phụ nữ lao công hỏi lại:

  • Phải, tôi có khóc nhưng anh không cảm thấy công việc của tôi cũng đáng tự hào lắm sao? Tôi vui vì điều đó

Người phụ nữ bán hủ tiếu lên tiếng:

  • Chỉ có chị mới lý tưởng hóa công việc của mình. Hôm nay chị gặp chuyện tồi tệ nhất trong ba người. Hai người chúng tôi may mắn hơn nhưng lại than vãn, còn chị thì ngược lại cảm thấy đó là một chuyện vui.

Người phụ nữ lao công trả lời:

  • Tôi chỉ muốn nghĩ đến những điều tích cực để sống lạc quan hơn. Tuy nghề quét dọn đường phố cực trăm bề lại có những lúc bị người ta khinh khi, cộng thêm với việc mọi người cứ thay nhau vứt rác bừa bãi hay cả khi có thùng rác bên cạnh tôi nản vô cùng, nhiều khi cũng muốn bỏ việc. Nhưng cứ thấy một thành phố sạch đẹp xanh tươi sau khi hoàn thành công việc là tôi lại thấy yêu với cái nghề quét rác này.

Người đàn ông bán bánh mì cất tiếng:

  • Vậy những ngày tết thì sao. Trong khi chúng tôi ngồi ở nhà đón tất niên năm mới thì những người như chị đang ở ngoài đường dọn cho thành phố xanh sạch đẹp sau một đêm đón giao thừa náo nhiệt thành phố ngập tràn trong các bãi rác bừa bãi vì những người thiếu ý thức. Họ đâu có chịu hiểu cho những người lao công, họ cứ nghĩ vứt rác thì sẽ có những người lao công quét dọn, và thành phố vẫn sạch đẹp trở lại dù cho những hành vi đấy là thiếu ý thức.

Người phụ nữ lao công lại nói:

  • Anh nói đúng, những ngày lễ tết hoặc bão gió rác tăng lên gấp ba lần và chúng tôi buộc phải tăng ca dọn sạch để sáng sớm mai mọi người đón tết trong một thành phố sạch đẹp xanh tươi. Chúng tôi không được đoàn tụ với gia đình vào đêm giao thừa vì mải bận dọn rác cho xong. Nhiều khi tôi cũng trách mọi người xả rác bừa bãi chỉ nghĩ cho mình mà không nghĩ đến những người quét rác chúng tôi phải cực khổ. Nhưng cái yêu nghề vì một thành phố sạch đẹp bắt buộc chúng tôi phải tiếp tục làm. Tôi chỉ mong sao, mọi người ý thức hơn trong vấn đề rác thải vào ngày tết, có ý thức hơn để chúng tôi dọn dẹp nhanh hơn để về đón tết cùng gia đình.

Người phụ nữ bán hủ tiếu nói:

  • Hai chúng tôi ủng hộ chị, rồi một lúc nào đó, mọi người sẽ nghĩ đến những người quét dọn rác thành phố mà ý thức hơn không xả rác bừa bãi để bọn chị đỡ cực. Đến mười hai giờ rồi, thôi chúng ta trở lại công việc thôi, qua ngày mới rồi đấy.

Lời nói vừa dứt cả ba mảnh đời quay người đi ba lối khác nhau, họ lại tiếp tục cuộc sống của mình với những điều thường nhật hằng ngày.

***

Câu chuyện được lấy cảm hứng từ những người làm công việc vẽ nên màu xanh thành phố cũng được lấy từ những câu chuyện có thật. Câu chuyện nhắn nhủ với mọi người mỗi công việc đều có một ý nghĩa riêng và cái nhìn tích cực trong cuộc sống đối với bất kì ngành nghề nào. Và trong những ngày tết rất mong tất cả mọi người sẽ ý thức và tự giác hơn trong vấn đề môi trường và rác thải để tất cả mọi người đều có một cái tết trọn vẹn.

Thái La

57 views