[Truyện ngắn] Nhà là nơi… không ai muốn trở về!

P/s: “Nhà”truyện ngắn hoàn chỉnh đầu tiên mình viết năm 17 tuổi. “Nhà” là những mảnh kí ức vụn vỡ và chắp vá trong suốt quãng đời mình mang theo. Vì muốn giữ nguyên vẹn những cảm xúc ấy nên mình không chỉnh sửa, dù có đôi chỗ diễn đạt còn ngây ngô. Mình đã từng mang nó đi thi và được đọc trước rất đông người chứng kiến. Mình đã run lắm. Nhưng mình cũng vui biết bao khi có những giọt nước mắt đã rơi, ngay trong khoảnh khắc mà “Nhà” được đọc lên. Mình hi vọng rằng khi bạn dành thời gian để đọc “Nhà”, bạn cũng sẽ có những phút giây đồng điệu với “Nhà” và với mình. Mình rất cảm ơn và trân trọng điều đó! Mình xin lỗi vì mấy dòng chữ to bất thường, mình phải đặt cho… có thôi :D.

đám mây hồng xanhh

Nó nằm trên cỏ, ngắm nhìn bầu trời mây kia rất xanh và nghe tim mình đập lên từng nhịp thổn thức.

Chẳng biết từ bao giờ đã không còn một giấc ngủ ngon, khi những cơn ác mộng cứ liên tục dội về trong tiềm thức. Nó khẽ nhắm mắt, để mặc giọt nước mắt lăn dài, mặn chát trên môi, nó muốn chạy trốn khỏi thế giới ngoài kia để những kí ức thôi giày vò thêm nữa… Những mảnh ghép của quá khứ như một thước phim quay chậm hiện về, xước xát bởi những tổn thương không thể nào quên…

20/10/2009.

Tiếng mưa gõ nhẹ lên mái tôn từng hồi chao chát, tiếng đầu dây bên kia vang lên từng lời nói như cứa mạnh vào tim: “Tao chán cái nhà này lắm rồi! Nếu mày không đẻ được thì để tao đi kiếm chỗ khác!” Lại một đêm dài, nơi căn nhà rộng thiếu vắng hình bóng một người đàn ông, thiếu một bờ vai để nương tựa. Hai đứa con như chim lạc tổ, bơ vơ nép mình sau cánh cửa, bám vào vai áo mẹ khóc to – chúng sợ tiếng sấm, sợ bóng đêm, sợ cả người đàn ông chúng phải gọi là cha… Chúng chưa một lần được cảm nhận hơi ấm tình thương từ cha, chưa một lần được cha cầm tay dắt đi học và chưa một lần, dám nhìn thẳng vào ánh mắt của cha.

 15/2/2010.

Tiếng xe của cha dần về, nó hoảng hốt, khoá chặt cửa, ngồi lặng lẽ trong góc phòng không dám phát ra tiếng động nào. Những bước chân ngày càng đến gần hơn, nó giật mình bởi tiếng nói vọng đến:- “Nhi! Con Nhi đâu, mày ra đây cho tao!”Cả người nó run lên, bất giấc bật khóc nức nở. Nó mở hé cánh cửa, lặng lẽ bước ra, cúi đầu như một đứa trẻ mắc lỗi.

– “Mày đang làm cái gì đấy hả? Mày ra đây!” – Nói rồi, cha vứt thẳng tờ giấy báo kết quả học tập của nó rơi vãi trên sàn nhà. – “Mày xem, tự mày mở mắt ra mà xem! Mày học hành thế nào, mày ngu dốt đến thế thì nghỉ học luôn đi! Mày không bằng nổi một phần của con người ta, thật là nhục nhã!”

Nó khóc to hơn, luống cuống không biết phải trả lời ra sao. Nhưng chỉ mình nó biết, nó đã cố gắng rất nhiều, đã mệt mỏi và sợ hãi bao nhiêu vì những điểm số mang tính hình thức, đã gồng mình chịu đựng những áp lực học tập, gia đình nhiều đến thế nào…

– “Sao mày không trả lời tao? Tao không có loại con như mày! Loại con gái vô dụng!” Nó không chịu đựng được nữa, nghẹn ngào trong tiếng nấc: “Tại sao cha luôn đổ hết mọi thứ lên con? Vì con là con gái? Nhưng con gái thì không phải là con của cha hay sao!”Cha nhìn nó đầy giận dữ, với chiếc gạt tàn rồi đập thẳng vào đầu nó cùng những lời chửi rủa không ngơi: “Tao hối hận vì đã sinh ra mày! Mày đã phá nát cả cuộc đời tao.  Mày biết không, biết không!” – từng lời nói đều như một vết dao đâm thẳng vào tim, đau đớn, tê dại. Đến khi cha rời đi, nó mới dám bật khóc thật to, rồi chạy thẳng vào nhà tắm, máu nhỏ từng giọt xuống cánh tay. Nước lạnh làm nó tỉnh táo hơn, mặc cho cái rét 7 độ ngoài trời đang ngấm vào da thịt. Nhưng hình như, chẳng lạnh bằng tim cha thì phải…

08/03/2011.

Một con bé 11 tuổi, nước mắt giàn giụa, run sợ khi chứng kiến từng hành động bạo lực của cha.

Mẹ yếu ớt chống trả những cú đánh ấy, van xin cha dừng lại. Mẹ với những vết thương chưa lành đã phải hứng chịu thêm những trận đòn khác, liên tiếp, mỗi ngày. Mẹ – người phụ nữ sống cả một đời chỉ vì hai tiếng: Gia đình. Chưa từng sắm cho mình một chiếc áo mới, tiền bạc có bao nhiêu chỉ để dành lo chạy chữa – thầy này, cô kia, thuốc này, thuốc nọ… chỉ mong có được một đứa con trai, chỉ mong giữ được cho con mái nhà…Nó lớn lên và cũng đã hiểu: sự tồn tại của chính mình là một điều sai trái, nó là một “sản phẩm” không đáng có của cha mẹ. 11 tuổi – lần đầu tiên, nó muốn mình biến mất. Nó thấy mình vô dụng và thừa thãi biết bao.

Nỗi tuyệt vọng như một hố sâu muốn nuốt chửng lấy nó, nó thu mình trong vỏ ốc để trốn chạy, để muốn một lần được ngủ quên. Nó thấy xấu hổ vì thứ hạnh phúc tô vẽ trước mắt bao người, được giấu kín trong lớp vỏ xù xì, thô nhám của những mâu thuẫn, tổn thương, của một sự thật trần trụi rằng: Cha mẹ nó không còn yêu nhau nữa! Với nó, cha giống như một người xa lạ chỉ thỉnh thoảng xuất hiện, rồi cũng thế mà đột ngột biến mất. Cha, trong kí ức non nớt của nó chỉ là những trận đòn roi đến tím tái, bầm dập, vết sẹo dài sau lưng luôn được nó giấu kín sau lớp áo dày, lồi lõm, méo mó như chính nơi nó sinh ra, nơi được gọi là: Gia đình – với những giông bão dồn dập mỗi đêm!

Nó vẫn luôn tự hỏi: “Con gái thì có sao? Con gái cũng có thể chăm sóc cho cha mẹ, con gái cũng có thể khiến cha mẹ tự hào…” Nhưng chưa một lần nào nó đủ can đảm nói ra, bởi hằn sâu nơi trái tim là một khoảng trống quá lớn vì sự phân biệt của xã hội, vì một niềm ao ước cả đời cha mang theo, chẳng có cách nào giãi bày, chẳng có lối nào vượt thoát. Người ta vẫn bảo: “Cha mẹ nào chẳng thương con!” nhưng sự thật có phải thế hay không? Không, không phải. “Hổ dữ còn không ăn thịt con”, nhưng con người vẫn có thể tàn nhẫn đánh đập con mình đến chết, vẫn không ngại những lời xỉ vả, mắng nhiếc con, chưa bao giờ đặt mình vào vị trí của con để hiểu. Còn những đứa trẻ? Chúng chỉ là một tờ giấy trắng, ít nhất đã có những lần, muốn hiểu cho nỗi lòng cha mẹ!

19/1/2012.

Cha về nhà sau mấy tháng vắng mặt, để lại đơn li hôn rơi trên mặt bàn, lạnh lùng nhìn mẹ rồi quay đi.

Mẹ đứng chết lặng, nhìn điều mình gìn giữ bao lâu nay vỡ vụn thành từng mảnh tan tành… Suốt một đời, cha mẹ chỉ muốn sống vì con cái, vì lo con thua thiệt với bạn bè.  Nhưng cha mẹ đâu có biết, con cái không bao giờ sung sướng khi cha mẹ hi sinh vì mình, con cái sẽ sống nặng trĩu với cái gánh trên lưng đó. Con cái không muốn mình làm cái cùm xích, cùm xích cha mẹ trong một mối quan hệ đã tan nát…

28/1/2012.

 Cái lạnh mùa đông khiến nó muốn ngủ vùi trong lòng  mẹ như ngày bé. Nó chạy đến ôm lấy thế giới của mình trong vòng tay nhỏ, và thầm nghĩ: “Mẹ đã gầy và xanh xao đi biết bao. Những sợi tóc bạc và nếp nhăn cũng đã nhiều hơn, nhưng mình chưa từng một lần nhìn kĩ. Mẹ đã chịu đựng nhiều tổn thương thế nào, mình cũng chưa một lần thấu hiểu…” Tự nhiên, nó thấy khoé mắt mình cay cay và lòng đầy xấu hổ.

Mẹ nhẹ nhàng vuốt lên mái tóc và lau những giọt nước mắt của nó bằng bàn tay đầy chai sần, thô ráp.  Mẹ thủ thỉ những câu chuyện ngày xưa, khi mẹ là một cô gái trẻ đầy nhiệt huyết và tình yêu, rồi mẹ bảo: “Con à, bố mẹ sẽ li hôn. Bố mẹ sẽ không sống với nhau nữa. Nhưng bố sẽ vẫn là bố của con. Bố mẹ đã từng yêu nhau rất chân thành, con cần hiểu rằng, dù gì thì gì, trên đời này, tình yêu vẫn có thật, đừng vì sai lầm của mẹ mà hận thù một nửa thế giới…” Ngày hôm ấy cũng là ngày cuối cùng mà mẹ rơi nước mắt, bởi mẹ luôn kiên cường và mạnh mẽ như thế, luôn là một chỗ dựa an toàn, ấm áp cho hai chị em.

20/3/2012.

Lần đầu tiên cha không còn trong bộ dạng dữ tợn ngày nào, chỉ nhìn hai chị em nó một lúc rất lâu và nói: “Nhớ nghe lời mẹ!” rồi lên xe chở đồ đạc rời đi. Đó cũng là lần cuối cùng nó gặp lại cha. Không một cuộc gọi. Không một lời nhắn. Và không gì cả. Ba mẹ con nó đã hoàn toàn biến mất trong cuộc đời cha.

14/01/2016.

Những tia nắng đầu tiên chiếu xuống làm nó nheo nheo mí mắt, mùi cỏ thơm, bầu trời sáng trong và mây cũng bồng bềnh hơn. Nó đứng dậy, đặt những bước chân đầu tiên trên cỏ, vô định trong con đường tương lai mù mịt phía trước. Chẳng biết đến bao giờ, cơn ác mộng đó mới thôi lẻn vào giấc ngủ chập chờn mỗi lúc. Chẳng biết liều thuốc nào có thể chữa trị được những vết thương nơi trái tim. Chẳng biết có ngày nào, ba mẹ con nó hiện về trong suy nghĩ của cha, dù chỉ là thoáng chốc…

nhà là nơi nào

105 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 6