Truyện ngắn: Người đẹp đầu trọc | Hóa ra người mà bản thân mình nhớ nhất chính là mình của ngày xưa.

Thấy tôi mới vào thì Hồng Loan cứ sai vặt tôi đủ thứ việc ,, tất nhiên là những lúc Hải ko có ở đó , còn khi Hải ở đó thì cô ta lại ngọt như mía lùi luôn,, sáng nay tôi đang bận việc thì Loan bảo

  • – Hoà ơi em đi pha cho chị cốc cafe đi ,!

Tôi ngẩng lên thì chị ta hỏi

  • – Ko được sao???
  • – Dạ được ! Vậy chị chờ em một chút nhé, em đang dở tay ạ!
  • – Giờ chị đang buồn ngủ mới cần uống cafe chứ lát nữa thì lại ko cần em ạ!

Thấy chị ấy nói vậy tôi đứng dậy ra chỗ chị lấy cái cốc thì Hải vào

Vừa thấy Hải vào Loan vội vàng đứng dậy cầm luôn cái cốc trên tay tôi

  • – Để chị làm cho ,,

Rồi chị ta quay ra bảo với Hải

  • – Em đi pha cafe ạ, em pha cho anh một cốc nhé!

Hải gật đầu

  • – Ừm !

Rồi Hồng Loan vui vẻ đi pha cafe cho cả phòng luôn,, cô ta thái độ khác hẳn luôn ,, trước mặt Hải Loan luôn nhẹ nhàng và tử tế với tất cả mọi người còn khi ko có Hải thì cô ta thái độ mặt lúc nào cũng khó chịu ai làm ko vừa ý thì cô ta nói thậm tệ luôn phải nói Loan sống hai mặt nhưng vì cô ấy là quản lí của chúng tôi lại là người luôn bên cạnh tổng giám đốc nên cả phòng sợ cô ấy và ko ai giám nói gì cả Tôi vốn thẳng tính ko sợ Loan đâu nhưng mà tôi nghĩ đơn giản là tôi muốn sống và làm việc một cách yên bình nhất vì tôi ko sống được bao lâu nữa nên tôi ko cần phải bon chen với xã hội này làm gì cho mệt.. chỉ cần Hồng Loan ko động chạm tới tôi thì tôi cũng ko cần phải bận tâm về cô ấy…

Truyện ngắn: Người đẹp đầu trọc

Truyện tự sáng tác 1

Truyện tự sáng tác 1

Tác giả: TONAA

Truyện tự sáng tác 2

Truyện tự sáng tác 2

Chương 3: Hóa ra người mà bản thân mình nhớ nhất chính là mình của ngày xưa.

Truyện tự sáng tác 3

Truyện tự sáng tác 3

Một tuần làm việc trôi qua tôi đã quen với công việc và đã quen hết mọi người trong phòng , tính tôi lại hay nói và trêu mọi người nên ai cũng quý tôi có gì ăn cũng để phần cho tôi, riêng Hồng Loan thì ko cô ấy luôn để ý tôi từng tí một,, tôi làm việc gì chị ấy cũng ko đồng ý,, mặc dù tôi làm đúng nhưng chưa bao giờ được chị ấy công nhận cả

Lúc chị Loan đi ra ngoài chị Nga động viên tôi

  • – Em đừng buồn nhé, tính của chị Loan là vậy đó,, ngày trước bọn chị mới vào cũng khổ như em đó,, cố lên một thời gian nữa là qua thôi !
  • – Thế chị ấy luôn khắt khe như thế với người mới hả chị???
  • – Ừm e,, rồi sẽ qua thôi mà !

Chị Loan khó tính nhưng bù lại chị Nga lại dễ tính và rất thương tôi như vậy là tốt rồi.. tôi tin chỉ cần tôi làm tốt thì chị Loan sẽ k để ý tôi nữa , tôi tin là như vậy !

Mặc dù khá thân thiết với chị Nga nhưng tôi vẫn phải giữ khoảng cách với chị ấy ,, vì tôi sợ nhỡ ko may hai chị em đang trêu đùa nhau mà chị ấy lại túm phải mái tóc giả của tôi thì chết ,, nên tôi cứ tránh được gì thì tránh luôn ..

..

Chiều nay đi làm về trời gió mát rất dễ chịu khi đi qua bờ hồ tôi lái xe chậm lại để hóng gió mặc dù rất thích nhưng tôi ko giám bỏ khẩu trang ra đâu vì mẹ tôi luôn dặn tôi đi đường phải đeo khẩu trang để tránh ngửi phải những thứ mùi lạ vì tôi đang bị bệnh nữa

Tôi đang tận hưởng những cơn gió mát ,, công nhận là mát thật tôi thấy mát mẻ lên tận đỉnh đầu luôn cảm giác phê pha rất khó tả,,,

  • – Này chị ơi ?? Chị gì ơi??

Tôi vẫn chưa nghe thấy gì cả ,, gió thổi mát mẻ thế cơ ,,tiếng gọi to hơn

  • – Chị ơi ,, chị gì ơi ??

Tôi giật mình quay lại , tức thật đấy người ta đang hóng gió gọi cái gì mà gọi , vô duyên thế ko biết tôi đang tính bỏ khẩu trang ra chửi cho một trận vì cái tội phá đám tôi hóng gió thì ôi thôi “” người gọi tôi chính là sếp của tôi Hải đi ô tô phía sau tôi từ bao giờ ko biết nhưng chắc tôi đeo khẩu trang nên anh ko nhận ra tôi anh ta thò cổ ra hỏi tôi

  • – Chị làm gì mà mải mê thế tôi gọi mấy câu mà ko thấy quay lại ??

Tôi ậm ừ

  • – À ,, xin lỗi anh tại tôi đang mải hóng gió mà anh gọi tôi bảo gì tôi vậy??
  • – Tôi bảo là ,, chị làm rơi tóc ở trên đầu xe của tôi rồi đây này , lại mà lấy đi để tôi còn đi về chứ?

,,,

Tôi thề rằng tim tôi như muốn ngừng đập luôn vậy ,, nhìn lên đầu xe của anh ấy tôi thấy rõ mái tóc giả của tôi đang nằm lù lù một đống ở đó ,,,nhìn bộ dạng ngạc nhiên của anh ta khi anh ta nhìn cái quả đầu trọc lốc như sư cô của tôi mà tôi chỉ muốn độn thổ luôn ,, tôi xấu hổ kinh khủng luôn,, sao tôi lại gặp anh ta trong hoàn cảnh này chứ ,, tại sao lại là anh ta ????

– Chị sao thế ? Ko định lấy tóc à?

Trời đất ơi,, tôi muốn nhảy xuống hồ luôn chứ lấy tóc tai làm cái gì nữa,, thấy tôi vẫn đứng ì ở đó ko ra lấy tóc nên anh ta bước xuống định lấy tóc ra đưa cho tôi thì tôi hoảng quá ,, lúc này người tôi như có một luồng điện cực mạnh và tôi cảm thấy như có sức mạnh phi thường nào đó đang chạy trong người tôi ,, tôi quay người vít ga và phi thẳng một mạch luôn ,, tôi phải chuồn thật nhanh thôi , nhất định tôi sẽ ko để anh ta biết tôi đâu ,, anh ta mà biết thì cả công ty cũng sẽ biết thì tôi biết để mặt vào đâu ,,

Tôi phóng nhanh quá anh ta còn chưa kịp nói gì thêm nữa anh ta cầm mái tóc giả kéo ngăn tủ đồ ra để vào ở trong đó có bộ tóc giả dài ngang vai mà lần trước tôi làm rơi ở phố ,, anh ta nhìn hai bộ tóc giả hết gãi đầu rồi lại gãi tai

” Lạ nhỉ ,, đây là bộ tóc giả thứ 2 mà mình nhặt được ,, chả lẽ mình có duyên với người trọc đầu sao???”

Thấy tôi về nhà với cái đầu trọc mẹ tôi ngạc nhiên

-Ơ hôm nay con ko đội tóc giả đi làm sao???

Tôi xị cái mặt xuống

– Con làm rơi mất rồi mẹ ạ,, lại mất vài triệu rồi ,, huhu ko biết con đi làm có đủ tiền mua tóc giả ko nữa???

– Thế con ko đội mũ bảo hiểm à? Đi đường gió nữa , đáng lẽ con phải đội mũ bảo hiểm và quấn thêm khăn nữa thì mới ko bay mất tóc chứ??

-Hay là con ko đội tóc giả nữa ,, cứ để nguyên cái quả đầu trọc này nhỉ ,, đỡ tốn tiền !

Tôi tưởng mẹ tôi sẽ phản đối ai ngờ bà còn ủng hộ nhiệt tình luôn

– Đúng ,, đúng đấy con ạ ,, có khi thế lại hay đấy ,, rồi con gái mẹ lại nổi tiếng luôn lại hót hòn họt luôn thì sao ,, mẹ ủng hộ luôn con cứ để nguyên vậy đi con!

Tôi lắc đầu

– Ko bao giờ nhé ,, rồi mọi người trong công ty sẽ cười con ,, ôi trời đất ơi con chỉ nghĩ thôi mà đã thấy sợ dần rồi mẹ bỏ cái ý nghĩ đó đi hộ con !

Rồi mẹ tôi bắt đầu nói liên hồi

– Cái con bé này chả biết gì ,, con có nhớ bộ phim người đep đầu trọc ko? Đấy cái con bé đó để đầu trọc đi làm đó, rồi còn lấy chồng sinh con rồi tóc lại mọc đó con,, này mẹ bảo này hay là con cũng yêu đi , có khi con có người yêu rồi cưới chồng con lại khỏi bệnh đấy con ạ,

– Thôi con xin mẹ ,, đó chỉ có ở trong phim thôi mẹ ạ ,, mà cô gái đó bị bệnh lí chứ ko phải ung thư như con ,, càng ngày mẹ càng giống con Lan rồi đấy,,

Vừa nhắc tới con Lan thì nó lù lù tới tay cầm cạp lồng cháo cho tôi ,, thấy nó là mẹ tôi vồ vập ngay

– Lan à ,, may quá cháu tới rồi bác đang tính gọi điện cho cháu đây ,,

– Dạ cháu đây ạ bác bảo cháu gì ạ??

– Cháu xem có ai giới thiệu cho cái Hoà đi nhé, đợt này đầu óc nó cứ hâm dở kiểu gì ý,, có phải do ế lâu quá rồi ko??

Và con Lan rất đồng tình với mẹ tôi

– Bác nói thì cháu mới để ý ,, đúng là dạo nÀy nó hâm dở thật ,,để cháu giới thiệu nó cho thằng bạn của cháu ,, có khi có người yêu nó lại khỏi bệnh và tóc lại mọc ra bác nhỉ??

– Ừ ừ , bác cũng nghĩ thế!

Tôi quát um lên

– Con ko yêu và sẽ ko lấy chồng đâu ,, hai người vớ vẩn vừa thôi.. chả yêu có khi còn sống được vài năm ,, yêu vào khéo lại chết luôn đấy,, chả ngồi đấy mà yêu với đương đâu,

Mẹ tôi và con Lan cứ nói tôi nghe váng hết cả đầu nên tôi đi tắm để mẹ tôi muốn nói gì thì nói ,

– Cháu nhớ tìm người yêu cho nó nhé bác trông cậy vào cháu đấy!

– Vâng bác cứ yên tâm ạ,, để vụ này cháu lo cho,,

[..]

95 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá / 5. Số đánh giá