[Truyện ngắn] [Đam mỹ] Một khoảnh khắc, cả cuộc đời – Kỳ 2 – Anh thích em

Sau lần tình cờ gặp cô Chi, Nhân đã có thêm một nơi nữa để tới. Cuộc sống cậu dần có màu sắc hơn, chứ không chỉ đơn thuần là những chuỗi ngày ảm đạm nữa. Với Nhân, cô Chi, chú Khánh chính là ba mẹ thứ 2, là gia đình thứ 2 của cậu. Cậu cũng rất ghen tị với Dương, vì anh có một gia đình hoàn hảo quá…

Gia đình thứ 2

Kể từ lần gặp cô Chi, Nhân có thêm một nơi để đi mỗi khi rảnh rỗi, ngoài Bệt: nhà cô Chi. Thế nhưng, đến vài lần rồi mà Nhân vẫn chưa gặp Dương lần nào. Lần thì Dương phải tăng ca, lần thì anh đi dự hội thảo, lần lại đang tham gia sự kiện nào đó. Dương có vẻ khá bận bịu, dù anh chỉ hơn Nhân có 2 tuổi. 

Thực ra thì mục đích của Nhân khi đến nhà cô Chi chỉ là muốn hưởng chút hơi ấm gia đình mà lâu lắm rồi cậu không được hưởng thôi. Cậu coi cô Chi, chú Khánh – chồng cô – như ba mẹ mình. Mỗi khi đến đây, cậu sẽ vui vẻ hơn, cười nhiều hơn, và cuộc sống của cậu thực sự đã bớt nhàm chán đi nhiều lắm. Còn về Dương, cậu lại có chút ghen tị với anh. Anh có một cuộc sống của người bình thường: bận bịu với công việc, có bạn bè, có một gia đình để yêu thương. 

nhà nhỏ ấm cúng

Nhân có thêm một nơi để đi mỗi khi rảnh rỗi, ngoài Bệt: nhà cô Chi

Hôm nay, Nhân lại tới nhà cô Chi ăn cơm. Chẳng hiểu sao mà hôm nay cô Chi nói nhiều về Dương thế. 

  • Thằng Dương nhà cô kể từ sau lần chia tay người yêu là cứ đâm đầu vào làm việc. Cô với bố nó lo lắm mà chẳng biết làm thế nào. Chia tay cũng hơn 2 năm rồi mà nó vẫn cứ thế. Đợt này, cô chú thấy nó có vẻ nguôi ngoai đi ít mà vẫn đi sớm về muộn. Lo lắm cháu ạ.
  • Cô đừng lo quá. Cháu nghĩ anh Dương mà suốt ngày u buồn mới đáng lo đấy ạ. Giờ anh ấy làm việc chăm chỉ, chắc có lẽ anh ấy muốn có công việc vững chắc, có đầy đủ mọi thứ để sau này có thể lo cho vợ con thôi.
  • Lấy vợ thì đã dễ. Cô lo nó không tìm được ai khác giống nó để mà quan tâm, chăm sóc ấy chứ …
  • Anh Dương ưu tú thế lo gì không lấy được vợ hả cô. Cô lo xa quá rồi.
  • Haizzz. Vấn đề là thằng Dương nó thích con trai cháu ạ. Mà tìm được một đứa giống nó cô thấy cũng khó lắm cháu. Cô với bố nó chỉ lo sau này nó sống một mình thì khổ. Mấy người như chúng nó, người ta đâu có chấp nhận nhiều. Mà kể cả nếu nó có tìm được ai, cô với bố nó ủng hộ nhưng liệu gia đình nhà người ta có chấp nhận không. Như người yêu trước của nó cũng vậy thôi. Giờ người ta lấy vợ rồi…

Giới tính thì có gì quan trọng sao?

Nhân rất ngạc nhiên. Không ngờ Dương lại là gay, không ngờ Dương lại cùng giới với mình. Trong ấn tượng của cậu, Dương là một người khá giỏi, học giỏi, thể thao giỏi, mà cũng khá nghịch ngợm. Trong khi đó, Nhân là một người yêu nghệ thuật, cậu thuộc giới tính thứ ba thì không có gì ngạc nhiên lắm, Mà Dương, thì lại khác.

  • Cháu không ngờ…Cô chú chắc buồn lắm đúng không ạ?
  • Có gì phải buồn hả cháu. Con mình sinh ra thế nào thì vẫn mãi là con của mình thôi. Còn giới tính ấy mà, nó vẫn là con trai cô, chỉ là nó không yêu con gái mà yêu con trai thôi. Nó vẫn còn biết yêu là được. Chứ nó vô cảm, lạnh lùng thì cô chú mới lo thôi. Nó khác với phần đông mọi người, nhưng nó vẫn làm cô chú tự hào. Thế thì sao cô chú phải khắt khe với nó nhỉ? Giờ thế giới cũng chấp nhận giới tính của nó rồi đấy thôi cháu.
  • Cháu không ngờ cô chú lại có suy nghĩ cởi mở như vậy đấy ạ. Anh Dương thực sự hạnh phúc vì có cô chú là ba mẹ. Không biết nếu là mẹ cháu thì bà có chấp nhận không nữa. – Nhân cười nói.
  • Ai thì cô không biết. Nhưng cô tin Ngân cũng sẽ giống cô thôi. Con mình, mình không thương thì ai thương. Mà cháu lại là một đứa trẻ ngoan. Cháu chính là niềm tự hào lớn nhất trong cuộc đời của Ngân đấy.
  • Không đâu ạ. Nếu không vì có cháu, sao mẹ lại phải sống trong cuộc hôn nhân không hạnh phúc ấy hả cô? Cháu chính là nguyên nhân gây nên bất hạnh của mẹ. Mà cháu, lại là một đứa vô dụng nữa.
  • Thằng nhóc này! Cô chẳng biết cháu nghĩ sao chứ cô thấy cháu là một họa sĩ tài năng đấy. Mấy bức cháu tặng, cô treo ở nhà mà khách đến cứ hỏi mua ở đâu suốt đấy. Cháu mà bán là cô đã giới thiệu cho người ta rồi, có khi giờ thành họa sĩ nổi tiếng ấy chứ.

Hóa ra là anh

Hai cô cháu đang nói chuyện thì nghe thấy tiếng xe máy trước cửa nhà.

  • Bố mẹ ơi, con về rồi! Hôm nay có gì ăn mà thơm thế ạ?
  • Dương về rồi đấy hả. Vào đây, hôm nay Nhân cũng ở đây này con. Hai anh em lâu lắm rồi không gặp nhau, ra nhìn xem có nhận ra nhau không nào.

Nhân quay lại định chào Dương. Bất ngờ thay, cậu lại nhìn thấy một gương mặt khá quen. Đây không phải là anh chàng đâm vào xe cậu hôm cậu vẽ tranh trên biển sao? Có vẻ Dương cũng nhận ra Nhân. Anh mỉm cười:

  • Hóa ra đây là Nhân à. Đúng là lâu lắm không gặp nên hai anh em mình không nhận ra nhau thật. Xe em thế nào, có hỏng đâu không?
  • Xe em ổn mà. Anh không phải lo đâu.
  • Ơ, hai đứa gặp nhau rồi hả? Có duyên thế? – Cô Chi cười trêu.
  • Thôi, mẹ đừng có đứng tưởng tượng nữa. Vào ăn cơm đi mẹ. Bố chờ kìa. – Dương đành phải lên tiếng kéo cô Chi về thực tại.
đam mỹ nói chuyện

Hai người cùng nhau ra cửa mà chẳng biết nói gì với nhau

Ăn xong, ngồi chơi một lúc rồi Nhân xin phép về. Cô Chi lại bắt Dương ra tiễn Nhân. Hai anh em đành cùng nhau ra cửa mà chẳng biết nói gì với nhau. Trước khi Nhân về, Dương nói:

  • Rảnh thì cứ đến đây chơi. Bố mẹ anh quý em lắm đấy. Có em tới chơi, anh cũng yên tâm. Anh thì suốt ngày đi làm về muộn, sợ ông bà ở nhà lại chán.
  • Anh không phải lo, em coi cô chú như ba mẹ em mà. Anh không nói thì em vẫn sẽ làm khách thường xuyên của cô Chi, chú Khánh.

Anh thích em

Kể từ lần gặp đó, Nhân và Dương hay gặp nhau hơn. Hai người không có quá nhiều chuyện để nói với nhau nhưng chẳng hiểu sao lại có vẻ hiểu nhau đến lạ. Nhiều khi, còn nói giống hệt nhau làm cô Chi cứ trêu suốt, đặc biệt là sau khi cô tình cờ phát hiện ra Nhân cũng thuộc giới tính thứ ba. 

Có vẻ cô Chi muốn làm mối cho hai đứa hay sao mà dạo này hay gọi Nhân đến nhà lắm, mà lần nào đến cũng gặp Dương. Hôm nay cũng vậy. Mỗi tội, lần này cô Chi có vẻ quyết tâm cho hai đứa đi riêng với nhau nên sắm hẳn cho cặp vé xem phim, lại còn bảo được người ta tặng nữa chứ. Biết là cô cố tình sắp xếp nhưng hai đứa cũng kệ, đi với nhau cho cô vui. Lúc hai người đi, cô còn gọi với theo bảo không cần về sớm, làm Dương và Nhân nhìn nhau chỉ biết cười trừ.

cafe nhỏ yên tĩnh

Nhân và Dương kiếm một quán nước nhỏ nói chuyện

Xem xong phim, Nhân và Dương kiếm một quán nước nhỏ ngồi nói chuyện cho bõ công sắp đặt của cô Chi. Thực ra thì hai người chẳng biết phải nói gì với nhau, cảm giác chỉ cần nhìn nhau là đã biết đối phương đang nghĩ gì rồi. Điều này thực sự rất kì lạ. Nhân không bao giờ nghĩ rằng, trên thế giới này lại có một người có thể hiểu mình đến vậy, không nói đến sở thích mà chỉ nói đến suy nghĩ mà thôi. Tuy nhiên, Nhân vẫn có một thắc mắc mà cậu không thể hiểu nổi về Dương.

  • Anh Dương, em có điều này vẫn muốn hỏi anh.
  • Có chuyện gì thế?
  • Em nhớ, hồi xưa hai anh em mình chơi với nhau, anh nói rằng anh thích một bạn nữ mà. Sao giờ anh lại thích con trai vậy? Anh là bisexual à?
  • Em cứ coi như thế cũng được. Thực ra thì trước đây anh thích con gái, và giờ cũng vẫn thế.
  • Ơ, sao mẹ anh bảo anh thích con trai mà? Anh lừa cô Chi đấy à? – Nhân khó hiểu
  • Không, anh không lừa bố mẹ đâu. Anh có thích con trai thật. Nhưng mà cho đến giờ anh chỉ thích một người thôi.
  • Cái anh chàng người yêu cũ kia đấy à? Em tò mò muốn biết anh chàng đó thế nào ghê, bẻ cong được cả anh cơ đấy. Bảo sao đến giờ vẫn chưa thấy anh có người yêu mới. Anh như thế là không được đâu. Người ta cũng đã lấy vợ rồi. Cô chú lo cho anh lắm đấy. Dù sao thì cũng không làm được gì. Kiểu gì chả tìm được một người phù hợp với anh, giờ là anh chưa chịu tìm thôi đấy chứ.
  • Không, anh tìm được rồi. – Dương nhìn Nhân cười đầy ẩn ý.
  • Thế nhanh đưa về ra mắt đi cho cô chú bớt lo. Cô chú còn sợ anh không dứt được tình cũ kìa. Cô chú có tuổi rồi, anh đừng có làm khổ cô chú nữa. – Nhân sốt sắng nói.
  • Ừ. Thế em về ra mắt bố mẹ với anh nhé? – Dương vẫn nhìn Nhân cười, nhưng lần này lại có thêm chút lo lắng.
  • Hả? Anh nói cái gì cơ? Anh đùa em đấy à? – Nhân không tin vào tai mình.
  • Anh nói nghiêm túc đấy. Người con trai duy nhất mà anh có tình cảm là em. Trước khi gặp em thì anh là một chàng trai bình thường, nhưng chẳng biết từ lúc nào, anh đã thích em mất rồi. Sau đấy, hai đứa mình mất liên lạc, anh không biết tìm em bằng cách nào cả. Anh nghĩ, có lẽ đấy chỉ là tình cảm anh em bình thường thôi. Nhưng chẳng hiểu sao, anh không thể có tình cảm với bất kì cô gái nào khác. Còn anh chàng người yêu kia thì chỉ là anh muốn kiểm chứng lại cảm giác của mình thôi. Anh cũng đã cho rằng mình là gay đó, nhưng mà không phải. Đến cậu ấy anh cũng không có cảm giác. Vì vậy, anh biết rằng anh chỉ có cảm giác với em thôi. Anh đã quyết định phải đi tìm em cho bằng được, nhưng tìm em rồi thì vẫn phải qua cửa ải của bố mẹ cái đã. Nên anh đã nhờ cậu ấy giả làm người yêu, rồi come out luôn. Không ngờ, bố mẹ lại không hề phản đối, nên anh đành phải nói rằng gia đình cậu ấy không đồng ý, tụi anh chia tay. – Dương nói, còn Nhân đã không thốt nên lời từ lúc nào.
  • Nhớ lần đâm xe không? Lần đấy anh đang đi lang thang, vì vẫn chưa có thêm tin tức nào của em cả. Ai ngờ thấy em ngồi ở đó, vẽ. Anh không tin vào mắt mình, một phần cũng muốn xác nhận xem có đúng là em không nên mới đâm vào xe em đấy. Anh xin lỗi nhé… – Dương nói tiếp.
  • Còn nữa, lần em gặp mẹ anh ý, cũng là anh sắp đặt đấy. Lúc đầu chỉ định bảo bà giả ngất trước xe em thôi, ai ngờ gặp cướp thật. Cũng may mà có em. Còn về sau thế nào thì em biết rồi đấy. – Dương thú nhận, lo lắng Nhân sẽ tức giận mà bỏ đi.
  • Anh còn gì chưa nói không? – Nhân bình tĩnh hít một hơi rồi hỏi.
  • Mọi thứ anh đã nói hết rồi. Anh xin lỗi, nhưng anh không có cách nào khác. Thực sự anh rất thích em. Anh không biết tình cảm của em thế nào nhưng có thể cho anh một cơ hội không? Anh biết hoàn cảnh gia đình em. Nếu như không thể, chúng ta vẫn có thể làm bạn chứ? Anh tin, dần dần có thể khiến em yêu anh. – Dương vội nói.
  • Em cần chút thời gian để suy nghĩ. Giờ chúng ta đi về nhé? – Nhân nói, rồi cậu bước đi, trong lòng ngổn ngang đủ thứ.

(còn tiếp)

Đọc lại Kỳ 1: Tại đây

Đọc tiếp Kỳ 3: Tại đây.

102 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 4