[Truyện ngắn] [Đam mỹ] Một khoảnh khắc, cả cuộc đời – Kỳ 1 – Trời âm u đến đâu vẫn sẽ có nắng

(Câu chuyện này mình lấy cảm hứng từ một câu chuyện có thật, nội dung trong chuyện không giống hoàn toàn với những gì đã xảy ra thực tế)

Chuyện buồn ấy mà, nó sẽ chỉ khiến bạn buồn khi bạn quan tâm đến nó mà thôi. Còn ba, thì cậu chẳng có chút hi vọng nào để mà quan tâm hay buồn cả. Đó đã là một phần cuộc sống của cậu rồi.

Đã là người dưng, thì không cần phải buồn

  • Nhân đâu rồi, xuống đây tao bảo!
  • Có chuyện gì vậy ba? Con …

Chưa kịp nói hết câu, Nhân bị ba tạt cho một cái bạt tai rõ đau mà chẳng hiểu chuyện gì cả. Cậu ngước lên nhìn ba, không nói một lời, bước thẳng ra khỏi nhà.

Đây là chuyện quá quen thuộc ở nhà cậu rồi. Ba hay đi công tác, hiếm lắm mới về nhà một vài lần, nhưng lần nào về nhà cũng chẳng vui vẻ gì. Không mắng thì đánh, không đánh thì trì triết, dạy bảo cậu, bắt cậu phải làm mọi thứ theo những gì ba đã sắp đặt. Với ba, Nhân là một thứ bỏ đi, là thất bại của cuộc đời ông.

Suốt quãng thời thơ ấu của mình, Nhân chỉ có mẹ, còn ba, chỉ là một vị khách lạ mà thôi. Ba luôn có những cuộc họp, những bữa tiệc, những chuyến công tác vài tháng chẳng thấy mặt. Ba chẳng hề hỏi han, yêu thương, dạy dỗ cậu lấy một ngày. Thế mà lúc nào về, ông cũng làm ra vẻ mình là một người cha tốt, yêu thương con trước mặt mọi người, rồi sau lưng lại là những lời chửi rủa, mắng nhiếc bắt cậu phải đạt được những gì mà ông mong muốn.

Trước kia, vẫn còn có mẹ bảo vệ, can ngăn ba. Nhưng kể từ khi mẹ mất, cậu cũng chẳng thèm phản kháng những lời ba nói, những cái tát, những trận đòn roi mà ông ta dành cho mình. Có chăng, sau mỗi lần như vậy, cậu sẽ tới Bệt – phòng tranh nhỏ của riêng cậu – vẽ tranh.

phong tranh nhỏ của tôi

Những lúc thế này, cậu sẽ tới Bệt để vẽ tranh

Có lẽ vì Nhân thích vẽ tranh mà không chịu học kinh doanh nên ba ghét cậu chăng? Hoặc, chỉ đơn giản vì cậu là con của mẹ – người phụ nữ mà ba không thương. Cậu không biết, và cậu cũng chẳng muốn biết. Điều cậu quan tâm nhất là mẹ và những bức tranh, mà một thì đã mãi đi xa rồi.

Hôm nay là một ngày lạ. Nhân không hề tới Bệt. Cậu chạy xe dọc bờ biển, lắng nghe tiếng gió lướt bên tai, lẩm nhẩm bài hát mà mẹ hay hát cho cậu nghe lúc nhỏ. Chuyện buồn ấy mà, nó sẽ chỉ khiến bạn buồn khi bạn quan tâm đến nó mà thôi. Còn ba, thì cậu chẳng có chút hi vọng nào để mà quan tâm hay buồn cả. Đó đã là một phần cuộc sống của cậu rồi.

Liệu ai sẽ tạo nét chấm phá cho cuộc đời cậu?

Nhân dừng xe gần một mỏm đá nhỏ nhô ra biển. Cậu lấy giấy bút ra để kí họa khung cảnh nơi đây. Trời hôm nay khá lạnh, ấy vậy mà vẫn có một chút tia nắng mặt trời le lói cuối chân trời. Bầu trời ảm đạm vẫn còn có mặt trời cố ló rạng để sưởi ấm. Không biết, liệu trong những chuỗi ngày âm u này, có điều gì có thể khiến cho cuộc sống của cậu có vài nét chấm phá không nhỉ? Vừa nghĩ, Nhân vừa tự cười với chính mình. Đúng là đồ ngốc, cứ để cuộc sống này âm u như nó vốn có đi, đây đâu phải phim truyền hình dài tập đâu mà có chấm với phá. Mà cậu, cũng chẳng cần những thứ đó. Mỹ thuật, vẻ đẹp của cuộc sống đủ để cậu thỏa mãn rồi.

vẽ tranh trên biển

Bầu trời ảm đạm vẫn còn có mặt trời cố ló rạng để sưởi ấm

Bức tranh của Nhân sẽ đẹp biết mấy nếu không dưng xuất hiện một anh chàng nào đó bỗng đi chệch tay lái, đâm sầm vào chiếc xe của cậu, làm cậu trượt tay, đi luôn một đường chì tuyệt đẹp ngay giữa bức tranh. Thôi thì, công sức ngồi vẽ đi tong rồi, chạy ra xem thủ phạm có làm sao không vậy.

Anh chàng kia mặc bộ quần áo khá bình thường, giống mấy chàng trai trẻ vẫn hay mặc: quần kaki ống rộng, áo khoác kaki cùng đôi giày thể thao. Khá là trẻ trung. Nhưng với Nhân thì nó không được thẩm mỹ cho lắm. Người nọ đang lúi húi xem xe Nhân có làm sao không, thấy Nhân ra liền chạy lại xin lỗi:

  • Xin lỗi bạn, mình không cố ý. Hôm nay đường trơn quá nên xe mình bị trượt. May mà đâm vào xe bạn chứ không, dễ là mình lao đầu vào chỗ đá kia mất. Mình nhìn thì có vẻ xe không sao đâu, nhưng bạn cứ kiểm tra lại đi. Nếu cần đền thì bạn bảo mình nhé!

Lâu lắm rồi mới lại có một người nói chuyện với Nhân nhiều như thế. Cậu nhìn chàng trai lạ, rồi bảo:

  • Không sao đâu, người không sao là tốt rồi. Xe hỏng thì tôi thay xe mới là được. Mà trông anh cũng chưa chắc đã đủ tiền đền nếu xe tôi hỏng đâu. Anh cứ đi đi.

Thấy chàng trai kia vẫn có vẻ áy náy, Nhân đành phải một mực cam đoan mình không hề có ý định đòi bồi thường gì cả thì anh ta mới chịu đi. Nhìn theo bóng chàng trai, Nhân không nghĩ, trong một ngày ảm đạm thế này, mình vẫn gặp được một người tốt. Tâm trạng của cậu cũng thoải mái không ít.

Cô Chi

Chạy xe về Bệt đã gần 11 giờ trưa, Nhân ăn tạm chiếc bánh rồi bắt tay vào hoàn thiện nốt chỗ tranh đang dang dở. Nhân không định về nhà hôm nay nên có lẽ cậu sẽ vẽ thâu đêm tại Bệt.

Hoàn thành xong bức họa bị chàng trai nọ phá hỏng, Nhân khá hài lòng và dự định sẽ thưởng cho mình một bữa ăn nhẹ tại Pindou. Nhưng có vẻ, ông trời đấy cuộc đời cậu dạo gần đây nhàm chán quá thì phải nên sắp xếp cho cậu một cuộc gặp gỡ nho nhỏ với cô Chi – bạn thân cũ của mẹ.

Chuyện là thế này. Vốn dĩ, Nhân đã chạy xe gần tới Pindou thì bỗng dưng có một người phụ nữ bị cướp. Nhân cũng chẳng định giúp đỡ gì đâu nhưng khổ nỗi tên cướp lại chạy hướng về chỗ cậu. Vậy mà vẫn còn không giúp người ta thì kì quá nên Nhân mới phải phi xe tới đâm tên cướp, lấy lại túi xách giúp người phụ nữ kia, tiện thể để mấy người xung quanh đưa hắn ta tới công an phường.

Đang định phi xe đi thì người phụ nữ kia gọi cậu lại cảm ơn rồi xin số liên lạc. Nhân từ chối khéo, định đi tiếp thì lại bị người phụ nữ đó gọi giật lại.

  • Này cháu ơi, cô nhìn cháu hơi quen, cô cháu mình gặp nhau ở đâu rồi đúng không?

“Thời buổi này, đến người già cũng học được cái bài làm quen cũ rích thế này sao? Nhìn bà cô này cũng đâu đến nỗi mê trai, chưa có chồng đâu nhỉ?” – Nhân nghĩ, bắt đầu cảm thấy không thoải mái.

  • Chắc cô nhầm cháu với ai rồi chứ cháu thấy cô không quen đâu ạ! – Nhân vẫn lịch sự trả lời.
  • Đợi chút cháu ơi, đừng đi. Để cô nhớ lại chút đã. Cháu bảo cháu tên là gì ý nhỉ? – Người phụ nữ kia vẫn cố chấp
  • Nhân ạ.
  • Nhân à? Nhân… Nhân….À, cô nhớ ra rồi! Cháu là con mẹ Ngân đúng không? Mẹ Hạnh Ngân!
  • Ơ, dạ đúng ạ, nhưng sao cô… – Nhân ngạc nhiên, chẳng lẽ là bạn cũ của mẹ sao?
  • Cô Chi nè, nhớ cô không. Hồi bé hai mẹ con vẫn sang nhà cô chơi đấy, nhưng kể từ sau khi mẹ cháu mất thì cô cháu mình cũng mất liên lạc. Cũng hơn 10 năm rồi ý nhỉ. Trông cháu chẳng khác hồi bé mấy nên cô mới nhận ra đấy.

Người phụ nữ kia nói liên hồi làm Nhân không theo kịp những gì cô nói. Mãi sau, kí ức Nhân mới hiện về một chút. Hình như, hồi xưa hai mẹ con hay đến nhà một cô chơi thật, thỉnh thoảng sẽ ăn cơm tại đó. Nhà cô đó có vẻ không giàu như nhà cậu nhưng lại rất vui vẻ, hạnh phúc. Có đôi khi, Nhân ước rằng, gia đình cậu chỉ cần vui vẻ như vậy chứ chẳng cần phải có nhiều tiền. Nhà cao cửa rộng để làm gì khi mà chẳng có tiếng cười, chẳng có niềm vui.

cafe yên tĩnh

Nhân và cô Chi tới một quán cà phê nói chuyện

Cuối cùng, Nhân và cô Chi tới một quán cà phê nói chuyện. Cô Chi hỏi rất nhiều về cậu. Cậu lại chẳng nói được bao nhiêu. Cô Chi làm Nhân nhớ đến mẹ. Cậu nhớ lại kỷ niệm của hai mẹ con ngày xưa, nhớ lại những món ăn của mẹ. Đang thất thần, Nhân nghe thấy tiếng cô Chi gọi:

  • Nhân, Nhân, cháu còn nhớ Dương nhà cô không? Hồi xưa hai đứa hay chơi với nhau đấy.
  • Dương ạ? À cháu có nhớ, hồi xưa hai đứa toàn chạy sang nhà hàng xóm nhà cô chọc chó xong bị người ta mắng cho. Chân cháu vẫn còn vết sẹo hồi xưa bị chó đuổi ngã đây ạ. – Nhân mỉm cười nhớ lại.
  • Ừ. Thế hôm nào tới nhà cô chơi nhé. Dương thỉnh thoảng vẫn nhắc đến cháu đấy. Cứ coi nhà cô là nhà cháu là được, khi nào thích cứ đến. Giờ cô ở nhà suốt cũng chán lắm.

Cô Chi và Nhân trao đổi số cho nhau rồi chia tay. Có lẽ, khoảng thời gian tiếp theo, Nhân có thể gặp cô Chi mỗi khi buồn nhỉ? Cuộc sống của cậu sẽ bớt nhàm chán hơn chứ? Nhân tự hỏi, rồi mỉm cười ra về.

(còn tiếp)

Đọc tiếp Kỳ 2: tại đây

Đọc tiếp Kỳ 3: tại đây.

90 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 4