[Truyện ngắn] [Đam mỹ] Một khoảnh khắc, cả cuộc đời – Kỳ 3 – Kết thúc

Nhân và Dương yêu nhau. Dù cho tương lai có thế nào, thì chí ít, Nhân cũng đã rất hạnh phúc. Từng ngày trôi qua, Nhân đều thấy cuộc sống của mình thật đẹp đẽ. Nó là đầy đủ mọi sắc màu tươi sáng, chứ không phải là vài nét chấm phá như những gì cậu đã từng tưởng tượng. Chẳng biết bức tranh này sẽ tồn tại trong bao lâu nhưng từng phút, từng giây, Nhân đều trân trọng.

Mình thử xem sao

Nhân đã suy nghĩ rất lâu về cảm xúc của mình với Dương. Cậu không ngờ rằng, Dương đã thích mình lâu đến vậy. Cậu thì có gì tốt đẹp để mà người ta thích chứ?

Điều mà cậu phân vân chính là cảm giác của cậu khi ở bên Dương. Ở với Dương, Nhân chẳng cần phải nói gì thì thì anh cũng hiểu. Hai người, giống như sinh ra để dành cho nhau vậy. Nhân chẳng bận tâm đến cái nhìn của người khác. Người duy nhất mà cậu quan tâm thì đã không còn nữa rồi. Vậy thì tại sao lại không thử nhỉ? Cậu rất cần một người yêu thương mình, cậu nhớ cảm giác ấy.

7af095bbdcfa35a46ceb
Ở với Dương, Nhân chẳng cần phải nói gì thì thì anh cũng hiểu

Dương không biết cảm giác của mình là gì khi Nhân nói hai người có thể thử yêu nhau xem sao. Hạnh phúc ấy đến quá nhanh, khiến cho mọi ngôn từ của anh bay biến đi đâu hết. Anh không dám chắc về khả năng thành công, nhưng cũng không ngờ Nhân trả lời nhanh đến vậy. Người con trai này, nếu đã sẵn sàng đến với anh, thì anh chắc chắn sẽ giữ thật chặt, không bao giờ để cậu chạy mất, Dương thầm nhủ với bản thân mình.

Em đồng ý

6 tháng. Hai người đã ở bên nhau được 6 tháng rồi. Trong 6 tháng này, vẫn có những lần giận dỗi nhau nhưng cả hai chẳng giận được lâu, cứ giận là lại làm hòa. Nhân đang vẽ một bức tranh để tặng cho Dương. Đó là hình ảnh lần đầu, sau 10 năm hai người gặp nhau. Dương lúc đó không được đẹp trai lắm, nhưng ngẫm lại, Nhân vẫn thấy đấy là hình ảnh mà cậu nhớ nhất về anh. Có lẽ, ông trời đã cố ý sắp đặt cuộc gặp gỡ này. Có lẽ, chính giây phút ấy, cậu đã bắt đầu dao động vì anh rồi.

Ở bên Dương, Nhân luôn cảm thấy hạnh phúc và vui vẻ. Chưa bao giờ, cậu cười nhiều đến thế. Hai người không có những buổi hẹn hò ngọt ngào, cũng chẳng có những món quà đắt tiền. Cả hai ở bên nhau, nhẹ nhàng, bình dị. Thi thoảng, Nhân sẽ tới nhà Dương ăn cơm. Thi thoảng, Dương sẽ mang vài túi đồ ăn đêm tới Bệt sau khi tăng ca xong. Thi thoảng, hai người lại cùng nhau ra biển ngắm bình minh, chỉ bởi vì đó là giây phút cả hai thấy đẹp nhất trong ngày. 

Từng ngày trôi qua, Nhân đều thấy cuộc sống của mình thật đẹp đẽ. Nó là đầy đủ mọi sắc màu tươi sáng, chứ không phải là vài nét chấm phá như những gì cậu đã từng tưởng tượng. Chẳng biết bức tranh này sẽ tồn tại trong bao lâu nhưng từng phút, từng giây, Nhân đều trân trọng.

Ngày hôm nay, Nhân và Dương lại cùng nhau ra biển. Anh có vẻ lo lắng, bồn chồn hơn mọi khi. Nhân liền trêu anh:

  • Anh có gì giấu em, giờ định thú tội à. Sao nhìn lo lắng thế?
  • Ừ. Anh đang định thế đây. Chưa gì mà em đã đoán ra rồi. – Dương cười chọc lại.
  • Nói nhanh. Nếu thành khẩn thì sẽ được khoan hồng. Còn nếu chậm thì hậu quả anh tự chịu nhé!
  • Được rồi. Anh sẽ nói. Nhưng em phải nghe cho kĩ, anh chỉ nói một lần thôi. Nghe xong em phải hứa đồng ý với mọi điều mà anh yêu cầu, không được từ chối đâu đấy. 
  • Cứ nói đi rồi tính. Lỡ anh gài em thì em biết làm thế nào?
  • Được rồi. Nghe cho kỹ này: EM ĐỒNG Ý LẤY ANH CHỨ? Từ giờ trở đi, mọi hành động và lời nói của em, anh đều mặc nhận là đồng ý. Vì vậy, đừng mong từ chối nhé! – Dương nheo nheo mắt nói với Nhân.
Được.Em đồng ý
Được. Em đồng ý

Lại một lần nữa, kể từ sau lần Dương tỏ tình, Nhân không biết phải nói gì. Cậu biết Dương yêu mình. Nhưng chưa bao giờ cậu nghĩ hai người có thể kết hôn với nhau. Nhân đã chuẩn bị cho mình rất nhiều đường lui, phòng khi một ngày, Dương nói với cậu rằng anh sẽ kết hôn với một cô gái khác, thì cậu sẽ vui vẻ chúc phúc cho anh. Thế nhưng… Dương lại làm tất cả vì cậu.

  • Ba em chắc chắn không đồng ý đâu. Anh tính sao?
  • Không lo. Có mẹ Chi, bố Khánh. Mọi thứ sẽ được giải quyết. Mà nếu ba em vẫn không đồng ý thì anh sẽ nuôi em. Từ giờ đến cuối đời, em không lo chết đói. – Dương cười đùa lại. 
  • Vậy, ông Hoàng Khánh Nhân, ông có chấp nhận lời cầu hôn của tôi không? Ông chỉ có 10 giây để trả lời thôi đấy. Ông không định để mất cục kim cương sáng lấp lánh này đấy chứ?
  • Được. Em đồng ý.

Đúng như những gì Nhân nghĩ, cậu đã bị ba tát và đuổi ra khỏi nhà. Thực ra, đây chưa bao giờ là ngôi nhà của cậu. Cậu cũng có thể tự kiếm tiền, tự nuôi sống bản thân, tự mua ngôi nhà của mình. Có lẽ, từ giờ, ngoài dòng máu chảy chung trong huyết quản ra thì hai ba con sẽ chỉ là những người dưng mà thôi. Vốn dĩ, ngay từ đầu, hai người cũng đã như vậy rồi.

Mẹ Chi, bố Khánh không đồng ý với suy nghĩ ấy của Nhân, liền tới gặp ba cậu để nói chuyện. Thế nhưng, vẫn chẳng có gì thay đổi. Ông chỉ để lại một câu duy nhất: “Anh chị bảo với nó rằng, mày là vết nhơ của cuộc đời tao. Đừng bao giờ xuất hiện trước mắt tao để xin xỏ hay kể khổ. Sau này có bị đuổi hay thành thằng ăn mày thì tao cũng mặc xác mày!”

Với Nhân, mọi thứ quá bình thường. Cậu biết mọi chuyện sẽ diễn ra như thế. Ngày vui của cậu, có Dương, có mẹ Chi, bố Khánh là đủ. Giá mà có cả mẹ Ngân thì sẽ càng trọn vẹn hơn.

Kết thúc cổ tích?

Hôm nay là ngày Nhân và Dương thử áo cưới. Lúc chuẩn bị đi, Dương có một cuộc gọi đột xuất mà anh bắt buộc phải đi. Nhân nói:

  • Anh đi đi. Em tới đấy chọn đồ trước, anh đến sau là được.
  • Vậy em cứ tới đấy trước nhé. Xong việc anh sẽ đến ngay. Đi đường cẩn thận đó.
a225e1a853fbf03a5ce4c7f2e5661e63
Kết thúc cổ tích?

Nhưng có vẻ, công việc của Dương lâu hơn dự tính. Nhân đã chọn xong xuôi mọi thứ rồi mà không thấy Dương đâu. Cậu liền nhắn tin bảo anh về thẳng nhà, không phải tới đó nữa rồi đi về. Gần về tới nhà, Nhân bỗng nghe thấy tiếng gọi:

  • Nhân ơi!

Cậu quay lại, thấy Dương đang ở ngã tư đối diện gọi, rồi bảo cậu đứng nguyên tại chỗ chờ anh. Bỗng, Nhân thấy một chiếc xe container rẽ ngoặt về phía Dương. Nhân chỉ kịp hét lên “Anh ơi..”, từ “cẩn thận” còn chưa kịp thốt ra, cậu đã thấy cả Dương và xe cùng ngã xuống gầm chiếc xe container ấy.

Nhân chạy lại. Dù chiếc xe kia đã cố phanh lại, nhưng mọi thứ quá muộn. Dương nằm trong vũng máu. Thấy Nhân tới, anh chỉ kịp nói ba từ “Anh xin lỗi” rồi nằm bất động. Nhân có gọi thế nào Dương cũng không mở mắt ra trả lời cậu nữa. Xe cấp cứu đến, rồi đi, Nhân vẫn ngồi ở đó, nhìn vũng máu dưới chân nhuộm đỏ mọi thứ xung quanh cậu.

Vào tới viện, cậu thấy mẹ Chi đang khóc nấc lên. Thấy cậu, bà không nói được thành tiếng nữa:

  • Nhân ơi…Dương….người ta bảo…người ta bảo…nó đi rồi. Nó đi đâu…hả con? Nãy…hai đứa còn…đi…chọn đồ…cưới cơ….mà con. Nói với….mẹ…là…không phải…. đi. Thằng Dương nó…vẫn đang…khỏe mạnh…mà…con ơi….

Nhân đứng đó, chết lặng. Nếu cậu không đúng lúc tới ngã tư, liệu chuyện ấy có xảy ra không? Liệu cậu bảo Dương đứng nguyên tại chỗ đợi cậu thì chuyện ấy có xảy ra không? Liệu hai người không làm đám cưới thì chuyện ấy có xảy ra không? Liệu hai người không yêu nhau thì chuyện ấy có xảy ra không? Hàng ngàn câu hỏi hiện ra trong đầu Nhân. Cậu đau khổ, hối hận, nhưng lại chẳng thể khóc. Cậu chỉ có thể đứng đó, chết lặng.

Có lẽ, ngay chính sự có mặt của cậu trên đời đã chính là một nỗi ô nhục, như lời ba nói. Vì vậy, những người mà cậu yêu thương nhất đã phải trả giá. Đáng cười làm sao. Vì sao người phải chết lại là Dương mà không phải là cậu? Dương ưu tú thế, Dương là niềm tự hào của ba mẹ. Chàng trai vui vẻ, ấm áp ấy mới có 28 tuổi. Vì sao ông trời lỡ cướp mất anh đi? Phải chăng, nếu cậu chết đi, anh sẽ được sống lại chứ?

Nghĩ đoạn, Nhân liền xoay người lại, chạy lên sân thượng.

Nhưng, có một người giữ cậu lại. Bố Khánh nói:

  • Con định đi đâu? Con không được đi đâu hết, phải ở đây với bố mẹ. Bố mẹ đã mất một đứa con rồi, không thể mất thêm đứa nữa được. Bình tĩnh lại rồi suy nghĩ đi. Đừng có làm điều gì dại dột. Đừng để mẹ đau khổ thêm nữa con.

Hôm nay là tang lễ của Dương, lẽ ra, đây chính là ngày cưới của Nhân và Dương. “Nhưng, chắc có lẽ anh hối hận rồi nên mới trốn em đúng không?” – Nhân thầm hỏi. “Anh đi rồi, để em ở đây, em phải làm sao? Anh để cho em thấy hạnh phúc, rồi bỏ em lại mà đi. Sao anh ác thế? Em đã nói là, nếu hối hận, thì anh bảo em, em sẽ chúc phúc cho anh mà? Sao anh lại chọn cách này để rời bỏ em? Anh không nghĩ cho em thì cũng phải nghĩ cho ba mẹ chứ…”

Anh đi rồi, liệu kiếp sau, anh có còn đợi em nữa không?

KẾT THÚC

1 năm sau…

Nhân tới trước mộ Dương, mang theo bức tranh cậu chưa kịp tặng cho anh. Năm nay, Nhân 27, còn Dương, vẫn 28. Anh vẫn mỉm cười như vậy, giống y trong bức tranh, đẹp đẽ như ánh mặt trời. Còn Nhân, lại trở về với cuộc sống đơn sắc trước kia.

Chẳng biết, liệu còn có ánh dương nào tạo nét chấm phá trong cuộc đời Nhân nữa không, nhưng cậu biết, cậu phải sống thay phần Dương, cậu phải lo cho mẹ Chi, bố Khánh. 

Và cậu biết, Dương chính là ánh mặt trời rực rỡ nhất, đã từng khiến cuộc đời đời u tối cậu bừng sáng, dù cho đó chỉ là một khoảnh khắc. Mặt trời đã đi rồi, còn mây đen vẫn ở lại. Nhưng cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn, là để đợi một ngày nắng ấm khác sao?

HẾT.

Đọc lại Kỳ 1: Tại đây

Đọc lại Kỳ 2: Tại đây

242 views