[Truyện ngắn] Cô gái sắp sửa ba mươi của tôi

Những ngày tháng cuối cùng của năm cũ đang dắt díu bước qua. Chậu mai trước nhà đã vào mùa thay lộc. Những chiếc lá cứ thưa dần, thưa dần rồi chỉ còn lại cành cây trống trải, đợi những bông hoa vàng rực đến mùa nở rộ. Khoảng thời gian đáng sợ nhất bao giờ cũng là những tháng ngày chẳng thể làm gì ngoài đợi chờ. Và giờ tôi đang trong những ngày tháng ấy – lặng lẽ ngắm nhìn cô gái của tôi sắp sửa ba mươi.

Gặp nhau khi đôi ta cùng mười bảy. Đó là những ngày tháng tình yêu đơn giản đến mức chỉ là hai người yêu nhau thôi. Mỗi lần em hỏi, anh đang nghĩ gì khi bên em? Tôi chỉ muốn nói cho em biết rằng chúng ta sẽ sống bên nhau đến trọn đời. Tôi khi ấy thậm chí còn chưa hiểu hết ý nghĩa của “trọn đời”. Nhưng những gì tôi nói đều là thật lòng. 

Tôi thành thật còn em ngây thơ, hai con người tương đối giống nhau đã ở bên nhau và trao nhau thanh xuân rực rỡ. Thanh xuân của tôi có em và thanh xuân của em có tôi. 

Thanh xuân em và tôi

Nhà tôi không gần nhà em nhưng chung nhau con đường đến lớp. Con đường ngoằn nghèo đầy dốc và đá. Mùa mưa nó càng trở nên lầy lội. Tà áo dài trắng của em nhuộm màu vàng sỏi. Có lẽ tôi đã yêu em cũng chính vì tà áo ấy. Không biết có phải khi ấy tôi “khùng” không mà tất cả những gì của em từ mái tóc, ánh mắt, cử chỉ với tôi đều rất đẹp.

Thanh xuân mỗi người ai cũng có nhưng chỉ một lần thôi. Thanh xuân của tôi đã rất đẹp và ý nghĩa vì có em trong đời. Đôi lúc tôi thầm cảm ơn cuộc đời vì đã mang em đến bên tôi. Em đôi chút trẻ con nhưng như vậy lại rất đáng yêu. Tôi không chấp nhặt với em điều gì vì em là con gái. Chỉ đôi lúc giận dỗi, cãi nhau, tôi ước em có thể hiểu tôi nhiều hơn một chút nữa. Nhưng nếu không được cũng không sao vì năm tháng qua đi ai rồi cũng sẽ trưởng thành.

Cùng đến lớp, cùng tan trường, cùng học bài rồi ngồi cùng bàn. Tôi và em đã thân nhau đến mức không thể thân hơn được nữa. Nếu thời gian dừng lại ở ngày tháng ấy mãi mãi thì chúng tôi sẽ như thế nào nhỉ?

Phượng đã bắt đầu trổ hoa. Mùa hè buồn nhất của thời áo trắng đã rảo bước qua. Cái mùa hè mà tôi và em chẳng ai mong chờ cả. Dù nuối tiếc nhưng chúng tôi chẳng thể ngăn cản dòng thời gian. Những cuốn sổ hồng lưu bút đã đầy ấp dòng chữ tinh khôi học trò. Còn chúng tôi, lưu bút đã in dấu trong trái tim.

Thanh xuân kỳ diệu lắm một khi đã qua đi sẽ chẳng bao giờ trở lại
Thanh xuân kỳ diệu lắm một khi đã qua đi sẽ chẳng bao giờ trở lại

Mười tám tuổi chúng tôi vẫn còn rất ngây thơ khi đứng trước những chọn lựa của cuộc đời mình. Phân vân mãi rồi chúng tôi cũng quyết định thi vào những trường đại học cùng thành phố với mong ước được bên nhau trong suốt quãng đời sinh viên. Kỳ thi năm ấy tôi đã đỗ đại học còn em cũng vào học một trường cao đẳng. Hai trường cách nhau chừng mười lăm cây số. Dù vậy, tôi vẫn dành thời gian đưa đón em mỗi khi đến lớp.

Sài Gòn thật xa hoa và choáng ngợp với cả hai chúng tôi. Ngày đầu tiên đặt chân trên đất Sài Gòn, bến xe Miền Đông tấp nập suýt chút nữa làm chúng tôi lạc mất nhau. Nhưng tôi đã kịp nắm lấy bàn tay nhỏ bé của em, kéo em lại gần tôi thêm chút nữa. Những năm tháng sau đó chúng tôi dựa vào nhau mà sống.

Mười chín tuổi tôi dần thích nghi với cuộc sống năng động của Sài Gòn. Vừa học, vừa làm thêm, quỹ thời gian hai mươi bốn tiếng một ngày đã không còn đủ để tôi có thể quan tâm đến tình yêu của mình nhiều như trước. Em là con gái nên nhạy cảm, hay nghi ngờ và hay dỗi hờn. Cãi nhau rồi chiến tranh lạnh đã làm cho khoảng cách giữa chúng tôi được nới rộng ra. Tôi giải thích mong nhận được sự đồng cảm từ em nhưng dần dà tôi chán nản rồi mặc kệ mọi thứ. 

Tôi đã hiểu thế nào là đã từng …

Có lẽ là tôi chưa đủ kiên nhẫn, chưa đủ yêu thương để ở bên cạnh và đợi em hiểu được chân tình của mình. Khoảng cách giữa chúng tôi mỗi lúc mỗi xa, đủ để cho người thứ ba chen giữa. Người ta đã cho em những thứ em cần và lấp đầy những khoảng trống yêu thương tôi đã bỏ quên bao ngày. Những ngày tháng sau chia tay, tôi đã chẳng còn đủ lý trí để suy nghĩ bất cứ điều gì. Hoang mang với cuộc sống vắng em bên cạnh đã làm tôi suy sụp. Và rồi tôi chợt nhận ra bấy lâu nay mình đã sống vì ai và vì cái gì.

Tôi không biết em bên ai có vui không, có hạnh phúc không? Nhưng vì đó là sự lựa chọn của em nên tôi chẳng thể thay đổi. Tôi xin làm thêm một lúc nhiều việc để quên đi những chuyện không vui. Khi buồn con người ta vẫn hay tự hành hạ bản thân mình như thế. Ngày tháng trôi qua nhanh hơn đơn giản bởi vì tôi có bao giờ rảnh mà ngắm nhìn thời gian trôi qua như thế nào. Ra trường rồi đi làm mấy năm liền chúng tôi không gặp lại nhau và cũng không một tin nhắn hỏi thăm. 

Tôi tự hỏi có khi nào em đã quên đi người bạn trai vô tâm như tôi rồi không? 

Đã từng là thanh xuân của nhau
Đã từng là thanh xuân của nhau

Sài Gòn ngày càng đông đúc và tấp nập. Nhưng sao tôi mỗi lúc lại càng thấy cô đơn. Phải chăng vì đời hối hả nên con người ta trở nên vô tình. Chỉ khi nào có một cái gì đó rồi bị mất thì mới hiểu được thế nào là đã từng. Tôi đã từng yêu và từng thất tình.

Cảm giác từng yêu thật hạnh phúc và từng thất tình thật đau đớn. Chiều nay ra phố, thấy những đôi tình nhân nắm tay, sánh bước bên nhau, tôi thầm nhủ mình đã từng như thế hạnh phúc biết bao. Những ngày tháng thanh xuân của tôi có vui, có buồn và rất đẹp đẽ. Thanh xuân ngắn ngủi nhưng tôi đã trưởng thành sau thời gian ngắn ngủi ấy. Tôi đã học được cách trân trọng và hiểu được giá trị của yêu thương. Phải thất tình mới biết tháng ngày bên nhau quý giá biết bao nhiêu.

Không nhớ rõ tôi đã cô đơn bao nhiêu mùa tình nhân kể từ khi em đi. Và cũng đã rất lâu rồi tôi không cần những ngày lễ như thế. Không phải ai cũng chết sau khi chia tay nhưng họ sẽ buồn nhiều hay ít mà thôi. Chúng ta không thể nào cứ mãi là trẻ con cũng như thanh xuân không thể mãi cùng ta dù ta rất muốn. Thất bại trong những năm tháng tuổi trẻ sẽ khiến chúng ta mau chóng trưởng thành. 

Cô gái sắp sửa ba mươi của tôi

Chúng ta giờ đã sắp ba mươi rồi em nhỉ? Người ta nói rằng dù là đàn ông hay phụ nữ những ai đã  ba mươi đều có những thay đổi lớn về suy nghĩ và hành động. Họ mạnh mẽ hơn, chín chắn hơn và hoàn thiện hơn. Bỏ lại sau lưng thời nông nỗi và bồng bột của những năm tháng hai mươi, tôi và em đang tiến dần thành “người lớn”.  Trưởng thành rồi liệu em có thể tha thứ cho tôi không?

Cô gái sắp sửa ba mươi của anh
Cô gái sắp sửa ba mươi của tôi

Mình đã sắp ba mươi rồi đấy phải không em?

Anh vẫn không thể tin được điều đó,

Thời gian nhanh như dòng sông mùa bão gió

Cuốn đời anh xa mãi bến bờ em.

Mới ngày nào hai đứa bước êm đềm,

Vai kề vai trên con đường đến lớp,

Em thủ thỉ bên anh lời mật ngọt,

Mình sẽ mãi bên nhau dẫu năm tháng phôi phai.

Lời yêu đầu vẹn nguyên trang lưu bút đã nhạt

Nhòe mắt em trong ngày tình đã hết

Nắng tắt dần khi em bước xa xăm

Nay chúng đã sắp hết những năm tháng hai mươi

Đã hết hờn ghen và bồng bột

Đã hết rồi cái thời nông nỗi ấy

Chỉ tiếc rằng chúng mình cũng hết nhau.

Nếu một ngày đi hết những năm tháng ba mươi

Chúng mình vẫn chưa thể tìm được ai chung lối

Có khi nào lại bên nhau lần nữa?

Em hãy lấy chồng đi em nhé

Anh chỉ nói thế thôi chứ anh … vẫn đợi chờ.

Những trích dẫn hay về thanh xuân

  • Thời trẻ, tình yêu và tình bạn luôn gắn bó mật thiết với nhau, đạt được và mất đi cũng thường nằm trong ranh giới của sự tình cờ. Có lẽ do tuổi còn quá trẻ, nên không thể thấy được việc gì là phải trái đúng sai.
  • Mỗi người đều có thanh xuân, mỗi thanh xuân đều có câu chuyện, mỗi câu chuyện đều có nuối tiếc, mỗi nuối tiếc đều có hồi ức đẹp đẽ vô tận.
  • Em có thể chờ anh, nhưng anh lại không cho em biết rằng em phải chờ đến khi nào. Em chỉ sợ em chờ anh, rồi cuối cùng anh lại nói rằng anh không thể đến với em.
Thanh xuân tươi đẹp của chúng ta
Thanh xuân tươi đẹp của chúng ta
  • Tuổi thanh xuân ấy đã đến rất nhanh và đi như một cơn gió thoảng để rồi phải hối hận rằng chưa kịp nói gì đã rời xa nhau và không bao giờ quay lại. Đúng không?
  • Tình yêu đầu không chỉ là một hồi ức đẹp của tuổi trẻ mà nó còn có sức mạnh mẽ thay đổi cuộc đời một con người và tồn tại bất diệt trong trái tim của chúng ta
166 views