[TRUYỆN NGẮN] CẦU TÔI MÃI MỘT ĐỜI YÊU EM (PHẦN 2)-THÁI LA

“Viết để gửi tặng chú cún thân thương, ra đi trong sự nỗi nhớ khôn nguôi của cô chủ nhỏ của nhiều năm về trước khi còn là một cô bé nhỏ.” Câu chuyện xảy ra cách đây rất lâu rất lâu rồi và đến một ngày nọ vô tình được nhớ lại và bắt đầu với một nhân vật mới.

Đêm đông tuyết

Người bạn mới và người bạn cũ

Sáng ngày hôm sau tỉnh giấc, đầu nhức không chịu được, thân thể rã rời, tôi ngồi dậy. Một cái mền ấm áp trượt xuống dưới sàn, tôi lượm lên thế mà cứ nghĩ tối hôm qua ôm Bông Gòn ngủ, ra là cái mền.

 Tôi gãi gãi đầu, chân mò mẫm tìm dép thì đụng ngay phải cái gì tơ tơ mềm mềm. Tôi nhìn sang, Bông Gòn cuộn tròn mình bên hông sô pha, đuôi vẫy vẫy, đôi mắt lo lắng nhướn lên nhìn tôi. Tôi sực nhớ từ hôm qua tới giờ tôi chưa cho Bông Gòn ăn, chắc đói meo rồi đây.  

Tôi vội vã đi mua đồ ăn cho Bông Gòn.

Kể từ khi có Bông Gòn, cuộc sống vốn dĩ một mình trước đây đã không còn. Tôi có thêm một người bạn để lo lắng. Và quỹ đạo cuộc sống trước đây cũng thay đổi. Về nhà đúng giờ hơn,  thường xuyên nấu ăn và chơi đùa với Bông Gòn nhiều hơn.

Duy có một điều lạ là tôi trở nên thèm bia và say vào mỗi tối nhiều hơn. Điều mà trước kia rất ít xảy ra. Tôi lờ mờ nhận ra, mỗi lần say khoảng thời gian tôi trở về thời ấu thơ chân thật hơn.

Tối hôm đó tròn một tháng kể từ cuộc gặp gỡ định mệnh giữa tôi và Bông Gòn, tôi lại trở về nhà trong tình trạng say khướt nhưng lần này có chút khó chịu trong người. Cơ thể tôi nóng ran, mũi ngẹt không thở được. Tôi cảm thấy bất lực, mò mẫm xung quanh tóm được cái gối nhỏ chìm vào trong vô thức. Một giấc mộng hư vô đưa tôi trở ngược về thời gian.

*

  •  Chân Ngắn sắp mất rồi, muốn nhìn mặt lần cuối thì trở về đi.

Đó là lời thông báo của chị tôi trong một đêm lạnh giá Sài Gòn.

Năm thứ ba Cao Đẳng tôi đang học cũng là lúc Chân Ngắn mười tuổi. Tôi quen biết em kể từ khi tôi còn là một cô bé lên mười.

Thời gian của mười năm trôi qua, tôi vẫn cứ là một thiếu nữ đầy nhiệt huyết đam mê, còn em đã là một cô chó già không thể cùng tôi chạy nhảy vui đùa như thời còn bé nữa.

Tôi lớn lên, em già đi cũng đồng nghĩa với việc thời gian bên nhau giữa tôi và em không còn nhiều.

Vì thế, khi nghe tin tôi tức tốc chạy thật nhanh ra bến xe, bắt chuyến xe sớm nhất chỉ sợ không được gặp mặt em lần cuối.

Đêm đông tuyết hai

Chờ đợi là tình yêu

Tôi chúc rúc ngồi ở ghế đợi, giữa dòng người vội vã, gió thổi vù vù, nước mắt tôi lăn dài trên má.

Lúc tôi co mình bước lên xe, một tin nhắn trên điện thoại hiện tới: Chân Ngắn đã khỏe, đừng về.

Không biết lúc đó tâm trạng tôi như thế nào và trở về bằng cách nào bởi vì ngày mai tôi có một bài kiểm tra cuối kỳ.

Ít ra tôi biết được em đã an toàn.

Nhưng chỉ năm ngày sau, tôi lại nhận được một cuộc điện thoại của mẹ tôi:

  •  Chân Ngắn mất tích rồi.

Người ta bảo mỗi con chó khi biết được số phận sắp ra đi của mình thường sẽ bỏ chủ mà đi, vì không muốn để chủ nhân phải thương tiếc.

Tôi đã chấp nhận từ bỏ Chân Ngắn mà không một lần tìm kiếm.

Ngày hôm đó tôi khóc rất nhiều, khóc tức tưởi vì đau lòng.

Tôi đã mua hoa hồng về, ngửi mùi hương của hoa để nhớ về em.

Một tháng sau, tôi lại nhận được một cuộc gọi từ người bạn thân:

  •  Tao thấy con Chân Ngắn lang thang khu bụi bên mé sông.

Sáng hôm sau tôi có mặt tại nhà trước sự ngạc nhiên của ba mẹ bởi họ nghĩ tôi muốn tạo bất ngờ cho họ.

Trước khi đến nhà, tôi đã đến ngôi nhà bên mé sông để hỏi về một con chó xuất hiện gần đây.

Họ bảo nó thường xuất hiện vào mỗi buổi trưa để kiếm ăn quanh đây. Nó rất ốm và hung dữ như chó hoang.

Đúng như lời dặn, vào giữa trưa tôi xuất hiện tại ngôi nhà duy nhất gần khu bụi bên mé sông.  Một tiếng trôi qua.

Tôi bắt đầu nghĩ mông lung nhìn về bờ sông phía xa xăm. Ngày mai tôi phải trở về Sài Gòn với lịch thi dày đặc. Nếu hôm nay không tìm được em, tôi phải làm thế nào đây.

Rồi một mớ suy nghĩ hỗn độn khác kéo đến. Suốt bao lâu nay tôi quan tâm Chân Ngắn như một vật báu, chưa bao giờ rời xa khỏi nhà quá lâu. Mỗi bữa ăn, chỗ ngủ đều được chăm sóc kĩ càng. Khi ở phương xa chỉ cần nghĩ rằng em vẫn an toàn tôi vô cùng an lòng. Ấy vậy mà cả tháng nay, em ăn ở đâu, ngủ ở đâu, bị người ta xua đuổi. Càng nghĩ nước mắt tôi lại rơi, tôi chính là đau lòng. Một vật mà tôi trân quý sẽ sống làm sao khi không có mái nhà của tôi che chở.

Tiếng dòng sông chảy, tiếng ca nô chạy, tiếng ghe thuyền vận hành, tiếng rì rì của những người đánh cá vẫn không làm tôi khôn nguôi nỗi nhớ em.

Chuyến ga tàu

Gặp lại người tình cũ

Một vật gì đó lướt qua.

Tôi quệt nước mắt, quay đầu lại.

Khoảnh khắc tôi gặp lại em chính là không tin. Tôi hét thật to gọi tên em.

  •  Chân Ngắn!

Nghe tiếng gọi quen thuộc, em dừng chạy ngoảnh đầu lại nhìn tôi.

Tôi khóc nấc lên gọi tên em một lần nữa. Em vẫn cứ đứng đó trong sự nghi hoặc. Tôi mặc kệ. Lần đầu tiên trong mười năm qua tôi gọi tên em, em không chạy lại về phía tôi mà tôi chạy về phía em ôm em thật chặt trong vòng tay bởi vì mắt em không còn nhìn được nữa.

Tôi đau lòng, bế chặt em trong vòng tay thì thầm: ‘về nhà thôi nào’.

*

Tôi mở mắt ra thấy trần nhà trắng tinh, một vài thân hình áo trắng lượn lờ qua lại. Tôi nheo mắt, lắng nghe mới biết ra là tôi đang ở bệnh viện. Tôi còn thấy cả chị hàng xóm đang nắm lấy tay tôi.

Chị nói với tôi, đêm hôm qua tôi bị sốt đến ngất xỉu trong tình trạng say xỉn. Chính Bông Gòn đã chạy qua ra ám hiệu để cứu tôi. Tôi đã cám ơn chị rối rít đã đưa tôi vào bệnh viện. Và chiều hôm đó khi đã khỏe ít nhiều, chị trở về nhà để lo chuyện chồng con.

Khi còn lại một mình, tôi tiếp tục với những suy nghĩ vụn vặt của mình. Tôi bế Bông Gòn lên chân mình thở dài.

Cứ mỗi lần nhìn vào mặt em, tôi lại nhớ về ký ức cũ, hồi tưởng những kỉ niệm đã qua với Chân Ngắn. Là do tôi ích kỉ xem em là Chân Ngắn. Mục đích tôi yêu thương em chỉ là em quá giống với Chân Ngắn. Thật là bất công cho em phải không?

***

Ngày tôi bế em bước lên tàu, tôi không xác định rõ tôi làm như thế có đúng không? Tôi sẽ đưa Bông Gòn về quê, về nơi bố mẹ tôi đang sinh sống. Ở đó không chỉ trong lành, con người hiền hòa, môi trường sống tốt và hơn nữa sẽ không có người xem em là một vật thế thân.

Bông Gòn nằm trên đùi tôi, mắt lim dim. Bàn tay tôi vuốt ve bộ lông mềm mại, nhìn cảnh vật trước mắt. Một điều tôi không thể bỏ lỡ trên con đường về nhà đó là những khu vườn thanh long lung linh trong ánh đèn điện giữa màn đêm khuya khoắm. Tiếng ù ù của tàu, tiếng ngáy lí nhí của Bông Gòn và màn đêm như một trang trại reo vui ngoài kia làm tôi nôn nóng muốn gặp lại bố mẹ…và cả mối tình ngây dại của tuổi hai mươi.

***

Bước xuống con tàu, ánh sáng tràn ngập; trên con đường xanh ngát trở về nhà, tôi đói bụng. Xuyên qua rừng rậm, băng qua làng xóm người Chăm đến thị trấn Liên Hương, tôi ghé vào một tiệm ăn.

Tôi đặt Bông Gòn ngồi đối diện, bóc vỏ tôm cho Bông Gòn. Sau đó tôi gắp một miếng thịt ba chỉ nướng kim châm cho vào miệng. Ngon hơn cả tôi tưởng tượng.

  • Cậu vẫn như ngày nào, xem chó con là cả cuộc sống của mình.

Giọng nói có phần mỉa mai, châm biếm có chút quen thuộc của ngày nào làm tôi ngẩng mặt lên. Những hình ảnh âu yếm, đằm thắm của tuổi trẻ vụt đến vụt đi nhanh chóng trong đầu tôi. Không ngờ ngày đầu tiên trở về đã gặp được cậu ấy. Tôi đứng dậy, định bước đến cậu ấy, thì…

  •  Anh, đi thôi. Em không muốn ngày thử váy cưới bị trễ đâu.

Tôi khựng người lại, sững sờ nhìn vào cô gái trẻ chạy đến nắm lấy tay anh. Trong thoáng chốc, tôi cảm thấy mình may mắn vì chưa có hành động thất thố nào.

Tôi chuyển tầm nhìn sang ánh mắt anh, anh cũng nhìn tôi nhưng không phải cái nhìn si mê của tuổi hai mươi mà là cái nhìn hiển nhiên của hiện tại. Cũng phải, đã mười năm trôi qua ai còn là mình của ngày hôm trước.

Ngày hôm qua, anh đuổi theo tôi; tôi chạy theo đam mê của tuổi trẻ. Giữa đường thấp thoáng hình bóng của anh, đâu đó tôi nhớ về anh nhưng tôi chưa bao giờ ngoảnh đầu lại vì tôi chắc rằng mình đã đúng. Ngày hôm nay, tôi muốn đuổi theo anh. Có lẽ anh sẽ không dừng lại huống chi là quay đầu.

Anh giới thiệu cô vợ sắp cưới với tôi. Tôi nhìn cô gái trẻ trước mắt.

Chẳng phải tôi đã đoán trước được sẽ có một ngày anh kết hôn với một cô gái khác, và tôi sẽ đến dự đám cưới của anh. Ai có thể vì ai mà chờ đợi 10 năm để đổi lấy mối tình mộng mơ vượt thời gian.

Chúng tôi tạm biệt nhau.

Từ đằng sau, tôi nhìn thấy đôi tay họ quyện chặt vào nhau, thầm chúc phúc cho họ mãi mãi bền lâu.

Tôi nhìn đồng hồ, cũng đã đến lúc đem Bông Gòn trở về nhà bố mẹ. Trước khi đi, tôi hôn lên trán Bông Gòn lưu luyến. Nó sẽ có một tình yêu mới nơi tôi sinh ra. Còn tôi sẽ tiếp tục tìm kiếm một tình yêu của riêng mình, một nửa còn lại đích thực của cuộc đời.

63 views