[Truyện ma] Xóm trọ ma ám| Chương 1: Phòng trọ có vấn đề

  • bởi

Nga là sinh viên ở quê lên thành phố học đại học, cô mang dáng vẻ của một đứa chân ướt chân ráo bước vào đời. Nga tự cho mình là một cô gái mạnh mẽ, gan lì, chẳng biết sợ thứ gì trên đời, cô cũng không tin trên đời này có những thế lực vô hình nào đó. Nhưng mà cái gì không tin thì nó lại hay xuất hiện, nó làm cho người ta phải tin.

Nga lên thành phố thuê một căn trọ cũ, cả xóm trọ có bốn phòng nhưng ba phòng đầu đã được thuê chỉ còn phòng cuối. Vì thấy giá rẻ nên Nga cũng muốn thuê, nhà Nga cũng khá khó khăn. Xóm trọ nằm trên một con đường vắng, ở giữa con đường có một lò thiêu và vài ba chỗ bán hòm, bán lăng mà khu trọ của Nga lại nằm ở cuối đường.

Nhưng Nga không sợ, vì thấy rẻ nên cô cứ thuê, bước vào căn phòng đó Nga thấy nó u ám lạ thường, căn phòng dăng đầy mạng nhện, dường và bàn đầy bụi bẩn giống như lâu lắm rồi không có người ở.

Truyện: Xóm trọ ma ám

Xóm trọ ma ám 1

Xóm trọ ma ám 1

Chương 1: Phòng trọ có vấn đề

Xóm trọ ma ám 2

Xóm trọ ma ám 2

Tác giả: Hồng Trang

Xóm trọ ma ám 3

Xóm trọ ma ám 3

Nga bắt đầu cùng chủ nhà dọn dẹp được một lúc thì Nga cũng thấy nó trắng tinh sạch sẽ, căn phòng chỉ đầy bụi bẩn chứ không cũ kỹ lắm, nó không rộng nhưng mình Nga ở thì thoải mái, Nga cũng không quan tâm lắm vì cô định đi làm thêm chắc cũng ít khi ở phòng.

Nga đến thuê căn phòng đó thì mấy người bên cạnh cũng xì xào bàn tán, ai cũng khá ngạc nhiên, họ nhìn Nga với ánh mắt kinh ngạc lúc thì lắc đầu như kiểu muốn nói Nga giống như người không biết gì…

  • – ” Cuối cùng cũng có người thuê căn phòng đó…”
  • – ” Chắc ham rẻ thôi, nhìn con bé đó có vẻ nghèo…”
  • – ” Cũng chỉ được ít hôm thôi, lại chuyển đi ngay ấy mà… Tao nghĩ không ai ở nổi cái phòng đó đâu.”
  • – ” Biết đâu con bé này nó ở bình thường thì sao? Nhìn nó vậy chắc cũng không yếu bóng vía đâu…”
  • – ” Mà thôi, kệ đi, nó ở đó bọn mình càng đỡ sợ.”

Nga đứng trước cửa nghe hết câu chuyện nhưng cô cũng không để ý cho lắm, cô không muốn hiểu mấy chị đó đang nói chuyện gì, cô tặc lưỡi đi ký hợp đồng thuê trọ, cô thấy ở đây toàn con gái có vẻ rất sạch sẽ thoáng mát và thoải mái.

Cả xóm trọ có bảy người lại không chung cổng chủ, khiến cô cảm thấy thoải mái, cô nghĩ mình đã thuê đúng chỗ rồi…

Đêm hôm đầu tiên Nga ngủ ở đó thì khá khó ngủ, Nga cảm giác như có ai đó đang đứng ở đầu giường nhìn mình, thỉnh thoảng cô có cảm giác cái giường của mình đang di chuyển… Nhưng rồi cô cũng tự nhủ chắc lạ nhà và đi xe lâu mệt nên vậy thôi, cô cũng không quan tâm lắm. Sáng hôm đầu tiên đi học ở trường đại học Nga lại gặp lại Hà- một bạn lớp bên hồi cấp 3, học cùng lớp đại học với Nga, bình thường Nga cũng không thân với bạn đó lắm nhưng gặp được đồng hương ở lớp đại học là rất hiếm nên Nga và Hà nói chuyện một hồi…

  • – ” À Nga mày trọ ở đâu?”
  • – ” Tao trọ ở đường T phường XYZ cách trường hơn 1km…”
  • – ” Gì? Tao nghe nói đường đó vắng lắm, mà hình như có mấy cái lò thiêu đúng không?”
  • – ” Ừ, nhưng mà sao…” Nga ngơ ngác hỏi lại..
  • – ” Mày ở đó mày không thấy sợ à, mà mày ở ngõ mấy” Hà kinh ngạc nhìn Nga
  • – ” Sợ gì có ai ăn thịt đi đâu. Tao ở ngõ 12, nó nằm ở cuối con đường luôn…” Nga thảm nhiên đáp
  • – ” Mày gan thật đấy trường mình hôm nào cũng học ca 3 mày về khuya đi qua lò thiêu mày không sợ à, hơn nữa mày lại ở cuối đường luôn, hết đường còn là một cánh đồng vắng nữa…”
  • – ” Sợ gì? Mày đang nó chuyện gì, tao không hiểu…”
  • – ” Ma ấy! Mày không sợ ma à, tao nghe mấy anh chị nói….”
  • – ” Mày mê tín quá, trên đời làm gì có ma… hơn nữa tao ở đấy vừa thoải mái nữa…”

Hà đang nói gì đó thì bị Nga ngắt lời, cô vốn chẳng sợ thứ gì trên đời, cô cũng chẳng tin những lời người ta nói, Nga vốn không tin trên đời này có ma. Cô cho rằng chết là hết…

  • – ” Tùy mày vậy, mày không muốn nghe thì thôi nhưng đến lúc gặp thật thì đừng trách tao là không nói trước…” Hà giận dữ nhìn Nga
  • – ” Thôi bà, học đi, không sao đâu mà sợ…”

Nga cũng nói cho bạn yên tâm, Nga cho rằng Hà lúc nào cũng mê tín, có lẽ do Hà nghe kể lung tung nên mới vậy.

Tối hôm đó Nga học xong thì lững thững bước về nhà, con đường đó tối om nhưng Nga vừa đi vừa hát. Bây giờ là tháng 7 âm theo như người ta nói là tháng cô hồn không nên về khuya nhưng Nga học xong thì lên thư viện học một lúc mới rồi mới về. Mới hơn 9 giờ tối nhưng cả đường đã không còn một bóng người. Cô đi đến cửa lò thiêu thì một cơn gió lạnh ùa vào người Nga khiến cô tê dại, hai tay cô lạnh hết cả đi…

#còn#p/s: đây là câu chuyện có thật, tớ được một người quen kể lại nên viết thành truyện cho mọi người đọc. Tớ chỉ thay tên nhân vật, giấu địa chỉ và tăng độ kinh dị lên một tý thôi ạ😂😁

Đêm hôm đầu tiên Nga ngủ ở đó thì khá khó ngủ, Nga cảm giác như có ai đó đang đứng ở đầu giường nhìn mình, thỉnh thoảng cô có cảm giác cái giường của mình đang di chuyển… Nhưng rồi cô cũng tự nhủ chắc lạ nhà và đi xe lâu mệt nên vậy thôi, cô cũng không quan tâm lắm. Sáng hôm đầu tiên đi học ở trường đại học Nga lại gặp lại Hà- một bạn lớp bên hồi cấp 3, học cùng lớp đại học với Nga, bình thường Nga cũng không thân với bạn đó lắm nhưng gặp được đồng hương ở lớp đại học là rất hiếm nên Nga và Hà nói chuyện một hồi…

– ” À Nga mày trọ ở đâu?”

– ” Tao trọ ở đường T phường XYZ cách trường hơn 1km…”

– ” Gì? Tao nghe nói đường đó vắng lắm, mà hình như có mấy cái lò thiêu đúng không?”

– ” Ừ, nhưng mà sao…” Nga ngơ ngác hỏi lại..

– ” Mày ở đó mày không thấy sợ à, mà mày ở ngõ mấy” Hà kinh ngạc nhìn Nga

– ” Sợ gì có ai ăn thịt đi đâu. Tao ở ngõ 12, nó nằm ở cuối con đường luôn…” Nga thảm nhiên đáp

– ” Mày gan thật đấy trường mình hôm nào cũng học ca 3 mày về khuya đi qua lò thiêu mày không sợ à, hơn nữa mày lại ở cuối đường luôn, hết đường còn là một cánh đồng vắng nữa…”

– ” Sợ gì? Mày đang nó chuyện gì, tao không hiểu…”

– ” Ma ấy! Mày không sợ ma à, tao nghe mấy anh chị nói….”

– ” Mày mê tín quá, trên đời làm gì có ma… hơn nữa tao ở đấy vừa thoải mái nữa…”

Hà đang nói gì đó thì bị Nga ngắt lời, cô vốn chẳng sợ thứ gì trên đời, cô cũng chẳng tin những lời người ta nói, Nga vốn không tin trên đời này có ma. Cô cho rằng chết là hết…

– ” Tùy mày vậy, mày không muốn nghe thì thôi nhưng đến lúc gặp thật thì đừng trách tao là không nói trước…” Hà giận dữ nhìn Nga

– ” Thôi bà, học đi, không sao đâu mà sợ…”

Nga cũng nói cho bạn yên tâm, Nga cho rằng Hà lúc nào cũng mê tín, có lẽ do Hà nghe kể lung tung nên mới vậy.

Tối hôm đó Nga học xong thì lững thững bước về nhà, con đường đó tối om nhưng Nga vừa đi vừa hát. Bây giờ là tháng 7 âm theo như người ta nói là tháng cô hồn không nên về khuya nhưng Nga học xong thì lên thư viện học một lúc mới rồi mới về. Mới hơn 9 giờ tối nhưng cả đường đã không còn một bóng người. Cô đi đến cửa lò thiêu thì một cơn gió lạnh ùa vào người Nga khiến cô tê dại, hai tay cô lạnh hết cả đi…

#còn#p/s: đây là câu chuyện có thật, tớ được một người quen kể lại nên viết thành truyện cho mọi người đọc. Tớ chỉ thay tên nhân vật, giấu địa chỉ và tăng độ kinh dị lên một tý thôi ạ

45 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá / 5. Số đánh giá