Trung thu bên người đơn độc xa lạ nơi góc phố Hà Nội

     Hà Nội chiều hôm đó thật  nhẹ nhàng và dịu êm, tôi lang thang trên những con phố cổ bởi tôi thích ngắm nhìn những điều bình yên sau tháng ngày học tập, làm việc tất bật với cuộc sống xô bồ ngoài kia. Tôi thường hay tìm về những góc phố yên ả với những ly trà đá vỉa hè vào những ngày cuối tuần để tâm hồn thoải mái hơn. Cũng giống như mọi khi, tôi lại dạo quanh những góc phố chỉ khác rằng hôm đó  lòng tôi nhiều giông bão hơn và hôm đó  cũng không phải cuối tuần.

Ngày buồn và nhiều bão giông trong tôi

   Có lẽ hôm đó cũng là  hôm mà tôi thấy buồn và nặng lòng nhất. Một cô sinh viên năm nhất xa nhà, áp lực học tập, lo lắng tiền bạc như gánh nặng ghì chặt trên vai tôi, tôi muốn khóc cho lòng vơi đi nhưng rồi nhận ra thật khó để làm điều đó. Tôi lang thang nơi góc phố Hà Nội để cho bản thân thấy thanh thản hơn, trung thu ấy mà, người người đi chơi , nhà nhà sum vầy  còn tôi lại một mình ở đây, nhớ nhà muốn được ngồi cắt bánh vui vẻ bên gia đình. Tôi cười nhạt rồi tiếp tục bước đi, Hà Nội nhẹ nhàng bình yên quá , mùi hoa sữa thoang thoảng làm tôi dễ chịu hơn.

Hoa sữa vốn là loại cây không thể thiếu ở Hà Nội, nó thường nở rất nhiều, cũng có người ghét mùi hoa sữa bởi mùi của nó quá nồng nhưng với tôi mùi thoang thoảng của nó lại khiến tâm tình tôi dễ chịu hơn, có hay phải chăng cảm xúc của tôi chai sạn nên khả năng cảm nhận của tôi cũng thế.Hà Nội mùa thu nhuộm buồn màu hoa sữa trong tâm hồn tôi.

Trung thu bên người đơn độc nơi cuối phố

mùa hoa sữa buồn nơi góc phố

 Góc khuất cuộc sống tôi bắt gặp

  Lang thang trên đường tôi bắt gặp vài người còn nán lại để bán cho hết những chiếc đèn lồng hay vài món đồ chơi trước khi về ăn trung thu bên gia đình. Có vẻ họ thực sự rất muốn về ngay nhưng vì hàng hóa còn nhiều và nỗi lo lắng rằng sẽ không thể bán hết được vẫn đang vây quanh họ bởi tôi thấy sâu trong mắt họ là sự mong chờ ẩn trong nỗi lo âu, lo sợ. Dòng đời xô quá đúng không ? Cuộc sống vốn rất khắc nghiệt nhưng nhiều khi nó lại cho ta thấy nhiều thứ quý giá nơi góc khuất như thế này. 

Trước mắt tôi bây giờ là một vài em nhỏ cơ nhỡ không nơi nương tựa, chúng đang ngắm nhìn vài món đồ chơi nơi xa kia có lẽ ” trung thu ” trong chúng là một thứ gì đó quá ” xa xỉ “mà chúng luôn ao ước một lần được ăn bánh, được cầm món đồ chơi trên tay của nhưng đứa trẻ có điều kiện kia, được ba mẹ đưa đi chơi. Ao ước bỗng hóa xa xỉ khi cuộc đời của chúng còn gập ghềnh quá, cuộc đời chúng nào biết đến ” thảm êm “ là gì. Cái tuổi hồn nhiên nhưng lại phải ra đường bán từng tấm vé số hay nhặt nhạnh từng cái ve chai để sống qua ngày, tuổi thơ các con cơ cực quá, trung thu hay tết thiếu nhi xa xỉ quá các con nhỉ?

Trung thu bên người đơn độc nơi cuối phố

Trung Thu đơn xơ giản dị với ngọn nến

“Chúng con nào đâu biết đèn lồng ngôi sao hay con cá, cái vỏ lon kia cắt ra thêm ngọn nến thế là đèn lồng” nghe xót xa quá có phải không? 

” Cô ơi con từng ước có ba mẹ để được đi chơi, ngày xưa con vẫn tự hỏi trung thu là gì vậy nhỉ ? Sao nhiều bạn nhỏ được ba mẹ đưa đi chơi thế, rồi khi con nghe mọi người trong khu chợ nói là tết thiếu nhi con mới biết là tết của bọn con, con không có ba mẹ nên trung thu cũng như bao ngày bình thường khác thôi, cô ăn bánh trung thu chưa vị của nó có ngon không cô ? con cũng muốn được thử nhưng chắc phải lâu lắm nữa con mới được nếm vị của nó”

Tôi nghe mà muốn ứa nước mắt, tôi nói con bé và mấy đứa nhóc khác đứng đợi ở đây rồi tôi chạy qua cửa hàng gần đó mua vài cái bánh cho tụi nhỏ ăn. Tôi không có nhiều tiền để mua bánh ngon nhất hay tốt nhất, tiền của tôi chỉ đủ mua bánh loại thường mà thôi nhưng những đứa trẻ đó lại coi đó là thứ xa xỉ quý báu mà vui sướng cười tít cả mắt. Có lẽ đây là lần đầu tiên chúng chạm đến một phần của hai tiếng ” trung thu” .

Được tâm sự trò chuyện cùng chúng khiến tâm tình tôi vui vẻ hơn phải chăng đây là niềm vui khi làm việc tốt mà mọi người vẫn thường nói đến .Tôi nô đùa cùng chúng một lúc rồi bước chân lại lặng lẽ rời đi qua góc phố khác, cứ đi trong vô thức không biết rằng mình sẽ dừng chân ở đâu, có phải đơn độc quá hay không?

Trung thu với người đơn độc nơi góc phố

 Chân tôi dừng lại nơi cuối phố với hình ảnh một bà cụ đang ngồi thu mình trong góc tối kia. Nhìn cụ có lẽ là bằng tuổi bà ngoại của tôi nhưng sao cụ gầy gò và ốm yếu thế kia.

Trung thu bên người đơn độc nơi cuối phố

người đơn độc nơi góc phố

Tôi lặng lẽ đến bên  ngồi xuống  cạnh cụ rồi tôi mở lời hỏi thăm :

  • Sắp tối rồi sao cụ không về nhà mà ngồi ở đây một mình thế, nhà cụ ở đâu con đưa về 

Cụ nhìn tôi một lúc rồi nói trong nặng nhọc:

  • Tôi làm gì có nhà mà về hả cô ơi, một thân già lặn lội lên đây nhặt ve chai sống qua ngày thôi cô, khổ lắm cô ơi!
  • Rồi con cái cụ đâu , hôm nay trung thu sao để cụ ngoài đường một mình thế này 

Khóe mắt cụ rưng rưng, cụ đưa tay lau đi giọt nước mắt chưa kịp lăn xuống gò má, cất giọng run run nói trong nỗi xót xa:

  • Con cái tôi vì nghèo mà bỏ đi cũng 5 năm rồi, chưa thấy quay về, ngày nào tôi cũng ngóng đợi chúng nó về trong vô vọng. Không có tiền chúng nó không về, nhà không có gì ngoài thân già này tôi lên đây kiếm sống đủ cho bản thân sống qua ngày, nhưng cô cũng thấy rồi đó nhặt ve chai thì được bao nhiêu đồng đâu cô, nhiều hôm không kiếm được chỉ biết uống nước cho qua ngày, khổ lắm.

  Sao nghe mà xót xa đáy lòng, cuộc sống này còn nhiều mảnh đời khốn khổ quá, giờ đây tôi mới thấy nỗi khổ tâm của tôi chưa là gì so với những số phận héo hắt này. Nhìn cụ sao tôi thấy thương quá, đơn độc một thân một mình không con cái, chắc vị bánh hay cái gọi là không khí trung thu với cụ cũng xa xỉ lắm. Tôi đến gần hơn nắm lấy tay cụ hỏi :

  • Cụ đã ăn gì chưa ?
  • Cả ngay hôm nay tôi chưa có gì bỏ vào bụng cả, sáng giờ chân đau tôi vẫn chưa nhặt được gì hết, mỏi quá lại ngồi đây nghỉ thôi.
  • Cụ ngồi đây đợi con một tí nhé , con quay lại với cụ

Tôi đứng dậy đi mua cơm, trong túi còn đủ tiền mua một cái bánh trung thu loại thường. Quay lại nơi cụ ngồi tôi đến và đưa cho cụ một phần cơm.

  • Hôm nay con ăn trung thu với cụ nha
  • Sao cô không về nhà, hôm nay trung thu phải về nhà ăn bữa cơm cùng gia đình đó, cô mau về đi không gia đình ngóng

Tôi mỉm cười cầm tay cụ đặt nhẹ hộp cơm 

  • Con là sinh viên đi học xa nhà cụ ạ, hôm nay con cũng không có ai để ăn cùng, cụ cho con ngồi đây ăn cùng cụ nha, cụ mau ăn đi không đói

Niềm vui với người xa lạ khiến tâm tình tôi thoải mái

Cụ mỉm cười rồi rưng rưng nhìn tôi. Với tôi đó là trung thu ý nghĩa nhất mà tôi từng trải qua, tuy không có ba mẹ bên cạnh nhưng cũng có bà cụ, dù sao hai cũng hơn một mà đúng không ? Nói vậy thôi chứ tôi phải cảm ơn hôm đó rất nhiều, bà cụ vui lắm liên tục cảm ơn tôi, sau khi ăn xong tôi cắt bánh trung thu mời cụ, cụ nói ” lâu lắm rồi mới biết hương vị bánh trung thu là gì”. Tôi biết rằng cụ vẫn luôn khao khát được ăn trung thu với con cái nên xem một người lạ như tôi là người thân mà vui vẻ ăn uống.

Vậy đấy trung thu của tôi đơn sơ lắm nhớ nhà nhưng không về được, ăn trung thu với một người đơn độc nơi cuối phố, một trung thu với người khác có thể là buồn tẻ nhưng với tôi là cả một ngày ý nghĩa. Con không về ăn trung thu với ba mẹ nhưng mẹ ơi trung thu ở đây cũng ấm cúng lắm, sao con lại thấy ấm cúng với một người xa lạ như thế phải chăng con xem bà cụ kia giống như bà ngoại mà yêu thương. Mẹ ơi con gái mẹ giờ đã hiểu hơn rồi con sẽ luôn mạnh mẽ hơn và học cách thấu hiểu cuộc sống này.

Trung thu của tôi chỉ vậy thôi với một người đơn độc xa lạ nhưng đầy tình cảm 

128 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 4.4 / 5. Số đánh giá 19

1 bình luận trong “Trung thu bên người đơn độc xa lạ nơi góc phố Hà Nội”

  1. Bài viết của bạn cảm động lắm . Tớ sinh ra và sống tại HN từ bé , lúc nào cũng hối hả theo vòng quay đến chóng mặt của cuộc sống đô thị. ít khi để ý đến những mảnh đời bất hạnh như thế này lắm . Cảm ơn bạn đã cảnh tỉnh cho tớ ( và cho cả những người giống tớ ) phải nhìn lại mình .