Trớ trêu thay khi “Có những bàn tay không chạm được vào nhau dẫu gần” [Review]

Tình yêu không phải lúc nào cũng theo ý chúng ta. Có những người may mắn gặp gỡ rồi ở lại bên nhau thật lâu. Nhưng ngược lại, có những người dẫu ở ngay đó thôi nhưng mãi mãi không thuộc về mình. Mình tin cuốn sách “Có những bàn tay không chạm được vào nhau dẫu gần” phần nào sẽ đồng cảm, chia sẻ nỗi lòng với bạn.

Review sách hay "Có những bàn tay không chạm được vào nhau dẫu gần"

Bìa ngoài cuốn sách rất dễ thương, nhẹ nhàng

“Có những mùa mưa ứ đầy trong mắt phố, có những ngày ta cũng thấy lòng mình chênh chao, không hẳn vui, không hẳn buồn, đó là những cảm xúc mơ hồ trôi đi trong mơ, lạc về một vùng quá vãng…”

Thông tin cơ bản về sách

  • Thể loại: Thơ
  • Tác giả: September Rain
  • Năm xuất bản: 10-2015
  • Nhà xuất bản: Nhà xuất bản Văn Học
  • Hình thức: Bìa mềm
  • Số trang: 206
  • Giá bán: 59.000đ (Nhưng bây giờ cũng đã hạ nhiều)

Đối tượng sách hướng tới

Câu trả lời là: Dành cho những trái tim đang đau đáu vì một tình yêu mãi mãi không có một chỗ trống dành cho mình. 

Một ngày kia, loanh quanh trên con phố dại khờ, lãng đãng với cơn mưa. Rồi, chợt nhớ về một vần thơ của September Rain, thấy lòng chúng mình sao giống nhau đến thế! Hóa ra, tuổi thanh xuân rạng ngời đã đi đi về về trên những con đường ấy, rưng rưng trong những nỗi nhớ và niềm yêu ấy, ngọt lịm trong từng giọt xúc cảm trong veo ấy… và cả nỗi buồn kia, muộn phiền kia, và dại khờ, nông nổi kia.

Không ai muốn chuyện tình cảm đổ vỡ, chia lìa hay không đến được với nhau. Nhưng tất cả đều phụ thuộc vào duyên số. Có duyên sẽ gặp, có nợ mới yêu. Thế mà lắm người đã được gặp nhau rồi, nhưng vẫn không có đủ nợ nần để níu lại bên nhau.

Thế là những vần thơ trong sáng, vừa buồn bã nhưng cũng rất ngọt ngào của chị September Rain đã ra đời như thế…

Khoảng cách trong tình yêu

Có người bảo, yêu xa khó lắm. Cả hai bên phải tin tưởng nhau đến…200%! Nhưng nói vậy thôi, chứ yêu đương mà hằng ngày chỉ được nhìn nhau qua cái màn hình, giận dỗi cãi vã cũng không thể chạy ngay đến ôm người kia vào lòng an ủi… Nghĩ đến mà thấy xót xa nhỉ?!

Nhưng bạn không biết rằng, có những tình yêu gần cũng còn lắm phong ba, trắc trở. Yêu lắm đấy, thương chẳng hết, thương trong âm thầm thôi, chứ không thể đến được với nhau. Đó chính là một khía cạnh nữa về vấn đề Khoảng cách trong tình yêu.

Không phải đủ yêu sẽ có thể bên nhau, không phải cứ ở gần thì có thể nắm chặt tay nhau. Do đó, tình yêu có lắm nỗi khổ mà chỉ người trong cuộc mới hiểu thấu.

Vậy khoảng cách trong tình yêu là gì?

Vậy khoảng cách trong tình yêu là gì?

Chốt lại, đau đớn nhất trong tình yêu chưa hẳn đã là khoảng cách xa xôi. Bởi vì vẫn có rất nhiều đôi đủ hi sinh, đủ cao thượng để chờ đợi tình yêu đấy thôi. Hóa ra, đau đớn nhất trong tình yêu là, dù người ấy ở ngay trước mắt mình nhưng cũng không thể dũng cảm một lần nắm lấy đôi tay…

Rất gần mà cũng rất xa – Bây giờ thấy câu này đúng. Hằng ngày chứng kiến người ta xuất hiện xung quanh mình nhưng cứ phải giả vờ không nhớ, không quan tâm… Hỏi có đau không cơ chứ? Đứng cạnh người ta ở bến xe buýt, hai người sát rạt bên nhau mà tay này cũng không đủ dũng khí níu lấy tay kia.

Điều tôi mong là được hỏi thăm anh ấy cả ngàn thứ. Nhưng rồi cuối cùng chỉ nói với nhau vài câu xã giao, những tình cảm thể hiện ra cũng vì vậy mà cảm chừng thật hời hợt.

Chẳng phải vì tôi muốn thế, chỉ là tôi cảm nhận được anh có chút hững hờ. Anh chưa sẵn lòng đón nhận một thứ tình cảm hoặc cũng có thể nói là chúng tôi chưa có duyên.

Có những thứ trên đời là như vậy, gần sát bên mình, cảm giác như với tay ra là có thể nắm lấy, nhưng sự thật khoảng cách lại rất xa xôi..

Đó chính là khoảng cách xa nhất trong tình yêu – Không phải khoảng cách địa lý, mà là khoảng cách giữa hai tâm hồn. Sự đồng điệu của hai con tim lúc này bằng không..

Định mệnh trớ trêu

Phải, hà cớ gì cho chúng ta gặp mặt nhau giữa hàng triệu con người mà lại không cho chúng ta quyền được ở bên nhau dù chỉ một lần?

“Có những bàn tay không chạm được, dẫu gần

Mùa thu cũ dẫu gần mùa đông mới

Em đã nhoài tìm bàn tay anh với

Chỉ để buồn thôi,

Chỉ biết đã xa xôi!”

“Đã quá trễ,

chuyến tàu em rời bến

anh lên không? còn chỗ trống cuối cùng

nhanh lên nhé,

sợ không còn kịp nữa

chuyến tàu em sắp sửa chuyển sang đông!

Đã quá trễ,

anh có muốn lên không

cánh cửa ấy sắp đóng sầm

thinh lặng

lối rẽ vào đêm là con đường xa vắng

lối rẽ lòng em là một nỗi xa xăm”

Con tim cô gái đã vì chàng trai bao nhiêu lâu này. Cô đã rất nhiều lần muốn thổ lộ cho chàng trai biết tình cảm thật sự của mình. Nhưng vô vọng… Sâu trong thâm tâm, cô gái chỉ muốn chàng trai ấy bước vào trong cõi lòng cô để khám phá những điều còn giấu kín. Đó có lẽ là Tình yêu.

Tình yêu là gì

Tình yêu là gì mà lắm khổ đau

Ngày hôm qua anh nói rằng thương em, chỉ một chữ “thương” thôi mà chẳng hiểu sao lại khiến em đau lòng đến vậy. Những giọt nước mắt cứ thế đua nhau tuôn rơi trong đêm tối không sao kiểm soát được, bờ môi em mặn chát còn trái tim thì cảm thấy nhói đau. Chung quy lại tất cả cũng chỉ vì hai từ duyên phận, bởi duyên phận trớ trêu nên hai đứa mình mới phải “thương” nhau.

Ngày hôm qua anh rụt rè đưa tay ra định nắm lấy bàn tay nhỏ bé của em nhưng rồi cuối cùng lại rút lại. Có yêu nhau đâu mà nắm tay nhau cơ chứ, mà những người thương nhau chỉ hay ngồi bên cạnh và trầm ngâm hướng đôi mắt của mình ra phía xa xăm giống như em và anh lúc này. Dù không nói ra nhưng em rất hiểu những điều mà trong đầu anh đang nghĩ, thôi thì đành vậy, dù lòng vấn luôn hướng về nhau nhưng mình cứ thương nhau rồi để rồi bỏ ngỏ như thế nhé anh!

Thanh xuân mà! Cứ yêu đi, sao phải “xoắn”?

Ta có quyền yêu bằng cả con tim nồng nhiệt căng tràn, không ngại ngần, không sợ đón nhận tổn thương. Là bởi thanh xuân, là bởi vẻ đẹp chỉ một lần tỏa sáng trong đời. Thanh xuân cuồng nhiệt là bởi vì có sự hiện diện của tình yêu.

Một vài lần ngốc nghếch, một vài lần chọn sai lối đi,.. – Chẳng sao! Đơn giản vì chúng ta còn trẻ. Và khi còn trẻ, lý trí nhường chỗ cho con tim hoành hành. Chúng ta yêu hết mình và sống hết mình với những ước mơ, những hi vọng.

Tôi luôn cứ tâm niệm rằng, cứ yêu đi, cuộc yêu nào mà không có sóng gió bủa vây, còn sống mà, miễn sao không hờn, không oán, không choáng đau thương thì cứ vẫn yêu. Chuyện ở đời, cái gì cũng có “đúng” có “sai”, riêng chuyện tình yêu thì muôn thuở vẫn là “đúng-sai” hòa lẫn ! Người yêu người chưa chắc là đúng, kẻ yêu kẻ chưa hẳn đã sai. Vấn đề là tuổi trẻ mà, yêu đắm say như giấc mộng hãy còn chưa tỉnh…

“Cơ duyên” – yêu là đắm say, cơn say nào cũng sẽ tỉnh, chỉ có loại rượu tình như thế nào, để cứ mãi…giữ bước chân nhau? Con đường nào rồi cũng có lúc rẽ ngang, rẽ phải, giữ một người bên cạnh cũng không phải là cách hay, sao không tự bước đi và lấy yêu thương năm ấy làm thành con đường đôi lứa. Yêu mà, càng siết chặt, càng dễ bung, càng hờ hững, càng tự cho mình điều hiển nhiên “vô tâm” nhiều quá !

Tại sao không? Khi cuộc đời vẫn cho những tia nắng, thỉnh thoảng lại mưa, trút hết bao cái lạnh giá. Thì thôi cứ yêu đi, nhưng đừng đánh mất hết, thanh xuân mà, qua một lần rồi thôi…

Nếu không ai thương em thì em nên tự thương lấy mình

Ai cũng đã từng có những ngày tháng thật khó khăn, thật buồn phiền, thật áp lực. Em cũng vậy. Em cũng có những ngày tháng, mà như lúc đó em đã nghĩ rằng nó sẽ chẳng bao giờ chấm dứt. Cái ngày khi em không biết con đường đi phía trước phải đi như thế nào hay tương lai rồi sẽ ra sao?

Ngày người em yêu rời khỏi em, em đã nghĩ: “Em đã chẳng còn gì nữa rồi”. Khi niềm tin về những gì em đang làm bỗng trở nên lung lay. Em đánh mất niềm tin vào chính mình, em thấy mình thật nhỏ bé thật thảm hại.

Đúng vậy mất đi một ai đó, người thật sự quan trọng đối với ta đó chưa bao giờ là chuyện dễ dàng cả. Thế giới của ta thay đổi một cách đột ngột còn ta thì vẫn chưa chuẩn bị tốt tâm lý để chấp nhận hay đón nhận sự thay đổi đó. Ta thắc mắc, ta hoang mang. Ta không hiểu tại sao người đó lại rời xa ta? Ta đã làm sai điều gì sao? Nhưng em à, không phải lúc nào lỗi lầm cũng phải xuất phát từ em, đôi khi chẳng ai có lỗi cả, bởi vì người đã hết yêu.

Tình yêu là một thứ gì đó rất kỳ lạ, ta sẽ chẳng bao giờ hiểu được tại sao ta lại lựa chọn người này để dành tình cảm mà lại không phải người kia hay tại sao dành trọn trái tim mình cho người này mà lại không phải cho một người nào khác. Và cũng không thể vì em nói em yêu người là người sẽ vì thế mà yêu em. Một khi đã hết yêu thì dù em làm gì nói gì thì người cũng không vì thế mà tiếp tục yêu em hay ở bên cạnh em đâu. Mà biết đâu chừng người cũng đã tìm thấy tình yêu mới cho riêng mình rồi thì sao?

Sau những ngày buồn đó sẽ là một chuỗi những ngày dài bận rộn, còn biết bao nhiêu thứ em cần làm, em cần học hỏi. Vào những ngày như thế em sẽ học được cách độc lập, em sẽ chủ động và tự tin hơn, rồi em sẽ nhận ra chẳng ai có thể yêu thương em hơn chính em cả.

Nếu không ai thương em thì hãy tự chăm sóc cho chính mình, hãy giải phóng bản thân khỏi nỗi buồn vì bên cạnh em vẫn còn nhiều người cần em quan tâm chăm sóc đấy. Nếu không ai thương em, em cũng phải tự thương lấy mình. Em biết đấy cuộc sống này không có gì là mãi mãi cả, tất cả mọi thứ đều có kì hạn của riêng nó ngay cả là đối với tình yêu. Nếu không ai thương em, em cũng hãy thương lấy mình để có thể mạnh mẽ, để có thể tự đi trên con đường của riêng mình. Chúc em thành công!

Nhận định của cá nhân mình về sách

Đây là một cuốn sách hay, nhẹ nhàng thôi nhưng đủ sức rung động lòng người. Mình tin chắc rằng những ai đã trải qua hoàn cảnh trớ trêu như vậy sẽ rất đồng cảm và như được trở về sống trong những ngày tháng đó vậy.

“Tỉnh dậy đi,
rồi trời sẽ sang đông
nhưng sẽ ấm, chắc chắn là sẽ ấm
hạnh phúc đôi khi chỉ là đang đến chậm
em tin không,
rồi nắng sẽ lại hồng?”

Đánh giá của người dùng trên Tiki (Phần này không có)

Để đi đến tình yêu đích thực đôi khi con người ta phải trải qua những cay đắng và cả mất mát. Tình yêu chân thực bao giờ cũng cao thượng và những người yêu nhau thực sự bao giờ cũng mong cho người mình yêu hạnh phúc dù có ở bên nhau hay không?

Nơi mua sách chính hãng, giá ưu đãi cho bạn đọc

Sắp xếp theo thứ tự ưu tiên nên mua:

Sau cùng, mọi chuyện rồi sẽ ổn. Dù chúng ta không chạm được tay người này nhưng cuộc đời còn biết bao điều tươi đẹp và bạn rồi sẽ tìm thấy một bến đỗ chân tình để xoa dịu phần đời còn lại của mình mà thôi.

155 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá / 5. Số đánh giá