Trên chiếc xe máy cũ, bố chở con đến những nơi tuyệt vời

Tôi vẫn luôn kể câu chuyện vui của mình và bố cho mọi người nghe, về hình ảnh trên chiếc xe máy cũ, bố chở con đi đến những nơi tuyệt vời. Mỗi lần nhớ lại hình ảnh đó, tôi vẫn luôn tự mỉm cười như một ký ức đẹp mãi không thể nhạt nhòa. Hình ảnh của bố vẫn luôn hiện hữu trong tim, từ nét mặt khi bố tức giận chửi mắng khiến tôi giật mình thoăn thoắt, từ nụ cười chẳng thấy trái đất đâu khi bố kể một câu chuyện vui, từ thân hình không đồng nhất lắm hằng đêm vừa ngồi uống chén rượu vừa trầm tư lo nghĩ, từ khuôn mặt nũng nịu mẹ mỗi khi gọi “bà ơi”. Và cho đến khi thân hình ấy đã gầy guộc từng ngày vì chiến đấu với bệnh, nụ cười chẳng còn tươi như xưa, sức khỏe cũng không đủ để tức giận với anh em tôi, rồi mọi thứ cũng trở thành hoài niệm.

  • giadinhluontuyetnhat
  • giadinhluontuyetnhat

Từ bé, tôi đã làm khổ bố mẹ rất nhiều khi liên tục bệnh nặng, cứ ngỡ sẽ không thể cứu được và mặc cho tôi sống được bao nhiêu ngày tùy ông trời thương.

Mọi sự cố gắng đều trở nên vô vọng khi hằng ngày mẹ không đi làm được gì, hễ ai mách lá thuốc cây nào cũng bỏ công bỏ việc để đi kiếm về sắc cho tôi uống, tôi thì như ngộ độc thuốc lá nam khi ngày nào cũng bị mẹ ngáng chiếc đũa xới cơm ngày xưa qua miệng và đổ vào, và đương nhiên lúc nào cũng khóc ròng cạn kiệt nước mắt, bởi vì không chỉ khóc bị uống thuốc mà còn khóc vì bị cho vào chuồng lợn nếu không chịu uống. Có lẽ vì thế nó ám ảnh tôi cho đến bây giờ, mùi thuốc lá nam khiến tôi rùng mình.

Trong khi mẹ vẫn liên tục tìm lá, bố tôi đi làm, được bao nhiêu tiền lại mua thuốc, đi tiêm bác sĩ gần nhà… Ngày tháng này trôi qua khá lâu, cho đến khi ông bác thương tôi quá mà bắt bố mẹ tôi bán hết đồ trong nhà để đưa tôi đi chữa trị, tôi không biết khi ấy bố mẹ đã phải mạnh mẽ như thế nào để quyết định đưa tôi ra Hà Nội chữa trị, có lẽ mẹ đã khóc rất nhiều, bố lại trầm ngâm một mình trong những suy tư để rồi quyết định bán chiếc xe máy đời cũ có giá trị kiếm tiền duy nhất trong nhà, được đôi ba đồng rồi đưa tôi đi theo những người dân ra Hà Nội làm bốc vác, trú ngụ chỗ họ cho đỡ tốn tiền, mẹ biết tôi thích ăn mía nên vẫn không quên đưa cho bố cầm theo một bịch đã được mẹ cắt gọt từng khúc cẩn thận cho tôi dễ ăn. Thế rồi bệnh của tôi được chữa lành hoàn toàn sau khi về nhà, quá kỳ diệu, anh tôi vẫn luôn nói đó là một sự hồi sinh mới của em, được biết bao nhiêu người cứu giúp. Nhất định phải sống thật tốt với sự mong đợi của họ đối với em.

Nhất định phải sống thật tốt

traodilaconmai

traodilaconmai

Vậy là chiếc xe đó tôi chưa có dịp được du hành cùng bố thì đã bị bán đi với thiên mệnh cứu lại sự sống cho tôi, thật sự biết ơn chiếc xe ấy dù không biết nó hình dáng thế nào, màu sắc ra sao.

Biết ơn những người đã luôn động viên tinh thần cho bố mẹ tôi để có thêm sức mạnh mà đi tiếp chặng đường không biết kết quả ấy, đặc biệt biết ơn Bố Mẹ đã cho con được sinh ra 2 lần, đã không vì khó khăn mà bỏ mặc con, không vì mệt nhọc mà yếu lòng. Tình ân ấy mãi luôn trong tim và trí nhớ của con.

Thế rồi dành dụm mãi bao nhiêu năm sau nhà tôi cũng có một chiếc xe máy cũ mua lại của hàng xóm kế bên, nhà họ có 3 xe lận. Chiếc xe này là chiếc xe máy đầu tiên tôi lái, và người tập cho tôi đi chính là bố. Tôi không biết lần đầu các bạn tập đi xe máy ra sao? có kỷ niệm gì với nó không? mà với tôi thì mạnh mẽ lái lắm, vì tôi có bố ngồi sau chỉ nên chẳng sợ gì cả. Đến lúc biết đi cũng hùng hồn không kém, dừng xe lại vừa đạp phanh mà tay thì vẫn ga, thế là húc vào tường, may mà  bức tường vẫn đứng vững hiên ngang.

Cũng trên chiếc xe ấy là câu chuyện vui mà tôi muốn kể từ đầu với các bạn. Có lần tôi được bố chở lên ông bà nội nuôi cách đó 20km. Lúc về ghé qua nhà cô người thân, vì là đường ruộng, mưa đến nên rất trơn và khó đi, tôi xuống xe để bố đi cho dễ. Thế rồi qua đoạn đường đó mà bố tôi vẫn không mảy may nhìn lại và cứ thế đi luôn, tôi gọi mà bố không nghe, chắc vì cánh đồng rộng lớn bao la nên tiếng của tôi không đủ hấp dẫn để cơn gió lạc đường nào đó đưa giọng tôi đến tai bố. Tôi đành bước tiếp con đường ấy, đang tung tăng đi thì thấy bố tôi khí thế quay lại, đến khi lại gần chỗ tôi và cười như đúng rồi, để giảm tội bỏ rơi con cái đấy mà. Sau khi cuộc bỏ rơi thất bại thì trở lại nhà của cô, cô ấy kể rằng lúc bố tôi vừa vào đến sân, xuống xe và quay lại sau mới phát hiện nobody- không ai cả.

Tá hỏa nói: Con tôi đâu????

Vội vội vàng vàng không kịp nói lời nào quay xe ra và đi luôn đón tôi.

Vậy đó các bạn, chuyện tôi bị bố đẻ bỏ rơi đã trở thành truyện cười hút người nghe nhất trong gia đình tôi.

bovacon

bovacon

Có lẽ đối với mỗi các bạn đều có riêng cho mình một câu chuyện, một hoài niệm với một ý nghĩa khác nhau, thông điệp khác nhau. Mỗi một kỷ niệm khi qua đi mới thực sự giá trị, dù hiện tại không thể tiếp tục xây dựng những ngày tháng tươi đẹp được nữa, không thể cùng bố bước lên lễ đường thành hôn, nhưng chừng ấy thời gian được sống trong tình yêu thương của bố mẹ chính là điều hạnh phúc nhất. Những bữa cơm gia đình, những lúc cùng nhau làm việc, cùng nhau cười, cùng nhau khóc là bức tranh cuộc đời đầy màu sắc nhất, quý giá nhất.

Tháng 7 chính là lúc chúng ta báo hiếu, nghĩ về gia đình, cha mẹ, tổ tiên, những người đã cho ta cuộc sống của ngày hôm nay để tạ ơn, ghi ận và tôn kính. Nhưng đối với một con người tốt, một người con trọn vẹn tình thương với mọi người thì ngày nào cũng chính là ngày biết ơn.

Biết ơn với tất cả, dù đau khổ hay vui sướng, dù nước mắt hay nụ cười, dù thành công hay thất bại, ta vẫn luôn biết ơn nó để mỗi một sóng gió qua đi, ta lại thêm sự hiểu biết mà sống tốt cho giây phút hiện tại.

Cảm ơn các bạn đã cố gắng đọc hết, đây chính là tâm tư mà mình muốn gửi tới các bạn, bằng tình yêu thương của mình, hy vọng các bạn cũng sẽ có những kỷ niệm đẹp bên gia đình, người thân.

Like và chia sẻ bài viết nếu thấy nó thực sự ý nghĩa nhé.

226 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 4.8 / 5. Số đánh giá 5