[TOP] Bạn nghĩ thế nào thì cuộc đời bạn sẽ như thế – P1

Câu chuyện 1

Đêm trước Noel, đã hơn 11 giờ, đoàn người tấp nập ồn ào trên phố cũng đã thưa dần, thỉnh thoảng bắt gặp vài người đang hối hả trở về nhà, dưới ánh đèn neon bầu không khí ấm áp của mùa giáng sinh đang bao trùm khắp mọi nơi. Một năm mới lại sắp đến.

“Cảm ơn chúa, hôm nay làm ăn cũng tương đối khấm khá!” hai vợ chồng Smith biết ơn nói, cả hai bận bịu suốt cả ngày, giờ đang tiễn vị khách cuối cùng đến tiệm mua giày ra về. Qua ánh đèn rực rỡ có thể nhìn thấy niềm vui và vẻ cảm kích trên gương mặt của hai vợ chồng.

Đến lúc dọn hàng rồi, bà Smith bắt đầu công việc quét dọn quen thuộc, ông Smith đi ra hướng cửa chuẩn bị dọn tấm ván cửa mà ban sáng đã dở xuống. Đột nhiên ông dừng lại ở một cái tủ kính chứa các loại giày – thông qua tấm kính, ông phát hiện ra đôi mắt của một đứa trẻ con.

Ông Smith vội vàng bước qua xem cho kỹ: đây là một thằng bé nghèo chuyên đi lượm than vụn, thằng bé độ 8 – 9 tuổi, quần áo rách rưới và rất mỏng manh, bàn chân bị cóng đến ửng đỏ đang mang một đôi giày to rất không vừa chân, đôi giày đã rách bươm và bám đầy bụi than. Trông thấy ông Smith đi lại gần mình, nó bèn dời ánh mắt khỏi cái tủ kính chứa đầy những đôi giày được làm tinh xảo sang nhìn ông chủ tiệm giày chăm chú, trong ánh mắt chứa một tia hy vọng không tên.

Ông Smith cúi xuống hỏi bằng giọng ôn tồn: “Giáng sinh vui vẻ, con thân yêu, ta có thể giúp gì cho con không?”

Thằng bé không trả lời, mắt lại bắt đầu nhìn vào những đôi giày láng bóng trong tủ, mãi một lúc sau nó mới lên tiếng: “Thưa ông, con đang cầu nguyện Thượng Đế ban cho con một đôi giày vừa chân, ông có thể giúp con chuyển lời cầu nguyện này đến Người không? Con sẽ rất biết ơn ông!”

Bà Smith đang thu dọn đồ đạc lúc này cũng bước đến, bà quan sát thằng bé một lượt, sau đó kéo chồng sang một bên nói: “Thằng bé này đáng thương quá, ông đáp ứng mong ước của nó đi!” Nhưng ông Smith lắc đầu, nói giọng không tán đồng: “Không, điều thằng bé cần không phải là một đôi giày, em thân yêu, em hãy lấy cho anh một đôi vớ bông tốt nhất ở trong tủ, sau đó cho anh xin một chậu nước ấm, được không?” Bà Smith đi làm theo lời chồng với vẻ khó hiểu.

Ông Smith nhanh chóng trở lại chỗ thằng bé nói với nó: “Chúc mừng con, ta đã chuyển lời của con đến thượng đế, chúng ta sẽ nhanh chóng có câu trả lời của Người.” Trên gương mặt của thằng bé lúc này nở nụ cười rạng rỡ.

Nước được mang đến, ông Smith lấy một chiếc ghế đẩu bảo thằng bé ngồi xuống, sau đó cởi đôi giày bám đầy bụi của thằng bé ra khỏi chân nó, ngâm bàn chân đã lạnh cóng đến tím tái của nó vào chậu nước ấm, kì cọ và chân thành nói: “Con trai ạ, ta rất tiếc, mong muốn có một đôi giày của con đã không được sự đồng ý của Thượng Đế, Người nói, không thể cho con một đôi giày mà nên cho con một đôi vớ.” Nụ cười trên gương mặt thằng bé chợt đông cứng lại, ánh mắt thất vọng đầy vẻ khó hiểu. Ông Smith vội vàng bổ sung:

“Đừng vội, con trai, hãy nghe ta nói rõ ràng đã, mỗi người chúng ta đều mang điều mong muốn trong lòng mình cầu nguyện với Thượng Đế, nhưng người không thể biến điều đó thành hiện thực, cũng giống như vườn cây ăn trái trong cuộc sống của chúng ta, ai cũng mong muốn nó sẽ trĩu quả, nhưng thượng đế chỉ cho chúng ta một hạt giống, chỉ khi ta mang hạt giống này gieo vào đất, siêng năng chăm bón cho nó thì nó mới có thể nở ra những đoá hoa tươi đẹp, khi mùa thu đến ta mới thu hoạch được mùa quả bội thu; cũng giống như mỗi người đều muốn đi tìm kho báu, nhưng Thượng Đế chỉ cho chúng ta một cán cuốc hoặc một tấm bản đồ kho báu, muốn có được kho báu thật sự ta phải tự mình đi đào bới kiếm tìm.

Điều quan trọng là mình phải kiên trì tin tưởng rằng mình sẽ làm được, khi có lòng tin, tiền đồ mới xán lạn! Giống như ta vậy, lúc bé ta cũng từng cầu nguyện Thượng Đế ban cho ta một tiệm giày, nhưng Thượng Đế chỉ cho ta một bộ công cụ đóng giày, nhưng ta kiên quyết tin rằng dùng bộ công cụ này và hết sức tận dụng nó, ta sẽ có được mọi thứ. 20 năm trôi qua, ta đã làm qua rất nhiều việc, từ thằng bé đánh giày, đến người học đóng giày, thợ sửa giày, nhà thiết kế giày da….

Và bây giờ, ta không những có được tiệm giày đẹp nhất con phố này mà còn có thể lấy được một người vợ đẹp và có một gia đình hạnh phúc. Con trai, con cũng vậy, chỉ cần con mang đôi vớ này đi tìm đôi giày mà mình mơ ước, không bao giờ chùn bước và không từ bỏ ước mơ, như thế sẽ có một ngày, con cũng sẽ thành công. Ngoài ra, Thượng Đế cũng đặc biệt muốn ta dặn dò con: thứ mà người cho con hậu hỉ hơn bất kì người nào, chỉ cần con không sợ thất bại, không ngại trả giá!”

Rửa chân xong, thằng bé vội tỏ ra vẻ hiểu ra được điều gì đó đón nhận đôi vớ mà “thượng đế” đã ban cho nó từ tay vợ chồng Smith, như đón nhận một sứ mệnh, bước ra khỏi cửa hàng. Nó đi được vài bước, rồi quay đầu nhìn lại tiệm giày, vợ chồng Smith đang đưa tay vẫy chào nó: “Con trai, hãy ghi nhớ lời của Thượng Đế! Con sẽ thành công, chúng tôi đợi tin tốt của con!” thằng bé vừa gật đầu vừa nhanh chân rảo bước biến mất vào trong bóng tối.

Thoáng cái đã 30 năm trôi qua, lại một mùa giáng sinh, vợ chồng Smith đã gần 70 tuổi khi mở cửa vào buổi sáng, liền nhận được một lá thư của một người lạ, trong thư viết:

“Ông bà kính mến : Ông bà còn nhớ thằng bé lượm than vụn của đêm giáng sinh cách đây hơn 30 năm không? Lúc đó nó cầu mong Thượng Đế ban cho nó một đôi giày, nhưng thượng đế không cho nó đôi giày mà đã có lòng tặng nó những lời nói còn quý hơn cả vàng bạc và một đôi vớ. Chính nhờ đôi vớ này đã kích hoạt sức sống bất khuất và lòng tin trong cuộc đời của nó! Sự giúp đỡ này còn quan trọng hơn sự bố thí bởi lòng trắc ẩn nào, cho người ta một đôi vớ, để người ấy tự đi tìm lấy đôi giày mình mơ ước, đây chính là trí tuệ vĩ đại của ông bà. Vô cùng cảm ơn ông bà, vô cùng cảm ơn sự lương thiện và thông minh của ông và bà, thằng bé cầm đôi vớ ông bà cho đã tìm thấy đôi giày quan trọng nhất đối với nó ” . Tôi chính là thằng bé nghèo đó.

elegant stylish girl summer field 1157 23666

Bình yên là lúc lòng không sầu không vui

Câu chuyện 2

8 năm trước, Turner khi đang lái xe trong tình trạng say rượu đã đụng chết một cô gái trẻ tên Susan, cô gái đang còn học trung học phổ thông. Khi đó, anh đã nhận một mức phạt do ba mẹ cô gái đề nghị là: mỗi tuần phải gửi cho bố mẹ của người chết một tấm chi phiếu, chi phiếu bắt buộc phải ghi tên người nhận là Susan, số tiền chỉ là 1 đô la Mỹ,– không hơn không kém, chỉ đúng 1 đô la Mỹ, hơn nữa phải gửi vào mỗi thứ sáu suốt 18 năm. Đúng là “ngày thứ 6 đen đủi”!

Turner cảm thấy mình đã khá hời. Mỗi tuần 1 đô la, 18 năm cộng lại cũng chỉ có 936 đô la, một con số quá nhỏ. Bạn bè và người thân nhà Susan cũng không hiểu, họ cho rằng bố mẹ của Susan quá đau khổ nên hoá hồ đồ. Mỗi tuần 1 đô la là bao nhiêu chứ? Nếu muốn dùng tiền để giải quyết vấn đề thì phải đòi một khoản thật lớn, buộc anh ta phải chi 9 triệu, 90 triệu cũng không quá đáng, hơn nữa còn phải đưa một lần, tại sao phải kéo dài suốt 18 năm làm gì? Đêm dài lắm mộng, kéo dài mãi đối phương quỵt luôn thì làm thế nào? Nhưng bố mẹ của Susan vẫn kiên quyết giữ điều kiện ban đầu.

8 năm sau, Turner không chịu nổi nữa, nên đã không tiếp tục gửi chi phiếu đúng thời hạn. Bố mẹ của Susan lại kiện anh ra toà. Tinh thần của Turner gần như suy sụp, nước mắt giàn giụa anh nói với vị thẩm phán: “Tôi thật sự không chịu đựng nổi nữa, mỗi lần viết tên của Susan trong lòng tôi lại nhói lên cảm giác tội lỗi khiến tôi đau khổ tột cùng.

Cái chết của Susan lại hiện về, vết thương này quá sâu, hơn nữa mỗi tuần lại dày vò tôi một lần, khoảng thời gian về sau còn 10 năm dài đằng đẵng, tôi sẽ sống ra sao? Có lẽ chưa đến 10 năm, tôi sẽ hoá điên mất thôi. Tôi thích nằm trên giường nghĩ ngợi lung tung, nhưng bây giờ hễ khi nào nằm xuống giường tôi lại nhìn thấy Susan đang đi về phía tôi…” Anh yêu cầu tăng mức đền bù, nhưng được đưa trọn một lần.

Yêu cầu của anh đương nhiên đã bị tòa và bố mẹ của Susan từ chối. Vị thẩm phán dù rất thông cảm với nỗi khổ của anh, nhưng vẫn phạt giam anh 30 ngày vì tội coi thường toà án.

Cảm thấy được an ủi phần nào trong việc này là bố mẹ của Susan, mục đích của họ chính là làm cho Turner không thể dễ dàng quên đi cái chết của Susan, muốn anh luôn luôn ghi nhớ rằng chính lỗi lầm của anh đã gây ra nỗi đau khổ không gì bù đắp được cho người khác. Anh chỉ nhớ đến cái chết của Susan mỗi khi đi gửi chi phiếu thế mà đã không chịu đựng nổi, còn bố mẹ của Susan suốt 8 năm nay không lúc nào quên con gái của mình.

Một cô gái đang tươi tắn như hoa vậy mà nói chết là chết, nếu là những ông bố bà mẹ khác liệu có chịu đựng nổi không? Nhưng họ cũng không muốn anh ta phải dùng cả đời để gánh chịu hậu quả do tai nạn lần đó gây ra, cho nên mới đặt ra thời hạn là 18 năm. Thật ghê gớm, đây chẳng khác nào là sự trừng phạt về tinh thần.

Nếu như lúc đầu chỉ phạt Turner một khoản tiền lớn, anh ta sẽ vì tiếc tiền mà cảm thấy mình đã bị trừng phạt, như vậy dễ dàng làm cho anh ta yên lòng, sẽ nhanh chóng quên đi tai họa mà mình đã gây ra. Chỉ có thông qua sự trừng phạt tinh thần như thế, anh ta mới thật sự lĩnh ngộ được dù bản thân anh ta có làm bất cứ điều gì cũng không thể nào thay đổi được hậu quả mà mình gây ra.

Trừng phạt vốn dĩ cũng có thể thay đổi một phương thức khác. Phương thức trừng phạt khác nhau sẽ mang lại hiệu quả khác nhau. Những sai lầm và tội lỗi vẫn đang diễn ra hằng ngày trên trái đất, hàng loạt sự trừng phạt cũng đang không ngừng lặp lại, nếu như người bị hại và người thi hành luật, trong sự oán hận và đau khổ cùng cực, vẫn có thể bình tĩnh nghĩ ra cách trừng phạt thích hợp kẻ gây lỗi lầm như bố mẹ của Susan, chắc chắn sẽ rất có ích trong việc cứu rỗi người này, đồng thời giúp anh ta (hoặc cô ta) sau này không mắc phải sai lầm tương tự.

silhouette man taking picture mountain landscape 10069 1233

Silhouette man taking picture mountain landscape

Câu chuyện 3

Vẻ mặt ít khi thay đổi vẫn là tiêu chí lớn nhất của những người tính tình hướng nội, nếu là người hướng nội mạnh mẽ thì càng giống như đang đeo một chiếc mặt nạ, vẻ mặt trước sau luôn cứng nhắc, ít biến đổi, họ rốt cuộc là vui hay là buồn? thật sự khiến người khác không thể đoán ra được.

Tình cảm của những người hướng nội hầu như không thể hiện ra mặt, dù bạn cố ý chọc cho họ cười cũng không dễ gì làm được, ngược lại sẽ khiến họ hỏi bạn với vẻ mặt lạ lùng: rốt cuộc thì có chuyện gì mà buồn cười đến vậy?

Cho dù bị người ta bắt nạt, họ cũng sẽ không tức giận hoặc cảm thấy đau buồn, chính là do sắc mặt của họ không thay đổi, người ức hiếp họ sẽ càng hận họ, hoặc thay đổi cách thức mà ức hiếp họ nặng nề hơn. Thông thường những người bị ức hiếp, hầu như đều là loại người hướng nội đeo mặt nạ giả này.

Nhưng điều này hoàn toàn không có nghĩa là những người này không có tình cảm, cảm nhận của họ ngược lại còn mạnh mẽ hơn những người bình thường, chỉ là họ luôn luôn nhẫn nại, không để cho người khác nhìn thấy tâm tư của họ.

Những người này, thường thì vừa về đến nhà là nhốt mình trong phòng, một mình bi ai hoặc phẫn nộ. Loại người này tất nhiên thích làm nũng với mẹ, nhưng cũng có khi phản kháng lại mẹ, thậm chí là sử dụng bạo lực với mẹ, đây chính là ví dụ điển hình của bệnh tự kỷ.

Người tính tình hướng nội thông thường có tính cảnh giác người khác rất cao, bản thân thì thích hành động lúc người khác không chú ý. Bởi vì so với việc lúc nào cũng đề phòng sự chú ý của người khác, thì tự do hoạt động sẽ làm cho họ cảm thấy dễ chịu hơn.

Đối diện với người khác gương mặt họ lúc nào cũng như được quét lên một lớp mặt nạ, luôn tỏ vẻ mặt cứng nhắc. Đương nhiên là đối với người nhà và bạn thân thì ngoại lệ. Đối với mọi người xung quanh, họ cũng đều không biểu lộ tình cảm y như vậy, cố ý tỏ thái độ bình tĩnh, siêu nhiên và khác thường để ứng phó.

Người hướng nội không hề quan tâm đến người khác, không thích người khác xâm nhập vào nội tâm của mình, cũng không muốn tìm hiểu tâm lý của người khác, ngoại trừ một số người thân cận, họ muốn giữ một khoảng cách với người khác khi giao tiếp.

Nhưng trong cuộc sống hiện tại, tiếp xúc với người khác là một việc hết sức quan trọng, chỉ trong trường hợp bất đắc dĩ, loại người này mới đành phải giao tiếp với mọi người, nhưng cho dù họ đã biết được rất nhiều rất nhiều chuyện của đối phương, họ lại không muốn đối phương biết chuyện của họ, cho nên họ sẽ không dễ gì biểu hiện ra trạng thái tâm lý, và những thay đổi tình cảm của mình.

Thay vì nói họ không muốn biểu hiện tình cảm của mình ra bên ngoài, chi bằng nói họ che giấu chính mình một cách vô thức thì hợp lý hơn, chính vì vậy, họ tuyệt đối sẽ không dễ gì thay đổi sắc mặt.

Lúc cảm thấy phẫn nộ, họ cũng không thể hiện ra mặt, trong lòng cảm thấy không phục cũng không phản bác, luôn giữ thái độ cung kính lắng nghe; ngược lại, lúc họ cảm thấy “tuyệt diệu vô cùng”, cũng sẽ không biểu hiện niềm vui ra vẻ mặt.

Trên thực tế, tình cảm nội tâm của người hướng nội vừa mạnh mẽ vừa rõ ràng, tâm tư vừa tinh tế vừa dịu dàng, cảm nhận không chỉ vô cùng nhạy bén mà còn phong phú lạ thường. Chỉ là những phản ứng này khó mà biểu hiện ra bên ngoài.

man top mountain freedom man sunset background 1323 263

Man top mountain freedom man sunset 

Câu chuyện 4

Rawson thổi saxophone trong một hộp đêm, thu nhập không cao, nhưng lúc nào cũng vui vẻ, đối với bất cứ việc gì cũng tỏ thái độ lạc quan. Anh thường nói: “Mặt trời lặn rồi sẽ mọc lại, mặt trời mọc rồi cũng sẽ lặn, đó chính là cuộc sống.”

Rawson rất mê xe, nhưng với thu nhập của anh mà muốn mua xe là điều không thể. Lúc đi với bạn bè, anh luôn nói: “Giá như có một chiếc xe thì hay biết mấy!”, trong ánh mắt anh tràn đầy sự mong ước vô hạn. Có người nói đùa với anh rằng: “Cậu đi mua vé số đi, trúng thưởng thì có xe ngay!”

Thế là anh mua tấm vé số 2 đồng. Có thể là Thượng đế ưu ái anh, với tấm vé số thể thao giá 2 đồng, Rawson quả thật đã trúng giải lớn.

Rawson cuối cùng đã được như ý nguyện, anh dùng số tiền thưởng mua một chiếc xe, cả ngày lái xe đi hóng gió, cả hộp đêm anh cũng ít đến dần. Mọi người thường thấy anh huýt sáo lái xe trên những con đường râm mát trong rừng, xe thì luôn được lau chùi bóng loáng. Nhưng có một ngày, Rawson đỗ xe dưới lầu, nửa tiếng sau đi xuống lầu thì phát hiện ra xe đã bị trộm mất.

Bạn bè biết tin, nghĩ rằng anh yêu quý chiếc xe như tính mạng vậy, chiếc xe đáng giá mấy vạn trong chớp mắt đã không còn nữa, đều lo anh sẽ không chịu nổi cú sốc này, bèn hẹn nhau đến an ủi anh: “Rawson, xe đã mất rồi, anh cũng đừng quá buồn nữa!” Rawson cười lớn, nói: “Chà, sao tôi phải buồn chứ?” Các bạn anh ngơ ngác nhìn nhau.

“Nếu các bạn sơ ý để mất đi 2 đồng thì có buồn không?” Rawson hỏi tiếp. “Đương nhiên là không!” Có người nói. “Đúng rồi. Cái tôi mất đi chỉ là hai đồng thôi!” Rawson cười nói.

Để vứt bỏ những tình cảm tiêu cực trong cuộc sống, trong lòng cần nhận thức rõ về thất bại và phiền não. Trong câu chuyện này, Rawson sở dĩ có thể có được một cuộc sống vui vẻ chính là vì khi gặp chuyện gì anh cũng có thể suy xét ở một góc độ khác, từ đó có thể chế ngự được những tình cảm tiêu cực trong cuộc sống.

close up yellow flower with bud 23 2148096023 (1)

Close up yellow flower with bud

Câu chuyện 5

Bố chẳng bao giờ lái xe. Ừ, câu nói này không hòan toàn chính xác. Nên nói là từ trước đến nay tôi chưa từng nhìn thấy ông lái xe. Từ năm 1927, ông đã không còn lái xe nữa, khi đó ông mới 25 tuổi. Ông từng nói: “Trong thời đại đó, khi lái xe mắt phải nhìn xung quanh, chân tay đều rất bận rộn. Thế là tôi quyết định thay vì sống sai lầm với việc lái xe, chi bằng đi bộ hưởng thụ cuộc sống.”

Mẹ nói xen rằng: “Ồ, ừm ! Ông đâm vào một con ngựa.” “Đương nhiên”, bố thừa nhận, “Đây cũng là một trong những nguyên nhân.”

Thế là tôi và anh trai lớn lên trong một gia đình không có xe. Bố làm ở tòa soạn báo, mỗi ngày ngồi xe buýt đi làm, tan ca đi bộ ba dặm Anh về nhà. Có khi ông đi xe buýt về, mẹ tôi dẫn theo tôi và anh trai đi qua 3 khu phố đến trạm xe buýt chờ ông, sau đó cả nhà cùng nhau đi về nhà.

Có lần bố nói: “Đợi đến khi các con 16 tuổi, chúng ta sẽ mua xe”. Đương nhiên anh trai 16 tuổi trước tôi, thế là năm 1951, chúng tôi đi mua một chiếc xe cũ hiệu Chevrolet. Mẹ tôi – đã 42 tuổi – bắt đầu học lái xe. Bà tập lái xe trong nghĩa địa gần nhà, đây đại khái là chủ ý của bố tôi.” “Ở trong nghĩa địa sẽ không đâm chết người.” Ông từng nói như vậy.

Mãi tới năm 90 tuổi, mẹ vẫn là tài xế cho cả nhà. Bất kể là bố hay mẹ thì đều không giỏi phân biệt phương hướng, nhưng bố cầm tấm bản đồ, tự phong làm hoa tiêu, mặc dù họ rất hiếm khi ra ngoài thành, hiệu quả dường như cũng không tồi. Sau khi có xe rồi, họ vẫn thường đi bộ. Bố tôi 70 tuổi thì nghỉ hưu, 20 năm về sau, bất kể mẹ tôi lái xe đi đâu, dường như ông luôn đi cùng mẹ tôi. Nếu mẹ tôi đi đến thẩm mỹ viện, ông sẽ ngồi trong xe đọc sách, hoặc xuống xe đi đi lại lại. Nếu bà đi đến cửa hàng tạp hóa, ông sẽ xách túi dùm bà, tiện thể nhắc bà mua kem. Có một lần tôi đang lái xe, bố bất ngờ hỏi tôi: “Muốn biết bí quyết trường thọ không?”

“Muốn chứ!” tôi nói. Không biết bố lại có điều kỳ lạ gì đây. “Không nên rẽ trái” ông nói, “mấy năm trước bố và mẹ con từng đọc qua một bài báo, đa số những vụ tai nạn giao thông do người lớn tuổi lái xe gây ra thường xảy ra khi rẽ trái. Tuổi tác ngày càng cao, thị lực con người ngày càng kém, cho nên bố mẹ quyết định sẽ không bao giờ rẽ trái.

“Gì cơ?” tôi hỏi lại một lần nữa. “Không nên rẽ trái” ông nói, “thử nghĩ xem, ba lần rẽ phải bằng với rẽ trái, nhưng sẽ an toàn hơn nhiều. Cho nên, bố mẹ luôn rẽ phải 3 lần.”

“Bố nói đùa rồi!” tôi quay sang tìm kiếm sự ủng hộ của mẹ. Bà nói: ‘Bố con nói không sai. Bố mẹ luôn rẽ phải 3 lần, hiệu quả thực sự không tồi.” Nhưng mẹ lại bồi thêm một câu: “Trừ phi bố con đếm nhầm”.

Nghe câu này, tôi cười đến nỗi suýt nữa lái xe xuống xa lộ. Bố thừa nhận: “Có lúc đúng là có đếm nhầm. Nhưng điều này không thành vấn đề, chỉ cần rẽ 7 lần thì không vấn đề rồi.” Tôi không kìm được hỏi: “Bố có khi nào rẽ 11 lần không?”

“Không” ông nói “Nếu đến lần thứ 7 vẫn rẽ nhầm, bố mẹ sẽ dứt khoát quay về nhà. Trong cuộc đời không có việc gì quan trọng đến mức không thể kéo dài đến ngày mai.”

Mẹ tôi chưa bao giờ gây ra tai nạn giao thông, nhưng một buổi tối, mẹ đưa chìa khóa xe cho tôi, nói là quyết định sau này không lái xe nữa. Khi đó là năm 1999, mẹ vừa tròn 90 tuổi. Về sau, mẹ sống thêm được 4 năm nữa, năm sau, bố tôi cũng theo mẹ ra đi ở tuổi 102.

Tôi luôn nhớ tới họ, có lúc tôi thường nghĩ, tại sao người nhà tôi đều sống lâu như vậy, là do họ quen đi bộ, hay là vì họ không bao giờ rẽ trái?

silhouette people happy time 1150 5361

Hãy tận hưởng , bạn chỉ sống có một cuộc đời thôi ! Hãy sống như chưa từng được sống

  • Cảm ơn đã đón xem !
  • Hy vọng được các bạn ủng hộ ở chương sau ! ^^
78 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 1