Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh – Bài học về luân lí và tình người

“Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh” là một tập truyện dài của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh. Cuốn sách này vừa nhận được giải văn chương ASEAN. “Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh” viết về tuổi thơ của những đứa trẻ ở một làng quê nghèo khó. Đây là một câu chuyện về đề tài trẻ tho quen thuộc của Nguyễn Nhật Ánh. Nhưng cái khác của tác phẩm này là ông đã đưa vào câu chuyện những nhân vật phản diện. Thông qua đó, ông đưa ra những bài học triết lí về tình người.

"Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh" là một trong những cuốn sách bán chạy nhất trong thời gian gần đây.

“Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh” là một trong những cuốn sách bán chạy nhất trong thời gian gần đây.

“Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh” gồm có 81 chương ngắn. Mỗi chương là một câu chuyện nhỏ của những đứa trẻ tại một làng quê nghèo. Chuyện về con cóc, Chuyện ma, Chuyện công chúa và hoàng tử, Cháy nhà… Một thế giới đầy bất ngờ với những suy nghĩ non trẻ, đơn giản nhưng gần gũi. Vẫn với giọng văn trong sáng, dí dỏm và ngọt ngào. Nhưng nội dung cuốn sách không còn thuần khiết trọn vẹn của thế giới tuổi thơ nữa. Cuốn sách có thêm những nỗi buồn về một người cha giả làm vua để bảo vệ đứa con tâm thần luôn nghĩ mình là công chúa. Về một người cha khác bệnh tật nên trốn nhà để vợ con không khổ… Đan xen giữa những câu chuyện trẻ con là những bài học về tình người.

Cuốn sách mang đến những điều thú vị, bất ngờ và cảm động. “Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh” lắng đọng lại trong tâm trí người đọc. Vì thế nó có sức hấp dẫn, lôi cuốn độc giả, khiến người đọc khó có thể quên.

Thông tin cơ bản về cuốn sách “Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh”

  • Thể loại: Sách Văn học
  • Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh
  • Năm xuất bản: 2010
  • Nhà xuất bản: Nhà Xuất Bản Trẻ
  • Số trang: 380 trang
  • Giá bán: 57.350 VNĐ (Giá tham khảo trên Tiki, thay đổi tuỳ từng thời điểm)

Nguyễn Nhật Ánh luôn gây ấn tượng sâu đậm trong lòng người đọc với giọng văn và cách viết của ông. Rất nhẹ nhàng và đơn giản nhưng cũng vô cùng dễ mến, dễ đi vào lòng người. Các tác phẩm của ông viết theo kiểu đơn giản và dễ hiểu nhưng vẫn truyền đạt được thông điệp mà tác giả muốn mang tới người đọc. Văn của Nguyễn Nhật Ánh là thứ văn dễ đọc và đọc thì lại rất dễ chịu. Đây là một phong cách riêng mà chỉ Nguyễn Nhật Ánh mới làm được.

“Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh” xoay quanh 2 anh em là Thiều và Tường ở một làng quê. Nơi mà có rất nhiều chuyện kì lạ xảy ra. Từ những chuyện xảy ra ở trường học cho đến những chuyện xảy ra ở quanh xóm làng. Và hầu hết đều do thằng anh Thiều chuyên đi gây chuyện còn thằng em Tường thì phải chịu tội thay. Đỉnh điểm nhất là Thiều làm cho Tường phải nằm liệt giường. Đây cũng là điều khiến cho Thiều day dứt và ân hận.

Câu chuyện này gợi cho người đọc trở về tuổi thơ. Chơi với lũ trẻ con trong xóm, chơi giữa trưa hè đến đen cả mặt, rồi cả những trận đòn roi… Nó gợi lại những kí ức trẻ thơ nhừ vừa mới xảy ra ngày hôm qua.

"Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh" - Niềm tin chữa lành mọi nỗi đau.

“Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh” – Niềm tin chữa lành mọi nỗi đau.

Ai nên đọc cuốn sách “Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh”

Giống như những tác phẩm khác của Nguyễn Nhật Ánh, “Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh” là tác phẩm dành cho thanh thiếu niên. Tuy nhiên ai cũng có thể tiếp cận tác phẩm này để thấy được mình trong đó. Để thấy được tuổi thơ của những đứa trẻ ở miền nông thôn hồn nhiên và đáng yêu biết bao.

Nguyễn Nhật Ánh thực sự rất thành công khi ông phác họa được nhân vật Thiều. Một người anh trai được coi là khá ích kỉ. Tác giả khiến nhiều người ghét nhân vật Thiều này vì tham lam và hẹp hòi quá. Nguyễn Nhật Ánh đã miêu tả nhân vật rất thật, thật đến từng chi tiết một. Tuy là một anh trai, nhưng suy cho cùng, Thiều vẫn chỉ là một đứa bé với những vị kỉ hồn nhiên, với những ghen tuông trong sáng, và với một tình cảm chân thành của đứa trẻ biết nhận lỗi và sửa sai.

Nguyễn Nhật Ánh không đẩy những cao trào của câu chuyện lên quá cao. Không giống như nhiều tác giả khác, cố gắng làm cho câu chuyện dường như không có lối thoát. Khiến cho người đọc cảm giác mất đi tính chân thật trong câu chuyện. Nguyễn Nhật Ánh luôn để câu chuyện của mình nhẹ nhàng, không quá gay gắt.

Là một người anh, chắc nhiều người cũng từng giống như Thiều. Cũng hiểu được những đấu tranh nội tâm mà Nguyễn Nhật Ánh miêu tả thật đến dường nào. Những sự dằn vặt trong tâm hồn, những dòng suy nghĩ trái chiều cứ đang giằng xé nội tâm một đứa trẻ mới lớn, tất cả đều rất thật, thật đến tỉ mỉ. Làm cho người đọc tuổi thanh thiếu suy nghĩ lại hành động của mình. Người lớn tuổi thì có thể nắm bắt được suy nghĩ của con trẻ, từ đó có phương pháp nuôi dạy con cái hiệu quả hơn.

"Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh" - cuốn sách dành cho mọi lứa tuổi.

“Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh” – cuốn sách dành cho mọi lứa tuổi.

Tóm tắt cuốn sách “Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh”

“Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh” đúng là một vé để bạn đọc được trở về tuổi thơ. Cùng lũ trẻ trong xóm, ngày ngày rủ nhau chơi các trò chơi mà chỉ có trẻ con thôn quê mới có được. Những câu chuyện nhỏ gần gũi, những tình cảm ấm áp mà những đứa trẻ dành cho nhau khi mới chỉ chớm biết cái thứ tình cảm khác với tình bạn bè.

Truyện kể về em Tường rất thương anh Thiều. Mà vì thương anh nên rất hay chịu đòn thay anh. Vì anh mình mà đánh nhau với đứa dám bắt nạt anh mình. Vì thương anh mà bị đánh vô cớ đến độ nằm liệt giường rất lâu mà không chút trách móc anh.

Cuốn sách nói về những cô bé mang lại những cảm xúc đặc biệt cho Thiều. Thứ tình cảm ngây ngô, nhẹ nhàng, hồn nhiên, ngờ nghệch. Mà đôi khi khiến Thiều không thể kiểm soát được cảm xúc của chính mình.

Tác phẩm khiến người đọc thêm thương hơn cô bé Mận. Sóng gió bất chợt ùa đến mái nhà Mận, khiến cô bé bơ vơ. Và rồi cũng chính anh em Thiều đã mang đến cho cô bé những niềm vui bình dị. Làm lấp đầy khoảng trống, mất mát, chơi vơi trong trái tim bé nhỏ khi mẹ cô bé bị giam, bố em thì mất tích. Thương Mận trong cái đêm Thiều sang trông nhà giúp Mận. Mận ôm Thiều rất chặt trong khi ngủ, với những giọt nước mắt chưa kịp khô. Cảm giác khi ấy Mận chẳng còn ai bên cạnh. Trừ người bạn mà cô bé thích chơi cùng từ rất lâu, mà chưa dám ngỏ lời.

Tác phẩm "Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh" đã được chuyển thể thành bộ phim cùng tên.

Tác phẩm “Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh” đã được chuyển thể thành bộ phim cùng tên.

Truyện xoay quanh nhân vật Thiều. Người xâu chuỗi những câu chuyện rời rạc thành một câu chuyện của tuổi thơ. Có những lúc thật thương cậu, nhưng cũng có khi thật trách cậu. Thương Thiều khi có tình cảm với Mận, nhưng chỉ im lặng và nhìn Mận với Tường một cách đố kị. Còn cảm xúc của bản thân lại giấu kín trong lòng. Trách Thiều có những trò nghịch dại dột với em trai mình. Nhưng như thế mới là trẻ con, như vậy mới có kỉ niệm để nhớ về nhau.

Tác giả viết lại những câu chuyện giữa “thằng Tường” và “con Nhi” về “phò mã” và “công chúa” để lại nhiều ấn tượng. Chính Nhi đã giúp Tường khỏi bệnh. Và chính Tường cũng đã mang Nhi trở về sau ba năm bị tâm thần. Đây là cái kết thật đẹp cho một câu chuyện dài, cho một tuổi thơ bị đánh mất của Nhi. Rồi có những đứa trẻ khác : thằng Sơn, thằng Dưa, thằng Ghế hay ông Năm Ve, ông Tư Cang, ông Xung, ông Tam Tàng, ba Thiều, mẹ Thiều…đã mang tới cho câu chuyện thêm nhiều màu sắc, cô đọng hơn, thật hơn.

Thông điệp từ cuốn sách “Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh”

Tác phẩm “Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh” có rất nhiều chi tiết và nhân vật để phân tích, để truyền thông điệp đến người đọc. Nhưng ấn tượng nhất vẫn là tình cảm, sự tương tác giữa hai anh em Thiều – Tường trong truyện.

Thiều – nhân vật chính, một cậu bé tuổi mới lớn đang hào hứng bước sang thế giới của người lớn. Nhưng rồi bỗng thấy tiếc nuối quá khứ của đứa bé vô tư vô lo. Thông qua Thiều, nhà văn đã kể lại khung cảnh làng quê xưa qua lăng kính của một người “muốn lớn nhưng vẫn muốn nhỏ”.

Thiều phức tạp, nhưng Tường thì không. Tường là em Thiều, khác hẳn với ông anh bị giằng xé giữa những mâu thuẫn trong nội tâm. Bé Tường thuần khiết, như một tấm kính trong. Em yêu thương vô điều kiện, đặc biệt là yêu thương ông anh luôn gây ra rắc rối cho thằng em. Chịu đòn roi của bố cũng là em. Gánh lên lưng sự ghen tức của thằng anh cũng là em. Nhưng em vẫn mỉm cười tha thứ cho mọi cơn giận, mọi sai lầm của người anh. Tường là chính bản thân mỗi người khi chưa bước qua ranh giới người lớn-trẻ con.

"Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh" là một tác phẩm mang nhiều ý nghĩa.

“Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh” là một tác phẩm mang nhiều ý nghĩa.

Xuyên suốt tác phẩm, thằng anh toàn gây truyện rồi để thằng em hứng hết. Và Thiều thì vẫn luôn mang một tâm trạng day dứt với Tường. Như chính cảm xúc của chúng ta vẫn luôn day dứt với chúng-ta-hồi-đó, rồi thở dài “Cho tôi xin một vé về tuổi thơ”. Rồi ta vội vã nhận ra rằng vẫn chưa quá muộn. Ta vội vã lục lọi lại những kỉ niệm đẹp của tuổi thơ, chăm sóc nó bằng cách viết ra, không để nó bị lãng quên. Như cách Thiều hối hận và nhủ lòng luôn chăm sóc em sau những gì mình đã gây ra.

Ta nhận ra khi đọc xong cuốn sách là người tốt chưa chắc đã được hạnh phúc. Kẻ khôn lại chắc được hưởng hơn. Người khổ chưa chắc đã thấy mình khổ và người hạnh phúc chưa chắc đã thấy mình hạnh phúc. Thằng Tường luôn vui vẻ giúp việc nhà thay anh. Vì anh nó bận học bài và nó tự thấy nó học không giỏi. Thế mà nó vẫn vui vẻ, vô tư không một lời than thở. Đấy là người khổ chưa chắc đã thấy mình khổ. Thằng anh được chăm lo để học hành hơn, nhưng đôi lúc lại tự thấy ăn năn. Đó là thấy sướng mà không thực sự sướng, là người sướng chưa chắc đã thấy hạnh phúc. Vì vậy, bài học rút ra là mọi thứ sướng vui khổ đau hay hạnh phúc đều là tuỳ từng góc độ, trải nghiệm của mỗi người mà thôi. Nếu muốn bản thân vui, thì hãy lạc quan và yêu đời, nhìn đời với con mắt tích cực hơn.

Trích đoạn hay từ cuốn sách

“Một hôm, tôi tò mò hỏi thằng Tường: Mày có nhớ mày đưa thư giùm chú Đàn bao nhiêu lần rồi không?

Tường véo môi, ngập ngừng: Mười mấy lần.

– Nhiều thế cơ à?

– Dạ.

Tôi nheo mắt: Thế có lần nào mày lén mở thư ra xem chú Đàn viết gì trong đó không?

– Có một lần. Tường ngượng ngập đáp, mặt ửng lên như đột ngột tráng một lớp ráng chiều.

Tôi xích lại gần nó hơn: Chú Đàn viết gì trong đó vậy?

– Hình như là một bài thơ.

– Thơ à?

– Vâng.

– Thơ gì vậy?

– Em không biết.

– Thế mày có nhớ được câu nào không?

– Em nhớ được hai câu.

– Mày đọc tao nghe coi.

Tường đọc: Gió mưa là bệnh của trời / Tương tư là bệnh của tôi yêu nàng.

Tôi không biết đó là thơ Nguyễn Bính. Tôi chỉ thấy hai câu thơ hay hay, ngồ ngộ. Và tôi nhẩm hoài trong miệng để khỏi quên. Suốt mấy ngày tôi chẳng biết làm gì với hai câu thơ đó, cho đến khi tôi chợt nhớ tới con Xin ngồi cạnh tôi trên lớp. Xin là con bé xinh xắn, mặc dù hai gò má nó trổ đầy tàn nhang. Tôi, nó và thằng Sơn con ông Ba Huấn ngồi chung một bàn. Tôi ngồi chính giữa, nó ngồi bên phải, thằng Sơn ngồi bên trái. Hằng ngày tôi và thằng Sơn vẫn hay trêu nó. Đang ngồi học, tôi thình lình quay sang nó:

– Ăn không, Xin?

– Ăn gì?

– Ăn xin chứ ăn gì!

Một lát đến thằng Sơn: Ôi, đói bụng quá! Ăn không, Xin?

– Ăn gì?

– Ăn xin!

Bị trêu “ăn xin”, lần nào con Xin cũng thút thít khóc. Nó giận dỗi ngoảnh mặt đi chỗ khác, không thèm trò chuyện với bọn tôi. Nhưng tính nó mau quên. Qua ngày hôm sau nó lại mắc lỡm hai đứa tôi một cách dễ dàng. Nghe tôi hỏi “Ăn không, Xin?” nó lại láu táu “Ăn gì?”. Để rồi sau đó rơm rớm nước mắt cả buổi. Cả ngàn lần như vậy.

Có nghĩa cả ngàn lần tôi thấy nó khóc.

Tới lần thứ một ngàn lẻ một, tôi đột ngột hiểu ra tôi hay chọc con Xin khóc vì tôi thích mê tơi vẻ ngúng nguẩy hờn giận của nó. Nhiều đứa con gái lúc bình thường trông chẳng có gì đặc biệt nhưng không hiểu sao khi giận dỗi nom chúng đáng yêu quá chừng.”

Đánh giá của độc giả về cuốn sách “Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh”

“Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh” là tác phẩm đưa ta trở lại với những mảng ký ức tuổi thơ một thời. Bạn sẽ thấy lại hình ảnh của bản thân ngày thơ ấu với những trưa hè bắt ve cùng đứa em. Là những buổi chiều tụ tập làm kèn lá dứa. Là những đêm dài nằm ngoài hiên nghe bà, nghe mẹ kể chuyện ma. Hay thử trò dại dột để chuồn chuồn cắn rốn rồi học bơi. Rồi những buổi lang thang bứt cỏ gà chơi chọi, những hôm mưa rào cánh mối tả tơi… và cả những lá thư tình giấu dưới gối.

Đánh giá tốt từ người đọc trên Tiki.

Đánh giá tốt từ người đọc trên Tiki.

Trong một câu chuyện làng quê bình thường, với những đứa trẻ bình thường, đối mặt với những vấn đề bình thường, nghèo đói, lụt lội, tranh chấp trẻ con,… Tác giả đã đan xen vào đó những tình tiết thần tiên và đầy mơ mộng. Như chút ánh sáng len lỏi vào khu rừng chiều u tối, làm cho những nhân vật trong truyện và cả đọc giả cũng tạm quên đi những nỗi đau và khó khăn trước mắt, thử một lần mộng mơ. Nhưng không để cho đọc giả phải mơ mộng lâu, Nguyễn Nhật Ánh lại khiến mọi thứ vỡ òa khi phát hiện ra tình tiết vi diệu ấy lại xuất phát từ một số phận éo le khác. Và chính nhờ cuộc gặp định mệnh của hai con người đang mang trong mình khuyết tật về thân xác và tinh thần đã chữa lành cho tất cả. Đây có thể là một chi tiết phi lí, nhưng cũng là mong muốn của chính tác giả với cuộc sống. Khi mà tôi cũng khổ, bạn cũng khổ. Thay vì cùng ngồi than khổ, thì giúp nhau chữa lành vết thương vẫn là tốt hơn. Đây là một cuốn sách hay, một câu chuyện dễ thương và đầy ý nghĩa.

“Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh” là một cuốn sách rất hay về tuổi thơ ngây ngô và tình cảm trong sáng của mỗi con người. Mỗi nhân vật trong chuyện đều có một tính cách riêng, một hoàn cảnh riêng. Nhưng chúng đều là trẻ con, đối mặt với những khó khăn trong cuộc sống một cách ngây ngô và hồn nhiên. Cách suy nghĩ và giải quyết vấn đề của bọn trẻ thật đơn giản. Cuốn sách làm cho người đọc nhớ lại tháng ngày trẻ con non nớt và đáng yêu của mình.

Trên đây là một góc nhìn về những giá trị tích cực mà cuốn sách “Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh” mang lại cho người đọc. Hy vọng mọi người cùng đón đọc và góp thêm nhiều ý kiến khác mà bạn nhận ra được từ cuốn sách hay và ý nghĩa này.

Bạn có thể tìm mua sách ở đây:

 

2392 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 1