Tiết Dương – Hiểu Tinh Trần: lời nguyền bên bờ sông Vong Xuyên

     Trải qua bao nhiêu đau khổ bên người, hóa ra lại chỉ là khoảng thời gian lịch kiếp ngắn ngủi. Ta nguyện đánh đổi tất cả, chỉ để đổi lấy quãng thời gian ấy, cùng người buông bỏ tất cả vướng bận hồng trần, sống cuộc sống chỉ có hai ta.

Đồng nhân Tiết Hiểu: Lời nguyền bên bờ Vong Xuyên 

Tác giả : Tinh Trần 

Thể loại: Đồng nhân đam mỹ, ngược nhẹ, đoản HE

Nguyên tác: Ma đạo tổ sư

Nhân vật : Mọi nhân vật  và bối cảnh đều phát triển dựa trên nguyên tác của tác giả Mặc Hương Đồng Khứu. 

Truyện là phiên ngoại viết về Phong Đô đại đế – Tiết Dương trở về sau khi lịch kiếp tại nhân gian đã gặp được Hiểu Tinh Trần dưới chân cầu Nại Hà, giữa đám hoa bỉ ngạn bên bờ Vong Xuyên.

Tiết Dương và Hiểu Tinh Trần

Tiết Dương và Hiểu Tinh Trần

  • Dưới chân cầu Nại Hà 
  • Đất trời đã thay đổi liệu người còn như xưa .

Dưới chân cầu Nại Hà

      Như thể có ai dẫn bước chân, quang cảnh nơi đây toàn một màu đỏ- là chân cầu Nại Hà . Nổi bật giữa vùng bỉ ngạn mênh mông – một thân đạo bào trắng tinh đứng bên bờ Vong Xuyên. Phong Đô đại đế bước đến, nhảy lên tảng đá Tam Sinh cạnh Hiểu Tinh Trần, nở lên một nụ cười, lộ ra đôi nanh nhỏ thực đáng yêu : ” Sao ngươi đứng đây, đợi một người? “.

      Hiểu Tinh Trần ngước mặt lên nhìn hắn, đôi mắt ánh lên tia vui mừng nhưng thoáng cái lại trở nên u uất sâu thẳm, y nhìn thiếu niên trước mặt, nước mắt trực tuôn ra nhưng lại được kìm nén. Đã biết bao năm y đứng đợi ở đây, đợi hắn đi qua cầu Nại Hà, cùng hắn buông bỏ nghiệt duyên kiếp trước, bắt đầu lại cuộc sống mới. Nhưng lúc này, nhìn hắn được những tên quỷ sai qua đường hành lễ, hắn đã là Phong Đô đại đế, hình như cũng đã không còn nhớ gì cả. Hắn nhìn y dò xét, y lại quay mặt đi, tiến về phía Thập Điện. Phong Đô đại đế  hiếu kì cũng đi theo y.     

        Cầm chén canh Mạnh Bà lên, y nhìn hắn, hắn cũng nhìn y, nước mắt kìm nén đột ngột trào ra khỏi đôi mắt đen tuyệt đẹp. Hắn có thể đã quên nhưng Hiểu Tinh Trần tuyệt không muốn quên hắn, cũng không muốn xen vào xáo trộn cuộc sống hiện tại đang rất tốt đẹp của hắn. Thứ duy nhất còn lại giữa hai người chính là mảnh kí ức này, y thà mãi sống trong đau khổ, nhớ nhung còn hơn là quên mất đối phương. 

         Hiểu Tinh Trần đặt chén canh xuống bàn. Vị đại đế này có vẻ rất ngạc nhiên :” Là không muốn quên một người? “. Y cười nhẹ trả lời : ” Rất hận hắn “, cũng muốn nói tiếp” rất yêu hắn ” nhưng lại chẳng thể nói ra, lau đi giọt nước mắt , lại nghe tiếng người kia: “Ngươi nên quên đi”.Hiểu Tinh Trần chỉ lắc đầu định đứng dậy  nhưng tay chân lại không thể cử động, đôi mắt lần nữa ngấn lệ, ngước mặt lên nhìn hắn cầm chén canh bước đến bên mình.

Hiểu được hành động của hắn, y gào thét van xin hắn nhưng lại nhận ra cổ họng mình không hề phát ra tiếng, chỉ biết lắc đầu đầu quầy quậy, lòng như dậy sóng mà không thể phát ra âm thanh :” Tiết Dương! Đừng mà! Ta xin ngươi! Đừng mà !”. Nước mắt đã ướt đẫm cả khuôn mặt thanh tú, Tiết Dương ngồi xuống, ôm Hiểu Tinh Trần vào lòng, hắn sao có thể quên người này chứ, ép y mở miệng uống hết chén canh. Hiểu Tinh Trần nhận ra đã có thể cử động được thì liền cúi xuống cắn vào tay Tiết Dương, hắn không phản kháng, cắn xong, y lại quay qua tự cắn vào tay mình, rồi đọc thầm câu gì đó. Đẩy người bên cạnh ra, trước khi mất đi ý thức vẫn cố gắng nói, giọng đã khàn đi vì khóc: ” Ngươi thật ích kỷ” rồi ngất đi.

           Tiết Dương lại ôm Hiểu Tinh Trần vào lòng mà hôn lên trán y:” Đạo trưởng ! Kiếp trước ta đã nợ ngươi, kiếp sau ngươi nhất định phải sống tốt, không có ta bên cạnh ngươi phải biết tự lo cho mình, nghĩ cho mình một chút, đừng sống vì người khác nữa. Ta thừa nhận mình ích kỷ, thà như vậy cũng không muốn ngươi phải chịu khổ hết kiếp này qua kiếp khác như ta. Nói thật, ta rất muốn nghe ngươi gọi ta là A Dương một lần, tiếc là điều đó quá xa vời, ngươi vẫn còn hận ta! Hiểu Tinh Trần! Ta yêu ngươi! Rất yêu ngươi !”.

     Đất trời đều đã thay đổi,        liệu người có còn như xưa.

cuộc sống ở Nghĩa Thành ( Trần Tình Lệnh)

Cuộc sống ở Nghĩa Thành ( Trần Tình Lệnh)

        Phong Đô đại đế hôm nay mới đi chơi ở trần gian về, định ghé qua cầu Nại Hà, hình ảnh cố nhân lần nữa lại chiếm tâm trí. Dưới chân cầu, bỉ ngạn vẫn đỏ rực, đá Tam Sinh vẫn còn đó, chỉ khác là không có người đạo y trắng tinh đứng đợi ở đó nữa. Nhưng thay vào đó là một đám quỷ sai đang túm tụm ở đó.

        Tâm tình Tiết Dương trở nên xấu đi, bước đến đó mà đám quỷ sai vẫn bận rộn bàn tán, chẳng đứa nào để ý đến Phong Đô đại đế cao cao tại thượng. Hắn đá vào mông một tiểu quỷ, hỏi nó có chuyện gì, tên quỷ vội vàng quỳ xuống, cung kính thưa lại:” Người này một mực đòi xem kiếp trước của mình nhưng lại tìm không thấy ” . Tên quỷ này tuy thái độ và hành động rất kính sợ hắn, nhưng lời nói lại không chút trên dưới nào đủ để hiểu vị đại đế này cực kỳ ghét việc câu nệ, vòng vo.

       Tiết Dương ” ồ ” một tiếng rồi nhảy lên ngồi trên đá Tam Sinh. Bọn quỷ sai đã không lạ gì với hành động có vẻ trẻ con của hắn. Người đời thường nói Phong Đô đại đế có dung mạo cực kì đáng sợ cũng như tính cách của hắn. Điều đó năm mươi phần trăm là đúng nhưng sai lệch lại chiếm phần già. Vị này thường ngày ồn ào, lời nói tuy không nghiêm túc nhưng mỗi câu nói của hắn lại khiến người nghe không rét mà run, đáng sợ. Nhưng sai lầm lớn chính là dung mạo của đại đế  thực rất ưa nhìn, đôi khi cười để lộ ra chiếc răng nanh cực kì đáng yêu. Nói chung là ngoại trừ những  lời nói chí mạng của hắn thì nhìn thế nào cũng giống một thiếu niên đang tuổi hiếu động.

           Tiết Dương rút trong tay áo ra một quyển sách,ngồi trên tảng đá đó mà đọc, miệng hỏi : ” Chết cũng chết rồi, tìm kiếm làm chi nữa, dù sao tí nữa ngươi cũng vẫn phải quên đó thôi “. Người nọ vẫn cắm cúi tìm tên mình, chẳng buồn liếc hắn: ” Ta muốn biết kiếp trước đã nợ ai, đến mức tự nguyền rủa mình “. Tiết Dương vẫn chăm đọc sách, có vẻ hơi hiếu kì : ” Nguyền? ” . Người kia như đã trả lời rất nhiều lần trong ngày rồi, hờ hững đáp:” Không thể kết hôn với ai khác ngoại trừ người mà ta đã nguyền lúc đó”. 

        Tiết Dương bấy giờ mới cúi xuống nhìn người bên dưới vẫn đang bận rộn, lập tức sững người, mặt lạnh như băng khiến mấy tên quỷ phát lạnh. ” Ngươi tên gì? “. Bấy giờ người nọ mới ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt hắn, đôi mắt trong sáng hơn bất cứ vì sao nào: “Hiểu Tinh Trần “. Câu trả lời như tiếng sét đánh vào trái tim Tiết Dương, lắp bắp hỏi tiếp: ” Sao ngươi… Chết rồi ! … Chết bây giờ ?…”.

       Hiểu Tinh Trần nhìn hắn, đôi mắt ra chiều khó hiểu nhưng vẫn kiên nhẫn trả lời : “Dĩ nhiên đã chết “,  trông thấy hắn ngây ngốc, định hỏi có thể giúp mình được không thì hắn  đi mất, đánh rơi quyển sách đang cầm. Hiểu Tinh Trần nhặt quyển sách lên, lật ra …

      Tiết Dương lên thẳng thiên đình, tìm Ti Mệnh tinh quân- người viết nên số phận con người.Trước đây hắn cũng đã gặp người này, lần nữa xen vào cuộc đời Hiểu Tinh Trần. Lúc đó, hắn nhờ Ti Mệnh an bài tốt cho y, để y sống lâu chút cơ mà. Vừa nhìn thấy Tiết Dương ông ta liền giải thích: ” Ta thực  đã theo ý ngươi, để y sống thọ, hạnh phúc bên người mà y “hơi thích”, chuyện này cũng làm ta rất ngạc nhiên nha. Sách của ta đã tự động sửa đổi, y chết do lời tự nguyền bên bờ sông Vong Xuyên, không thể lấy ai, ngoài ngươi! Nếu không sẽ chết trong ngày tân hôn”. Ông ta cố gắng nhấn mạnh từ ” hơi thích” mà hắn đã yêu cầu ông viết như vậy. 

      Tiết Dương vậy mà bỏ đi, Ti Mệnh nhìn hắn, lắc đầu : “Phong Đô đại đế thế mà lại chỉ vì một người mà si tình đến vậy. Nhắc đến Hiểu Tinh Trần, đúng thật đáng ngạc nhiên, phải nói đôi lúc ngay cả thần tiên cũng không thể lay động được ý trí của một người phàm” . Ông ta cũng từng thừa nhận câu chuyện Tiết Hiểu chính là tác phẩm đặc sắc nhất  của mình. 

             Quay trở lại cầu Nại Hà, Hiểu Tinh Trần vẫn ngồi đó,  nhưng không tìm kiếm tên mình nữa, đám quỷ cũng chẳng còn bóng vía. Hắn tiến đến, nhận thấy người trước mặt, Hiểu Tinh Trần ngước mặt lên, đôi mắt thuần khiết đã đỏ hoe từ lúc nào, nhìn thấy cuốn sách trên tay y, liền hiểu ra mọi chuyện. Tiết Dương đưa tay lau đi giọt nước mắt đang lăn trên má Hiểu Tinh Trần, y ôm lấy hắn, nói trong tiếng nấc: ” Ta đã tha thứ cho ngươi rồi, không muốn quên ngươi nữa đâu….Xin ngươi”. Tiết Dương cũng ôm lấy Hiểu Tinh Trần, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng y, như dỗ một đứa trẻ : ” Đạo trưởng nói gì ta cũng nghe”. Y ôm chặt hắn hơn, nở một nụ cười tươi rói, cũng vỗ vỗ lưng hắn : ” A Dương ngoan”.

       Tiết Dương cũng mỉm cười:  ” Ngươi thật cứng đầu, Hiểu Tinh Trần “. 

        Thời gian qua, ta đã rất nhớ ngươi, đã bao lần đến nhân gian mà chẳng dám tìm ngươi .  Ta sợ nhìn thấy ngươi rồi sẽ không kiềm chế được mà bắt ngươi về bên ta …. Nhưng, có thể được ôm ngươi lần nữa , ta tuyệt không buông tay. 

Hiểu Tinh Trần và Tiết Dương

Hiểu Tinh Trần và Tiết Dương

(Đây là lần đầu mình đăng truyện Tiết Hiểu, mong độc giả thông cảm về thiếu sót của mình, share và comment góp ý giúp mk nhé)

279 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 3.8 / 5. Số đánh giá 4