Thục Thiên Mộng Hoa Lục – Luân hồi kết thúc khi niềm tin đã tàn.

Giới thiệu

Thục Thiên Mộng Hoa Lục, một thiên cố sự về một mối tình khắc cốt ghi tâm nhưng từ khi bắt đầu đã không hoàn hảo, để rồi đến cuối cùng phát hiện ra, tất cả đều là những lời dối trá. Cậu nhóc 19 tuổi ấy đã dựng lên cả một câu chuyện giả dối, chỉ vì bảo vệ một người, mà đối với cậu ấy thì sự giả dối ấy chính là mộng tưởng mà cậu luôn mong mỏi. Mà người kia, có lẽ số phận đã định là không thể quay đầu. 

4

Đây câu chuyện của hai người bọn họ, Du Châu Cảnh Thiên và Thục Sơn Từ Trương Khanh. Từ gặp gỡ ban đầu đến tình nghĩa sâu đậm, những câu chuyện cũ, đến cuối cùng là chia ly, nhưng câu chuyện ấy vẫn mãi lưu truyền trong trời đất. 

Thông tin cơ bản về sách (dùng câu khác cùng ý nghĩa)

  • Thể loại: Đồng nhân đam mỹ Tiên Kiếm Kỳ Hiệp 3.
  • Tác giả: Tiểu Chu Dữ Mặc.
  • Năm xuất bản: Tháng 5/2016
  • Nhà xuất bản: Nhà xuất bản Dân Trí. 
  • Giá bán: 91.000đ

31525778104 e67d9d5b4f c

Nội dung tóm lược 

Thục Thiên Mộng Hoa Lục của Tiểu Chu Dữ Mặc là một câu chuyện đam mỹ, nội dung và tình tiết đều rất xuất sắc, chỉ cần đủ 18 tuổi theo rating của tác giả thì ai cũng có thể đọc. ^^

Thục Thiên Mộng Hoa Lục kể về cố sự của một tên lưu manh tại thành Du Châu, tên gọi Cảnh Thiên, cùng với đó là chưởng môn đệ tử của Thục Sơn Từ Trường Khanh. Để trấn áp yêu tà, Từ Trường Khanh cần phải đi tìm được ngũ hành tôn giả chuyển thế, mà một trong đó chính là Cảnh Thiên. Số mệnh luân hồi khiến cho mối quan hệ giữa họ gió giục mây vần, cuối cùng chỉ là thiên ý trêu ngươi. 

Phục Hy trước khi rời khỏi trần thế, tâm vẫn không thể tĩnh lặng như nước, vì lòng hắn mang một người, mà người đó trong mắt chỉ có thiên hạ thương sinh. Ma do tâm sinh, nghiệt tạo do oán hận, dẫn đến một hồi bi kịch nhân gian. Chỉ vì muốn hỏi nàng một câu: “Trong lòng nàng, có một khoảnh khắc nào ta đứng trên thương sinh thiên hạ hay không?”. 

Thượng Thần trong truyền thuyết vốn phải cao cao tại thượng, thiên ý trêu ngươi lại trở thành một Ma Tôn người người căm phẫn. Trùng Lâu không biết đêm đó đã xảy ra chuyện gì, hắn thà ngủ một giấc vĩnh viễn cùng thiên địa cũng không thể bỏ được tự tôn của cả hai người. 

Cảnh Thiên không biết gì hết, cũng không muốn gì cả, hắn chỉ muốn cùng người hắn yêu sống một cuộc đời bình an yên ổn. Hắn điên cuồng, nhưng cũng không thể giữ lại người kia, vì người đó cuối cùng đã tan biến trong luân hồi dài đằng đẵng. Một lời thề, từng sai lầm nhỏ nhặt, cướp đi cả luân hồi của Từ Trường Khanh.

Từng mảnh kí ức, từng cố sự, từng chuyện từng chuyện dường như chỉ vì muốn ép y đi đến bước đường cùng. Từ Trường Khanh là một người cố chấp, cố chấp đến mức nói ra lời thề: “Từ nay về sau, nếu còn gặp lại, ta sẽ tan thành tro bụi, cùng trời cuối đất, vĩnh bất tương kiến.”

Từ Trường Khanh cho Trùng Lâu lựa chọn, cho Phục Hy đáp án, cho Cảnh Thiên trưởng thành, còn y, vĩnh viễn biến mất khỏi thiên địa luân hồi. Đây là lựa chọn duy nhất mà y có thể chọn, cũng là chấm dứt tất cả những gì mà y phải chịu. 

Kết cục có lẽ đã được dự báo từ lời thề ấy. Buồn, đau, nhưng có lẽ là hợp lý nhất. 

Chấp niệm của Phục Hy đã tan vào hư vô, giọt nước mắt Nữ Oa lưu lại trần thế cũng biến mất trong luân hồi không thể quay lại một lần nữa. Mà Cảnh Thiên, có lẽ chỉ là một mảnh ánh sáng tại lịch kiếp của Trường Khanh, chỉ là, mảnh ánh sáng ấy cũng là duy nhất. 

Cảm nhận cá nhân

Thục Thiên Mộng Hoa Lục là một trong những bộ truyện mình ấn tượng nhất, cũng là một trong những truyện mình yêu thích nhất. 

Vì một Từ Trường Khanh cố chấp với thương sinh thiên hạ, cố chấp với cả tình cảm của chính mình, càng cố chấp với trách nhiệm của bản thân. Số phận đưa y từ nơi Vĩnh Tịch đọa nhập trần thế, lại không thể cho y một đời yên ả. Tử Huyên, Long Dương rồi đến Cảnh Thiên, ba kiếp của Từ Trường Khanh đều là kết cục không thể vãn hồi. Có lẽ ngay từ khi được sinh ra, y đã mang trên mình sự tiếc nuối và đau khổ của Nữ Oa, nên cuộc đời của y mới nhiều chông gai đến vậy. Có người nói luân hồi là sống vĩnh hằng, nhưng với Từ Trường Khanh luân hồi đều là đau khổ vĩnh viễn, vận mệnh của y chính là chông gai như vậy. Hai mươi bảy tuổi, y cho Cảnh Thiên vinh quang, cho Phục Hy đáp án của câu hỏi mà hắn đã hỏi đến vạn năm, nhưng để trả giá y cũng biến mất vĩnh viễn khỏi trần thế. Tôi thích một Từ Trường Khanh như vậy. 

20141011 115420

Vì một Cảnh Thiên ở tuổi 19 chưa trải sự đời, có lẽ cái tính của Cảnh Thiên quá tùy tiện, cái tình thì lại quá điên cuồng. Nhưng nghĩ lại, mọi thứ mà Cảnh Thiên có đều là từ năm 19 tuổi ấy Từ Trường Khanh cho hắn. Tam thế khúc mắc cũng không bằng năm 19 tuổi ấy Từ Trường Khanh đến bên hắn, cho hắn quan tâm, cho hắn động tâm, cũng cho hắn trưởng thành. Hắn không cần biết tam sinh tam thế, hắn chỉ biết ở kiếp này, ở thời điểm này Từ Trường Khanh đứng bên cạnh hắn, mỉm cười với hắn, vậy là đủ rồi. Nhưng âm soa dương thác, ở nơi Vĩnh Tịch ấy mọi thứ đã không thể quay lại được nữa, mà hắn cũng chỉ có thể điên cuồng dựng lên những câu chuyện giả dối, điên cuồng bảo vệ một người. 

Vận mệnh đưa cái mớ rối bòng bong ấy đặt vào bọn họ, Trùng Lâu không có lỗi, nhưng dù hắn có làm thế nào cũng không thể thoát khỏi cái tội lỗi do vận mệnh an bài đó. Có lẽ ngàn năm say ngủ, sau khi hắn tỉnh lại sẽ nhìn thấy một bầu trời sáng hơn, rực rỡ hơn. Cũng có lẽ đến khi tỉnh lại, hắn có thể buông xuống toàn bộ để sống vì một mục đích gì đó, không phải quanh quẩn với hai tiếng Ma Tôn. 

Nếu đã rời khỏi trần thế, hi vọng Phục Hy không còn gì tiếc nuối. Giọt nước mắt ấy của Nữ Oa có phải dành cho hắn hay không, đã không còn quan trọng nữa, vì thiên hạ này hắn và nàng đều có trách nhiệm phải bảo hộ, mà ngoài thiên hạ trong lòng nàng chỉ có hắn. Vốn dĩ hắn hiểu, Phục Hy vẫn luôn hiểu, dù có là hắn hắn cũng sẽ chọn như vậy mà thôi. Chỉ là một tia chấp niệm, sinh ra oán hận, sinh ra ma, mà giọt lệ ấy Nữ Oa để lại nhân thế có lẽ chính là để xóa tan tia chấp niệm này. Bọn họ, cuối cùng cũng ra đi thực sự, kết thúc thật sự rồi. 

Chỉ là, Tiêu Ánh Hàn và Trầm Tịch, Cảnh Thiên và Từ Trường Khanh, người ta nói công đạo tại nhân tâm còn thắng thua dựa vào thực lực. Câu chuyện của bốn người bọn họ, không có công bằng, công đạo trong lòng họ nhưng họ càng không đủ thực lực để tranh với Phục Hy và Nữ Oa sao? Đây có lẽ là tiếc nuối lớn nhất của mình đối với Thục Thiên Mộng Hoa Lục. Chấp niệm của Phục Hy nhận được tiếc nuối của Nữ Oa qua giọt lệ ấy, cả hai đều rời khỏi nhân thế, thật thoải mái biết bao? Trùng Lâu ngủ một giấc, tỉnh dậy thiên địa đã đổi thay, không còn gì vướng bận. Nhưng bốn người bọn họ lại phải gánh chịu toàn bộ hậu quả để có thể giúp hai người kia hoàn thành tâm nguyện cuối cùng.

Trầm Tịch cũng tan biến vào hư vô giống như Từ Trường Khanh, còn lại Tiêu Ánh Hàn và Cảnh Thiên long đong tìm kiếm trên bờ luân hồi bọn họ biết làm thế nào? Tiêu Ánh Hàn đến lúc chết vẫn không thể biết Trầm Tịch ngày trước là thật tâm hay giả ý, nhưng Trầm Tịch đã chết rồi, người đối diện y là Tà Vương, mà hắn nhất định sẽ không cho y đáp án chân thật. Mà Cảnh Thiên, tự huyễn hoặc mình trong thời điểm mà Trường Khanh 19 tuổi, tạo lên một mảnh kí ức mà sau này y sẽ kể lại cho hắn lúc 19 tuổi. Bởi vì ngoài quá khứ, hắn biết đi đâu tìm Trường Khanh nữa đây? Y đã biến mất vĩnh viễn khỏi lục đạo luân hồi, hắn không thể tìm lại được nữa, chỉ còn quá khứ, đau nhưng ít nhất còn có thể chứng minh y từng tồn tại. Đến kiếp sau, rồi kiếp sau nữa, đến cả cơ hội gặp y cũng không thể nữa rồi. 

Đánh giá của người dùng trên Tiki

Đánh giá của người dùng trên Tiki

Đánh giá của người dùng trên Tiki

Nơi mua sách

Thục Thiên Mộng Hoa Lục là một quyển sách đáng đọc, nếu bạn không thích đam mỹ cũng nhất định thích cách xây dựng nội dung cùng tình tiết hợp lý, logic, những cú plot twist rất bất ngờ và không thừa một chi tiết nào cả. 

Ba lần kết thúc của truyện, đều đau, một lần lại đau khổ hơn một lần. 

Nhưng tất cả vẫn cần một kết thúc, Phục Hy, Nữ Oa, Trùng Lâu, Cảnh Thiên, Thục Sơn… tất cả đều sẽ kết thúc với cái chết của Từ Trường Khanh. 

212 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 1 / 5. Số đánh giá 1