“Thú Tội” – Một siêu phẩm tâm linh kinh dị bạn nên có cho riêng mình

Từng là một trong những cuốn sách bán chạy nhất năm 2009 với lượng tiêu thụ lớn nhất, “Thú Tội” khiến người đọc đi từ ngạc nhiên này tới ngạc nhiên khác. Gây ấn tượng với bề ngoài chủ đạo là màu đen và điểm trắng với hình ảnh lớp học, “Thú Tội” của Minato Kanae tạo được sự tò mò cho độc giả về thể loại kinh dị, trinh thám cũng như nội dung bí ẩn của nó.

Ảnh sách Thú Tội

Lời mở đầu của cô giáo Moriguchi

Mở đầu tác phẩm, Minato đã vẽ lên một bức tranh nho nhỏ – cuộc trò chuyện giữa cô giáo Moriguchi với học trò của mình trong tiết học cuối cùng. Cô nói về nhiều thứ, và những thứ cô đang nói thực sự có gì đặc biệt hay không? Hóa ra tất cả những thứ ấy lại là tiền đề để phát triển cho câu chuyện chính mà cô sẽ kể: sự thật kinh hoàng sau cái chết của đứa con gái bốn tuổi. Lên một kế hoạch trả thù hoàn hảo, cô ấy đã tra tấn những kẻ giết người – đồng thời cũng là học trò của mình bằng đòn tâm lý và cả máu nhiễm virus AIDS. Từng câu chữ đều có thể khiến độc giả căng thẳng, lại cũng rùng mình: “kẻ giảng đạo” ấy phải chăng do ảnh hưởng từ cái chết của con gái mà trở nên lạnh lùng, tàn nhẫn với những đứa trẻ dưới danh nghĩa là “học trò” của mình nhưng cũng đồng thời là sát nhân giết hại con mình… Dường như chẳng có khái niệm đạo đức nào ở đây hết. Mất đi người quan trọng nhất, mà nguyên nhân cái chết lại do chính những đứa trẻ mà mình dạy dỗ hàng ngày gây nên, cảm giác sẽ ra sao?

Nao – nạn nhân của bạo lực học đường và giáo dục sai cách

Tiếp đến, nhân vật lớp trưởng Mizuki được miêu tả giống như người thứ ba chứng kiến sự việc và có những cảm nhận khách quan. Thông qua cô ấy, hai kẻ sát nhân – cậu bé Shoya và Nao hiện lên rõ mồn một. Shoya phải sống trong cảnh bạo lực học đường, cái mà người ta gọi là “mang danh chính nghĩa trừng phạt kẻ ác”. Ồ, hóa ra con người có thể ngớ ngẩn như thế. Nạn bạo lực học đường ấy đã nêu rõ một chân lý: chẳng ai có quyền phán xét người khác, mà thực ra điều đó chỉ cho thấy ham muốn phán xét người khác của họ.

“Ta muốn giày vò kẻ giết người này nhiều hơn nữa. Hơn nữa, hơn nữa, đây chính là sự trừng phạt.”

Một ý tưởng điên rồ.

Thú tội và nghệ thuật

Thế còn Nao? Cậu sợ bị bắt nạt, bị giết bởi chính những người bạn cùng lớp của mình. Chẳng phải đây là hậu quả của việc bạo lực học đường sao? Dần dần, có một bức tường vô hình đã ngăn cách Nao với thế giới bên ngoài, mà theo tiếng Nhật gọi là “hikikomori”. Cậu bé đã khép trái tim mình lại, sống trong sợ hãi và trầm cảm. Tác giả đã khắc họa thêm một nhân vật nữa  – thầy Werther – người rất nhiệt tình nhưng lại chẳng biết tí gì về những chuyện đã xảy ra trong lớp của mình. Chính sự nhiệt tình đó đã dẫn đến kết cục bi thảm: Nao giết mẹ. Có lẽ đọc đến đây, ai cũng sẽ thấy vô cùng hụt hẫng. Giá như không có nạn bạo lực học đường thì Nao đâu đau khổ và trầm cảm, kết cục cũng đâu có bi thương như thế?

Đặt mình dưới con mắt của chị Nao, người khám phá ra cuốn nhật kí của mẹ, độc giả có lẽ càng cảm thấy hụt hẫng hơn. Hóa ra, cách nuôi dạy con của mẹ Nao mới là vấn đề. Có lẽ gia đình ấy sẽ không xảy ra chuyện “con giết mẹ” nếu các thành viên không vô tâm như vậy. Tình cảm gia đình là thứ vô cùng quan trọng, song nếu thứ tình yêu méo mó của bà mẹ không thể hiện với con trai thì sẽ chẳng có gì xảy ra, ngay cả chuyện trở thành hung thủ giết người. Bà luôn ép mình với suy nghĩ Nao là nạn nhân trong mọi việc, đổ tất cả lỗi lầm lên người khác và bênh vực con trai vô điều kiện. Chính sự nuông chiều thái quá này đã khiến Nao có một lòng tự ái cao và luôn cảm thấy bản thân thật vô dụng. Bà mẹ luôn tin rằng mình hiểu thấu con trai, nhưng thực ra chẳng hiểu gì cả trong khi Nao đang phải đối mặt với căn bệnh hiểm nghèo và đó cũng chính là bức tường vô hình giữa hai mẹ con.

Dù sao thì tình yêu thương vô bờ bến của bà mẹ với Nao vẫn khiến người đọc cảm động, và cảm thấy đáng thương hơn đáng trách. Trong những ngày tháng đau khổ tự dằn vặt mình, Nao vẫn luôn có mẹ ở bên cạnh. Nếu không vì quá thất vọng với cách dạy con sau khi biết được sự thật và có ý định giết Nao trước thì Nao đã không giết mẹ mình…

Quả nhiên con người không nên đánh giá một cách phiến diện những gì mắt thấy tai nghe. Vì đó chưa chắc đã là sự thật.

Vì mặc cảm về sự vô dụng của bản thân và lòng tự ái cao, cậu bé Nao đã vô cùng vui sướng khi được Shoya khen ngợi mình. Vì không muốn bị cô lập nữa và muốn làm bạn với người đã công nhận mình nên để tỏ ra mình có ích, Nao đã chọn con gái cô chủ nhiệm mà không hề nghĩ về hậu quả của nó. Tất cả đều do lòng đố kỵ và tự ái mà Nao tạo ra cho bản thân. Đố kỵ với người giỏi hơn mình, tự cao rằng mình còn làm được điều lớn lao hơn, nên khi bị một cái tát vô hình từ Shoya giáng thẳng vào mặt, rằng cậu ta chỉ lợi dụng “sản phẩm thất bại của con người” là Nao, cậu đã thực sự giết đứa bé gái bốn tuổi dù biết nó còn sống. Cậu ta đã làm được điều mà Shoya không làm được, và đó là sự chiến thắng tạo ra bởi lòng đố kỵ.

Nếu không quăng đứa bé vào trong nước, đứa bé sẽ vẫn còn sống. Có lẽ lúc ấy, sinh mệnh cô gái nhỏ còn chẳng bằng niềm vui tự thỏa mãn của một cậu nhóc cô độc. Một lần nữa, nhà văn Minato đã cho thấy tầm quan trọng của việc giáo dục đứa trẻ như thế nào để không ảnh hưởng đến nhân cách và quan điểm sống của nó.

Shoya – di chúc của kẻ ngu xuẩn và kế hoạch trả thù hoàn hảo

Tiếp đến là lời thú tội của Shoya, kẻ sát nhân không có tình người. Vì quá khứ bị mẹ ruồng bỏ, vì tình yêu mà cậu ta dành cho mẹ vô cùng lớn lao, nên tất cả mọi việc Shoya làm hóa ra chỉ là vì muốn được mẹ chú ý tới. Một niềm hy vọng leo lắt muốn níu kéo thứ tình cảm mẹ con đã không còn từ lâu. Nhân cách của cậu ta méo mó tới mức kiêu ngạo về tài năng của mình. Ánh mắt cậu ta ở trên cao, nhìn mọi thứ bằng hai từ “ngu xuẩn” bao gồm cả bố mình. Thực ra cậu ta chẳng hề biết rằng mình mới là kẻ ngu xuẩn với một niềm tự mãn quá cao đã đè chết đạo đức trong con người cậu ta. Đỉnh điểm của sự tự mãn là Shoya đã giết Mizuki khi cô bé chỉ trích cậu ta bằng những lời lẽ của sự thật.

Càng đọc về cuối, ta càng có nhiều bất ngờ hơn. Chương cuối cùng với tựa đề “Kẻ truyền giáo” là cuộc gọi của cô giáo Moriguchi với Shoya phơi bày toàn bộ sự thật. Với đòn trả thù của mình, cô đã thành công khiến một đứa trẻ tự mãn cao như Nao rơi vào trầm cảm, tự hủy hoại cuộc sống của mình, và giết mẹ. Còn Shoya, thay vì bom cậu ta chế tạo nổ ở trường như cậu ta dự định thì người phụ nữ ấy đã đặt bom ở nơi mẹ Shoya làm việc – nguyên nhân gốc rễ của tất cả việc Shoya làm. Những dòng cuối cùng làm người ta phải cảm thán: “Đây mới chính là sự trả thù hoàn hảo nhất đối với Shoya…”. Cậu ta sẽ sống sao khi chính tay mình giết đi người mẹ mình hằng tôn thờ? Đau khổ, dằn vặt, hay trống rỗng… Chỉ có vậy Shoya mới có thể nhận thức được tội ác của mình. Cậu ta chẳng phải kẻ có tài năng gì, cậu ta chỉ là một kẻ giết người. Moriguchi lộ diện là một người đàn bà hiểm độc, một giáo viên lạnh lùng và tàn ác; nhưng nguyên nhân mà cô ấy thành ra như vậy là do cái chết của đứa con gái bốn tuổi.

Bìa sách Thú Tội
    Bìa sách Thú Tội

Lời kết

Một cuốn sách tâm lý đầy hoang mang, rùng rợn với một câu chuyện giết người điên rồ đủ để tôi cảm thấy thỏa mãn: tôi nhận ra được nhiều điều. Đạo đức và nhân cách con người được tạo nên từ nền giáo dục của gia đình, nhưng phát triển hướng đi của nó là ở chính bản thân người đó, chính lối sống và cách suy nghĩ của người đó. Những kẻ giết người thường có lối suy nghĩ sai lầm, và chưa chắc pháp luật có thể thay đổi được chúng. Minato Kanae chẳng cần dùng những từ ngữ kinh dị để miêu tả tâm lý nhân vật. Với cách viết chắc chắn, giọng văn sắc bén, qua việc miêu tả tâm lý nhân vật, câu chuyện ấy vẫn hiện lên đầy tăm tối và tàn nhẫn.

Thật tuyệt nếu như bạn có thể cảm nhận nó một cách trọn vẹn và đầy đủ nhất.

125 views