The red shoes (đôi giày đỏ đẫm máu) phần một – Thụy Du

Bất chợt có tiếng chuông di động reo vang trong giỏ xách, cô lấy ra xem ai gọi thì thấy màn hình trống không. Không có số gọi đến, cũng không hiển thị tên người gọi. Hơi bất ngờ vì trước nay chưa bao giờ nhận được cuộc gọi kiểu này. Nhưng Hương cũng trấn tĩnh lại ngay, vì cô nghĩ, có thể đó chỉ đơn giản là một cuộc gọi ẩn danh, nên tên mới bị giấu đi thế thôi. “Là ai, mà phải gọi ẩn danh..”, cô nhủ thầm trong đầu, cất điện thoại vào túi trở lại. The red shoes

The red shoes

Tác phẩm

Tác phẩm thuộc về page Thụy Du

Đây là một trong những tác phẩm truyện ngắn kinh dị của Thụy Du. Nếu là người yêu thích truyện kinh dị, tâm linh thì đây sẽ là một trang lí tưởng.

Thụy Du có nhận cả xem:

  • Bài tiên tri Lenormand
  • Bài Tarot

Làm mẹ…

Bánh xe lăn trên con đường gồ ghề đầy sỏi đá, đều đều kêu lên những tiếng ..lách tách.. như bắp rang nổ. Xe dằn xóc khiến bụng Hương hơi đau.

Cô đặt tay lên xoa nhè nhẹ vào mầm sống đã hình thành được 3 tháng đang chuyển động bên trong bụng mình. Đây là hi vọng, là động lực duy nhất để cô tiếp tục tồn tại trên cõi đời này.

Tour du lịch 7 ngày đã đi đến ngày thứ 3.

Tiết trời mùa hạ oi bức, cùng không khí buồn tẻ của chuyến đi khiến Hương càng thêm mệt mỏi. Tâm trạng chẳng những không được giải tỏa, còn xuống dốc tệ hại hơn.

Những khách du lịch khác, người mệt mỏi thì ngủ gà gật, người tỉnh táo cũng lẳng lặng nghe nhạc hay xem gì đó, không làm phiền đến người bên cạnh, khiến cho không khí trên xe lúc này yên tĩnh đến đáng sợ.

Đa số họ đều đi cùng gia đình hay theo từng cặp đôi. Khung cảnh ấm áp ngọt ngào trước mắt, càng khiến lòng cô ngày một đắng ngắt hơn vì tủi.

Lặng lẽ ngồi ở hàng ghế cuối cùng, ngắm nhìn cảnh đêm bên ngoài khung cửa sổ, với ruột gan rối như tơ vò. Những lo âu cứ bám đuổi theo cô, như một cơn ác mộng dài.

Mỗi lần thấy chông chênh, cô chỉ có thể chạm vào bụng mình để nhủ lòng phải cố gắng hơn. Lần nào nước mắt cũng bất giác rơi mau, không cách gì ngăn lại được.

Nhưng rồi, nghĩ đến việc có thai mà khóc lóc buồn khổ, em bé sinh ra sẽ có đôi mắt u uẩn, cô lại thôi, lau vội đi dòng nước mắt nóng hổi còn chưa kịp rơi chạm đất.

Hương không muốn đứa nhỏ sau này lại phải khổ như mẹ nó. Cô nhất định phải vì con mà mỉm cười thật vui vẻ.

Xe vừa vào con đường dốc, nhỏ hẹp. Hai bên đều là núi. Từng hàng cây rậm rạp đổ bóng xuống những nóc nhà nằm rải rác bên dưới. Trời còn chưa sáng hẳn. Sương mù dày đặc khiến trong lòng Hương có chút gì đó bất an.

Người chồng phản bội

Một tháng trước, Hương vẫn còn là một phụ nữ trẻ hiện đại, tràn đầy niềm tin và hy vọng vào tương lai mai sau này. Cô có một gia đình nhỏ ấm cúng, chồng yêu thương và sắp đón thêm thành viên mới.

Mọi thứ đều tròn vẹn.

Nhưng rồi chẳng mấy chốc, sau ngày cô biết tin mình có thai, tất cả bắt đầu thay đổi nhanh đến chóng mặt. Cô thức tỉnh sau những tháng ngày dài ngây thơ khờ dại.

Khi phát hiện ra người đàn ông hoàn hảo nhất trong tim mình bấy lâu nay. Hóa ra, cũng chỉ tầm thường và rẻ tiền như bao người khác. Dễ dàng ngã gục trước những ham muốn dục vọng. Đành tâm phản bội người vợ đã bao năm nay cùng mình đầu ấp tay gối, hương lửa mặn nồng.. giờ còn đang mang trong mình.. giọt máu của anh ta.

Ngọn lửa dục vọng đê hèn anh ta nhen nhóm, đã bùng cháy lên, thiêu rụi tất cả.

Hương đã ký vào đơn ly hôn, cô không yêu cầu gì từ anh ta, ngay cả các khoản trợ cấp cũng dứt khoát chối từ. Sự thất vọng và nỗi đớn đau đang giày xéo tan nát cõi lòng, khiến cô không muốn có bất cứ thứ gì liên quan đến con người xa lạ đó nữa.

Cô ra đi cùng hành trang duy nhất, là bào thai còn chưa nên vóc nên hình đang ngày một lớn dần lên.. trong bụng mình. Nó chính là niềm an ủi sau cùng còn sót lại sau tất cả. Nó khiến cô muốn gạt đi hết quá khứ đáng ghê tởm bên cạnh người đàn ông đó và vực dậy tinh thần mình. Cô biết mình phải vì nó, mạnh mẽ hơn nữa, sống thật vui vẻ cho đến ngày đưa con đến với thế giới này.

Diễn biến quá nhanh khiến Hương đến tận giây phút này, vẫn còn đang sốc. Cô cứ thế ngồi bất động, nhìn ra xa xăm, đôi khi cảm tưởng.. đó chỉ như một cơn ác mộng, mà cô không cách gì tỉnh lại được.

Cứ trôi mãi như thế.

Đến khi, xe bất chợt phát ra tiếng động lớn, cùng tiếng tài xế chửi thề: “đi sai mẹ đường rồi, còn gặp sự cố nữa, coi có chết tôi không cơ chứ..”

Những hành khách trên xe bắt đầu thức dậy, nhìn thấy xe dừng ngay giữa đường núi vắng vẻ hiểm trở, liền nhao nhao lên.

Một số người đứng hẳn lên, nhìn về phía ghế lái xem thử có chuyện gì, thì phụ xe và hướng dẫn viên liền trấn an: “mọi người ngồi yên tại chỗ đi, xe gặp chút trục trặc nhỏ.. chúng tôi sẽ xử lý xong ngay thôi..”

Số gọi lạ…

Đợi mãi đến 1 tiếng sau vẫn chưa thấy xe tiếp tục đi, điều hòa tắt, mùa hè nóng bức, khiến không khí ngày càng ngột ngạt khó chịu hơn. Mọi người bắt đầu mất kiên nhẫn. Dần di chuyển ra ngoài cho thoáng.

Tất cả đều đang tập trung ở phía đuôi xe để chất vấn tài xế.

Hương cũng xuống xe, đứng một mình cách xa đám đông đã bắt đầu hỗn loạn.

Lúc này đang là mùa hè nhưng gió núi thổi ào ào từng cơn thốc vào người vẫn rất lạnh. Một vài người xuýt xoa run lên bần bật, quay trở lên.

Riêng cô vẫn đứng đó, không thấy lạnh.

Có lẽ, từ sâu thẳm cõi lòng cô.. đã băng giá rồi, nên có thêm chút gió núi này.. cũng không hề hấn gì.

“Thiệt xúi quẩy hết sức, lần đầu gặp phải chuyện đen đủi thế này, không biết có bị thứ quái quỷ gì theo ám không nữa..”, phụ xe không ngừng cào nhào với một hướng dẫn viên nam.

Lúc này, 2 hướng dẫn viên đi theo cũng đã hơi rối vì hành khách phàn nàn liên tục, đổ hết bực dọc lên những người đi theo quản lý tour. Tài xế cũng đang vã mồ hôi cùng mấy ông hành khách tìm cách sửa chữa hỏng hóc.

Nếu xe không gặp vấn đề, theo đúng lộ trình, thì chỉ còn hai tiếng nữa là đến nơi.

Hương đứng lâu một chỗ cũng mỏi, cô bước tới bước lui cho đỡ tê cóng 2 bàn chân. Trước mắt là đám cỏ dại. Bóng tối dày đặc, không trông rõ được bất cứ thứ gì ở đằng xa.

Bất chợt có tiếng chuông di động reo vang trong giỏ xách, cô lấy ra xem ai gọi thì thấy màn hình trống không. Không có số gọi đến, cũng không hiển thị tên người gọi.

Hơi bất ngờ vì trước nay chưa bao giờ nhận được cuộc gọi kiểu này. Nhưng Hương cũng trấn tĩnh lại ngay, vì cô nghĩ, có thể đó chỉ đơn giản là một cuộc gọi ẩn danh, nên tên mới bị giấu đi thế thôi.

“Là ai, mà phải gọi ẩn danh..”, cô nhủ thầm trong đầu, cất điện thoại vào túi trở lại.

Nhìn sang chỗ đám đông thấy họ đang mải tranh luận về vấn đề gì đó. Khi cô quay lưng, định đến chỗ mọi người thì lại có chuông điện thoại.

Nhá máy 2 lần rồi tắt.

Vẫn là cuộc gọi ẩn danh.

Nhưng lần này chẳng hiểu sao cô lại thấy rùng mình ớn lạnh. Trong đầu bất chợt lóe lên suy nghĩ, cuộc gọi này.. giống như được gọi đến từ âm ty địa phủ vậy.

Hương giữ điện thoại luôn trong tay, đợi 5p sau không thấy cuộc gọi đến, liền thử ấn vào gọi lại, nhưng không thể. Màn hình hiện lên dòng chữ: “không có số..”

Và rồi khoảng không tối đen bất chợt sáng lên.

Tiếng chuông báo và chế độ rung báo cuộc gọi đến làm Hương giật mình. Tim đập thình thịch.

Cô ấn nghe, thử áp lên tai, nhưng bên kia không vọng lại bất kỳ âm thanh nào. Trong khi cuộc gọi vẫn đang kết nối. Mấy giây sau, màn hình quay số tắt ngấm, chạm vào kiểu gì cũng không lên, mà đèn trên phím bấm vẫn sáng.

“Hay điện thoại bị hư chỗ nào rồi..”, Hương lẩm nhẩm.

Đôi giày đỏ

Cảm thấy có gì đó bất thường, cô quay sang định tìm ai đó giúp thì đám đông đã biến đâu mất. Giống như đang đứng một mình trong chiều không gian khác vậy.

Còn đang hốt hoảng, chưa biết chuyện gì đang xảy ra thì camera sau của điện thoại tự bật lên cùng lúc với đèn pin. Rọi thẳng xuống chỗ cỏ dại um tùm.

Mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra ướt đẫm, gió núi rít lên từng cơn lạnh giá, Hương thấy không ổn, đầu óc quay cuồng sắp ngất, thì điện thoại cũng rời khỏi tay cô.. rơi xuống đất.

Không còn cách nào khác, Hương đành phải thu hết can đảm ngồi xuống, mò tìm trong đám cỏ dại. Tay áp sát vào ngực trái, hít thở sâu mấy lần, tự nhủ: “chỉ là ảo giác thôi.. không sao..”

Trời quá tối, cỏ lại mọc san sát nhau, rậm rạp tươi tốt. Hương chỉ có cách mò mẫm dưới đất, luồn lách vào sâu bên trong đám cỏ mới có thể tìm lại được điện thoại thôi.

Cảm giác ẩm ướt, nhão nhoét cọ sát vào lòng bàn tay khiến cô rờn rợn, nổi da gà. Nhưng cũng may đã sờ vào được vỏ điện thoại. Hương thở phào nhẹ nhõm đứng thẳng lên, vẫn không thấy ai quanh đó.

Ngẫm nghĩ một lát, cô quyết định thử đi lòng vòng xem sao, thì chân liền giẫm phải thứ gì đó.

Sợ hãi, nhưng cũng có chút tò mò, nên Hương lại lần nữa ngồi xuống, mò mẫm tìm xem đó là thứ gì, thì thấy một đôi giày vải màu đỏ.

“Ai lại để giày ở đây..”, cô tự hỏi, nhưng giày của ai đi nữa, thiết nghĩ cũng không liên quan đến mình, nên cô vứt nó trở lại vào trong bụi cỏ.

Nhưng khi đôi giày vừa rời khỏi tay, Hương đột nhiên thấy đầu đau nhói và rơi nhanh vào trạng thái mất ý thức.

“Chuyện gì đang xảy ra vậy.. không lẽ là triệu chứng của người đang mang thai.. nhưng sao mình chưa từng nghe ai nói đã bị thế này rồi..”

Hương vốn rất khỏe mạnh, nên cũng không thể nào gặp vấn đề với bệnh thiếu máu hay gì đó tương tự được.

Vậy rốt cuộc là tại sao chứ..

Mắt cô mờ dần, bụng đau như muốn lộn hết cả ruột gan ra ngoài, miệng nôn khan liên tục. Hai chân khuỵu xuống đất. Hai tay cố chống đỡ, để cả thân người không phải đổ gục xuống. Miệng thở dốc.

“Này cô gì ơi, cô ổn không vậy..”, bên tai đột ngột vang lên tiếng ai đó trước khi cô lịm hẳn đi.

Có người theo dõi?

Khi tỉnh dậy, Hương nhìn thấy một cặp vợ chồng, độ tuổi trung niên, đang chăm chăm nhìn mình. Người nữ lại gần đỡ cô ngồi dậy, lặp lại: “cô ổn không..”

“Tôi không sao.. chỉ hơi choáng chút thôi, cám ơn anh chị..”, Hương cố cười.—Nhìn ra đằng xa, lại thấy đám đông đang tản ra trở lên xe. Hình như xe đã sửa xong. Hương cũng gật đầu chào 2 vợ chồng nọ rồi lên xe.

Chẳng mấy chốc, xe đã đến được nơi cần đến. Nhưng tâm trí Hương vẫn còn hoảng loạn cho đến ngày hoàn thành tour du lịch.

Lúc trở về, cô tìm đến bác sĩ sản khoa ngay, để kiểm tra thai nhi có ổn không. Cô sợ xe dằn xóc sẽ ảnh hưởng đến bào thai. Nhưng rất may, mọi thứ đều bình thường.

Sau khi nhận kết quả, Hương cám ơn bác sĩ xong, định rời đi, thì nghe hỏi: “dạo này cô ăn uống được không.. bị nghén hay sao mà trông cô mệt mỏi quá vậy..”

“À.. vâng, dạo này tôi ngủ không được ngon giấc..”

“Cô cố gắng nghỉ ngơi nhiều để an thai.. mẹ ngủ được, con sẽ phát triển tốt hơn..”, bác sĩ ân cần dặn dò.—Hương gật đầu tỏ ý đã hiểu, rồi rời khỏi bệnh viện, hòa mình vào dòng xe cộ đông đúc.

Đi dạo một chút trong trung tâm mua sắm, cô tiện thể vào luôn một nhà hàng gần đó ăn trưa.

Dạo gần đây, từ sau chuyến đi về cũng đã 3 tuần, không hiểu sao cô cứ thấy khó chịu trong người, cứ có cảm giác như bị ai đó theo dõi.

Nhưng Hương không muốn mình quá lo lắng về những thứ vẩn vơ sẽ làm ảnh hưởng đến thai nhi, nên cô tự tìm một lý do để an ủi mình, rằng: “có lẽ tâm lý mình chưa ổn định sau những biến cố quá lớn thôi.. rồi cũng sẽ qua hết..”

Ăn xong, Hương lên văn phòng công ty, nơi cô là trưởng phòng tài chính để giải quyết một số giấy tờ, thì gặp Khanh, nhỏ hơn 1 tuổi, làm cùng phòng. Đồng thời, cũng là bạn khá thân với cô.

“Nay đi đâu mà diện đẹp quá vậy..”, Khanh nheo mắt hỏi.

Hương cười, đập vào cánh tay cô bạn, đáp: “đẹp gì, xạo xạo không hà.. công việc dồn dập quá, ngày nghỉ mà cũng phải lên công ty đây.. mệt sắp chết rồi này..”

“Thôi, đừng than khổ nữa.. vì tương lai em nhỏ, cố lên, cố lên..”, Khanh vỗ vỗ 2 bàn tay vào nhau cổ vũ, rồi mới ghé tai Hương nói nhỏ: “ai sau lưng vậy, bồ mới hả..?

Hương giật mình, hỏi lại: “ai kia.. đâu, bà thấy khi nào vậy..”

Cô xoay người khắp lượt nhưng không thấy ai, cảm giác tay chân bủn rủn, nhũn hết ra, không còn đứng vững nữa, liền ngồi luôn xuống đất, tựa vào người Khanh, thều thào: “bà có hoa mắt không vậy..”

“Tôi nhìn rõ mà, không phải người trong công ty đâu..”, Khanh khẳng định.

Hương kinh hãi, xoay đầu nhìn lại sau lưng lần nữa, về phía thang máy, vẫn không có ai, chỉ thấy lạnh dọc sống lưng.

(Còn tiếp)

The red shoes (đôi giày đỏ thẫm máu) phần mười hai – Thụy Du (hết)

The red shoes (đôi giày đỏ thẫm máu) phần mười một – Thụy Du

The red shoes (đôi giày đỏ thẫm máu) phần mười – Thụy Du

The red shoes (đôi giày đỏ thẫm máu) phần chín – Thụy Du

The red shoes (đôi giày đỏ đẫm máu) phần tám – Thụy Du

The red shoes (đôi giày đỏ đẫm máu) phần bảy – Thụy Du

The red shoes (đôi giày đỏ đẫm máu) phần sáu – Thụy Du

The red shoes (đôi giày đỏ đẫm máu) phần năm – Thụy Du

The red shoes (đôi giày đỏ đẫm máu) phần bốn – Thụy Du

The red shoes (đôi giày đỏ đẫm máu) phần ba – Thụy Du

The red shoes (đôi giày đỏ đẫm máu) phần hai – Thụy Du

47 views