The red shoes (đôi giày đỏ đẫm máu) phần bốn – Thụy Du

Tò mò nhìn vào, qua khe cửa sổ, cô thấy bóng lưng một bà lão. Bà ta đang quỳ mọp trên đất, cố vịn tay vào chiếc ghế đẩu gần đó, gượng đứng dậy, nhưng cứ vừa nhổm lên được một chút, là đầu gối bà ta lại khuỵu xuống đất trở lại.Vẻ mặt trông không rõ, nhưng có thể cảm giác được nỗi khổ sở, bất lực thấu tận tâm can.

The red shoes
The red shoes

Tác phẩm

Tác phẩm thuộc về page Thụy Du

Đây là một trong những tác phẩm truyện ngắn kinh dị của Thụy Du. Nếu là người yêu thích truyện kinh dị, tâm linh thì đây sẽ là một trang lí tưởng.

Thụy Du có nhận cả xem:

  • Bài tiên tri Lenormand
  • Bài Tarot

Từng ngày trôi qua

Lúc này, mới để ý thấy trên ngón tay Phương có đeo một chiếc nhẫn, Hải hỏi: “cậu đã đính ước với cô nào rồi à..”

Phương bối rối, đưa bàn tay lên, giải thích: “nhẫn đính ước ai lại đeo ở ngón trỏ bao giờ.. đây là bảo vật gia truyền nhà em.. đeo nó có thể trấn tà, định tâm, an thể.. phải đeo ở tay trái và chỉ có tác dụng với nam thôi..”

“Ra là vậy..”

____

Hương đếm từng ngày một, đợi ngày Phương sắp xếp xong công việc ở viện, để đi đến chỗ làm lễ đàn.

Giờ đã vào tháng thứ 5 của thai kỳ, Hương lần nữa ngồi chống cằm nhìn ra ô cửa kính xe buổi đêm, trong chuyến đi du lịch lên núi. Khung cảnh giống hệt lần trước, chỉ khác.. tối nay có mưa.

Cơn mưa rào khiến không khí mát mẻ, dễ chịu hơn đêm hè hôm nọ. Hơi ẩm bốc lên che mờ những nóc nhà, tán cây, càng làm chúng thêm phần quỷ mị hơn đợt Hương đi ngang qua đây.. lần đầu.

Cảm giác se se lạnh khiến cô thấy mắt díu lại buồn ngủ.

Trong cơn mơ màng, Hương thấy mình đang đứng trước một ngôi nhà xập xệ, đổ nát. Vách tường rêu mốc phủ kín. Nước sơn bạc màu, bong tróc.

Cơn mưa đêm, ngày càng nặng hạt.

Gió giật mạnh vào những ô cửa kính cũ, mờ tối, hòa cùng tiếng mưa rơi xối xả, nghe như âm thanh gào thét đang vọng lại từ tận sâu, dưới 18 tầng địa ngục.

Hương thấy sợ hãi, khắp người thấm lạnh,răng va vào nhau lộp cộp.

Chân cô vô thức rảo bước trên con đường lát sỏi hay gạch đá gì đó, không rõ.. chỉ trông ra.. một màu xám xịt.

Nép mình dưới mái hiên trú tạm đợi qua cơn mưa..Hương loáng thoáng nghe thấy giọng ai đó phát ra từ trong nhà.

Tò mò nhìn vào, qua khe cửa sổ, cô thấy bóng lưng một bà lão. Bà ta đang quỳ mọp trên đất, cố vịn tay vào chiếc ghế đẩu gần đó, gượng đứng dậy, nhưng cứ vừa nhổm lên được một chút, là đầu gối bà ta lại khuỵu xuống đất trở lại.

Vẻ mặt trông không rõ, nhưng có thể cảm giác được nỗi khổ sở, bất lực thấu tận tâm can.

Bà cứ làm đi làm lại như thế, đến khi mặt mũi đỏ như gấc chín, miệng thở hổn hển, tóc tai rối bù, những nếp nhăn trên trán xô lệch cả vào nhau, vẫn chưa chịu bỏ cuộc.

Khi nhận ra, có gì đó ngờ ngợ, quen thuộc.

Hương thấy khẩu hình miệng mình đang hét lớn lên trong vô thức, nhưng hét gì thì cô không rõ, cũng không nghe được vì âm thanh yếu ớt, lạnh run phát ra từ trong cổ họng lúc này.. đã bị cơn giông gió bên ngoài nhấn chìm.

Ngực cô đột nhiên đau thắt lại, tim nhói mạnh lên, đầu đau như kim nhọn châm chích.

Cơn đau đớn xảy đến quá đột ngột, khiến Hương thấy tức ngực, khó thở vô cùng.

Hai tay cô ôm lấy thái dương, day mạnh, ngồi xổm luôn xuống đất, hét lớn: “Aaaaa..”, hai hàng nước mắt chảy tràn ra thành dòng, hòa theo cơn mưa, tuôn lã chã.

Trong căn nhà cũ

Khi màn đêm tối tăm, vừa phủ chụp lấy Hương..

bên tai cô liền vang lên tiếng ai đó tụng kinh, giọng khàn khàn, trầm đục.

Lời kinh dần bay lên cao vút, tạo thành vòng tròn chữ Phạn, bọc quanh người cô.

Đột nhiên, tay Hương bị thứ gì đó nắm chặt, lôi đi.. chỉ thấy lộ ra một đuôi dây đỏ, dư ra từ đuôi tràng hạt bằng ngọc xanh, vẫn hay dùng để lần hạt khi tụng kinh.

Bầu không khí ngột ngạt, bí bách, không trông rõ là ai hay thứ gì đang lôi tay mình và lôi đi đâu, khiến Hương hoang mang cực độ.Căn nhà rung lắc mạnh, như muốn đổ sập xuống, như đang bị nhai rao ráo trong hàm răng sắc nhọn của một con quỷ khổng lồ hung tợn nào đó.

Rồi, cô bị thứ đó lôi nhanh vào nhà, ngay khi cánh cửa gỗ vừa bị trận cuồng phong ập đến, đẩy cho bật tung cả bản lề, đổ sập vào bên trong.

Cơn mưa trút xuống ngày càng dữ dội, tạt mạnh vào làm Hương ướt đẫm từ đầu tới chân.

Nhưng Hương không mấy quan tâm, vì toàn bộ chú ý của cô lúc này, đã tập trung hết vào trong khung cảnh vừa hiện ra ngay trước mắt.

Cơn đau nhói khủng khiếp lại ùa đến.

Hương đau đến không thể nhấc chân lên nổi, cơ mặt bắt đầu co giật mạnh. Cô cố bò lết, nhoài người, nép sát đầu và lưng vào góc tường, cố đảo mắt, nhìn quanh, quan sát đánh giá tình hình, tìm hướng thoát thân.

Khi cơn đau đã dịu đi đôi chút..

Hương thấy một bóng dáng nhỏ bé, kỳ quái đang bước vào từ cửa, chỉ còn cách chỗ cô vài bước chân.

Bất thình lình phải đối diện với thứ thế lực vô hình này, khiến trống ngực Hương đánh liên hồi, tâm trí quay mòng mòng, nhịp tim hỗn loạn.

Cả người lúc này.. lại không có chút sức lực nào, muốn di chuyển cũng không thể.. càng làm Hương tuyệt vọng, bất lực hơn bao giờ hết..cảm giác..cứ như con thỏ non..đang bị bao vây bởi bầy thú dữ vậy.

Chuyển động dặt dẹo, chậm chạp, nặng nề của thứ đó.. khiến cho thời khắc chỉ trong mấy bước chân mà cứ kéo dài ra mãi như vô tận.

Điều kỳ lạ là nước mưa tạt vào, đủ nhấn chìm hết tất cả mọi thứ trong nhà, nhưng sàn nhà lại không ngập. Nhìn đường nước chảy tràn, lan nhanh ra theo hướng nghiêng.

Hương đoán..chắc ngôi nhà này nằm trên một sườn dốc.

Trong đầu cô, bất chợt hiện ra những con số hay gì đó rất mơ hồ. Bầu không khí xung quang ngày cành u tịch, lạnh lẽo. Bóng đen nhỏ kỳ quặc kia, đi lướt qua cô, hướng về phía bà già khắc khổ, đang ngất ngứ trong tuyệt vọng, vì chống cự lại cơn bão hay đối nghịch với thứ đó.

Hương cũng không rõ nữa..

Lạnh sống lưng

Khi choàng tỉnh..

Cô thấy quấn quanh tay Phương, là vòng tràng hạt bằng ngọc xanh, có chuôi dây đỏ lộ ra lúc nãy đã nắm lấy tay cô kéo đi.

Cậu ta đang ngồi nhắm mắt, định thần.Ngón tay đặt trên giữa ấn đường cô.Miệng không ngừng lầm rầm đọc bài kinh chú.

“Em có sao không..? ổn chứ..?”, Hải từ ghế trước, nhìn chằm chằm vào Hương, hỏi dồn.

Hương còn chưa tỉnh hẳn, vẫn còn hơi rối, đáp cho qua chuyện, không muốn phải kể lể dài dòng: “không.. em không sao.. chỉ là gặp ác mộng thôi..”

Trời mưa rả rích suốt, khiến đường xá vô cùng lầy lội, có muốn tiếp cận chỗ đôi giày vải đỏ cũng không thể. Không đảm bảo an toàn.

Nên cả 3 phải trú lại một nhà nghỉ gần đó.

Đợi mãi, đến ngày thứ 3, trời mới ngớt mưa.

Trời nắng gắt như thiêu như đốt.

Thời tiết nơi này, thật kỳ lạ.

Mưa nắng đột ngột và không khí trên núi cao khá loãng, khiến cô thấy hơi mệt mỏi.

Hương đưa cốc sữa bầu lên ngang miệng định uống thì.. một luồng hơi lạnh len vào từ bên ngoài khe cửa kính.

Chẳng hiểu bằng cách nào, đã khiến ly sữa nóng hổi, trong phút chốc, đã lạnh tanh ngay ngay trong tay cô.

Dù trời đang nắng, nhưng Hương cũng không khỏi rùng mình, lạnh gáy. Ly sữa lạnh như đóng băng, khiến cô theo phản xạ, làm rơi nó xuống đất.

Sữa văng tung tóe khắp nơi.. cùng mảnh ly vỡ.. nằm rải rác trên sàn.

Dù làn hơi lạnh bất thường từ ngoài cửa vẫn đang không ngừng len lỏi vào, Hương cũng chịu.. không dám đến gần mở cửa sổ ra xem thử có thứ gì bên ngoài đó hay không.

Những thứ bí ẩn, không nằm trong nhận thức thông thường, sẽ luôn khiến tâm thức con người trong vô thức.. ẩn sâu, tiềm tàng.. những nỗi sợ hãi vô hình.

Không gian ngoài kia giờ phút này đối với Hương.. cũng vậy.

Thoắt ẩn thoắt hiện

Cô tự an ủi mình rằng, đó chẳng qua chỉ là do cô đang yếu trong người nên mới nghĩ suy xa xôi rồi sợ hãi mông lung vậy thôi.

Hương trở lại giường, chân cố bước, tránh giẫm phải những mảnh vỡ, gọi xuống cho phục vụ phòng lên dọn dẹp và thay đồ ấm hơn, chuẩn bị đi cùng 2 người kia đến chỗ khu vực hôm trước cô đã bắt gặp đôi giày vải đỏ lần đầu.

Đang thay áo, Hương bất chợt nghe thấy tiếng tay nắm cửa vặn lách cách.. dần dần bật mở.

Khi cô quay lại nhìn, liền có cảm giác cảnh tượng này trông rất quen, dường như đã từng trải qua rồi.

Đang nghĩ thầm trong đầu: “hình như, đây là hiện tượng Deja vu..”

Thì quả nhiên, thấy đôi giày vải đỏ xuất hiện, lộ ra phân nửa mũi giày.. hướng vào bên trong phòng, qua khe cửa vừa mới mở hé.

Hương luồn nhanh chiếc áo len dài tay đang mặc dở, qua khỏi đầu, kéo mạnh xuống che kín bụng.

Đôi giày vải đỏ, mang theo luồng khí lạnh như băng, xộc thẳng vào phòng, tạo ra một thứ áp lực vô hình, khiến não Hương đột ngột căng tức lên.

Cảm tưởng như máu không còn bơm đi khắp người nữa vậy. Hoàn toàn đông cứng.

Hương lùi lại về phía sau vài bước, cố kéo giãn khoảng cách giữa mình và đôi giày.

Mắt cô nhìn chăm chăm vào lớp vải đỏ cũ sờn, đã bạc màu, bọc quanh đôi giày.

Giữa 2 chân, hình như.. có cảm giác gì đó.. rất bất thường.. vừa xảy ra..

nhưng lời Phương dặn hôm trước, chợt lóe lên, khiến Hương trong giây lát.. không chú tâm đến nó.

“Mình phải nhặt đôi giày quái quỷ đó lên..Phương đã nói..nó là manh mối duy nhất..không thể để lỡ mất nó được..”

-nghĩ vậy, Hương liền thu hết can đảm, nhích từng bước một lại gần, cúi thấp xuống quan sát, cẩn thận thử chạm nhẹ vào lớp vải đỏ thô ráp, bên ngoài chiếc giày.

Kích thước giày, không lớn lắm, chứng tỏ người mang là trẻ con, hoặc phụ nữ có chân rất nhỏ.

Đấu tranh một lúc, Hương đưa nhanh tay tới, nhặt đôi giày vải đỏ lên.

Cùng lúc, nghe thấy tiếng giày nện trên đất và bóng ai đó vừa bước nhanh đến, đã gần ngay trước mặt, Hương giật mình, ngã bật ra sau, té ngồi xuống đất.

“Hương, em có sao không..?”, Hải cũng hết hồn theo, nhào đến đỡ.

Cô thở hắt ra: “là anh à.. làm em sợ muốn chết..”

Cái chết của pháp sư Âm- Dương

Trong lúc đang lồm cồm, chống tay đứng lên, Hương vô tình nhìn thấy hình ảnh trắng đen, đính kèm vào tin tức, ở góc tờ báo.

Cô ngồi bệt xuống trở lại, không vội đứng lên nữa. Với tay lấy tờ báo đọc phần tin tức đó xem viết gì.

.”Báo địa phương, nên chắc không có nhiều thứ để đọc đâu em.. lễ tân vừa đưa cho anh.. em vội gì chứ, đứng lên đã rồi đọc sau.. dưới sàn lạnh lắm..”

Hải đưa tay kéo Hương dậy, nhưng cô vẫn đang mải chú tâm vào tờ báo, nên không nghe thấy anh nói gì.

“Là.. là bà ấy..”

Hương lắp bắp, thả rơi tờ báo xuống đất.

Thấy cô thất thần, Hải ngạc nhiên, hỏi: “em nói bà nào..?”

“Một bà lão, 60 tuổi, được dân làng phát hiện, đã chết tại một ngôi nhà gỗ trên núi..đột tử không rõ nguyên nhân..tình trạng cứng đờ, cơ mặt căng cứng..chứng tỏ đã gặp phải thứ gì đó, khiến bà ta sợ hãi tột độ trước lúc chết..tình hình cụ thể vẫn đang được điều tra làm rõ..”

Đọc lướt qua mục tin, Phương nhăn trán:

“chắc do cơn bão vừa rồi thôi.. nơi hẻo lánh thế này, mấy chuyện như trên, tôi thấy cũng thường mà..sao trông cậu lo lắng quá vậy..”

Hương hướng mắt lên, giật lấy tờ báo từ tay Phương, kéo tay Hải, chỉ vào bức hình tử thi khô quắt, đính kèm theo: “là.. là.. bà pháp sư..”

Hải chộp ngay tờ báo, căng mắt lên nhìn: “đúng.. đúng là bà ta rồi..”

“Em thấy.. chuyện này, không phải ngẫu nhiên đâu.. thứ đó.. đã hại chết bà ấy.. là tại em.. tại em hết..”, cô bắt đầu hoảng loạn.

Hải choàng qua người, ôm chặt lấy Hương trong tay, xoa dịu: “bình tĩnh lại em.. cũng chưa biết rõ nguyên nhân là gì mà..bà ấy là pháp sư, mỗi ngày ra tay làm pháp sự cho biết bao nhiêu người khác nữa..đâu chỉ mỗi mình em mà ôm lấy lỗi vào người mình..rồi tự trách bản thân.. cho cực khổ vậy..”

Phương hỏi lại: “chắc đây là pháp sư Âm-dương lần đó chứ..?”Cả 2 cùng gật đầu khẳng định.

“Nhìn kĩ thì trước khi chết bà ấy có vẻ đã chống cự quyết liệt với thứ gì đó..nhưng linh lực bà ta không đủ..vốn không phải đối thủ của nó..nên mới bị hành hạ cho chết thảm thế này..”

Tất cả sau câu nói của Phương đều rơi vào trong im lặng. Hương khóc nấc lên, vì biết chắc cảnh đêm đó mình nằm mộng thấy trên xe, chính là lúc nó giết chết bà ấy.

Bà ấy chết..còn vì lý do nào khác ngoài do cô nữa chứ.

Phương tinh ý nhận ra nên vỗ nhẹ lên vai Hương mấy cái, động viên:

“mạnh mẽ lên đi..chuyện này có vẻ không đơn giản như tôi nghĩ rồi..

có lẽ..kế hoạch ban đầu của ta cũng phải thay đổi thôi..”

Cả 2 hoang mang, nhìn Phương, cùng lúc hỏi: “vậy giờ phải làm thế nào..?”

“Ma lực của nó, khủng khiếp hơn tôi nghĩ…

Hoảng loạn

Âm-dương sư kia, linh lực cũng không phải dạng tầm thường..vậy mà cũng..

lần này, tôi đã hơi khinh suất, coi thường nó..đúng là không theo nghề tổ truyền, nên cũng không có nhiều kinh nghiệm bằng mấy tiền bối đi trước.. kém cỏi mai một đi nhiều nữa là khác..

Nhưng có một điều lạ là, với ma lực cỡ đó..giết được Âm-dương sư, thì dư sức thao túng một con người trưởng thành bình thường như Hương..vậy hà cớ gì, nó lại phải nhất nhất chọn bào thai này.. mà không phải cô ấy chứ..?”

Lập luận của Phương, càng làm Hương thêm hoảng. Hình ảnh bà pháp sư bất lực đêm đó, cùng cảm giác bị nhấn chìm trong đêm mưa gió, khiến Hương càng thêm ám ảnh khôn cùng.

Mắt cô mờ dần đi, tối đen lại, giọng yếu ớt: “đôi giày.. vừa rồi.. tôi nhớ, đã nhặt lên rồi mà..giờ.. nó.. nó biến đi đâu mất rồi..”

Phương thở dài, khi nghe Hải hỏi: “vậy lễ đàn định làm vào tối nay thì sao, có còn hiệu quả nữa không..? cần phải làm nữa không..?”

Cậu ta lắc đầu, giọng yếu thế hơn hẳn trước khi đi: “vô ích thôi, đối với ma lực mà ta sắp đối mặt, thì..”

“Mẹ con tôi.. rốt cuộc, phải làm thế nào.. mới thoát khỏi được cái thứ quái quỷ đó đây..?”

Hương co chân lên cao, kéo cho chiếc áo len rộng đang mặc trên người, giãn ra hết cỡ, phủ chụp, che kín hết cả phần bụng lẫn đầu gối, như cố tận dụng một chút gắng sức nhỏ nhoi, để giữ cho con mình được an toàn.

Nhìn vào đôi mắt vô hồn đó… 2 người đàn ông đối diện kia nhận ra.. Hương đã không còn đủ tỉnh táo nữa rồi..nếu chuyện này cứ kéo dài, không thể giải quyết..bóng ma kia lại cứ đeo bám lấy cô ấy không chịu buông tha, thì.. cô ấy sẽ không chịu nổi mà phát điên..sớm thôi.

(Còn tiếp)

The red shoes (đôi giày đỏ thẫm máu) phần mười hai – Thụy Du (hết)

The red shoes (đôi giày đỏ thẫm máu) phần mười một – Thụy Du

The red shoes (đôi giày đỏ thẫm máu) phần mười – Thụy Du

The red shoes (đôi giày đỏ thẫm máu) phần chín – Thụy Du

The red shoes (đôi giày đỏ đẫm máu) phần tám – Thụy Du

The red shoes (đôi giày đỏ đẫm máu) phần bảy – Thụy Du

The red shoes (đôi giày đỏ đẫm máu) phần sáu – Thụy Du

The red shoes (đôi giày đỏ đẫm máu) phần năm – Thụy Du

The red shoes (đôi giày đỏ đẫm máu) phần ba – Thụy Du

The red shoes (đôi giày đỏ đẫm máu) phần hai – Thụy Du

The red shoes (đôi giày đỏ đẫm máu) phần một – Thụy Du

43 views