Review cuốn sách “Thất tịch không mưa” : Một chuyện tình không hồi kết

“Thất tịch không mưa” là một tiểu thuyết tình cảm của tác giả Lâu Vũ Tình. Câu chuyện này có cốt truyện khá là nhẹ nhàng. Có thể coi là chuyện tình cảm giữa hai nhân vật chính hầu như không bị những nhân vật khác xen vào. Nhưng kết thúc của nó lại không được viên mãn. Kết thúc câu chuyện làm cho người đọc phải đau lòng thương thay cho số phận của các nhân vật. Tuy nhiên, có những người cho rằng cái kết tuy không viên mãn nhưng đây có thể coi là một kết thúc tốt đẹp nhất. Giọng văn của Lâu Vũ Tình rất da diết, mang đầy tình cảm. Tác giả đã tạo lên một câu chuyện, một tình yêu không có bắt đầu và cũng sẽ chẳng có kết thúc.

"Thất tịch không mưa" là một câu chuyện về tình yêu đầy cảm động, lấy đi không biết bao nhiêu nước mắt của bạn đọc.

“Thất tịch không mưa” là một câu chuyện về tình yêu đầy cảm động, lấy đi không biết bao nhiêu nước mắt của bạn đọc.

Thông tin cơ bản về cuốn sách “Thất tịch không mưa”

  • Thể loại: Tiểu thuyết tình cảm
  • Tác giả: Lâu Vũ Tình
  • Năm xuất bản: Tái bản 2013
  • Nhà xuất bản: Nhà Xuất Bản Thời Đại
  • Số trang: 319 trang
  • Giá bán: 59.250 VNĐ (Giá tham khảo trên Tiki, thay đổi tuỳ từng thời điểm)

“Thất tịch không mưa” là một câu chuyện tình cảm có thể gọi là ngang trái giữa hai anh em cùng cha khác mẹ là Hàn Vũ và Thiên Tình. Ngay từ khi còn bé, Hàn Vũ đã luôn chăm sóc, yêu thương em gái Thiên Tình hết lòng. Nhưng đây chỉ là tình cảm đơn thuần giữa người anh đối với cô em gái bé nhỏ. Đến khi lớn dần lên, trở thành một thiếu nữ, thì trong trái tim Thiên Tình lại nảy sinh một thứ tình cảm ngang trái. Cô đã đem lòng thầm thương chính người anh trai Hàn Vũ của mình.

Đối với Hàn Vũ, Thiên Tình là một em gái bé nhỏ, một món bảo bối không thể tách rời sự chăm sóc của anh được. Anh chăm sóc, yêu thương em gái bằng một sự yêu thương chân thành, thuần khiết nhất trên đời. Nhưng đến một ngày, Hàn Vũ biết được sự thật, rằng anh và cô em gái anh luôn yêu thương không phải anh em ruột. Khi ấy, Hàn Vũ cũng đã nhận ra, tình cảm mà anh dành cho Thiên Tình đã không còn là tình anh em đơn thuần nữa…

Hai con người ấy đã yêu nhau sâu đậm, yêu đến tận xương tủy, yêu đến trái tim vỡ vụn. Nhưng họ lại không thể nào đến được với nhau. Rồi họ cùng mang trong mình con tim tổn thương, khiếm khuyết đi tìm kiếm yêu thương ở thế giới bên ngoài kia. Nhưng cuối cùng họ cũng không thể tìm được hạnh phúc cho riêng mình. Vì với Thiên Tình, thì Hàn Vũ là duy nhất trên thế gian này, không ai có thể thay thế anh được, trong trái tim cô chỉ có một mình anh mà thôi. Còn với Hàn Vũ, Thiên Tình mãi mãi là người mà anh yêu quý nhất, là người duy nhất mà anh thề sẽ bảo vệ suốt đời, không có Thiên Tình, Hàn Vũ chỉ là một cái xác không hồn…

Cuốn sách “Thất tịch không mưa” dành cho ai?

“Thất tịch không mưa” là câu chuyện hay và cảm động dành cho tất cả mọi độc giả yêu mến thể loại tiểu thuyết tình cảm này. Tuy đây là một câu chuyện buồn nhưng lại mang theo rất nhiều ý nghĩa sâu xa. Tình cảm là thứ khó có thể gượng ép. Vì vậy nếu đã có tình cảm với nhau, hãy cố gắng vượt qua mọi rào cản để đến được với nhau. Đừng gượng ép bản thân để rồi cả mình và đối phương đều phải chịu đau khổ. Qua câu chuyện này, người đọc cũng có thể thấy được còn rất nhiều người bị dày vò, đau khổ ngoài kia. Họ còn khổ gấp nhiều lần chúng ta, nhưng vẫn cố gắng đến với nhau, thì tại sao mình lại ngừng cố gắng?

Câu chuyện “Thất tịch không mưa” sẽ khiến cho người đọc phải đặt câu hỏi: nếu như Hàn Vũ chịu vượt qua cái rào cản anh em để ở bên Thiên Tình thì có khi nào họ sẽ rất hạnh phúc hay không??? Nhưng Hàn Vũ không làm vậy bởi anh và Thiên Tình là anh em, và cũng mãi là anh em. Anh biết mọi người sẽ chửi bới, khing thường anh và Thiên Tình. Và anh thì không muốn Thiên Tình bị tổn thương. Về sau này, Hàn Vũ đã có vợ, Thiên Tình cũng đã có người yêu. Nhưng trong thâm tâm họ, đó không được coi là hạnh phúc. Trong trái tim hai người họ đều có một lỗ hổng lớn, một vết thương lớn mà không ai có thể chữa lành nó, xoa dịu nó.

"Tình yêu đầu, giống như lần đầu được nếm thử quả khế mới chín. Chua chua, chát chát, nhưng khiến ta không kìm được, vẫn muốn thử thêm lần nữa. Trong quả khế xanh xanh, nụ cười ngốc nghếch, ngọt ngào của anh, tình đầu thơ ngây, trong sáng của em lặng lẽ nảy mầm"

“Tình yêu đầu, giống như lần đầu được nếm thử quả khế mới chín. Chua chua, chát chát, nhưng khiến ta không kìm được, vẫn muốn thử thêm lần nữa. Trong quả khế xanh xanh, nụ cười ngốc nghếch, ngọt ngào của anh, tình đầu thơ ngây, trong sáng của em lặng lẽ nảy mầm”

Tác giả đã để cho Thiên Tình bị bệnh, tình tiết đã lấy đi rất nhiều nước mắt của bạn đọc. Thiên Tình đau vì bệnh tật, còn Hàn Vũ thì đau lòng. Nhưng niềm vui nhỏ nhoi của cô là trong nửa năm trước khi qua đời, bên cạnh cô, chăm sóc cô chính là người mà cô yêu nhất. Đây là một thứ tình yêu rất đẹp, không màng dục vọng, không cần danh phận. Tình yêu của họ đã làm cảm động trời xanh. Thiên Tình sinh vào ngày thất tịch, nên từ nhỏ cô đã ước có một ngày sinh nhật cô trời sẽ không mưa. Và lần sinh nhật cuối cùng của cô trên trần thế, ông trời đã không làm mưa.

Cái kết khá buồn đối với nhiều người, khi mà tác giả để cho cả Hàn Vũ và Thiên Tình cùng ra đi mãi mãi. Tuy nhiên, đối với một số người, họ lại coi đây là một happy ending. Vì Thiên Tình và Hàn Vũ sẽ được ở bên nhau mãi mãi, kiếp sau họ sẽ được bên nhau, yêu nhau trọn đời nhưng là thân phận vợ chồng hợp pháp, không còn là thân phận anh em nữa…

Tóm tắt cuốn sách “Thất tịch không mưa”

“Thất tịch không mưa” là câu chuyện xoay quanh cuộc đời hai nhân vật chính: Thẩm Thiên Tình và Thẩm Hàn Vũ. Lúc nhỏ, hai người phát hiện được một bí mật khi nghe được câu chuyện giữa cha mẹ họ: Hàn Vũ và Thiên Tình không phải là anh em ruột. Năm đó, Thiên Tình được bố mẹ Hàn Vũ nhận về nuôi dưỡng và dạy bảo. Mặc dù vậy, bí mật này không hề làm ảnh hưởng đến tình cảm thân thiết của hai anh em mà ngược lại, nó lại là ngọn lửa nhen nhóm cho một thứ tình cảm mới lạ khác bùng cháy. Đã có lúc người đọc tưởng chừng như họ bị chia xa mãi mãi. Nhưng đến cuối cùng, họ vẫn được gắn kết lại với nhau.

" Nếu như em còn có thể sống thêm một ngày, em muốn dũng cảm nói cho anh biết - em yêu anh. Dành tặng anh sự đẹp đẽ của 24 tiếng đồng hồ cuối cùng vẻn vẹn em có. Chờ đợi kiếp sau, hoá thành con ve mùa thu, hát cho anh khúc ca du dương mùa hạ"

” Nếu như em còn có thể sống thêm một ngày, em muốn dũng cảm nói cho anh biết – em yêu anh. Dành tặng anh sự đẹp đẽ của 24 tiếng đồng hồ cuối cùng vẻn vẹn em có. Chờ đợi kiếp sau, hoá thành con ve mùa thu, hát cho anh khúc ca du dương mùa hạ”

Thẩm Thiên Tình và Thẩm Hàn Vũ đã bước tới giới hạn thực sự của tình yêu. Họ không cần danh nghĩa vợ chồng, họ không màng dục vọng. Họ chỉ mong muốn mỗi sáng mai thức dậy, người ấy vẫn ở bên mình, vẫn ở trọn trong vòng tay mình. Và cuối cùng, họ chỉ cần hai trái tim siêu thoát hòa làm một.

“Thất tịch không mưa” là một câu chuyện buồn nhưng cũng không hẳn là quá buồn về tình yêu như mọi người đã nhận định. Hai người yêu nhau, họ đã cùng nhau vượt qua số mệnh, vượt qua định kiến để yêu nhau hết mình. Cái chết thật ra không hề đáng sợ và cũng không hề đáng buồn như người ta vẫn nghĩ. Vì nếu không có nửa kia thì cuộc sống sẽ chỉ mang ý nghĩa là tồn tại. Cuộc sống vốn đã rất khắc nghiệt, miệng lưỡi thế gian lại vô tình. Nhưng nếu có tình yêu thì ai cũng có thể vượt qua được mọi chuyện.

Tình yêu là một điều thật kì diệu. Tình yêu khiến cho con người ta có sức sống mãnh liệt. Nó kì diệu ở chỗ nữa là khiến con người ta trở nên thật mạnh mẽ và bao dung. Và việc trốn tránh tình yêu, lừa gạt trái tim mình mới vô nghĩa làm sao. Cho nên, hãy dũng cảm đối diện với trái tim, với tình yêu để không lỡ làng mất cuộc sống tươi đẹp này.

Thông điệp từ cuốn sách “Thất tịch không mưa”

“Thất tịch không mưa” là một nỗi buồn vô hình vô tận đối với người đọc về một mối tình ngang trái, suyên phận không se của hai anh em Tình và Vũ. Người đọc luôn mong muốn có một nút thắt mấu chốt, một mâu thuẫn chưa được sáng tỏ. Để rồi sau này các nhân vật chính sẽ tự mở nút thắt và giống như bao mô típ truyện ngôn tình khác, họ sẽ có một cuộc sống hạnh phúc bên nhau. Ấy vậy nhưng, câu chuyện tình yêu đẹp đẽ trong sáng đấy lại trở thành một bi kịch, Lâu Vũ Tình đã để nhân vật của mình mắc kẹt trong bóng đen mỗi người.

Em đưa tay ra để nắm lấy tay anh, nhưng anh lại chần chừ lùi về một bước chân. Trong khi con tim anh cũng nhung nhớ đến điên dại, muốn gào thét, muốn bỏ lại sau lưng tất cả, muốn chạy nhanh đến bên em, cùng em vượt qua đau khổ này, chăm sóc em cho đến sức cùng lực kiệt, đến khi hơi thở cũng hóa thinh không. Nhưng chút lý trí còn xót lại đã kéo anh trở về với thực tại. Nó nhắc nhở anh không được phép quên đi một điều rằng người con gái anh yêu thương nhất lại chính là em gái anh, là người cùng chung một huyết thống. Cho nên, trong tình yêu, buông bỏ đôi khi lại là cách tốt nhất.

"Thất tịch không mưa" để lại trong lòng người đọc một nỗi buồn da diết kèm theo niềm tin sống mãnh liệt. Bởi ngoài kia có biết bao nhiêu mối tình, bao nhiêu chuyện khó khăn, đau khổ, chông chênh hơn ta rất nhiều.

“Thất tịch không mưa” để lại trong lòng người đọc một nỗi buồn da diết kèm theo niềm tin sống mãnh liệt. Bởi ngoài kia có biết bao nhiêu mối tình, bao nhiêu chuyện khó khăn, đau khổ, chông chênh hơn ta rất nhiều.

Nhưng đến khi biết Thiên Tình mắc bệnh hiểm nghèo, Hàn Vũ mới chợt tỉnh tất cả. Anh em thì cũng chẳng sao cả. Dù họ không đến được với nhau bằng thể xác, không thể nên danh nghĩa vợ chồng, nhưng ít nhất, họ vẫn còn có thể nương tựa và đồng điệu với nhau bằng tâm hồn. Trong thâm tâm mỗi người, điều ấy không chỉ là một nhận thức mà còn là một lẽ sống.

Trích dẫn hay từ cuốn sách

“Chúng ta kết hôn đi!” Đêm đó, sau khi khóc cạn nước mắt trong vòng tay cô, anh nói ra một câu khiến người khác giật mình.

Khi đó, cô vừa kinh ngạc vừa vui mừng, nghi ngờ mức độ tỉnh táo của anh: “Anh… chắc chắn chứ?”

“Anh chắc chắn.” Anh kiên quyết gật đầu một cách khác thường.

Sau đó, cô ôm chặt anh, rơi lệ trong lòng anh.

Cô biết, đồng ý với anh như vậy là không sáng suốt, cũng rất rõ anh chỉ đang lợi dụng cô để kiềm chế thứ tình cảm lầm đường lạc lối, nhưng cô vẫn đồng ý lấy anh, dùng cả cuộc đời để đánh cược.

Vì cô hiểu, anh đã đi tới bước đường cùng, nửa người lơ lửng bên sườn dốc, anh giơ tay về phía cô, cô không có lý do gì để không nắm chặt, không có lý do gì để giương mắt nhìn anh ngã xuống thịt nát xương tan, cho dù… cuối cùng cô cũng sẽ rơi xuống vực thẳm cùng anh.

Tình yêu vốn dĩ không có lý lẽ, anh vì yêu nên mới lấy cô, còn cô cũng vì yêu anh, đồng thời tác thành cho anh yêu người con gái khác nên mới lấy anh.

Khi Thẩm Thiên Tình biết tin vui, phản ứng của cô bình tĩnh nằm ngoài dự liệu, bình tĩnh tới mức dường như vô cảm.

“Em… không có gì muốn nói ư?” Chính vì cô chấp nhận tin này quá hờ hững nên Thẩm Hàn Vũ cảm thấy bất an.

“Anh muốn em nói gì gì? Chúc mừng ư? Được thôi, anh muốn nghe, em sẽ nói. Chúc mừng anh, “anh trai” thân mến!” Nụ cười ấm áp, trầm lặng của cô chỉ khiến trái tim anh hoảng loạn…

Dường như cố ý, anh năm lần bảy lượt để Lưu Tâm Bình qua đêm trong phòng anh.

Cho tới một đêm, Thẩm Thiên Tình đột nhiên gõ cửa phòng anh, hỏi một câu: “Anh nghiêm túc chứ? Chắc chắn muốn cưới chị ấy?”

Ánh mắt anh đặt ở một nơi khác, không dám nhìn cô: “Anh tưởng rằng anh đã nói rất rõ ràng rồi?”

“Được.” Cô gật đầu, giơ tay chậm rãi mở từng cúc áo. Thẩm Hàn Vũ giật mình vì hành động này của cô, nhảy dựng lên, đụng vào chiếc đèn bàn phía sau khiến những món đồ linh tinh rơi xuống đất.

“Thẩm Thiên Tình, em đang làm gì vậy?”

Câu nói cuối cùng mà Hàn Vũ muốn nói với Thiên Tình: "Tình, đợi anh! Chỉ cần được ở cùng em, anh sẽ không hối hận em hiểu không, Tình?"

Câu nói cuối cùng mà Hàn Vũ muốn nói với Thiên Tình: “Tình, đợi anh! Chỉ cần được ở cùng em, anh sẽ không hối hận em hiểu không, Tình?”

“Em không còn yêu cầu nào hơn, ít nhất đêm nay, hãy coi em là người phụ nữ bình thường, dù sao anh cũng có thể lên giường với người phụ nữ mà anh không yêu, chẳng phải sao?”

“Thẩm Thiên Tình! Em coi anh là cái gì? Nếu như đến em gái của mình mà còn dám linh tinh, anh có còn là người không?”

“Em không phải em gái anh, anh muốn em nói điều đó mấy lần nữa đây? Em không muốn làm em gái anh, anh có thể không yêu em, nhưng em căm thù anh mượn cớ “anh em”!”

“Em là em gái anh! Trong lòng anh, em mãi mãi là em gái anh, cho dù em có thừa nhận hay không!” Anh thở nặng nề. “Mặc quần áo vào, lập tức rời khỏi phòng anh!”

“Hóa ra, em chủ động dâng tận cửa, anh cũng không thèm.”

Cô cười khẽ, đau khổ mặc lại quần áo, thất thần rời đi.

"Đừng nói, cả đời này cũng đừng nói, tội này cứ để mình tôi gánh là được, tội loạn luân rất khó chịu đựng, dù sao cuộc đời tôi đã bị huỷ hoại rồi, tôi không muốn huỷ hoại cả cô ấy nữa". Vậy mới biết Vũ yêu tình đến nhường nào.

“Đừng nói, cả đời này cũng đừng nói, tội này cứ để mình tôi gánh là được, tội loạn luân rất khó chịu đựng, dù sao cuộc đời tôi đã bị huỷ hoại rồi, tôi không muốn huỷ hoại cả cô ấy nữa”. Vậy mới biết Vũ yêu tình đến nhường nào.

Thẩm Hàn Vũ như đã ép khô sức lực của bản thân, đổ sụp người xuống đất, ôm đầu vẻ mâu thuẫn.

Anh đã đi tới bước này mà vẫn chưa chém đứt được sự dây dưa giữa bọn họ ư? Phải chăng anh cần vĩnh viễn trốn chạy, không bao giờ gặp lại cô nữa thì mới có thể đoạn tuyệt hoàn toàn?

Sau hôm đó, cô như biến thành người khác, cuộc sống đơn thuần đột nhiên trở nên đa sắc. Cô không còn từ chối hẹn hò với Tề Quang Ngạn, ai có cảm tình với cô, cô đều hào phóng đón nhận, sự tồn tại của họ khiến cô cảm thấy mình vẫn còn có người quan tâm, để ý.”

Đánh giá của độc giả về cuốn sách “Thất tịch không mưa”

Có lẽ “Thất tịch không mưa” không còn xa lạ với những bạn đam mê truyện ngôn tình. Đây là kiểu tình yêu bị ngăn cấm, khi nữ chính là con gái riêng của bố nam chính. Hai người là anh em cùng cha khác mẹ. Họ đã phải trải qua rất nhiều sóng gió mới có thể bên nhau…

Đây là một câu chuyện tình buồn nhưng vẫn đón nhận được sự quan tâm của rất nhiều độc giả.

Đây là một câu chuyện tình buồn nhưng vẫn đón nhận được sự quan tâm của rất nhiều độc giả.

Cái kết của “Thất tịch không mưa” : Thiên Tình ra đi vì bệnh hiểm nghèo, còn Hàn Vũ thì phát hiện anh mắc bệnh giống Thiên Tình. Đây là một cái kết tốt nhất cho câu chuyện tình này, là cách giải thoát cho cả hai. Nếu Thiên Tình không bị bệnh, Hàn Vũ chắc vẫn sẽ đem tình cảm chôn chặt trong lòng, an tĩnh trải qua một đời mà không có cô. Giờ đây, họ có thể bên nhau mãi mãi, tự do thể hiện tình yêu của mình vì họ không còn là anh em nữa.

Thất tịch không mưa thì đâu còn được gọi là thất tịch nữa? Tác giả đã đem sự thuỷ chung, son sắc và tình yêu mãnh liệt vào tác phẩm của mình. Ngay cả bìa sách màu tím, có cây cầu bắc ngang qua, cũng thể hiện cho cách gặp nhau của Ngưu Lang Chức Nữ. Màu tím thể hiện cho sự thuỷ chung, sâu sắc và mộng mơ. Đây là một câu chuyện tình yêu khá sâu sắc mà mọi người nên đọc.

Bạn có thể tìm mua sách ở đây:

1952 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 2