[Truyện ngắn] Thành công của thằng nhóc chiến đấu HIV từ trong bụng mẹ

  • bởi

Đôi khi tôi nghĩ mình là kẻ bất hạnh nhất trên thế giới này vì chính tôi cũng đã trải qua rất nhiều chuyện mà tôi chưa từng thấy một đứa trẻ nào như vậy.

  • Bí mật được tiết lộ
  • Sự thật phơi bày
  • Gia đình nhỏ trong quá khứ
  • Tia sáng thành công trong trùm đen thất bại

     Bí mật được tiêt lộ

         Đối với tôi hay kể cả các bạn kì thị luôn là một sự sợ hãi vô hình. Việc kì thị không những ảnh hưởng tới cuộc sống mà còn ảnh hưởng lớn tới tinh thần khi nó ” ám gọi ” vào ai. Tôi cũng từng có một tuổi thơ không mấy đẹp đẽ nếu không nói là tồi tệ.

kì thị, bỏ rơi, một mình, buồn

Sự kì thị vô hình

             Khi lên 15 tuổi tôi đã biết suy nghĩ nhiều hơn về cuộc sống, đối với tôi lúc ấy khoảng thời gian dài đằng đẵng theo mình suốt 15 năm thời thơ ấu thật tồi tệ. Từ nhỏ nhận thấy sự xa lánh của bạn bè tôi đã không hiểu chuyện gì xảy ra với mình. Khi đi chơi cũng chỉ đi một mình, đi học cũng chỉ thui thủi một mình. Tôi ở với ngoại, nên chỉ thấy ngoại là người thương tôi nhất. Cuộc sống cứ thế trôi trong sự vô nghĩa cho đến một ngày nọ, khi tôi đi chăn vịt từ ngoài đồng về, đứng từ xa tôi thấy ngoại tôi với hai người không quen biết. Tôi vui vẻ định gọi ngoại nhưng đột nhiên thấy ngoại cúi gằm mặt xuống, hai tay ngoại chắp vào nhau như đang muốn van xin điều gì. Tôi thấy làm lạ bởi vì ngoại tôi là người thẳng thắn và cứng rắn lắm, nhưng với hành động này tôi hầu như chưa thấy ngoại làm với bất kì ai. Chính vì vậy tôi quyết định nghe lén, rình mò xem chuyện gì đang xảy ra mặc kệ đó là điều xấu đối với một thằng nhóc như tôi.

           Hai người bước vào chiếc nhà ọp ẹp, ngồi trên chiếc ghế băng đã nhẵn bóng vết chai lì của người ngồi. Ngoại tôi rót nước từ chiếc siêu lên mời họ. Từ vách nhà, thoạt nhìn tôi thấy vẻ mặt cả ba người căng thẳng. Người đàn ông vẻ mặt buồn rầu còn vẻ mặt của người phụ nữ chạc tầm ngoài 60 thì tức giận lắm.

    –  Con xin lỗi! Người đàn ông lẳng lặng.

      Chưa kịp nói gì người đàn bà đã chen vào nói với giọng gằn lên:

    –  Hôm nay tôi đến để đưa tiền theo hợp đồng, mặc bà hạch sách thêm cũng không sao cả nhưng chúng tôi cũng sẽ chấp nhận. Việc này bà khỏi phải lo nghĩ. Từ giờ tôi sẽ đến mỗi tháng một lần.

       ” Vâng…. tôi cảm ơn!”. Đó là câu nói của bà tôi nói với họ nhưng không phải bằng một giọng nói bình thường mà là trong nước mắt. Sự tò mò của chính bản thân tôi đang dâng lên nhưng tôi cố kìm nén hành động khi câu chuyện vẫn chưa đến hồi kết. Bắt đầu từ đây tôi có linh cảm về việc bị kì thị của chính tôi có liên quan đến chuyện này, từ khi người đàn ông kia xưng hô như vậy. Tôi chạy ra trước khi hai người ra khỏi nhà khi ra đến cổng tôi gặp họ nhưng họ cũng chỉ đi qua tôi và liếc nhìn như một người dưng. Từ hôm ấy, tôi không sao hết tò mò vì câu chuyện buổi xế chiều hôm đó. 

Sự thật phơi bày

          Như thường ngày, cứ đến buổi xế chiều tôi lại tiếp tục đi lùa đàn vịt về từ đồng. Nhìn thấy lũ bạn chơi đùa với nhau tôi “thèm” lắm chứ. Nhưng cứ đến gần là chúng lại xua đuổi tôi ra. Chúng nó còn nói tôi bị “ết” nhưng tôi vẫn chưa hiểu tại sao lại “ết”. “ốt ết” à!. Thật khó hiểu.

xa lánh, ruồng bỏ, bỏ rơi, ngoại

Bạn bè xa lánh

         Chính vì những câu nói viển vông đó mà tôi uất ức lắm. Tôi lùa vịt về thật nhanh, ngó đi ngó lại không thấy ngoại đâu cả tôi gào lên : “Ngoại con có điều muốn hỏi ?”. Từ sau vườn, ngoại tôi đi vào tức giận nói với tôi:

      –  Lại bọn trẻ hàng xóm nói gì với con đúng không ?

   Tôi mếu máo không nói thành câu ” Vâng ! Bọn nó lại nói con ết. Ết là cái gì vậy ạ!”

    Ngoại tôi lẳng lặng đi ra sau vườn nói vọng lại “Không có gì cả”. Tôi tủi thân lắm. Giá như mà ông ngoại còn sống ông sẽ bảo vệ tôi, không phải để ai bắt nạt tôi như thế này. Giờ ăn cơm tôi vẫn chưa hết ấm ức, như bao lần tôi lại hỏi về mẹ của tôi với ngoại và cũng như bao lần trước câu trả lời của ngoại tôi vẫn là ” Mẹ con mất vì bệnh”.  

         Khoảng hơn một tháng sau, trên đường đi học về tôi lại thấy hình dáng của hai người hôm ấy đi vào nhà tôi. Vì sự tò mò vẫn chưa được giải đáp tôi tiếp tục nghe lén câu chuyện. Như mọi lần ngoại nhận tệp phong bì trên bàn và rưng rưng nước mắt, họ nói về luôn và không muốn ở lâu vì sợ bắt gặp tôi lần nữa. “Hủy hợp đồng đi! Tôi sẽ nuôi nó, mấy người không cần phải chu cấp nữa” Ngoại tôi thẳng thắn nói với họ . Tôi ở sau vách lá cũng thấy làm lạ vì tôi biết người họ nói chính là mình. Tôi thất thần nhưng vẫn giữ im lặng. ” Từ khi mẹ nó mất, tôi cũng khóc rất nhiều tôi cũng nghĩ là mẹ nó không có lỗi lầm gì ở đây cả vì tôi biết mẹ nó là một người con, người vợ hết mực vì gia đình” Ngoại tôi nói. 

        –  ” Được! Tôi sẽ tôn trọng ý kiến của bà . Mỡ để miệng mèo mà không ăn thì tôi hết lời “. Người đàn bà nói

        Ngoại tôi lại nói một câu nữa làm tôi đứng bàng hoàng :” Có khi nào đó là lỗi của con trai bà, mà con trai bà cũng có tử tế gì đâu?”  

         Người đàn bà tức giận” Nếu đúng là con trai tôi thì tôi cũng không ở đây để cãi với bà như thế này. Mà nếu đúng là con trai tôi thì chẳng qua con nhỏ bất hạnh”.

         Người đàn bà vứt mảnh giấy vào chiếc bàn nhỏ giữa nhà và đi về cùng người con trai mà không nói câu gì. Ngay lúc ấy tôi dường như bất lực, thất vọng về bản thân. Lúc này tôi chỉ muốn đi nơi nào đó không có ai và khóc thật to và gọi tên mẹ của tôi. Ngay lúc tôi tuyệt vọng nhất ấy thì câu chuyện lại tiếp tục dồn nén vào tai tôi với cuộc nói chuyện giữa ngoại với người đàn ông ngay sau bức tường định mệnh.

      – ” Con xin lỗi mẹ, là tại con sai. Con đã không chung thủy với vợ của con, con ngoại tình mà không biết mình bị nhiễm căn bệnh thế kỉ để rồi vợ con phải chịu chung với con. Thật sự con cũng không biết là mình bị HIV. Khi biết vợ con có bầu con cũng rất lo lắng vì sợ con con bị nhiễm bệnh. Thực ra con cũng năm lần bảy lượt nói rồi cãi vã với vợ là nên bỏ đứa con đi vì sợ sau này sẽ làm nó phải khổ. Nhưng vợ con không chịu, đến khi vợ con phải bỏ đi để sinh đứa con mà mình mang nặng đẻ đau.  Con thấy ân hận lắm mẹ ạ. Mẹ con là người phân quyền trong nhà nên ghê  gớm, con chỉ biết nghe theo thôi. Con thấy con là đứa vô dụng” Người đàn ông vừa nói vừa khóc nức nở.

        Ngoại tôi cũng không kìm được nước mắt rồi nói vài câu với người đàn ông đó: ” Thôi chuyện cũng qua  rồi, giờ thằng bé chưa biết anh là bố nó, tôi sẽ nuôi nấng nó, số tiền nhà anh đưa cho tôi tôi đã dành dụm và không chi tiêu một đồng nào cả, tôi sẽ lập sổ tiết kiệm riêng cho nó anh không phải lo”.

        Tôi chạy đi và không nói thêm câu gì mặc kệ cho họ nói điều gì phía sau. Tôi chạy về nhà ngồi trên cái ghế băng khóc một mình. Nhìn đi nhìn lại, tôi vớ được mảnh giấy trên bàn mà người đàn bà để lại. Khi đọc tôi quá sốc. Đó là giấy báo tử từ bệnh viện có chữ kí của ngoại tôi với dòng chữ “CHẾT VÌ SINH NON”. Tôi càng đau lòng hơn khi nghe tin này vì tôi mà mẹ tôi mất. Cuộc sống của tôi như sụp đổ hoàn toàn.

Thất vọng, tuyệt vọng, HIV, Thằng nhóc, Gia đình

Sự tuyệt vọng tràn trề

Gia đình nhỏ trong quá khứ 

          Đêm hôm ấy, tôi xin phép được ngủ với ngoại một đêm. Lên giường trằn trọc tôi không tài nào ngủ được có lẽ là do tôi có quá nhiều tâm trạng trong ngày hôm nay. Tôi cố lấy can đảm hỏi ngoại ” Hai người kia là gì của con vậy?. Sao họ lại đưa ngoại tiền?”. Ngoại tôi lưỡng lự rồi rưng rưng nước mắt kể lại cho tôi nghe về cuộc sống của tôi lúc nhỏ trong ấm ức.

      “Khi mẹ con 20 tuổi cũng là lúc người xưa nói là ” Tuổi gả chồng ” của con gái. Mẹ con là một người đẹp, đẹp lắm. Khi quen bố con thì anh ta đang đi học đại học Thái Nguyên. Ngoại thấy tình cảm của hai người dành cho nhau là tự nguyện cho đến khi ngoại biết là bà nội con ngăn cấm hai người chỉ vì nhà ngoại rất nghèo. Nội con từng gán mối cho bố con với một người phụ nữ nhà giàu có nhưng bố con không chịu, kiên quyết chỉ yêu mẹ của con. Rồi đến khi bố con phải đi thực tập xa nhà, chỉ vì cái ghen tuông vô cớ mà anh ta bỏ cả thực tập, bỏ cả đại học, cả sự nghiệp chỉ để về cưới mẹ con. Rất kiên quyết, vậy nên gia đình cũng đồng ý tổ chức đám cưới cho hai người. Chính vì vậy nội con đã không thích gì một người con dâu mà để cho con trai độc đinh của bà ra nông nỗi này. Cưới xong bà cho hai người ra ở riêng trong khi thời buổi rất khó khăn ấy. Mặc dù nghèo nhưng hai người rất hạnh phúc bên nhau. 

Thần chiết HIV, gia đình,

Gia đình nhỏ trong quá khứ

    Người đàn ông luôn là người phải lo toan mọi viêc lớn trong gia đình. Tiền nong thiếu thốn, bắt buộc bố con phải đi kiếm tiền để trang trải cuộc sống. Với quyết định đi vào Nam làm việc, việc gọi điện về gia đình là rất hiếm khi vì cước phí điện thoại bàn rất đắt đỏ. Tám tháng trời đi làm, cuối cùng cái Tết năm ấy bố con cũng về nhưng số tiền kiếm được chả đáng là bao. Tết xong, Nam tiến đợt 2, ở nhà có tin vui của mẹ con mà bố con không hề biết. Đến khi biết được thì con đã lớn được hơn năm tháng trong bụng mẹ rồi. Và cũng đúng lúc ấy bố con xảy ra tai nạn khi đi làm việc, đi vào viện xét nghiệm bác sĩ lại kết luận là bố con bị nhiễm HIV. Một nơi thì hạnh phúc vì có thêm thành viên mới còn một nơi đang phải chịu đau khổ về tinh thần. Mẹ con được bố con đưa đi xét nghiệm nào ngờ tờ giấy dương tính với HIV đã khiến mẹ con gục ngã. Bố con cũng đã từng nghĩ giải thoát để con sau này đỡ khổ vì căn bệnh có thể lây từ mẹ sang con nhưng mẹ con không đồng ý. Sau nhiều lần cãi vã thì mẹ con quyết định rời đi để quyết định sinh con ra vì con chính là động lực sống duy nhất của mẹ con.

        Khi mẹ con mang bầu được 7 tháng, bác sĩ đã có pháp đồ điều trị ít nhất là hạn chế sự lây nhiễm từ mẹ sang con. Nhưng đến tháng ấy cũng là lúc mẹ con dùng hết sức để được nhìn con chào đời một cách khỏe mạnh”. Ngoại tôi khóc, khóc to lắm. Tôi thấy thương mẹ tôi cả ngoại tôi nữa, biết được thân phận tôi cảm thấy mình thật may mắn, may mắn trên sự cố gắng toàn phần của mẹ tôi để cho tôi được khỏe mạnh. “Cảm ơn Mẹ đã sinh con ra, yêu Mẹ nhiều”.

Tia sáng thành công trong trùm đen thất bại

    Tôi ngồi đây để nói với các bạn khi tôi đã trải qua mọi thất bại trên cuộc đời. Kể cả về mối tình đầu của tôi. 

    Học xong cấp 3 với bằng giỏi trong tay, tôi tự tin rằng mình sẽ đỗ vào trường top đầu của miền Bắc. Và sự cố gắng ấy cũng đã được đền đáp xứng đáng khi tôi đỗ vào trường mình mơ ước. Xa cái lũ bạn kì thị ở xóm dường như tôi được lấy lại cảm giác được quan tâm khi vào đại học. Việc học rất tốt vì tôi thoải mái rằng tiền học ngoại không phải lo lắng nhiều vì tôi được trợ cấp, “trợ cấp” vì tôi xứng đáng chứ không phải “trợ cấp” mà tôi ám ảnh một thời thơ ấu. Cũng như bao sinh viên khác tôi cũng đi làm thêm, kiếm tiền, thỉnh thoảng về thăm ngoại nữa, tôi cảm thấy cuộc sống như dễ chịu hơn mặc dù nó khá là vất vả. 

     Cuộc sống đâu phải lúc nào cũng nhung lụa nhỉ! Sai lầm đầu đời của tôi chắc cũng rất giống với những ai có quá khứ sinh viên như vậy. Tôi học chuyên ngành Marketing và tôi rất thích được kinh doanh giống như mọi người. Tôi biết được khóa đào tạo và khởi nghiệp qua một vài thông tin trên mạng xã hội. Quyết định đi tìm hiểu và đầu tư bằng tiền tôi dành dụm được qua 4 kì học. Nhưng ai ngờ tôi lại bị lừa đảo bởi một công ti đa cấp số tiền mất trắng lên đến 55 triệu. Lúc ấy tôi không dám nói cho ngoại tôi vì số tiền đó quá lớn với tôi và ngoại không biết một chút nào cả.

    Tôi ra trường được 4 năm và đã có nhiều hơn về kinh nghiệm kinh doanh của mình. Nhưng tưởng rằng thất bại hay sai lầm không còn nữa thì tôi lại bị phá sản ở tiệm kinh doanh nhỏ của mình. Buồn, chán nản, trong đầu tôi chỉ nghĩ tới việc tự tử chết đi cho rồi. Ngay cái lúc tôi tuyệt vọng nhất thì một tin động trời lại òa xuống đầu tôi, cuộc điện thoại mà dường  như tôi chẳng muốn nghe bao giờ ” Ngoại tôi mất vì tai biến”. Mọi việc quá bất ngờ khiến tôi không thể trụ được. Tôi đã mất tất cả.

thất vọng, sụp đổ

Sự tuyệt vọng tột cùng

       Một thời gian sống với nỗi đau ấy, cuộc đời tôi bước sang một trang mới khi tôi cảm thấy mình đã có thể chiến đấu tiếp với cuộc sống này. Chỉ là thử thách cuộc sống, tôi có thể bước ra khỏi nó. Tôi đã có một mối tình mới, một công việc mới, một cuộc sống mới tốt đẹp hơn.

    Hiện tại không hẳn nói rằng tôi đã thành công vì còn rất nhiều chông gai, thất bại đang chờ đợi ở phía trước. Nhưng tôi thực sự mãn nguyện với cuộc sống hiện tại. Không ai có thể tự sắp đặt cuộc sống của mình cả, mặc dù bạn có một tuổi thơ tồi tệ hay có một cuộc sống gia đình không trọn vẹn đừng dừng lại hãy cứ đi tiếp, đi tiếp để chứng minh rằng bạn là người cứng cỏi trước cuộc sống và bạn hãy nhớ rằng ” Gục ngã thì hãy biết đứng dậy, chả nhẽ bạn cứ như vậy để cho người khác chà đạp lên sao?”.

        Bài viết dựa trên một câu chuyện có thật ở Phú Thọ, cảm ơn các bạn đã đọc và theo dõi. Mình mong được sự ủng hộ của các bạn và cho mình biết suy nghĩ và ý kiến của các bạn nhé! Nếu có thắc mắc gì liên hệ với mình qua gmail: [email protected]  

                                                                                                                                     Người viết 

                                                                                                                                        Godrow

                                                                                                                             Nguyễn Hữu Phương

182 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 2.9 / 5. Số đánh giá 11