Tản văn: Những nỗi sợ vô hình của giới trẻ

”Chúng ta được sinh ra với tình yêu. Nỗi sợ hãi là những gì chúng ta học được ở thế giới này.” Những nối sợ vô hình ấy chắc hẳn sẽ có lúc bóp nghẹt trái tim ta đến đau đớn tuyệt vọng nhưng hãy tin tưởng chính mình, chúng ta mạnh mẽ hơn chúng ta nghĩ, bằng cách nào đó rồi chúng ta cũng có thể vượt qua…

1/ Cô đơn

hinh anh buon mot minh con gai 16

”Vấn đề không  thực sự  là cô độc, mà là cô đơn. Một người có thể cô đơn giữa đám đông mà, không phải sao?”

Khi cuộc sống ngày càng hiện đại, chúng ta sống càng xa cách, con người sống với nhau bằng những gương mặt giả tạo. Để rồi giữa dòng người tấp nập vội vàng, chúng ta lại cảm thấy cô đơn, một cảm giác tê tái vào lòng, một chút buồn tẻ, một chút bất đắc dĩ. Ai cũng ủ ấm phần mình mà quên hỏi nhau có lạnh không?

Nhiều khi chỉ muốn bé lại để được trở về những ngày xưa ấy, những ngày chúng ta còn thơ ngây khờ dại, bên cạnh luôn có những người bạn bè kề bên, khi ở bên họ ta cảm thấy mình không hề cô độc.

Sân trường rực nắng, bông phượng đỏ  rơi lại thắm đượm những nỗi nhớ, những tiếng cười tiếng khóc vỡ òa trong tiềm thức, ánh mắt dịu dàng của ai đó, nụ cười ngượng ngùng ấy,… tất cả đều sâu đâm trong trí nhớ, thắt chặt nơi con tim. Càng trưởng thành thì càng cô đơn, đúng vậy với một trái tim nhiệt huyết đầy thương mến chúng ta bước ra đời để rồi trái tim ấy chồng chất vết thương.

Cuộc sống vùi dập chúng ta đến không thở nỗi, mọi thứ xung quanh dường như xa lạ, chúng ta lại thèm khát biết bao lại được trở về khoảng thời gian vô lo vô nghĩ, vui vẻ bên cạnh những người thân thương, họ là người thật lòng yêu thương và sẵn lòng bao dung tha thứ cho những sai lầm của ta. Còn một khi đã bước ra , được gọi là người ” trưởng thành” thì không ai có thể suy nghĩ vì bạn nữa. Bạn chợt nhận ra ở giữa biết bao nhiêu người nói cười vui vẻ với nhau nhưng bạn không thể tìm lấy một nơi để nương tựa, để tin tưởng kể cho họ biết bao câu chuyện của mình.

Bạn học cách làm quen với cô đơn, bạn ít nói hơn và suy nghĩ nhiều hơn, bạn không thể tùy hứng vui vẻ làm mọi thứ vì sẽ không ai sẵn lòng bao dung cho sự tùy hứng của bạn nữa. Mở mắt ra bạn nhận thấy rằng, bạn với mọi người cũng như những con linh dương vậy, chạy từ lúc mặt trời ló rạng đến tối mịt, nếu bạn chạy chậm nhất trong bầy linh dương chắc chắn bạn sẽ bị loại trừ ra khỏi xã hội khắc nghiệt này. 

Bản thân mỗi người đều không hề thích cô đơn giữa đám đông,  bởi vậy có nhiều người họ lựa chọn cô độc, chìm đắm vào góc riêng tư của mình, tất nhiên cũng chỉ một mình nhưng ít ra không lạc lõng. Tuy nhiên ở góc ấy nhiều lần con người ta lại sinh ra  suy nghĩ nhiều và nhạy cảm hơn rất nhiều…

Có nhiều người thì lựa chọn bám víu vào đám đông, họ lạc lõng nhưng họ luôn tin rằng một ngày nào đó họ sẽ không cô đơn nữa…

Tất nhiên mỗi người đều có một cách chọn lựa đối mặt với sự cô đơn như thế nào. Có thể họ lựa chọn tách rời đám đông, họ cô độc nhưng không có nghĩa họ thích cô độc, cũng không phải đó là sự hèn nhát mà đơn giản chỉ là thích sống như thế nào thì sống, hà cớ gì phải để ý miệng lưỡi thế gian nghĩ gì chứ…

Nếu bạn cảm thấy điều đó khiến bạn yên lòng hơn, thoải mái hơn thì cứ theo con tim mình mách bảo.

2. Vô cảm

 Người ta nói rằng ” Nơi lạnh lẽo nhất không phải là Bắc Cực mà chính là nơi không có tình người” 

Đúng vậy, thói vô cảm thực sự rất đáng sợ, chỉ vì một lời nói của bạn mà người khác sẽ khốn khổ vì nó, chỉ vì một hành động vô ý của bạn mà người khác sẽ phải chịu tổn thương rất nhiều.

Vừa qua có những vụ tự tử đau lòng của các ngôi sao Hàn Quốc như Sulli, Goo Hara,… và trước đây còn có  rất nhiều rất nhiều người nữa phải từ bỏ cuộc sống của mình chỉ vì thứ gọi là sự vô cảm của con người. Điều mà con người khó có thể bỏ mặc được chính là người khác nghĩ gì về mình, họ có thể sẽ bị bóp nghẹt và đau đớn chỉ vì lời nói vô tình của ai đó. Đặc biệt khi ngày nay mạng xã hội phát triển rộng rãi tạo điều kiện cho xã hội lên án ai đó bằng những lời nguyền rủa ác ý mà nếu không giấu mặt chắc chẳng mấy ai dám nói trước mặt người khác…

Cuộc sống này để yêu thương còn không đủ, tại sao phải làm tổn thương nhau? Nếu đã không thể khen ngợi nhau tại sao còn phải buông lời ác ý, thóa mạ người khác. 

Trái tim rất mạnh mẽ vì nó có thể đập từ khi bạn được sinh ra đến tận khi bạn trút hơi thở cuối cùng không ngừng nghĩ nhưng đồng thời nó cũng rất yếu đuối vì nó không thể chịu được quá nhiều tổn thương… 

hinh anh buon co don 68 052043578

Sự vô cảm ngoài những lời nói sát thương người khác còn là những hành động máu lạnh. Tôi đã rất buồn khi nghe một người bạn kể rằng lúc cô ấy bị rơi vào bể bơi sắp chết đuối, những người trên bờ lại thờ ơ đến lạ, không hề mảy may có ý muốn nhảy xuống cứu cô ấy tuy nhiên thật may là sau đó cô ấy vẫn được cứu bởi người quản lý bể bơi. Rõ ràng, họ nhìn thấy và có thể cứu cô ấy cơ mà, nhưng họ không làm vậy, kể cả khi nếu họ không cứu thì sẽ có một mạng người gặp nguy hiểm… Thế mới thấy sự vô cảm của con người thực sự đáng sợ đến nhường nào…

Cuộc đời này để yêu thương người khác còn không đủ vì chúng ta chỉ có một cuộc đời để sống…

3. Thất bại

Thất bại là một sự trải nghiệm đau đớn không dễ dàng. Người trẻ phần lớn đều được bao bọc từ bé, chúng ta chưa bao giờ phải đối mặt với sự thất bại nhiều như khi bước ra đời. Chúng ta bất lực khi nhận ra mình không được công nhận thực lực, chúng ta đau lòng khi nhìn thấy bản thân thua kém người khác, chúng ta lại tỉ tê buồn chán khi nhìn thấy mình còn thiếu sót thật nhiều…

Tất cả những thứ đó đều sẽ khiến chúng ta sợ hãi với việc làm một thứ gì đó vì ta sợ thất bại. Khi ấy chúng ta chỉ muốn chối bỏ những ước mơ mà chúng ta đã cố giữ gìn.Và chúng ta gục ngã…Mặc dù luôn cố gắng tự an ủi bản thân rằng ” Mọi thứ sẽ ổn thôi” nhưng có thể tự chúng ta hiểu rõ nhất nó thực sự không ổn. Chúng ta trở nên lạc hướng và không biết mình còn kiên trì cố gắng được đến bao giờ.

Khi chúng ta mệt mỏi và ngắm nhìn bản thân kiệt sức đó thực sự là một điều chua xót đến nhường nào tuy nhiên hãy luôn tin rằng bằng cách nào đó chúng ta đều có thể vượt qua. Cứ chờ đó rồi mọi thứ sẽ đến, dù đêm tối có dài bao lâu rồi sẽ đến lúc chúng ta nhìn thấy ánh sáng mặt trời. Rồi một ngày nào đó ánh sáng ấy sẽ hong khô những giọt lệ và rồi chúng ta sẽ lại kiên cường hơn bao giờ hết.

Hãy luôn tin tưởng chính bản thân mình, đặt tay lên trái tim và nói rằng ” Mọi thứ đều ổn” – điều đó có thể không khiến mọi chuyện trông ổn hơn nhưng nó tiếp thêm sức mạnh để bạn có thể dũng cảm hơn và vượt qua nó…

Hãy nhớ thất bại không đáng sợ như chúng ta nghĩ, chỉ cần có niềm tin sẽ không bao giờ là bế tắc hay tuyệt vọng, thất bại hay khởi đầu là do chính bạn…

43 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 2