Tản văn: ” Liệu rằng em có thực sự có yêu anh ?”

Tôi laị ngồi ở góc tối trong quán cafe Sài Thành ngày ấy, gọi cho mình một ly đồ uống quen thuộc, ở ngoài kia khung cửa số bóng tối dần bao trùm, bao trùm không gian và cũng bao trùm lên tâm trạng của tôi.Ánh sáng vàng dịu nhẹ trong quán cũng không thể khiến lòng tôi thêm chút ấm áp. Một chút giai điệu buồn vang lên khiến lòng tôi lại khó chịu.

  • Tôi vẫn còn nhớ anh, người con trai năm ấy…

alone girl happy hug Favim.com 2755818

Hôm ấy tôi vẫn nhớ rõ như in, mọi thứ cảm xúc cứ dâng tràn. Tôi chưa bao giờ hối hận việc đã nói lên lòng mình vào lúc ấy, vì tôi biết tôi nói ra sẽ hối hận nhưng nếu không nói ra thì sẽ càng hối hận hơn. Nói ra cũng là một cách giải thoát cho trái tim ngu ngốc của tôi. Dù cho có đau lòng thì cuối cùng mọi thứ cũng nên được làm sáng rõ vì tôi biết rằng cứ như vậy tôi sẽ chỉ càng thêm hy vọng hơn cho câu chuyện mà ngay từ đầu đã không thể có kết cục tốt đẹp này. 

Có lẽ ngày đó vì quá trẻ con nên cách bày tỏ cũng tiêu cực và rối rắm rất nhiều. Vì vậy mà ngoài việc không đi đến đâu thì cũng nói lên bản thân quá yếu mềm và quỵ lụy người đó. 

Sau đó vì quá ngại ngùng và xấu hổ nên chỉ biết nói là đùa mà thôi nhưng có lẽ bản thân lại là người biết rõ nhất đó là thật hay không. Biết bao nhiêu năm yêu thầm, lấy rất nhiều dũng khí mới có thể bày tỏ, đâu phải là chuyện bộc phát ngày một ngày hai.Và có lẽ qua đi một năm, tôi biết rõ rằng đoạn tình cảm đó đã chôn chặt lại ngày hôm đó, chỉ có vấn vương là vẫn còn đến hôm nay. Và có một điều chắc chắn rằng khoảng thời gian ấy không thể quay trở lại, người con trai đó không thể yêu lại và dũng khí ấy cũng không thể tìm lại…

Anh biết em đối với anh không chỉ đơn giản là ngưỡng mộ, tuy nhiên trong mắt anh không bao giờ có đáp án mà em muốn. Lúc nóng lúc lạnh khiến em phát điên…Hay trước giờ anh đều lạnh lùng chỉ có em là đa tình. 

  •   ” Người vô tình vẽ hoa vẽ lá. Ta đa tình tưởng đó là mùa xuân” 

Rất nhiều thứ ngày ấy anh nói mãi sau em mới hiểu, có lẽ hồi đó còn bồng bột chỉ biết nói điều mình nói và chỉ để ý điều mình muốn nghe, có lẽ chỉ vậy thôi… 

Đến tận cùng em cũng không biết được tình cảm của em sẽ duy trì đến bao lâu vì quá lâu không nhìn thấy anh, em cũng dần quên đi gương mặt của anh rồi. Em nói em yêu anh nhưng em chưa từng nhớ bất cứ thứ gì về anh, em chỉ biết anh là anh và em không quan tâm bất kì điều gì khác. Tình cảm của em thật kì dị và cách em biểu lộ nó cũng chẳng bình thường tí nào.

Em nói những lời nói tha thiết như thể yêu bằng sống thiếu chết nhưng cuối cùng em còn chẳng biết tình cảm của em có đến mức độ mà em nói ra hay không…

hinh anh buon co don con gai

Rồi em cũng không liên lạc với anh nữa, cũng không tỏ lòng thích anh nữa, cũng không nhìn theo về phía anh nữa… Em nghĩ em đã quên nhưng nhiều đêm buồn trong tĩnh lặng, lại nhớ về anh nhiều như vậy… 

” Liệu rằng em có thực sự yêu anh không?”

Chính em cũng chẳng hiểu bản thân nữa, thật khó chịu…

Mặc dù em không nhớ bất cứ điều gì về anh như những gì người yêu thầm hay  nhớ, lần đầu tiên và duy nhất em bày tỏ chỉ là vào ngày hôm ấy… Tuy nhiên tại sao em vẫn nhớ đến anh, vẫn suy nghĩ về gương mặt của anh như vậy… Em nhớ lại từng hành động cử chỉ của anh, nhớ đến nụ cười và cả từng câu nói của anh đối với em, em vẫn nhớ rõ những điều đó… 

Tình cảm của em méo mó đến vậy sao? Em thực sự sợ chính mình luôn đấy… 

Thời gian thì lâu nhưng trái tim thì rối rắm nhiều đến vậy… Cũng không thể hiểu nối cảm xúc của chính mình…

……..

Khi nào thì em mới quên được nhỉ? 

nhung hinh anh buon 34 090557

Em chỉ biết rằng em ghen tỵ với người con gái mà anh yêu, ghen tỵ với cô gái ấy… Nhiều đêm trong cơn mơ mọi thứ lại ùa về,  sao buồn quá…

” Trăng rất sáng, sáng vô ích, vô ích cũng vẫn sáng

Em thích anh, thích cũng vô ích, vô ích cũng vẫn thích” 

Tình cảm rồi sẽ dần nguội lạnh, mọi thứ rồi chỉ là quá khứ, tiếc nuối một thời đẹp đẽ, một thời em vẫn là cô bé ngây ngốc đi theo anh từ đằng sau ngắm nhìn bóng lưng to lớn ấy,… khi em đứng ở hành lang bên này nhìn qua dãy  bên ấy ngắm nhìn ai đó tựa vào lan can, đôi mắt miên man nhìn vô khoảng không buồn đến lạ… Lúc ấy cảm xúc chỉ muốn bước lại gần xóa đi màu buồn ấy vì muốn anh vui vẻ…

Hay vào những lúc ngượng ngùng khi nhìn thấy ai đó, lén lén chạy đi mất…Cái ánh mặt dịu dàng những ngày xưa ấy. Liệu có thể quay về… Tỉnh giấc lại anh vẫn ở trước tầm mắt của em, khi anh vẫn chưa thuộc về ai khác 

Mọi thứ đối với em vẫn luôn là kí ức đẹp đẽ nhưng đối với anh sẽ chẳng là gì cả vì có lẽ thậm chí anh chẳng biết điều đó. Đó là điều đau lòng nhất… 

Ngốc thật đấy, sao vẫn không quên một người, chỉ bằng một ánh mắt mà lưu luyến mãi không nguôi… Yêu hay không em không biết nữa, chỉ muốn được quay về thời gian ấy, khi vẫn chưa bước vào tình thế khó xử đến vậy… Khi mọi thứ chưa vụt qua tầm với, khi nụ cười còn đọng lại và ý cười vẫn còn trong đôi mắt…

Hãy quên đi trái tim ơi

Đừng say mê nữa trong mỏi mệt 

Người ta có nhớ đến mình đâu

Mà sao cứ phải cô đơn trong âu sầu

Rồi ánh nắng sẽ chiếu sau ngày mưa

Mọi thứ sẽ trở nên dư thừa…

Hãy quên đi để trái tim được nghỉ

Rồi hoa lại nở trên mảnh tim em khô cằn

Rồi tình yêu lại sống dậy

Em lại yêu như chưa từng được yêu 

Cảm nhận sự vươn mình của sức sống

 Ủ dột làm gì để tuổi xuân buồn 

Em vẫn luôn nghĩ rằng câu nói hôm ấy khiến em đau lòng nhưng mãi về sau nhìn thấy những điều đó còn đau lòng hơn… Thôi cảm xúc ấy buông thôi, để xoa dịu nỗi đau, em sẽ quên được thôi…

Trái tim lần đầu tiên biết yêu.

Thế nhé… 

47 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 1