Tại sao chúng ta không thấu hiểu nhau nhiều hơn một chút?

Bạn hiện tại có đang ấm ức, nhức nhối về vấn đề nào không? Người ta thường nói gia đình là “cái nôi” ấm áp, che chở mỗi con người. Nhưng đôi khi chúng ta – những đứa con lại đang cảm thấy ngột ngạt, bức bách trong chính ngôi nhà của mình.

Hạnh phúc gia đình

Tại sao lại như vậy? Liệu giữa con cái và cha mẹ có tồn tại những khúc mắc khó gỡ nào hay không? Chúng ta hãy cùng tìm hiểu vấn đề này nhé.

          1.Sự bất đồng về tư tưởng:

  • Tuổi thanh thiếu niên ( hay còn gọi là tuổi ô mai ) – nơi giáp ranh giữa giai đoạn trẻ em và trưởng thành. Con người lớn hơn kéo theo đó là sự phát triển về sinh lý cũng như tâm lý. Không còn sự ngông cuồng, vô lo vô nghĩ, thay vào đó chúng ta biết quan tâm đến người xung quanh nhiều hơn, biết hoàn thiện bản thân hơn. Chúng ta có những suy nghĩ, tình cảm của riêng mình chứ không còn lệ thuộc vào cha mẹ, “bảo gì nghe nấy” nữa. Và đôi khi ta đi ngược lại với ý kiến của cha mẹ. 
  • Đơn giản nhất, mình muốn nói đến vấn đề kết bạn. Mình không hiểu tại sao các bậc phụ huynh lại có quan niệm là con gái phải chơi vs con gái, con trai phải chơi với con trai. Lẽ nào hai người khác giới lại không được chơi với nhau ư? Bây giờ đã là thế kỉ XXI, đâu còn tồn tại tư tưởng “nam nữ thụ thụ bất tương thân” nữa chứ. Có lẽ họ lo con cái mình sẽ nảy sinh tình cảm với các bạn khác giới, từ đó bỏ bê việc học hành. Thế nhưng việc đó là hoàn toàn có thể xảy ra nơi môi trường học đường. Vì sao vậy? Chung một môi trường sư phạm, tiếp xúc với nhau hàng ngày rất dễ làm con tim ta rung động. Thậm chí là hai người học hai ngôi trường khác nhau.Có câu nói:”Thanh xuân, nhất định phải thích một người”. Điều quan trọng là ta biết cân bằng cả hai bên: học tập và tình cảm. Thông thường ta nên ưu tiên vấn đề học hành trước. Nhiều lúc, yêu một người giúp chúng ta trưởng thành hơn, ngày càng cố gắng học tập sao cho xứng với họ, đủ tư cách ở bên họ. Thế nên, việc gì cũng có hai mặt của nó. Liệu có người cha người mẹ nào dành thời gian nghe con mình tâm sự về “người trong mộng”?
  • Thứ hai là vấn đề về học hành. Các bạn học sinh hiện nay nào thì học trên lớp,trên trường,về nhà lại đi học thêm buổi tối.Thậm chí cả buổi chủ nhật cũng phải đi học.Vậy lấy đâu ra thời gian để nghỉ ngơi? Nhiều bố mẹ nghĩ cứ học nhiều, nhồi nhét thật nhiều kiến thức là con mình sẽ giỏi, ra trường sẽ kiếm được việc. Liệu như vậy có đúng? Quan trọng là việc mỗi bạn tự học ở nhà như thế nào. Thầy cô chỉ là người hướng dẫn chúng ta tiếp thu kiến thức. Bản thân mình phải tự nỗ lực phấn đấu thật nhiều. Nếu không sẽ chỉ như “nước đổ đầu vịt”.Ngay cả việc mình tìm hiểu bài học trên mạng Internet cũng bị bố mẹ phản đối kịch liệt. Tại sao ư? Họ nghĩ mình mở máy tính ra chỉ để chơi với cả bài tập thì mình phải tự nghĩ, không được sao chép của người khác. Vậy máy tính phát minh ra để làm gì chứ? Chẳng lẽ chỉ học không thôi? Chơi sẽ giúp chúng ta xả stress sau những giờ học căng thẳng. Các bậc cha mẹ có hiểu điều đó?
  • Một số cha mẹ thì luôn có tư tưởng bảo thủ, mỗi khi con cái làm việc gì đó là mắng nhiếc, thậm chí còn chế giễu. Chẳng hạn có cha mẹ thì cho rằng việc nghe nhạc của con là vớ vẩn, không biết chọn thể loại… còn chương trình thời sự chính trị – xã hội thì không quan tâm.Họ áp đặt quá nhiều vào con cái.Kiểu xin ra ngoài đi chơi như điều tra hộ khẩu vậy đó:”Mày đi chơi với ai?” rồi”Nó ở đâu?Tên là gì?Bao nhiêu tuổi?”. Thực sự nhiều lúc cảm thấy rất mệt mỏi.Tôi chỉ cần sự tôn trọng cơ bản nhất.

                                                                     Những mâu thuẫn

          2.Những bộn bề cuộc sống:

  • Có những cha mẹ bận việc hay đi làm xa, thậm chí cả tháng không về nhà.Thời gian họ dành hết cho công việc.Cô đơn không?Có tủi thân không?Có chứ. Mệt mỏi xen lẫn lo âu cuộc sống dễ khiến con người ta khó chịu với mọi thứ xung quanh.Sợi dây tình cảm cũng vì thế mà kéo dãn ra, ngày càng nhiều…
  • Học sinh đi học về cũng mệt lắm chứ. Lấy ví dụ luôn tôi đây, vừa đi học buổi chiều về tầm 5h, chỉ mới cất cái cặp sách đã phải vào bếp nấu cơm nấu canh cho gia đình.Xong xuôi hết mọi thứ thì đến 6h. Đi tắm, tự giặt quần áo, phơi quần áo, rút quần áo.Bao nhiêu việc nhà cứ thế một mình tôi làm. Nhưng không có một câu oán trách. Tôi hiểu đấy là trách nhiệm và nghĩa vụ của mình. Tôi biết mình phải chia sẻ công việc nhà với bố mẹ, cố gắng tiết kiệm chi tiêu. Đổi lại thì sao? Bà tôi, cô chú tôi đều nói:” Cơm hôm nay chả ra sao cả” hay” Món này mặn quá, món này thì nhạt”. Chê bai đủ điều. Chúng ta lớn rồi , đâu còn là đứa trẻ hở tí bị người lớn nói là khóc lóc, là hờn dỗi. Tôi chỉ biết im lặng cho qua chuyện. Nhưng ngày nào cũng vậy, người lớn lặp đi lặp lại những câu than phiền, trách móc. Cố gắng nhường đấy, nhẫn nhịn nhường đấy vậy mà đổi lại một câu chê bai hai câu chê bai thôi ư?

                                                       Một người bầu bạn 

  • Nói đi cũng phải nói lại, chúng ta cũng nên quan tâm đến cha mẹ mình nhiều hơn, hiểu được những vất vả mà họ phải chịu.Cố gắng tâm sự với họ nhiều hơn, cùng chia sẻ, đồng cảm để xích lại gần nhau hơn.Tuyệt bao nhiêu nếu có người bầu bạn cùng chứ?

          3.Sự kỳ vọng quá lớn:

  • Sự việc em nữ sinh 16 tuổi ở Bình Phước nhảy xuống hồ tự tử chỉ vì lý do “không hoàn thành được ước mơ… của cha mẹ” vừa qua đã làm dư luận bàng hoàng và xót thương.Câu hỏi được đưa ra là cha mẹ có nên kỳ vọng quá nhiều vào con cái không?
  • Cha mẹ thường hay so sánh con mình với một người gọi là”con nhà người ta”. “Nó học giỏi, đi thi cả huyện thành phố quốc gia,được giải gì,bla bla…Còn con mình thì…haizzz”- mẹ tôi said. Không hiểu họ đang nói ai, kì hơn là mỗi ngày mỗi tháng đều xuất hiện một “con nhà người ta” khác. Làm gì cũng bị so sánh, điểm số chỉ hơi tụt một tí là lôi ra,nói đi nói lại.

                                                                      “Con nhà người ta…”

  • Có sự việc như thế này: sau khi trả bài kiểm tra, nếu tôi được điểm 10,mẹ sẽ không nói gì.Còn nếu được 9 điểm, mẹ tôi sẽ hỏi:”Không được 10 à?” Khi đi thi,được giải Khuyến Khích, gia đình tôi lại bảo:” Không được giải Nhì à?” Thực sự không biết nói gì luôn.Phải chăng mọi người quá đề cao tôi? Nỗ lực như thế vậy mà một câu khuyến khích, động viên tôi cũng không nhận được.Họ cho rằng tôi phải thật giỏi, thật xuất sắc để sau này đi làm ông này bà nọ.Nhưng có cha mẹ nào đã thử đặt bản thân mình vào hoàn cảnh của con cái họ chưa?Có hỏi con mình thực sự muốn làm gì, như thế nào.Cha mẹ chỉ là người dẫn dắt con chuẩn bị hành trang bước vào đời nhưng không thể quyết định, chọn lựa cuộc sống hộ con.Các bậc phụ huynh đừng kỳ vọng quá mức vào con cái mà hãy tôn trọng năng lực của trẻ.
    •                                                                                          Tôn trọng sự lựa chọn của trẻ
    • 4.Phương pháp giáo dục:

  • Nhiều cha mẹ thường áp dụng hình thức phạt, đánh đối với những đứa trẻ hư.Họ nghĩ cứ đánh thật nhiều thật đau thì con mình mới nghe lời.Nhưng sự thực có phải như vậy? Cách giáo dục ấy đôi khi sẽ sinh ra sự bài xích của con trẻ với chính cha mẹ mình.
  • Hay nhiều người lại quá nuông chiều, “bao bọc” cho con mình. Không dám để con đi ra ngoài, kết giao bạn bè mới, đi tìm hiểu thế giới xung quanh, suốt ngày chỉ bảo con ru rú trong nhà.Điều đó sẽ làm đứa trẻ tự ti và dần mất đi tính tự chủ tự lập của mình.Như vậy khi thực sự đã bước vào đời thì rất dễ thất bại.
  • Cha mẹ khi làm sai thì thường không chịu thừa nhận lỗi lầm của mình.Họ chối bỏ, lấp liếm cho qua.Cùng một lỗi sai, đứa con thì bị khiển trách còn cha mẹ lại tự rộng lượng bỏ qua cho mình mà không tự kiểm điểm bản thân.Cha mẹ nên là tấm gương,là người thầy, người chỉ dẫn, giúp con nhận ra đúng sai phải trái.Như thế sự phát triển của trẻ mới toàn diện được.
    • 5.Vậy làm thế nào để chúng ta xích lại gần nhau hơn?

  • Thứ nhất, cha mẹ thực sự là những người hiểu con, quan tâm con. Mỗi người làm cha làm mẹ nên bớt chút thời gian hỏi han tình hình học tập, cuộc sống của con. Vì vậy, trong mọi trường hợp cha mẹ phải thực sự là người bạn, người đồng hành của con theo sự phát triển của lứa tuổi. 
  • Thứ hai,  mỗi bậc cha mẹ phải thực sự có cách ứng xử dân chủ với con, tôn trọng những quyền riêng tư cơ bản nhất của con.
  • Thứ ba, cần chú ý, cha mẹ đừng bao giờ kỳ vọng quá nhiều vào con. Mọi sự kỳ vọng quá mức chính là con đường ngắn nhất dẫn đến thảm họa và bi kịch. Hãy luôn hài lòng với những gì con có, tôn trọng năng lực của con, đánh giá đúng tiềm năng của con và hãy luôn định hướng, gợi mở trên con đường phát triển của con mình.

….

Tôi viết những lời tâm sự này không phải để trách móc ai, răn dạy ai.Tôi chỉ mong mỗi người hãy nhìn lại bản thân mình, biết đặt mình vào hoàn cảnh của người khác để cảm nhận và thấu hiểu.Nếu những ai còn đang có khúc mắc với cha mẹ của mình, hãy thử nói chuyện với họ, tâm sự với họ những điều mình khổ tâm.Như vậy,chúng ta sẽ hiểu nhau, gắn kết với nhau hơn.Trân trọng!

123 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 4 / 5. Số đánh giá 1