Tại sao bọn trẻ bây giờ lại nhẫn tâm và vô cảm đến vậy?

Hôm nay ngày 10/6/2020 cũng như bao ngày tôi lang thang trên các diễn đàn mạng để đọc tin tức , xem hôm nay tình hình xã hội như thế nào. Cũng bởi thế tiêu đề của một bài báo ” Một đứa trẻ 5 tuổi chết do nam sinh nghiện game giấu” làm tôi không khỏi bất bình , tức giận và thương cảm. Thương cho đứa bé mới đặt chân trên thế giới này được năm năm, cậu bé còn quá nhỏ như vậy mà đã phải rời đi. Bất bình cho cậu học trò lớp mười một kia không hiểu rằng tại sao một co người chỉ còn 1 năm nữa là tròn 18 tuổi lại hành động như vậy. Điều đó càng làm bản thân tôi tự hỏi” Từ bao giờ những đứa trẻ ấy lại hắc hóa, nhẫn tâm đến lạ thường”

Những đứa trẻ lớn lên trong thời đại số

Xã hội ngày càng phát triển , Internet một ngày một nhanh từ 3g rồi 4g và 5g cũng ra đời kéo theo một vài các ngành phát triển vượt bậc đồi hỏi trình độ con người ngày càng lớn, áp lực lên người trưởng thành cũng không ít. Và đôi khi những người trưởng thành ấy lao vào vòng quay của công việc của đồng tiền mà quên đi một vài trách nhiệm của người làm cha mẹ như họ. Con khóc chỉ cần cho chúng một chiếc điện thoại với những âm thanh vui tai, những video bắt mắt chúng có thể không cần ba mẹ đến chơi với chúng.

Chúng ta đã không còn xa lạ cái cảnh một nhà ba người mỗi người một chiếc máy, không ai nói với nhau một câu gì. Khi nhìn cái hình ảnh ấy vô hình chung một bức tường vô hình nào đấy đang được xây dựng từng chút một ngày càng dày lên.

Khoảng cách giữa cha mẹ và con cái
Khoảng cách giữa cha mẹ và con cái

Điều đó làm tác động đến tâm lý của một đứa trẻ khi bản thân chúng như những kẻ bị bỏ rơi còn tệ hơn những đứa trẻ trong trại mồ côi xin lỗi khi bản thân tôi dùng một vài từ khá tàn nhẫn để nói như thế nhưng bản thân tôi nhận định như thế. Bởi lẽ tôi nói như vậy bản thử nghĩ xem những đứa trẻ bị bỏ rơi kia còn có bạn bè ở bên có vài người mẹ hiền luôn ở bên chia sẻ cho chúng còn những đứa bé bị ba mẹ mình vô ý bỏ quên kia thì sao mẹ nó luôn cầm chiếc điện thoại để xem tin này tin kia, tán gẫu còn người bố một tiếng công việc, thời gian không gắn với điện thoại cũng là laptop hay những hôm đi nhậu, đi với anh em bỏ mặc nó với đống đồ chơi . Vậy thì có phải nó – những đứa trẻ bị bố mẹ ‘bỏ quên” kia bất hạnh hơn ?

Đằng sau sự nhẫn tâm đó là một quá trình “bỏ quên”

Như tôi đã nói ở trên về những đứa trẻ mà bố mẹ chúng lỡ “bỏ quên” liệu bạn có thể nghĩ đứa trẻ ấy có nhiều khả năng trở thành phiên bản thân tốt không?

Bản thân những đứa trẻ ấy sống trong một thế giới mà bản thân tôi tạm gọi là vô cảm từ bố mẹ những con người chỉ nghĩ rằng mình kiếm tiền cho nó ăn học là xong bổn phận kia mà quên đi chúng ko phải là robot chỉ cần lập trình và thêm pin là được. Chúng là con người là một thực thể sống không chỉ có phần xác mà cả phần hồn. Bạn là bố mẹ nhưng bạn chỉ cho chúng nhu cầu mà thể xác chũng cần là được  lớn mà quên đi tâm hồn chúng cũng có nhu cầu được nuôi dưỡng.

Tôi đã đọc rất nhiều về những đứa trẻ sống trong môi trường mà bố mẹ đã không quan tâm đến chúng. Một số trong chúng chọn cách đối nghịch, hư hỏng để thu hút sự chú ý của cha mẹ, một số khác thì tự tin, trầm lặng, không niềm vui, không còn ý chí sống tiếp như những đứa trẻ khác thậm chí chúng đã có những đứa trẻ tìm cách kết thúc cuộc đời này.

Một phần khác chúng cũng lao đầu vào chiếc điện thoại sống như những người hùng trên game trên mạng xã hội, những anh hùng của bàn phím để thỏa mãn 1 phần trong con người mình , nơi mà họ được tôn trọng được quan tâm, được sống một cuộc đời mà họ cho là đáng sống ròi xa cái thế giới tệ bạc đem đến cho họ sự khốn khổ. Vì thế đôi lúc họ không phân biệt đâu là thật đâu là game mà làm chuyện đáng sợ mà thanh thiếu niên 16-17 tuổi đã làm với cậu bé 5 tuổi chỉ vì nghiện game đã giấu cậu bé để đóng giả làm thám tử tài ba để đi tìm được nơi bé đưa về cho gia đình để nhận được lời khen ngợi. Và điều tệ hơn là cậu bé ấy đã rời đi sau 3 ngày chịu đói khát trong trạng thái bị trói trong tư thế quỳ bị băng keo bịt miệng.

Và một phần nhỏ nữa khiến tôi không thể nhận định môi trường quyết định đến tính cách của con trẻ . Chúng ta đã từng đọc ở đâu đó những con người giết người đơn giản như giết như một con gà, con vịt làm thịt một con cá với những vết đâm trên thi thể nạn nhân đến vô cảm, tàn nhẫn không một chút ghê tay. Mà đa phần họ có một môi trường sống nghèo nàn tình thương, ba mẹ ly hôn hay cha mẹ bận đi kiếm tiền mà “chuộc tội” cho sự vô trách nhiệm ấy  là cách đáp ứng cho chúng đầy đủ vật chất. Với sự buông lỏng đến như vậy chúng dễ dàng tìm đến cho mình những thú vui không lành mạnh, sống một cuộc sống trụy lạc thiếu lý tưởng vô tình tiếp xúc với thành phần bất hảo trong xã hội. Khiến chúng ta quên đi sự nhận thức, sự tôn trọng quyền được sống dần trở nên xó nhòa trong tâm trí họ khiến họ có thể thẳng tay sát hại một con người 1 cách dễ dàng đến như vậy.

Một bài học- Một hồi chuông đánh thức bậc cha mẹ 

Giữa một cái thế giới càng ngày phức tạp như hiện nay hay nói một cách khác thế giới chúng ta đang đáng sợ tăng lên từng ngày theo sự tiến hóa phát triển của con người. Khiến cho bản thân mỗi người càng đơn độc đến lạ thường  nhưng có một điều mà tôi tin rằng ở sâu trong một con người nào đó đều tồn tại một nơi mềm yếu nhất. Không có gì là không thể chỉ là đừng có quá muộn là được các bậc cha mẹ à tôi biết các bạn những bậc cha mẹ của thời đại mới đôi vai các bạn đã áp lực lắm rồi nhưng các bạn nỡ để cho sự hy sinh mang trên mình một cục thịt theo dõi sự phát triển của nó, chịu xấu chịu khổ rồi còn phải lượn một vòng lớn của quỷ môn quan để sinh nó ra trở thành một phiên bản mà bản thân mình cảm thấy xa lạ, rồi hối hận tự trách cho sự vô trách nhiệm của mình ư .

Nếu bạn đã quyết định mình làm cha làm mẹ xin đừng “bỏ quên” chúng mà dán mắt vào thứ phù phiếm kia  dành một chút thời gian thôi cũng được chuyện trò cùng chúng, chia sẻ những việc vui buồn và cho chúng biết bạn yêu chúng nhiều đến từng nào . Một đứa trẻ sẽ không bao giờ trở nên xấu xa khi sống trong một gia đình đầy yêu thương sự cảm thông cả.

16 views