Sự học ? Hãy thay đổi suy nghĩ của mọi người xung quanh

Kết thúc 5 năm học sinh cấp 1 như bao bạn bè cùng trang lứa tôi bước vào cấp 2 Tây Mỗ với tư thế hiên ngang và tự tin cao độ, tôi được vào lớp chọn 1 mà.

Câu chuyện bắt đầu từ đây.

Thế rồi, lớp 6 qua đi nhanh quá, tôi kết thúc năm học với thứ hạng top 5 từ dưới lên ở lớp và may mắn được học sinh tiên tiến. Có thể nói kể từ đó tôi tự gắn mác tự ti về khoản học tập lên mình.

Lớp 7 nhờ noi gương các bạn học sinh giỏi trong lớp lần đầu tiên tôi đạt được danh hiệu học sinh giỏi với trung bình 8.1. Tự hứa lớp 8 sẽ vươn lên top 10 của lớp.

Sự học

Sự học

SỰ HỌC

Lên lớp 8 tưởng là dễ, tôi leo vọt lên top 10 nhưng từ dưới lên của lớp. Đen đủi thay tôi cùng 9 bạn còn lại bị chuyển sang các lớp khác để lấy chỗ cho những bạn tốt hơn từ lớp khác chuyển vào lớp mình. Thế là hết tự hào cái mác lớp chọn.

Lớp 9 tôi trôi dạt vào lớp 9B toàn bạn mới, may mắn mình học dốt, cũng chăm đi kết bạn nên cũng không quá khó khăn để hòa nhập với xã hội. Năm đó cũng là năm cuối cấp và thi lên cấp 3, hồi đó nghĩ rằng chắc mình cũng chẳng có cơ hội thi vào Minh Khai nên cũng xác định từ đầu học qua loa. Thế quái nào càng học càng vào, tôi nhanh chóng lấy lại sự tự tin đã mất từ cái hồi lớp 6 của mình. Kể ra mình cũng không đến nỗi khó tiếp thu lắm, tôi dần tự tin hơn qua những điểm số khá trên lớp. Kết thúc năm lớp 9 tôi đạt được danh hiệu học sinh giỏi lần thứ 2 trong 4 năm cấp 2 của mình.

Bước vào kỳ thi quan trọng vào cấp 3 với nguyện vọng 1 Minh Khai (Cầu diễn), nguyện vọng 2 Đại Mỗ (gần nhà) tôi dùng hết sự quyết tâm sau 1 năm tìm lại được sự tự tin vào bản thân.
Chẳng may đỗ thật, tôi được xếp vào lớp 12B9 trường Nguyễn Thị Minh Khai, cũng nở mày nở mặt với bố mẹ, hàng xóm láng giềng. Hóa ra bao lâu nay mình chưa tự tin vào bản thân, mà thôi xõa đã.

NHƯNG…
Thế nào năm đầu tiên cấp 3 sao mà khó nhằn quá. Toàn mấy đứa học giỏi, kết thúc năm học tôi góp mặt nhóm cuối bảng quen thuộc, may mắn vẫn được học sinh tiên tiến. Nhưng dính thêm vào cái thói quen đi chơi điện tử ở quán net cạnh trường (vẫn nhớ quán tủ tên là “nhà gỗ”, nơi tôi đóng họ cũng kha khá).

Bước sang nửa đầu năm lớp 11, vẫn ham điện tử, vẫn lười học bài nên học lực vẫn lẹt đẹt không lối thoát. Nhưng giữa năm, cô Hằng lại trở thành giáo viên chủ nhiệm mới của lớp, từ đó vài lần bị cô tóm ở quán net nên cũng cóng hơn. Kết thúc nửa cuối lớp 11 được cô Hằng “dạy dỗ” cộng nhận thức về kỳ thi đại học đang đến gần, tôi hạ cánh an toàn ở giữa bảng xếp hạng của lớp. Hồi đó sao mà ngưỡng mộ mấy đứa học giỏi thế.

Lại một lần nữa đứng trước cái năm cuối cấp căng thẳng, lần này là cánh cổng đại học nghe bố mẹ, thầy cô bảo quan trọng lắm. Thầy cô nói chỉ cần ôn kiến thức lớp 12 là đủ nên là hè tôi có chút chuẩn bị, mon men đọc trước sách và đi học thêm khắp nơi Toán, Lý, Hóa. Nhớ thời cùng mấy thằng bạn kéo nhau lên tận Bách Khoa học thêm lý mà sợ (hồi đó đi 12 cây), được 4 buổi bỏ hết vì xa. Chuẩn bị sớm, học thêm sớm giúp cho vốn kiến thức của tôi được nhiều lên. Thế nào học trên lớp lại thấy mình tiến bộ rõ rệt, không dốt đặc như hồi lớp 10, lớp 11. Suốt một năm lao vào học tập, đồng hành cùng mấy thành học của lớp giúp tôi tìm lại sự tự tin đã mất của 2 năm đầu cấp 3. Thế là chẳng ngại ngần gì, tôi vụt không thương tiếc 8 nguyện vọng từ cao xuống thấp của Bách Khoa và bước vào kỳ thi có thể nói là quan trọng nhất trong 12 năm học.

Kết thúc các bài thi nhanh gọn tôi khá tự tin trước cơ hội đỗ vào trường đại học mệnh danh là số một về kỹ thuật của Việt Nam là Bách Khoa Hà Nội.

đêm trước ngày biết điểm

sự học

Mòn mỏi đợi tin, sau một tháng tôi nhận kết quả đỗ Bách Khoa, ngành Nhiệt Lạnh tại rạp phim nơi đang công tác. Vẫn nhớ như in hôm đó là ca đứng soát vé phòng số 3 của rạp, mẹ gọi để thông báo là đỗ mà sướng khôn tả. Niềm vui trộn lẫn tiếc nuối khi không đỗ ngành mình thích, nhưng không sao miễn là vào được trường mình thích. Mùa hè trôi qua với sự hãnh diện và tự hào về bản thân, tôi như trút bỏ toàn bộ gành nặng kỳ vọng của gia đình về sự học.
Vào đại học…

Cái ngày môn học đầu tiên bắt đầu, tôi nhìn xung quanh giảng đường nơi 200 sinh viên đang hừng hực khí thế cho 5 năm đại học phía trước mà hào hứng đến lạ. Thầy giáo nói một hồi, không quên giới thiệu về truyền thống mỗi năm tiễn 800 sinh viên ra trường sớm nhưng không có bằng mà thấy hoang mang. Nhưng tôi tự lên khí thế cho mình tự hứa sẽ học thật tốt để chứng minh mình là sinh viên Bách Khoa chính hiệu.

A few moment later…

Được một hồi quay cuồng trong bài giảng của thầy giáo, tôi bất giác đánh rơi bút xuống gầm bàn…Loay hoay nhặt lên chẳng thấy thầy, chỉ thấy thấy 6 cái bảng kín chữ và số, tôi là đâu? đây là ai? Ngày đầu năm nhất của tôi thế đấy, không giống như tôi tưởng tượng chút nào.

Năm nhất vut qua với 2 môn tạch là triết – học đường phố và đại số, năm 2 cũng vừa thi xong chưa biết tình hình thế nào nhưng nghe nói mỗi năm trường tăng 10% trên mỗi tín học phí.

Cũng sợ tạch đấy, nhưng chót dành tình yêu cho trường rồi nên cũng có một câu như sau: “Tạch môn không quan trọng, quan trọng là lớp bạn học lại có nhiều bạn nữ hay không”

Sự học

Sự học

Nếu bạn thích bài cảm nhận này của mình thì hãy bỏ ra vài phút hay vài giây để like share giùm mình để ủng hộ mình nhé

Nếu bạn có thắc mắc hay góp ý cứ cmt nhé mình sẽ giải đáp và trả lời hết, các bạn không cần lo lắng, cám ơn các bạn nhiều nhaaa

166 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 1