Sốc văn hóa khi lần đầu đặt chân tới Bulgaria – chân trời mới, trải nghiệm mới

Những năm tháng trên giảng đường đại học, thấy bạn bè mình rồi các anh chị khóa trên đi du học hết nước nọ đến nước kia, trong lòng thực sự có nỗi niềm bứt rứt khó tả. Lúc nào cũng trằn trọc thắc mắc làm thế nào để được đi du học như họ, trong khi gia đình mình lại không khá giả. Và rồi, suy nghĩ đủ nhiều, đắn đo đủ kỹ, thế là mình bắt đầu công cuộc săn học bổng du học, nói chính xác ra là đi du học theo diện trao đổi sinh viên giữa các trường trong vòng hơn 4 tháng.

Những tháng ngày nỗ lực học tập ở nước nhà.

Việc mình học trong một ngôi trường mà toàn bộ các môn học đều dạy bằng tiếng anh, sinh viên bắt buộc phải sử dụng thành thạo tiếng anh, và tiêu chuẩn ra trường là tấm bằng IELTS khiến mình bắt buộc phải “rùi mài kinh sử” ngay từ những ngày đầu. Năm nhất ở trường, sinh viên chỉ học tiếng anh, vì yêu cầu đầu vào khá thấp, nên đứa nhà quê mới lên đại học như mình đâu biết IELTS là gì, học gì, thi gì đâu, nên cứ như con gà mái mơ ngơ ngác vậy.

Nhưng kể ra cũng thấy khá phung phí thời gian khi còn là tân sinh viên, hồi đó mình đâu biết là nếu có chứng chỉ IELTS trên 5.5 là có thể học thẳng năm 2, nên nghĩ lại, mới thấy mình khá là “chậm”. Tuy nhiên, mọi thứ đều qua rồi, quá khứ thì chỉ là quá khứ, đâu phải hiện tại hay tương lai!

Mình nghe người ta đồn thổi rằng “thời sinh viên là quãng thời gian đẹp nhất của đời người, nên nếu muốn lầm gì, dự định gì thì phải tranh thủ làm hết mình, cố gắng đạt được những gì mình mong muốn, vì thời gian không chờ đợi một ai cả“, nên trước khi đặt chân đến trời Tây, mình đã dành khá nhiều thời gian cho việc đi làm thêm, mà công việc đi làm thêm chủ yếu của mình là đi gia sư dạy kèm tiếng anh, cốt yếu để trau dồi khả năng tiếng anh của mình.

Rồi ngày qua ngày, mọi thứ tăng dần theo cấp số cộng (chứ không phải cấp số nhân giống như người ta, nên cũng thấy bản thân hơi tệ), rồi một ngày như bao ngày, mình lượn lờ đi thi IELTS. Và kết quả được 6.5, cũng không phải kết quả tốt như mong đợi, nhưng đủ để được nhận một suất học bổng đi du học.

Bulgaria đẹp qua từng đồ uống

Bulgaria đẹp qua từng đồ uống

Tháng ngày mệt mỏi chuẩn bị hồ sơ.

Khi có thông báo về chương trình trao đổi sinh viên 4 tháng ở trường mình, mình đã tìm hiểu rất kỹ và chuẩn bị mọi thứ để nộp hồ sơ rồi đi phỏng vấn. Cũng khá lo lắng về kết quả, vì có rất nhiều anh chị rất giỏi ở trường mình đều trượt, nên nỗi lo sợ bị trượt cứ bủa vây cho tới khi có kết quả, ĐỖ.

Hạnh phúc khôn siết vì sắp được đến Châu Âu rồi, sắp được đến Bulgaria, nhưng chuỗi ngày lượn lờ chạy quanh đến kiệt sức để xin đủ các loại giấy tờ thực sự khiến mình thấy mình như superwoman vậy. Rất nhiều thứ như:

  • Học bạ, Bảng điểm, Bằng tốt nghiệp
  • Giấy xác nhận sinh viên – thẻ sinh viên (nếu đang là sinh viên)
  • Giấy khen, bằng cấp, chứng chỉ đạt được trong quá trình học
  • Giấy chứng nhận, bằng cấp tiếng Anh đạt được
  • Toàn bộ giấy tờ học vấn ở nước ngoài như I-20, bảng điểm các khóa đã học, hộ chiếu, visa… (trong trường hợp học sinh học ở nước ngoài).

Và một loạt chứng từ liên quan khác.

Trên con xe cà tàng rong ruổi suốt từ quê xuống Hà Nội, lượn như cá cờ vậy. Cúp học để đi xin giấy tờ công chứng, nhưng cũng không thấy có lỗi với giảng viên lắm, cũng không thấy sợ vì cúp tiết, vì mục đích duy nhất lúc đó là đi Bulgaria sớm nhất có thể. Niềm háo hức ấy khiến mình bỏ qua mọi thứ không quan trọng ở quê nhà.

Cảm giác lần đầu đi máy bay.

Mình chưa đi máy bay bao giờ, nói ra thì thấy hơi quê quê, nhưng chính xác mình là đứa nhà quê, tiền đâu mà đi du lịch xa, vì học phí cộng với sinh hoạt phí đã đủ khiến mình phải đắn đo khi chi tiêu mọi thứ. Nên được đi máy bay thì thực sự, đến tuổi 21, đó là lần đầu tiên trong đời. Đồ đạc lỉnh kỉnh, và cảm giác ngu ngơ khi đến sân bay thực sự khiến mình thấy có chút cảm giác bị lạc quẻ, nhưng có lần đầu bỡ ngỡ, thì mới có những lần sau thành thạo.

Mình bay qua Bulgaria trước tết nguyên đán, nên năm đó là lần đầu phải ăn tết xa nhà. Nhớ bố mẹ, nhớ ông bà, nhớ anh chị em ở nhà, nhớ bánh trưng, nhớ mâm cỗ tết. Thực sự đến thời điểm đó mình mới hiểu thế nào là cảm giác của những người con xa xứ, tết đến chỉ muốn sum vầy bên gia đình.

Đã tới Bulgaria.

Trời Tây, đã có mặt ở trời Tây rồi. Gặp toàn người Tây, ôi cảm giác thật sung sướng. Vì hồi ở Việt Nam toàn phải đi săn Tây để cải thiện vốn tiếng anh, giờ qua đây thì đúng là một cơ hội ngàn vàng.

Nhưng những phút giây đầu dừng chân ở sân bay, mình có hơi sốc vì sao sân bay ở đây vắng vẻ vậy, thực sự còn không bằng một nửa của sân bay Nội Bài. Sau giây phút ấy, có một vài sự ngờ vực thoáng qua trong đầu, nhưng mọi thứ hoàn toàn biến mất khi bước chân tới Dobrich.

Sao trời ở Bulgaria xanh thẳm vậy, thực sự rất xanh, rất đẹp, mọi thứ trong lành như cuốn toàn bộ tâm hồn mình vậy. Mọi thứ đẹp như tranh vẽ vậy. 

Hồi mình mới sang, Bulgaria đang tiết trời đông, rất lạnh. Mình được trải nghiệm cảm giác -1 độ C vào sáng sớm, rồi tuyết rơi, thực sự rất tuyệt, vì những thứ đó làm gì có ở Việt Nam. Bản thân mình rất thích được ngắm tuyết, nghịch tuyết, nên thực sự không còn gì để phàn nàn về nơi xứ lạ này nữa.

kiến trúc cổ kính tạo nên nét đẹp của Bulgaria

kiến trúc cổ kính tạo nên nét đẹp của Bulgaria

Cuộc sống ở ký túc xá.

Mình là 1 trong 6 người ở Việt Nam qua Bulgaria trao đổi trong kỳ năm đó. Tuy nhiên, ở ký túc xá, mỗi phòng chứa tối đa 5 người ở, mà lại có 6 người, nên tụi mình đã chọn cách bốc thăm xem ai là người sẽ ở phòng khác cùng các bạn từ nước khác. Không hiểu sao mình có linh cảm chính là mình, và thực tế, là mình. Mình sẽ ở phòng kế bên cùng các bạn nước khác.

Phòng mình ở có 1 bạn người Phúc Châu, Trung Quốc, và vài bạn người Bangladesh. Vì hồi trước ở Việt Nam, mình có đang theo học lớp tiếng Trung, cũng bặp bẹ được vài câu, nên mình khá thân với cô bạn người Trung Quốc kia với mong muốn cải thiện được chút tiếng Trung sơ cấp của mình. Nhưng khi nói được vài câu, bạn ấy nói câu khiến mình thấy hơi quê “thôi mày ơi, mày nói tiếng anh đi, chứ ta nghe mày nói tiếng Trung ta thấy mệt lắm”, thế là hi vọng cải thiện tiếng Trung của mình ngừng từ đó.

Cuộc sống sinh hoạt ở ký túc xá thực sự rất tuyệt, những ngày không muốn lượn lờ ra phố thì ngồi phòng quây quần kể lể mọi thứ ở quê nhà cho nhau nghe, còn những ngày tiết trời vẫy gọi thì đi ngắm hoa, ngắm biển, ngắm lá rơi, ngắm người Tây, và hòa mình vào văn hóa của xứ xở hoa hồng.

Cứ ngỡ người Bulgaria nói tiếng anh, nhưng không phải vậy.

Hồi còn chân ướt chân ráo ở quê nhà, mình cứ nghĩ hầu hết các nước ở châu Âu đều nói tiếng anh, mặc dù có một số nước có ngôn ngữ riêng như Đức, Pháp, Tây Ban Nha, nhưng việc nói tiếng anh vẫn khá phổ biến, nhưng mình đã nhầm.

Người Bulgaria nói ngôn ngữ riêng của họ, và thi thoảng lại thấy vài người nói tiếng Nga, nên mình thấy khá sốc. Đôi khi đi học cũng nghe thấy mấy đứa bạn nói tiếng mẹ đẻ của nó, nhưng hầu như tụi nó nói tiếng Nga khá nhiều, nên mình cứ ngồi im, mỉm cười, và lắng nghe, mặc dù chả hiểu gì cả.

Chuyện ở giảng đường.

Thực sự giảng viên ở Bulgaria rất thân thiện. Mình thấy khá lạ khi có vài bạn du học sinh vốn tiếng anh khá kém mà vẫn có thể tới đây du học. Và những giảng viên ở đó, họ dạy lại những cấu trúc tiếng anh cơ bản nhất, tận tình nhất, và theo cách có tâm nhất, điều đó khiến mình thực sự quý trọng họ.

Đến với Bulgaria, những buổi giao lưu văn hóa thực sự rất khó quên. Mình mặc trang phục truyền thống của Việt Nam, tà áo trắng cùng lá cờ nước nhà, đứng cạnh rất nhiều bạn từ các nước khác nhau, có cảm giác như bản thân mình đang giới thiệu nét đẹp văn hóa của nước mình cho mọi người vậy, rất tự hào.

Rồi những buổi kể chuyện trên giảng đường, nấu ăn, cùng nhau thưởng thức các món ăn khác nhau, cùng nhau làm mọi thứ, những lúc như vậy khiến tất cả mọi người như hòa làm một, không hề có khoảng cách về quốc gia, về văn hóa hay lối sống.

Thiên nhiên tươi đẹp.

Mùa xuân ở Bulgaria rất tuyệt. Hoa đua nhau khoe sắc trên mọi nẻo đường. Ban đầu mình nghĩ người dân ở đây trồng hoa để giúp thành phố nơi họ sống trở nên xinh đẹp hơn, chắc hẳn đó là hoa dại, nhưng không phải. Khi hoa nở rộ đẹp nhất, những người chủ của những khóm hoa đó tới cắt chúng và đem ra quầy bán. 

Điều này thực sự khiến mình thấy ý thức của người dân nơi đây rất cao. Thông thường ở Việt Nam, hoa được trồng ở các ruộng hoa, được chăm sóc cẩn thận, chứ không hề trồng ven đường. Vì thường nếu thấy hoa đẹp, mình thường có xu hướng ngắt chúng. Nhưng ở đây, nếu muốn một bó hoa đẹp, dân địa phương sẽ tới các cửa hàng để mua, thay vì tiện tay cắt một bó trên đường.

Biển ở xứ xở này cũng là một tuyệt tác của thiên nhiên. Trong và xanh như màu trời vậy, khiến ai nấy đều muốn đắm chìm vào dòng nước xanh thẳm ấy, và nếu có những nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp, cảnh hất tóc hay đắm mình trong dòng nước với một bộ đồ biển bắt mắt sẽ giúp bạn có những bộ ảnh để đời.

xứ bulgaria nhộn nhịp

xứ bulgaria nhộn nhịp

Đi để trở về.

4 tháng quả thực là khoảng thời gian rất ngắn, cực kỳ ngắn. Khi trải qua giai đoạn sốc văn hóa, bắt đầu quen dần với mọi thứ thì lại là giây phút phải chia xa.

Quãng thời gian được tiếp xúc, được sống ở nơi đất khách quê người thực sự dạy mình rất nhiều thứ, cho mình tất cả niềm vui lẫn nỗi buồn.

Vì thế, tuổi trẻ có giới hạn, hãy cứ đi để trải nghiệm, đi để cảm nhận, vì bạn chẳng thể sống 2 lần tuổi trẻ. Thời gian là có hạn, hãy tạo ra những khoảng thời gian tươi đẹp của chính bạn.

55 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 3