[SKY] ANH… ĐÃ TỪNG YÊU EM CHƯA? – Tác giả: KhanhHuyen

Anh… đã từng yêu em chưa? Là em đáng thương hay do anh không thể yêu? Anh không muốn đối xử tệ bạc với em nhưng bây giờ anh chính là lí do khiến em tan vỡ. Anh không yêu em, em chẳng có cách nào để níu giữ nữa. Em mệt rồi, chúng ta dừng lại đi. Chúc anh hạnh phúc

LỜI YÊU NGỌT NGÀO

“Ting” – tiếng thông báo của messenger vang lên, Lạc Hi mỉm cười, vội cầm lấy điện thoại và khẽ nói

– Là anh ấy.

Không khó để nhận ra trong giọng nói trong trẻo của cô đan xen chút vui mừng. Đình Phong – chồng sắp cưới của cô là một người vô cùng hoàn hảo. Anh ấy yêu chiều cô đến mức hư hỏng, chưa bao giờ làm phật lòng cô; mỗi lúc cô buồn thì anh kề bên an ủi, những lần cô vô cớ giận anh đều lì lợm mà xin lỗi. Chính vì thế cô yêu anh hơn cả bản thân mình, chỉ cần nghĩ đến anh là niềm hạnh phúc lớn lao trong cuộc đời cô rồi.

  • – Anh nhớ em quá, chúng ta gặp nhau được không?
  • – Dạ được.

Kết thúc đoạn chat Lạc Hi cảm nhận hơi nóng từ nơi má đang lan toả khắp cơ thể của mình. Cô nở một nụ cười thật tươi và tinh nghịch lăn lộn trên giường, cô thích nhất là ngồi phía sau xe nhìn tấm lưng của anh – một tấm lưng vững chãi và ấm áp đủ để cô nương tựa suốt đời.

Blue Sky White Clouds Splashes Of Watercolor Background

PHƯƠNG MẪN LÀ BẠN CŨ CỦA ANH 

– Cô bạn của anh rủ chúng ta đi ăn kem, cô ấy muốn xem mặt vợ sắp cưới của anh xinh đẹp đến nhường nào.

Lạc Hi bất giác đỏ mặt, tim như đang nhảy múa rộn ràng cả lên

  • – Cô bạn nào vậy anh? Em chưa từng nghe anh có cô bạn nào đấy?
  • – À, chỉ là bạn cũ thôi. Nghe tin anh sắp cưới nên cô ấy muốn gặp em.

Cô vui mừng đến ra mặt, suốt dọc đường đi cứ nghĩ đến cảnh anh nắm lấy tay cô và dõng dạc giới thiệu Lạc Hi chính là vợ yêu của anh.

Bước vào quán kem, Đình Phong vội đi đến bàn nơi có cô gái xinh đẹp đang ngồi; Lạc Hi thoáng một chút buồn “Từ trước đến giờ anh ấy chưa bao giờ vội vã đến mức quên cô đi sau” Nhưng mọi suy nghĩ đều tan biến khi nghe tiếng chào hỏi của cô gái kia

  • – Xin chào, mình tên là Phương Mẫn – bạn cũ của Đình Phong.
  • – Chào cậu, mình tên Lạc Hi là vợ sắp cưới của anh Phong.
  • – Wow, cậu xinh hơn trong ảnh ấy nhỉ.

Rõ ràng là lời khen nhưng sao cô cảm thấy trong câu nói đó có chút không hài lòng.

  • – Anh chị muốn ăn kem vị gì ạ?
  • – À, cho anh 3 ly kem vị chocolate

Đình Phong trả lời.

“Chocolate? Có lẽ anh ấy không biết mình không thích chocolate” dòng suy nghĩ của cô bị cắt ngang bởi giọng nói của Phương Mẫn

– Anh vẫn còn nhớ em thích chocolate à?

Sau màn chào hỏi đơn sơ Phương Mẫn lập tức quay sang Đình Phong, cả hai cười nói vui vẻ kể bao nhiêu là chuyện. Có vẻ hai người rất hợp nhau bỏ mặc Lạc Hi như người vô hình trong buổi gặp mặt.

Đình Phong của cô trước giờ rất ít cười vậy tại sao hôm nay lại vui vẻ với Phương Mẫn như vậy? Trong ánh mắt của anh có cảm giác rất hạnh phúc. Trên đường về nhà, Đình Phong không nói với cô lấy một lời, khi tạm biệt cô chỉ ngắn gọn quan tâm

– Em ngủ ngon.

Cả đêm hôm ấy Lạc Hi mất ngủ vì mơ thấy ác mộng, mơ rằng Đình Phong và cô gái kia đang làm lễ đính hôn còn cô chỉ là khách mời đến dự giây phút hạnh phúc của hai người bọn họ. Tự trấn an bản thân có lẽ cô đã suy nghĩ quá nhiều rồi, chỉ là bạn cũ khi gặp lại anh Phong sẽ vui mừng. Vả lại anh yêu cô như thế việc gì cô phải nghi ngờ anh. 

Đã một tuần trôi qua cô không gặp anh rồi, khung chat của hai người chỉ mỗi cô nhắn tin cho anh, cô gọi điện anh liền tắt máy. Lạc Hi suy nghĩ, lo lắng cho anh đến phát điên. Rốt cuộc anh đang làm gì?

01732c6c 8a79 4641 bb53 5897c4a855dc

ANH… ĐÃ TỪNG YÊU EM CHƯA? 

Hôm nay dự định là ngày đi mua nhẫn cưới của anh và cô, cô đã rất háo hức lựa chọn từng kiểu nhẫn cặp đẹp nhất; vừa chờ anh đến cô vừa tưởng tượng ra cảnh cô xinh đẹp bước lên lễ đường, được sánh vai cùng anh, làm bạn đời của anh, sinh cho anh những đứa con thật dễ thương. Cứ thế cô ngây người đợi anh đến tối chỉ khi đọc dòng tin nhắn từ anh “Anh đang bận, mai chúng ta đi mua nhẫn nha” thì cô mới buông xuôi. Đây là lần đầu tiên anh thất hứa với cô, yêu nhau 2 năm trời bây giờ cô mới thấy anh vô tâm đến như vậy.

– Lạc Hi ơi, con đem món đồ này sang nhà dì Hai giúp mẹ với.

Nghe tiếng mẹ gọi cô nhanh chóng lấy lại vẻ mặt vui vẻ, có lẽ cô nhạy cảm quá rồi. Vừa đến nhà dì Hai thì cô nhìn thấy Đình Phong chở Phương Mẫn đến ngôi nhà cạnh đó. “Nhà Phương Mẫn ở đây sao? Mà anh ấy bảo bận cơ mà”. Nhờ hàng rào trước sân nên hai người bọn họ không nhìn thấy cô. Có vẻ cả hai thân mật trên mức tình bạn quá rồi, cô cảm thấy khó chịu trong lòng định quay trở lại vào nhà thì bỗng nghe thấy giọng Phương Mẫn

  • – Vợ sắp cưới của anh vẫn chưa biết em là bạn gái cũ của anh à?
  • – Ừ, anh sợ cô ấy sẽ bị sốc. Vả lại anh và cô ấy sắp… cưới. 

Anh chưa nói dứt câu nước mắt Phương Mẫn lăn dài trên má, cô nhón chân hôn lấy môi anh. Giây phút đó Lạc Hi như chết lặng. Bạn gái cũ? Sau lưng cô hai người đang làm gì vậy?

  • – Anh xin lỗi

ĐìnhPhong ôm chầm lấy Phương Mẫn mà nghẹn ngào.

  • – Em thực sự không thể nhìn cảnh anh và cô ấy bước lên lễ đường

PhươngMẫn gần như mất kiểm soát.

  • – Anh chỉ yêu mỗi em, cô ấy rất tốt bụng nên anh không thể đối xử không tốt với cô ấy. Anh xin lỗi, mẹ anh rất thích Lạc Hi làm con dâu.

Lạc Hi khóc rồi, cô vội vã chạy ra đối mặt với người cô yêu thương nhất. Cả hai người bọn họ nhìn thấy cô liền bất ngờ. Đình Phong đứng sựng. Cả quãng đường về cô vừa khóc vừa chạy xe. Về đến nhà cô đi vào phòng khép mình vào trong góc tối, cô bật khóc nức nở. Bây giờ đối với cô chỉ có thể dùng hai từ “Đáng thương” . Phải, cô đáng thương đến mức để Đình Phong không nỡ đối xử tệ bạc, cô đáng thương đến mức chỉ vì mẹ anh ấy muốn cô làm con dâu thì anh đồng ý cưới người mình không yêu và cô đáng thương đến mức trước giờ chỉ bản thân cô nghĩ anh yêu cô. Mấy đêm liền cô mất ngủ, chẳng thiết tha ăn uống, cô suy sụp đến nỗi thân hình gầy gò nhanh chóng, hốc mắt đỏ cả lên. Mỗi lần nhắm mắt cô đều nhớ đến viễn cảnh hai người đó hôn nhau. Cô nhớ từng câu nói của Đình Phong, nhớ khoảng thời gian hai năm anh dành cho cô bao lời ngọt ngào. Trong mắt mọi người và trong mắt cô thì anh là một con người hoàn hảo mà tất cả cô gái đều mong ước.

Blue Sky White Clouds Splashes Of Watercolor Background

Em mệt rồi. Chúng ta dừng lại đi

Đã 5 ngày cô khoá máy, cô thật sự không muốn đọc lại những lời yêu ngọt ngào anh dành cho cô bởi Lạc Hi sợ, sợ cô sẽ không thể kìm chế tình cảm của mình mà khóc đến ngất đi.

Cô nhớ anh, nhớ từng cái ôm, nhớ từng con phố mà hai người đã đi qua, nhớ giây phút anh cầu hôn cô hạnh phúc ra sao. Và… Cô nhớ anh chưa từng yêu cô. Lạc Hi bước đến bàn trang điểm tự nhìn mình trong gương, cô thật thảm hại. Trái tim cô bây giờ vỡ tan rồi, cảm giác nhói ở tim khiến cô đau đến không chịu được. Cô ghét nhất là bị lừa dối và bỏ rơi mà bây giờ người cô tưởng chừng như yêu nhất lại đối xử với cô như vậy.

  • – Mình dừng lại đi, em mệt rồi, không có lí do gì để chúng ta tiếp tục nữa.
  • – Anh xin lỗi.

Chỉ ba từ, 9 chữ mà như con dao cứa vào tim cô; bây giờ cô chẳng còn sức để mà khóc. Thôi thì cô buông vậy. Chúc anh hạnh phúc.

139 views