[Review sách] Lỗi (Error 404) – Plaaastic, Có phải sau cơn mưa trời lại sáng?

  • bởi

Một cuộc đời đáng sống là một cuộc đời như thế nào, đã bao giờ bạn tự đặt cho mình câu hỏi ấy chưa? Liệu nó có phải là một cuộc đời phải chạy theo ánh hào quang mang tên tiền bạc, một cuộc đời với nụ cười luôn phải thường trực trên môi, một cuộc chơi mà phần thắng luôn phải thuộc về bạn,…

Điều ấy luôn là một câu hỏi mà tôi nghĩ nó sẽ không bao giờ có thể có lời giải đáp chính xác. Cách đây không lâu tôi có đọc một tác phẩm mang tên “Lỗi” của tác giả Plaaastic và tôi nghĩ nó có lẽ là một trong số hiếm những câu chuyện đem lại cho tôi câu trả lời với những xúc cảm lạ lùng nhất, nó lạ từ câu chữ, từ ý văn và từ chính câu chuyện của tác giả về cuộc đời và những nỗi buồn của mình. Nỗi buồn cũng có thể đưa ta đến một cuộc đời đáng sống ư? Để biết câu trả lời hãy ghé xem đôi lời tâm sự của mình về tác phẩm nhé.

1.Thông tin về sách

Công ty phát hành: Bloom books

Tác giả: Plaaastic

Ngày xuất bản: 4/2017

Kích thước: 14.5  x 20 cm

Nhà xuất bản: Nhà xuất bản Thế Giới

Loại bìa: Bìa mềm

Số trang: 244

Giá: Khoảng 90000 (1 quyển)

cuốn sách lỗi đã xuất bản

Cuốn sách “Lỗi” bản bìa mềm hiện nay

2.Một số nét về tác giả

Plaaastic tên thật là Lê Trần Mai Nhi, là một cái tên khá quen thuộc trong giới mộ điệu, một blogger trẻ đã đạt được rất nhiều thành tựu về thời trang. Nhi sở hữu cho mình một blog nổi tiếng và có thương hiệu về thời trang riêng của mình. “Lỗi” ra đời được xem như một bước ngoặt đặc biệt trong cuộc đời của cô, khi lần đầu tiên Nhi đã dám viết và viết hết tất cả những gam màu tối của cuộc đời mình thông qua từng trang sách trong “Lỗi”.

Mọi nỗi buồn, sự bí bách và cả những con quái vật mang tên trầm cảm dày vò cô gái nhỏ ấy qua hơn nửa cuốn truyện và phải nói rằng chỉ có một phần nhỏ ở cuối cuốn truyện tự thuật ấy tôi mới tìm thấy được một chút ánh sáng phủ ấm đi sự lạnh lẽo của cả nữa câu chuyện. Có lẽ vì khi đọc truyện mọi nỗi buồn xuất hiện quá nhiều nên tôi mới thấm đượm được chút sáng ẩn hiện của truyện nó tỏa sáng và rực rỡ hơn bao giờ hết. 

tác giả của truyện

Plaaastic – nữ tác giả đứng sau cuốn truyện tự thuật Lỗi

3.Một chút tâm sự của mình về nội dung sách

Đi theo trình tự thông thường, “Lỗi” chính xác là một lời tự thuật trần trụi nhất về cuộc đời của Plasstic mà chúng ta có thể cảm nhận được rõ nét qua hai gam màu sáng-tối của truyện là đêm tối và hừng đông.

3.1 Đêm tối ( câu chuyện mở đầu)

Có bao giờ bạn thấy sợ khi màn đêm buông xuống chưa, có người sẽ cho là có, có người sẽ nghĩ là chưa, nhưng với plaaastic câu trả lời có lẽ là chưa biết bởi với cô trước khi bóng đêm buông xuống thì ánh sáng ban ngày đã cho cô thấy nỗi sợ hãi rồi. Plaaastic có xuất phát điểm khá là vẹn tròn so với rất nhiều bạn nữ cùng thời. Cô sinh ra trong một gia đình có gia giáo và nổi tiếng, nên từ thuở thiếu thời của cô có lẽ được tóm tắt trong một bảng thời gian biểu bận rộn đến nhàm chán với tất cả những bộ môn nghệ thuật ballet, dance sport, đàn hát, tiếng anh hay tiếng pháp.

Khi những đứa trẻ nhà bên vui đùa bên đống đồ chơi, hay tỏ ra thích thú mỗi cuối tuần được đi chơi cùng gia đình thì, Plaaastic đã phải quay cuồng với cái lịch trình kín mít từ một công cuộc đào tạo “chuyên nghiệp” đến từ cái nơi mà cô gọi là nhà. Tuổi thơ của lũ trẻ đồng trang lứa là sự quấn quít bên cha mẹ, thì tuổi thơ của cô là sự xa lạ, sợ hãi trước cái tát của mẹ, sự im lặng đến đáng sợ của cha. Đáng sợ hơn nữa là sự độc đoán đến bi hài của mẹ khi chính bả thân cô không được chọn bạn mà chơi bởi vì chúng “không cùng đẳng cấp” theo như lời mẹ cô nói. Và như lựa một món hàng vậy, cô có vỏn vẹn 4 đứa bạn và tất nhiên chúng đều có “đẳng cấp” như cô.

Trầm cảm con quái vật đã hoành hành trong cô từ lúc nào, âu cô cũng không hề biết nhưng đau lòng thay khi cô chợt nhận ra thì căn bệnh tàn ác ấy đã gặm nhấm đi cả thân xác lẫn tâm hồn của cô rồi. Plaaastic đã từng ví von hết sức khôi hài về căn bệnh này của mình, cô cho rằng đến 75% trẻ em mắc căn bệnh này đều đến từ sự ly dị của gia đình ấy thế mà cô một gái đến từ một mái ấm trọn vẹn ấy lại dám mắc phải căn bệnh này, một tội lớn nhỉ? Từ khi nào một gia đình đã bị biến chất đến như vậy?

Người ta thấy ma quỷ cũng đáng sợ đấy nhưng thứ đáng sợ hơn cả có lẽ lại chính những xúc cảm tiêu cực đến từ bản thân mình và vô tình Plaaastic lại là nửa sau của câu nói ấy. Sự đau khổ dằn vặt về thân xác cho dù bản thân không mắc bất kì một căn bệnh nào, sự đè nén cảm xúc đến tiêu cực, sự chán ghét thân xác sự sống đến chỉ muốn ngủ thiếp đi, khóc lóc cho vơi vai đi tất cả và rồi cô ấy nghĩ đến cái chết. Plaaastic quen cái chết đến nỗi coi nó như một phương án B xuất sắc cho mọi trường hợp và đáng buồn thay càng lớn lên phương án B ấy lại càng được in đậm lên từng ngày. 

Cô đã từng ước rằng mình sẽ nhanh chóng sử dụng phương án đấy nó như 1 giấc mơ dai dẳng vậy. Nhưng có lẽ con người mà cho dù tận cùng của tiêu cực thì khi quay đầu lại trong 1 khoảnh khắc nào đấy cô ấy vẫn thấy được chút sự an ủi giữa tận cùng của tăm tối và bằng chứng là cô ấy đã viết trong trang nhật kí của mình rằng tôi hi vọng giấc mơ ấy sẽ không bao giờ xảy ra,…

Trò hề của cuộc đời lại được viết tiếp khi lần đầu tiên Plaaastic bị quấy rối bởi chính người họ hàng của mình. Tôi tự hỏi cô gái bé nhỏ ấy phải lấy dũng khí đến như nào mới có thể bình thản để kể về câu chuyện tăm tối ấy. Ngay cả một người bình tĩnh nhất cũng phải run sợ khi lần mò lại nỗi đau của mình vậy mà plaaastic lại bình thản mà kể lại câu chuyện của mình cứ như một lẽ thường tình vậy. Liệu có phải khi tâm hồn đã bị chai sạn bởi quá nhiều vết thương rồi thì đâu cần gì sự lành lặn hay sự cứu rỗi nữa. Tôi không biết nên coi điều bình thản ấy là sự mạnh mẽ ẩn sau một tâm hồn hay sự giả vờ bao bọc che lấp đi của một trái tim đang khô héo, gầy yếu.

Cô cố gắng tự tử để giải thoát cho mình hay đơn giản hơn cô gọi nó như là một liều thuốc chữa lành mọi nỗi đau mà con quái vật tàn ác mang tên trầm cảm gây ra. Nhưng chính xác liều thuốc ấy lại là một liều thuốc độc, và tác dụng phụ của nó lại là sự ám ảnh đến cùng cực của 1 tâm hồn trong màn đêm đen tối. Sự nhốt mình trong căn hầm mang tên cô độc và là nguyên nhân của loạt những con quái vật khác mang tên rối loạn ăn uống, ám ảnh cưỡng chế, rối loạn mang khuynh hướng tâm thần,…tìm tới cô. Có cô gái nào mà phải vào viện tâm thần đến 2 lần, sống và làm bạn với trăm liều thuốc, và vật lộn với sự sống hàng giờ hàng ngày như cô đây ?

Hãy để nỗi buồn cất giấu lại phía sau

Sự đau đớn trong thể xác chỉ là một phần nhỏ so với nỗi đau của một tâm hồn đang trầy trớt

 3.2 Hừng đông (cái kết mở nhưng trọn vẹn)

Chút ấm áp của chuyện, chút le lói duy nhất của tia sáng đã và đang sưởi ấm những xúc cảm đẩy lên tiêu cực của tôi khi phải chứng kiến 1 cuộc đời đầy ắp đắng cay của cô gái nhỏ ấy. Ai cũng có cho mình ước mơ, niềm đam mê và một thế mạnh mang đậm nét “riêng” của mình. Và với Plaaastic cũng vậy, cô gái nhỏ ấy tìm thấy một điểm tựa duy nhất cho cái cuộc đời tăm tối của mình ở blog và thời trang. Cô viết blog như một thói quen và coi nó như một người bạn tâm tình của mình, còn tôi tôi coi nó như ánh sao điểm xuyết trong màn đêm đen tối đến lạ lùng của Plaaastic. 

Liều thuốc không tác dụng phụ mà Plaaastic tìm đến nữa là nhảy. Nhảy giúp cô được buông thả chính mình, giúp cô bước những bước đầu tiên chập chững vào thế giới của đời thực và cô còn có bạn – người đã cùng cô bước qua vũng lầy đen tối của cuộc đời. Những chuyến du lịch bụi vượt thời gian, những chuyến tàu đi mà không màng điểm đến, cuộc gặp gỡ lạ kì và sự nảy mầm của mối quan hệ ngọt ngào là những gì mà Plaaastic đã thủ thỉ ở đoạn cuối truyện. 

Một cái kết còn khá mở đối với một câu truyện, nhưng với tôi có lẽ hừng đông chính là cái kết vẹn toàn nhất cho trang truyện này bởi tương lai không phải điều đoán trước được nhưng chí ít hãy cứ để sự vẹn toàn còn lưu lại ở trang sách bởi đó là sự hi vọng, là mầm cây của mọi bước đi trong cuộc đời này. 

Mỗi người đều chứa một khoảng lặng trong mình

Đêm lạnh nào rồi cũng sẽ qua, hãy để chút nắng mai vươn mình che lấp đi sự tăm tối đấy

4.Một số cảm nhận của mình về truyện

“Lỗi” ban đầu không phải là sự lựa chọn mà mình muốn cho một cuốn sách dùng để giải tỏa tâm trạng bởi vì những xúc cảm tiêu cực của nó nhưng đọc hết cuốn sách rồi mình mới thấy rằng nó hoàn toàn là một cuốn sách đem lại cho mình cái nhìn đa chiều hơn về cuộc đời. Cho dù bạn đang rất ở bờ vực của mọi nỗi buồn, dù mọi nỗi đau về thể xác hay tâm hồn có chai sần thế nào đi chăng nữa thì hãy tìm lấy một điểm tựa cho mình. Điểm tựa ấy có thể là tài năng, có thể là sự liều lĩnh, bạn bè của mình,… gì cũng được có thể nó chưa chắc giúp bạn vượt qua nỗi buồn nhưng ít nhất nó sẽ cho bạn cái gọi là sự yên bình.

Mình đã từng đọc đâu đó một câu nói “Life doesn’t get easier, you just get stronger” (Cuộc sống không trở nên dễ dàng hơn, mà bạn nên trở nên mạnh mẽ hơn). Hãy tìm cho mình thứ mạnh mẽ ấy nhé. 

Mọt đêm đông đâu thể xua tan hết nắng

Ta đang sống không phải vì cái nhìn của người khác mà hãy sống bởi vì chính thân ảnh và tâm hồn nơi ta đang vun trồng

5.Một số suy nghĩ của độc giả về sách

Một cuốn truyện tự thuật với những câu chuyện rất thực như vậy đã để lại không chỉ cho mình mà tất cả các bạn đọc những khung bậc cảm xúc khác nhau, và bên dưới mình xin trích một số những suy nghĩ của các bạn ấy về cuốn truyện

  • nói thật đọc lỗi mình có cảm giác đông điệu một cách nhìn về cuộc sống quả con mắt của 1 kẻ điện như hàng ngàn hàng triệu người khác trên thế giới này. Đau, buồn, trầm cảm ai cũng nói cố lên ai cũng động viện, ai cũng thương hại, ai cũng bảo dễ mà nhưng họ có trải qua đâu mà biết nó như thế nào trầm cảm chính là trầm cảm. Tại sao giờ giới trẻ nhiều người than buồn,, than chán, rồi trầm cảm vậy họ có bao giờ nhìn lại bản thân minh đã làm gì? xã hội này đã làm gì? để tạo ra những con người như thế 
  • Rất hay và đặc biệt. Mong tiếp tập 2
  • Một cuốn sách có đề tài hay và nhân vật thú vị nhưng lại được viết quá vội vã. Mình nghĩ Nhi nên viết theo dạng nhật ký và viết thêm nhiều nhiều nữa, Lỗi mới hay được như mong đợi.
  • +p/s: Tuy vậy, câu chuyện của tác giả rất phù hợp để chuyển thể thành phim, từa tựa We need to talk about Kevin. Nếu có phim, mình sẽ đi xem.
  • Cảm ơn Plaaastic! đã kể lại câu chuyện của mình. Điều day dứt nhất với tôi là những gì bạn phải trải qua từ nhỏ, từ khi bạn không nhớ nổi là khi nào. Chúc bạn bình an.
  • Một quyển sách mà mình chỉ tình cờ lướt qua trong một dịp ghé hiệu sách. Một câu chuyện của một trong số những người bị trầm cảm. Những sự mệt mỏi, chán nản cùng những cơn nghiện liên miên và sự ám ảnh của một tuổi thơ bị ép buộc đủ điều. Không thể nói là mình đồng cảm vì mình không bị bất kì bệnh gì về tâm lý nhưng phần nào đó mình cũng hiểu hơn về cuộc sống của những người như họ, sự quan trọng của những tác động bên ngoài với con người dù là một beauty blogger thành đạt đi chăng nữa. Một quyển sách hay và đáng đọc
  • Finish this in one sitting. Definitely the most relatable (and most triggering) book I’ve ever read.
  • Một phần những thứ chị viết đã mô tả chính xác những gì mình từng trải qua.
  • Nội dung ngột ngạt nhưng cách viết thì ngược lại, tưng tửng hài hước vẻ bất cần. Có theo dõi chị và đọc những gì chị viết trên blog và insta mới thấy con người này tuy bản thân gặp nhiều khó khăn đến vậy nhưng vẫn luôn cố gắng động viên người khác tiến lên và sống một cuộc đời tốt hơn, bớt “lỗi” hơn.
  • I felt quite muddled up after reading this, a fragile but strong at the same time. 
Câu chuyện về ta và sự chống chọi với cuộc đời

Cuộc đời không cười cùng bạn, nhưng sự bình yên sẽ khóc cùng bạn, hãy tìm được một người bạn có thể khóc cùng bạn

6.Một số trích dẫn hay trong truyện

Cuốn tự thuật của Plaaastic gây sức hút bởi sự thực của nó, thực từ câu chuyện, thực từ con chữ và thực từ chính con người tác giả mà vô hình chung điều ấy đã để lại cho độc giả những ấn tượng hơn cả. Trong số đó, sự thực làm mình ấn tượng nhất có lẽ là những câu nói rất thật mà Plaaastic đã viết lên cho những trang truyện về cuộc đời mình, đó là

  • “Nếu bạn mong chờ một câu chuyện happy ending với nhân vật chính vùng dậy ở cuối và làm người hùng đứng ngắm mặt trời mọc trên nóc nhà, đây không phải là một câu chuyện như thế.”
  • “Có một thứ mọi người rất hay hiểu nhầm về tôi: Đấy là việc tôi ghét cuộc sống. Tôi ghét cuộc sống của tôi, đúng, nhưng tôi không ghét cuộc đời, trái đất này, vũ trụ này. Tôi không có một niềm tin nào vào ngày mai của mình, nhưng tôi luôn tràn đầy hi vọng vào những người xung quanh.”
  • “Trái đất và con người Trái đất ơi, các bạn buồn cười lắm. Tôi, xuất phát điểm xấu, đần, đầu gấu, và trầm cảm và tôi đến được nơi tôi đến bây giờ. Thế thì các bạn của đủ mọi loại hình hài, mọi trí thông minh, tính cách và cảm xúc, các bạn cũng hoàn toàn có thể. Tôi là đáy của xã hội, và tôi vẫn còn đường đi lên, thì các bạn chắc chắn sẽ tìm được ít nhất một cách để làm các bạn khá hơn, ngay hôm nay. Cái gì cũng bắt đầu bằng bước một đó. Rồi bạn đến bước hai, bước ba, bước bốn. Đỉnh núi cao đến mấy cũng phải leo từ chân núi mà. Tôi còn leo lên từ hố tôi tự đào, bạn chỉ cần không muốn ói mỗi lần nhìn vào gương buổi sáng là bạn đã có khả năng thành công cao hơn tôi rất nhiều rồi.”
  • “Và, điều kỳ diệu là, hạnh phúc là một thứ bạn có thể không có nhưng bạn vẫn có thể cho đi.”
Hãy để bình yên xoa dịu mọi nỗi đau cuộc đời

Hiện tại không cho ta biết tương lai sẽ đến đâu, nhưng hiện thực cho ta thấy không bước đi chúng ta sẽ chỉ có lùi lại

7.Bạn có thể mua truyện ở đâu

Thứ tự mua được xếp theo thứ tự ưu tiên

Phía trên là đôi lời tâm sự về cuốn sách đã để lại cho mình rất nhiều ấn tượng sâu sắc trong từng trang sách, mình hi vọng rằng các bạn ai đã ghé qua phần review của mình thì nhớ để lại cho mình những comment về cảm nghĩ hoặc cảm nhận của bạn về cuốn sách này nhé. Vì là ý kiến chủ quan nên không tránh khỏi những bất đồng về quan điểm, có thể có bạn đồng tình với suy nghĩ của mình, có bạn không. Dẫu sao mình cũng rất cảm ơn sự ghé qua của bạn và mình xin chúc cho tất cả các bạn sẽ có một ngày học tập, làm việc hay đọc sách thật vui vẻ nhé.

60 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 2