REVIEW: Tiểu thuyết “Đông Cung” – vòng lẩn quẩn giữa YÊU – HẬN, TÌNH – THÙ

Đông cung là tác phẩm đầu tiên tôi đọc của Phỉ Ngã Tư Tồn, cũng là tác phẩm mà tôi ưng ý nhất. Tôi biết đến Đông cung hoàn toàn là tình cờ, không ai giới thiệu, chỉ bắt đầu từ bài thơ được in ngay đầu truyện. Bài thơ ấy khiến tôi buồn, dẫu cho lúc đó tôi chưa hề đọc nội dung truyện.

review dong cung

 

Có con chồn bước lang thang,
Ở trên đập đá đắp ngang sông Kỳ.
Lòng em luống những sầu bi.
Nỗi chàng quần thiếu ai thì may cho ?
Lang thang chồn bước một mình.
Sông Kỳ đã thấy băng ghềnh chỗ sâu.
Lòng em luống những bi sầu,
Nỗi chàng thiếu nịt, ai đâu may giùm?
Có con chồn bước một mình,
Lang thang đi dọc ở bên sông Kỳ.
Lòng em lo ngại sầu bi:
Áo quần chàng thiếu, ai thì may cho ?
(Hữu Hồ – Kinh thi – dịch thơ: Tạ Quang Phát)

TIỂU THUYẾT “ĐÔNG CUNG”

 

  • Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn
  • Nhà xuất bản: NXB Văn họC
  • Thể loại: Ngôn tình, cổ đại, SE
  • Số chương: 42 chương + 1 ngoại truyện
  • Giá sách: 90.000 đ – 130.000 đ

Đông Cung được coi là một trong những đại diện xuất sắc nhất của mảng ngôn tình cổ đại ngược

Cuốn sách đã gieo sự buồn thương, nuối tiếc và dằn vặt cho nhân vật lẫn độc giả. Quá khứ và hiện tại đan xen với nhau, giằng co độc giả trong những tâm tình thổn thức. Quá khứ có một tình yêu đẹp, nơi Cố Tiểu Ngũ sẵn sàng bắt một trăm con đom đóm cho Tiểu Phong. Còn hiện tại thì khốc liệt, nơi Lý Thừa Ngân toan tính dùng Tiểu Phong như một quân cờ.

c4

c4

Đọc xong Đông Cung, độc giả thường tự hỏi: “Liệu Lý Thừa Ngân có yêu Tiểu Phong hay không?” Theo tôi là có. Ba năm trước, hắn đã yêu Tiểu Phong khi còn là chàng trai bán chè. Và hiện tại là Lý Thừa Ngân, hắn vẫn yêu nàng lần nữa. Nhưng cách yêu của hắn cũng thật khắc nghiệt. Hắn tỏ ra khinh ghét Tiểu Phong để mọi người không chú ý đến nàng. Hắn bảo nàng không được lại gần Triệu Lương Đệ, thực chất là sợ cô ta sẽ hại nàng. Mỗi lần nàng ra ngoài cung chơi gặp chuyện đều được Bùi Tướng quân ra tay cứu giúp. Bùi Tướng quân bận trăm công nghìn việc sao có thể trùng hợp gặp nàng nhiều lần như vậy? Âu cũng là do Lý Thừa Ngân dàn xếp. Hắn có tình yêu. Nhưng hắn còn có nhiều hơn là lòng thù hận, sự toan tính. Được nuôi dưỡng trong cung, có thể trở thành Thái tử một nước, hắn tất phải có những nham hiểm độc ác, thủ đoạn khó lường. Có trách thì chỉ biết trách hắn mù quáng đi theo sự xúi giục của tâm ma.

 

Lý Thừa Ngân đơn giản nghĩ yêu thương rồi lừa gạt, hủy hoại rồi nâng niu, như vậy là ổn thỏa. Nàng yêu hắn nên dù hắn có làm gì nàng cũng không bao giờ rời xa hắn. Trong mọi chuyện, hắn đều tính toán đúng, nhưng trong tình cảm, hắn đã sai triệt để. Tiểu Phong yêu hắn. Nhưng nàng thà lựa chọn nhảy từ tường thành xuống còn hơn phải ở lại bên hắn. Sự hối hận của hắn, tình yêu của hắn, việc lãng quên của nàng cũng không đủ lấp đầy những hận thù chồng chéo giữa hai người.

 

Tiểu Phong – người con gái trong sáng ấy đã hai lần cùng yêu người nàng hận nhất. Tình yêu sao có thể lớn hơn mối thù của dân tộc. Yêu đan xen hận. Hận nhưng càng yêu. Những đau khổ, bi ai của nàng không ai thấu. Còn sống một ngày nào, nàng vẫn còn phải chịu những thống khổ đấy. Hình ảnh nàng gieo mình xuống tượng trưng cho kết thúc của hai người – chỉ toàn tuyệt vọng. Cũng tượng trưng cho khí chất của nàng – cho đến chết nàng cũng phải tự do như một cơn gió.

 

“Có con cáo nhỏ ngồi trên cồn cát, ngồi trên cồn cát, ngắm nhìn ánh trăng.

Ô thì ra không phải nó đang ngắm trăng, mà đang đợi cô nương chăn cừu trở về…

Có con cáo nhỏ ngồi trên cồn cát, ngồi trên cồn cát, sưởi nắng.

Ô thì ra không phải nó đang sưởi nắng, mà đang đợi cô nương cưỡi ngựa đi qua…”

 

Đến cuối cùng, con cáo nhỏ cũng không thể đợi người mà nó thương. Bài hát văng vẳng trong từng chương chữ, bài hát mà Tiểu Phong hát cho Lý Thừa Ngân nghe ngày ấy cũng chính là bài hát về kết cục của hai người. Chốn Đông cung, Lý Thừa Ngân vẫn sẽ an toàn trên ngai vị của hắn, nhưng rốt cuộc sau ba mươi năm, hắn cũng không thể quên được nàng. Cho đến những dòng cuối cùng, hắn khóc trước mặt Bùi Chiếu – những giọt nước mắt muộn màng không thể làm Tiểu Phong hay Cố Tiểu Ngũ sống lại. Sự thống khổ tận tâm can đang giày vò hắn từng ngày là những gì hắn phải chịu cho việc lợi dụng tình cảm của nàng. Ám ảnh Đông Cung tựa như vết xước của thanh xuân, day dứt mỗi tâm hồn, cho người ta cái nhìn thêm sâu sắc. Hóa ra, trên đời này, bên ngoài tình yêu còn có thứ gọi là định mệnh. “Cuối cùng thì lòng yêu thương cuộc sống không giữ lại đời người… Cuối cùng thì tình yêu không giữ lại được người mình yêu…”

Đông cung là một câu chuyện đầy nuối tiếc, đau khổ và dằn vặt

Người đọc như xoay vần đi trong cái vòng xoáy của hiện tại và quá khứ, giữa những kí ức mờ ảo về một tình yêu đã từng rất đẹp, và hiện thực cung đấu lạnh lùng đến tàn khốc. Trong quá khứ, chàng đã từng là chàng trai áo trắng buôn chè đến từ Trung Nguyên, từng là người vui vẻ trêu đùa nàng, cười với nàng, vì nàng mà liều mạng tìm bắt vua sói, vì nàng mà gom đủ một trăm con đom đóm. Chàng khi ấy không phải là một Lí Thừa Ngân tâm cơ tàn độc, Chàng chỉ là Cố Tiểu Ngũ, Cố Tiểu Ngũ của riêng nàng, người mà nàng yêu, người mà nàng muốn tự tay thắt chiếc dây lưng của mình trong ngày cưới, lòng nhủ thầm vô vàn những yêu thương…

Nhưng mọi chuyện nào đâu chỉ thế…

Khi mà mọi thứ ngỡ như đang ở thời điểm viên mãn nhất, hạnh phúc nhất, bi kịch xảy đến.

Đột Quyết bất ngờ bị đánh úp, toàn tộc diệt vong, Tây Lương liền đó bị Trung Nguyên thần phục. Cùng một lúc, nàng mất đi tất cả: đất nước, ông ngoại, cha mẹ, người thân, bạn bè,… mất cả người mà nàng yêu trong chính ngày cưới của mình.

Cố Tiểu Ngũ đã chết rồi ư?

Không. Không phải.

Vì chàng đâu chỉ đơn giản là chàng trai buôn chè đến từ Trung Nguyên.

Mọi chuyện bỗng chốc trở nên thật rõ ràng.

Người mà nàng yêu, người mà nàng ngỡ đã chết cùng Đột Quyết, người ấy, hóa ra lại là Lí Thừa Ngân, thái tử cao quý của Thiên triều, kẻ cầm đầu bày ra cuộc thảm sát. Giây phút chàng xuất hiện trước mắt nàng với thân phận thật sự của mình, Cố Tiểu Ngũ đã chết. Chàng trai áo trắng vẫn luôn cười với nàng, vì nàng mà làm bao việc ấy, chàng đã chết, chết trong chính ngày cưới của chàng và nàng, chết cùng Đột Quyết.

“Tôi từng khao khát thứ hạnh phúc bền lâu đến đầu bạc răng long, tôi từng tưởng thế là vĩnh hằng, tôi từng ngỡ, chính thánh thần se duyên cho tôi yêu con người này… Trước lúc chàng rời đám cưới lên đường ra trận, tôi từng tự tay thắt chiếc dây lưng ấy lên người chàng, lòng nhủ thầm vô vàn những yêu thương cùng lòng cảm mến, mong sao chàng sẽ bình yên trở về, rồi cũng chính tay chàng thắt cho tôi dây lưng của mình… đến lúc ấy, chúng tôi sẽ là một đôi vợ chồng dưới sự chứng giám của thánh thần…”

dc5

dc5

Nàng chỉ không ngờ…

“Nước sông Quên, đặng quên tình…”

Lí Thừa Ngân ép nàng về Trung Nguyên, đem sự tồn vong của Tây lương làm cái giá trao đổi. Nhưng nàng, trải qua ngần ấy những đau khổ và dằn vặt, những tuyệt vọng đến cùng cực, nàng chợt hiểu ra giá trị của mình. Câu hỏi của nàng trước khi trốn chạy trong ngày cưới, đã đặt dấu chấm hết cho tất cả mọi chuyện.

Tôi hỏi: “Chàng đã bao giờ thật lòng thích ta chưa? Dù chỉ chút cỏn con thật lòng?”

Nếu như là Cố Tiểu Ngũ, nếu là chàng, chàng sẽ sẽ không ngần ngại cười đáp lại nàng.

Nhưng chàng chết rồi…

Thật sự chết rồi…

Cho nên, bên bờ vực thẳm, trước khi trầm mình xuống sông Quên, nàng mang theo nỗi tuyệt vọng và cay đắng mà nhấn từng chữ: ” Rồi mãi mãi về sau, ta sẽ quên được chàng…”

” Nước sông Quên, đặng quên tình…”

Nhưng có thật là, xóa đi hết thảy mọi nỗi đau…?

ng cung1

Nàng vẫn trở thành thái tử phi của Trung Nguyên, là chính thê của thái tử Lí Thừa Ngân cao quý. Sau ngần ấy những việc đã xảy ra, khi mà nàng tưởng có thể thoát khỏi con người đó, một lần nữa, hắn lại đem nàng trở lại, đặt nàng vào cái vị trí vạn người thèm khát. Oái oăm thay, tất cả những kí ức trước đây nàng đều quên sạch. Suốt ba năm, dẫu trong lòng luôn khao khát tự do, dẫu cho nàng chẳng để mắt đến ngôi vị, nhưng nàng vẫn ngoan ngoãn ở lại giữa hoàng cung rộng lớn, ngoan ngoãn làm một thái tử phi bị ruồng bỏ. Nàng ngu ngơ tin rằng, cuộc hôn nhân chính trị này sẽ là tờ giấy bảo đảm cho sự bình yên của Tây Lương. Tây Lương của nàng, Tây Lương xa xôi, nơi mà nàng cứ mãi ngóng trông chờ đợi mà đâu có hay, Tây Lương bây giờ, đâu còn là Tây Lương trong kí ức.

Ba năm sống tại Thượng Kinh, nàng chưa từng thực sự vui vẻ, ngoại trừ những lần cùng cô bé A Độ trốn ra ngoài rong chơi. Hoàng cung đối với nàng có khác gì một chiếc lồng vàng son, bên ngoài đẹp đẽ, bên trong hung hiểm. Ở đó, ngay cả vị phu quân cũng trở nên thật xa lạ. Ba năm chung sống, giữa nàng và con người cao ngạo ấy có chăng chỉ là những cuộc cái vã, những lần xích mích làm náo loạn cả hoàng cung uy nghiêm. Nhưng kì thật, nàng vẫn luôn để ý hắn, trong lòng tự hỏi không biết bao lần rằng: “Nếu như tôi xinh đẹp hơn một chút, có phải là chàng sẽ để ý đến tôi không?” Người hắn yêu không phải là nàng. Người hắn yêu là Triệu Lương đệ. Nàng luôn nghĩ rằng, bởi vì sự xuất hiện của nàng, bởi vì cuộc hôn nhân chính trj này, mà hắn và người hắn yêu bị chia cắt. Cho nên, hắn hận nàng, hắn ghét nàng.

Nhưng sự thật, nào có phải như thế?

Nếu như những con người trong quá khứ ba năm về trước không còn tồn tại, nếu như hằng đêm nàng không mơ những giấc mơ về một bóng hình mờ ảo, thì có lẽ, nàng vẫn sẽ mãi sống như bây giờ, với những nhớ thương và chờ đợi mơ hồ…

Nhưng,

Cố Kiếm xuất hiện, đem theo câu chuyện lỡ hẹn của ba năm về trước…

Rồi một loạt những âm mưu xảy đến…

Rồi thích khách, ám sát, máu và thù hận…

Và cả những cơn mơ còn dang dở của nàng về tiếng khèn Tất Lật dập dìu, sương mù phủ kín mặt người thổi, hay vực thẳm sâu hun hút, gió ào ào lướt qua vành tai, chàng trai cứu nàng trong đêm gió xoay mòng, chỉ có ánh mắt như hai vì tinh tú…

Tất cả, tất cả mọi thứ, từng chút một làm nàng yêu hắn, nhưng cũng từng chút một làm nàng trở về với quá khứ đã quên ba năm về trước…

Hóa ra, ngay từ đầu, mọi thứ đã chẳng đơn thuần.

Bi kịch nối tiếp bi kịch, giày xéo trái tim nàng. Mà nàng, một lần nữa, lại nhìn thấu tỏ con người mà nàng yêu…

Ba năm trước, trên miền đất cát vàng Tây Vực, nàng yêu hắn, nhưng chính hắn lại lợi dụng tất cả, hủy hoại đi tất cả…

Ba năm sau, giữa hoàng cung lạnh lẽo, khi trái tim nàng lần nữa yêu hắn, hắn lại biến nàng thành quân cờ trong tay, từng bước, từng bước điều khiển…

Thì ra, đến cuối cùng, chỉ là nàng ngu ngơ…

Lí Thừa Ngân rốt cuộc có yêu nàng không?

Có. Chắc chắn có. Nhưng tình yêu ấy không đủ để xóa hết thù hận trong tim chàng, không đủ để làm tan chảy trái tim lạnh lùng và tàn nhẫn. Tình yêu của chàng, chẳng qua chỉ là một bất ngờ ngoài kế hoạch, cho nên, chàng lờ nó đi, cho nên, dẫu biết làm nàng tổn thương, làm nàng đau khổ, chàng vẫn không ngần ngại lợi dụng nàng.

Nhưng suy cho cùng, chúng ta không thể trách Lí Thừa Ngân. Chàng được nuôi dưỡng trong hận thù cung đấu, được nuôi dưỡng bằng những âm mưu và thủ đoạn khôn lường, người không chết thì ta chết. Chàng nào có biết thế nào là yêu thương thật sự. Ngay cả khi người con gái chàng thật lòng xuất hiện, chàng cũng không ngần ngại lợi dụng nàng. Lợi dụng rồi tìm cách bù đắp, hủy hoại rồi tìm cách yêu thương. Chàng cứ nghĩ thế là ổn, mà đâu có ngờ, đâu có ngờ, nàng lại quyết tuyệt như thế. Chàng đã quá tự tin, tin vào bản thân chàng, tin rằng với tình yêu này, nàng sẽ không rời bỏ chàng đâu. Nhưng con người ta, làm sao có thể hiểu hết tâm tư người con gái mình thật sự yêu thương.

Cho nên, đến cuối cùng, khi mà chàng ngỡ đã có mọi thứ, trái tim chàng lại ra đi cùng nàng, biến mất cùng nàng…

Quá khứ ba năm về trước được lặp lại, chỉ khác là, dưới chân thành cao vời vợi, nào phải sông Quên trong kí ức, nhảy xuống là tan xương nát thịt. Nhưng mà, những gì chàng đã làm, những gì chàng gây ra, nàng không có cách nào tha thứ, không có cách nào chấp nhận. Người mà nàng từng yêu, con người ấy, chính chàng, bằng đôi tay của mình đã chặt đứt duyên phận giữa hai người, trong chính ngày cưới của ba năm về trước.

Một lần nữa, nàng kiên quyết rời bỏ chàng, tung mình dưới trời xanh, để rồi giây phút cuối cùng, nghe thấy tiếng chàng vang lên thảm thiết:

” Là ta… Tiểu Phong… Ta là Cố Tiểu Ngũ…”

Nhưng mọi chuyện đã muộn mất rồi…

Sự ân hận của chàng, tình yêu của chàng, rốt cuộc, không đủ để tháo gỡ mọi hận thù, ân oán.

“Có con cáo nhỏ ngồi trên cồn cát, ngồi trên cồn cát, ngắm nhìn ánh trăng.
Ô thì ra không phải nó đang ngắm trăng, mà đang đợi cô nương chăn cừu trở về…
Có con cáo nhỏ ngồi trên cồn cát, ngồi trên cồn cát, sưởi nắng.
Ô thì ra không phải nó đang sưởi nắng, mà đang đợi cô nương cưỡi ngựa đi qua…”

Hóa ra cứ mãi đợi mãi chờ, con cáo ấy lại chẳng thể đợi được người mà nó mong.

Ba mươi năm trôi qua, chàng bây giờ đã trở thành vua, một vị vua anh minh thần dũng, chinh phạt Tây Vực, bình định man di, đánh bại vô số thành trì lớn nhỏ.

Nhưng chàng, có lúc nào thật sự vui vẻ?

Không. Không hề.

Bởi vì người con gái mà chàng yêu thương, điều chân thật và đẹp đẽ nhất cuộc đời chàng lại bị chính tay chàng hủy hoại. Đó là cái giá chàng phải trả cho tham vọng đế vương của mình, ân hận, dằn vặt suốt cả một đời…

Ba mươi năm, chàng thà tin rằng nàng đã trốn được về Tây Lương, chàng thà tin rằng một cô bé không liên quan đến nàng là con của hai người, để chàng dồn hết tâm tư yêu thương, để chàng có cớ sống tiếp. Chàng không thể chấp nhận sự thật rằng nàng đã chết. Sao có thể thế được? Sao có thể? Nàng chỉ là hờn giận mà trốn đi thôi.

Thật không ngờ, một kẻ như chàng, cuối cùng lại trở nên hồ đồ, hỗn loạn trong chính mê cung của quá khứ, lòng vương vẫn bóng hình người con gái đoản mệnh. Và khi tất cả những cố gắng, những ảo tưởng ấy bị xé rách, cái vẻ ngoài lạnh lùng không màng mọi thứ của chàng sụp đổ, chỉ còn lại bóng dáng một kẻ đáng thương, sống với những nỗi ân hận muộn màng.

Đó là lần đầu tiên tôi thấy Bệ Hạ khóc, giọt nước mắt to dần rồi trào ra, nhỏ xuống ngực áo bào trong câm lặng. Ngực áo bào thêu họa tiết tinh xảo, giọt nước mắt loang loáng trên đầu rồng, chực rơi mà lại không rơi. Cha tôi ôm gối người, dường như xoa dịu, dường như an ủi, mà lại như có nỗi cảm thông. Lúc bấy giờ, tiếng khóc của Bệ Hạ bật nấc lên như một đứa trẻ.

Trong cái kết mới mà Phỉ Ngã Tư Tồn công bố gần đây, Lí Thừa Ngân, con người cao ngạo ấy cuối cũng đã chết. Không hiểu sao, lúc đọc, tôi thấy thật thanh thản. Chàng nhảy xuống từ tường thành cao vời vợi, giống như trước đây, khi nàng gieo mình xuống sông Quên và chàng không ngần ngại theo nàng, lần này, chỉ là chàng đến muộn hơn thôi.

Nhưng có sao đâu, bởi cuối cùng thì chàng có thể từ bỏ mọi thứ quyền lực, trở lại là chàng trai áo trắng buôn chè đến từ Trung Nguyên, trở lại là Cố Tiểu Ngũ, Cố Tiểu Ngũ của riêng nàng, người mà nàng yêu, người từng vì nàng mà làm bao việc. Cuối cùng, chàng đã có thể tự tay thắt cho nàng chiếc dây lưng, hoàn thành nốt đám cưới còn dang dở, rồi chàng và nàng, sẽ hạnh phúc đến răng long đầu bạc…

ngcung3

Ám ảnh Đông Cung  – ký ức dai dẳng chẳng đủ hồi sinh tình yêu

Độc giả đọc Đông Cung đều say, say đến chết lặng trong thứ độc dược ái tình mê hoặc đến ngây ngất, say đến hoảng hốt trong những cơn mơ dài bất tận mà chẳng biết nên tỉnh lại hay đắm chìm.

Càng là thứ có độc, càng khiến người ta say mê đến trầm luân. Ví như độc tình, càng đoạn tuyệt càng chìm đắm, càng cố quên càng khắc sâu đến tuyệt vọng. Trưởng thành rồi mới hiểu rằng, có những người có thể thay thế nhưng chẳng thể lãng quên. Đông Cung thì ra bi ai đến thế.

Đông Cung – câu chuyện tình ám ảnh và day dứt

Tiểu Phong của quá khứ chưa tròn 15 tuổi là tiểu công chúa của thảo nguyên xanh thẳm, xinh đẹp như trăng rằm, tinh nghịch như cơn gió, mong manh tựa khói sương. Gặp Lý Thừa Ngân, hắn vì nàng giết sói, nắm tay nàng ước hẹn, cùng nàng bái đường thành thân.

Tiểu Phong của hiện tại là hoàng phi của Lý Thừa Ngân nhưng chẳng khác nào hai người xa lạ. Trí nhớ bị phong ấn, ký ức ngọt ngào lẫn thương đau đều lãng quên như hồi mộng mị. Nước sông Quên, đặng quên tình…

Dự kiến Đông Cung sẽ được chuyển thể thành phim truyền hình công chiếu năm 2018 do Vu Chính làm đạo diễn

Người ta nói Lý Thừa Ngân đáng trách. Bi ai bởi ngay từ đầu đã gánh trên vai trọng trách thái tử, bi ai bởi phút gặp được người trong lòng cũng là lúc phát hiện chính mình cùng cô ấy cuối cùng sẽ trở thành tử thù. Hắn vì vương quyền mà lợi dụng nàng, diệt cả gia tộc nàng, lại tự huyễn hoặc sẽ bù đắp cho nàng tháng ngày hạnh phúc. Hắn vì nàng uống nước sông Quên, rồi bi ai thay phút nhớ ra tất cả cũng là phút chứng kiến người mình yêu lựa chọn cái chết trong tuyệt vọng, đau đớn tột cùng.

Tạo hình Lý Thừa Ngân bản truyền hình

Người ta lại nói Tiểu Phong đáng thương. Cô công chúa nhỏ ngày nào nằm giữa đồng cỏ thảo nguyên, ngắm trang sáng hát vang bài dân ca con cáo nhỏ, cuối cùng lại bị cuốn vào vòng xoáy vương quyền mà vô tình trở thành kẻ tội đồ của gia tộc. Những người yêu thương nhất ra đi ngay trước mắt nàng, mà bi thương thay Tiểu Phong đã trót lầm yêu kẻ gây ra tất cả.

Giọt nước mắt vỡ òa, hồi ức vỡ tan, trái tim vỡ nát. Nàng đem theo nỗi oán hận đến xương tủy mà gieo mình xuống sông Quên. Nước sông quên, đặng quên tình…

Tạo hình Tiểu Phong bản truyền hình

Lãng quên tất cả, Tiểu Phong vì thân phận công chúa Tây Lương, một lần nữa ở bên Lý Thừa Ngân. Những tranh cãi nho nhỏ giữa hoàng phi phóng khoáng, tự do của thảo nguyên và vị thái tử nghiêm khắc, khôn khéo cho độc giả tiếng cười khe khẽ. Nhưng giữa những chuỗi cười, người ta vẫn chạnh lòng rơi nước mắt cho cô gái nhỏ đơn độc sinh tồn giữa hậu cung sâu thẳm, như cơn gió mãi mãi không thoát khỏi bức tường thành.

Nước sông Quên, đặng quên tình

Những mảnh nhỏ ký ức dần trở lại, nước sông Quên chẳng thể giúp Tiểu Phong quên đi một kiếp. Yêu hận giằng xé, quá khứ hiện hình rõ nét, nước mắt nhạt nhòa chẳng thể xoa dịu trái tim đang vỡ vụn. Là tình kiếp, cũng là nghiệt duyên. Hạnh phúc sắp nở rộ, cuối cùng lại vỡ tan như bong bóng nước, vụt tắt rồi mất hút tựa sao Băng. Buông tay người, buông tay cuộc đời là cách giải thoát duy nhất.

Gấp cuốn sách lại, người ta vẫn nghe đâu đây giọng hát vang vang trong trẻo của Tiểu Phong:“Có con cáo nhỏ ngồi trên cồn cát, ngồi trên cồn cát, ngắm nhìn ánh trăng. Ô thì ra không phải nó đang ngắm trăng, mà đang đợi cô nương chăn cừu trở về…”

Quên được 3 năm, sao quên được cả đời?

Cuối cùng, con cáo nhỏ xinh đẹp chẳng thể chờ đợi được hạnh phúc, càng chẳng thắng được lòng người toan tính. Đợi mãi, cũng đã đến lúc tuyệt vọng, đã đến giờ khắc phải ra đi. Tiểu Phong gieo mình từ tường thành cao cao, áo lông cáo trắng toát xinh đẹp như cánh bướm chao đảo giữa gió đông. Một nhát kiếm cuối cùng, cắt đứt tơ duyên oan nghiệt. Một kiếp lưu ly yêu hận chấm dứt ở năm 18 tuổi trăng tròn.

Ám ảnh Đông Cung tựa như vết xước của thanh xuân, day dứt mỗi tâm hồn, cho người ta cái nhìn thêm sâu sắc. Hóa ra, trên đời này, bên ngoài tình yêu còn có thứ gọi là định mệnh. “Cuối cùng thì lòng yêu thương cuộc sống không giữ lại đời người… Cuối cùng thì tình yêu không giữ lại được người mình yêu…”

Nơi mua sách chính hãng, giá rẻ

• Ưu tiên số 1: Tiki, Link giảm giá sách này ở đây.
• Tiếp theo: Lazada,Link giảm giá sách này ở đây.
• Tiếp theo: Sendo, link giảm giá sách này ở đây

311 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 1