REVIEW – SẼ CÓ NGƯỜI HẠNH PHÚC ĐÚNG LÚC MỘT NGƯỜI ĐAU

Ngày còn yêu nhau, người yêu cũ tôi rất phiền. Hoặc những người trước đó của tôi thuộc kiểu độc lập tự chủ Không cần tôi nhiều nên tôi không quen với sự phiền hà nhõng nhẽo của cô.

Cô có một thói quen không bao giờ bỏ được. Là lúc nào ở gần cũng phải nắm tay tôi. 5 ngón tay đan chặt nhau dù có là trời nắng 40 độ C đi chăng nữa.

Đi ăn, đi cafe chưa bao giờ chúng tôi ngồi đối diện như nhiều cặp đôi khác. Phải ngồi bên cạnh nhau, nhất định luôn là như thế. Cô ăn phần của cô, tôi ăn phần của tôi. Thỉnh thoảng cô sẽ gắp sang cho tôi một thứ gì đó để tôi no bụng hơn. Và thỉnh thoảng cô sẽ tự dưng buông bát đũa để tay mình được thảnh thơi, rồi bất ngờ nắm tay tôi như con dở.

Tôi không thích nắm tay ai, phần vì không quen, phần vì tay có chứng ra mồ hôi rất nặng. Mùa hè mùa đông hay nóng lạnh gì, tay tôi cũng luôn ướt nhẹp rất khó chịu.

Những cô người yêu cũ trước của tôi đều hạn chế nắm tay tôi hoặc khó chịu ra mặt mỗi khi tôi chủ động đưa mình tay ra. Bởi vậy tôi rất ghét bàn tay mình, cảm giác lúc nào cũng nhớp nháp khiến người khác tránh xa. Nắm chặt một bàn tay lúc nào cũng ươn ướt dinh dính. Phải tôi thì tôi cũng từ chối thôi.

Nhưng cô thì khác. Cô rất vui vẻ mỗi khi nắm tay tôi. Lúc nào trong túi cô cũng có rất nhiều khăn giấy để thấm mồ hôi tay cho tôi. Nghĩ cũng kì cái cảnh cô cầm bàn tay tôi lên, vừa thấm giấy vừa thổi phù phù cho mau khô. Tôi vừa ngại vừa thấy phiền.

Cô có một thói quen tôi rất ghét nữa. Đó là luôn tìm cách giấu kính của tôi đi. Với một thằng cận đến 12 độ như tôi, điều ấy khiến tôi phát điên. Việc thì nhiều, ny thì giấu kính phá rối, dù tôi biết cô cũng chỉ muốn tôi nghỉ ngơi một chút.

Tôi không quen nghe cô cằn nhằn mỗi ngày về việc tôi làm quá nhiều mà không dành thời gian ăn uống cho tử tế. Tôi không quen nghe cô chửi thầm mấy thằng đi đường láo lếu hay vỉa ngang xe hay bấm còi vượt đèn đỏ.

Tôi không quen nghe cô bắt tôi nói yêu cô mỗi ngày. Không quen việc phải nằm với cô mỗi tối trước khi ngủ. Yêu nhau đâu cần phải ngày nào cũng nói hay nhìn thấy nhau.
Tôi cũng không quen việc cô kè kè bám dính lấy tôi mỗi tối khi tôi đang bận phát điên cho những dự án mới. Cô đòi tôi nói chuyện với cô, nghe cô kể những câu chuyện nhảm nhí mỗi ngày.

Tất cả những điều đó chỉ khiến tôi phiền hà.

—–

Hồi đó tôi vừa nhận một dự án mới rất quan trọng. Nếu làm tốt tôi sẽ có một vị trí cao trong công ty. Càng gần deadline tôi càng áp lực và lo lắng. Những đêm thức trắng những ngày làm việc điên cuồng những bữa ăn bỏ dở.

Rõ ràng là tôi đang rất áp lực. Cô chẳng giúp gì được tôi. Việc duy nhất cô làm là lải nhải bên tai tôi.

“Anh nghỉ tí đi, nghỉ tay ăn cái này đi”

“Làm việc để sống chứ có phải để chết đâu, anh nghỉ tí đi thì có làm sao đâu”

“Em chẳng hiểu anh phải lao đầu như thế làm gì, làm thế còn gì là người. Tiền bọn mình kiếm từ từ là được mà”

“Anh không kiếm tiền thì em kiếm chắc. Em thì làm được gì ngoài việc ăn với chơi thôi. Không kiếm tiền thì sau này lấy cứt bỏ vào mồm à.”

“Em không thấy anh đang bận à. Em rảnh quá đấy, rảnh quá thì kiếm việc gì làm đi. Đừng có làm phiền anh nữa”

“Em có thể biến mất đi đâu một lúc được không. Em có biết em đang làm anh rất bực mình không.”

Tôi quát lên khi lại một lần nữa cô giật kính của tôi rồi chạy đi chỉ để tôi ngừng tay ăn một chút đồ cô vừa đem qua. Áp lực làm tôi phát điên giữa cái nóng mùa hè 40 độ và đôi tay đang ướt nhẹp.

Cô hơi sững người. Lặng lẽ trả lại kính cho tôi.

Sau hôm ấy, cô không ở lại nhà tôi mỗi tối nữa. Chỉ mang đồ ăn qua, dọn dẹp nhà một chút rồi về. Tôi cũng không để ý nhiều. Cô cho tôi không gian yên tĩnh là đủ rồi. Không những lời cằn nhằn. Không những câu léo nhéo bên tai.

—-

Rồi dự án cũng kết thúc. Thành công tốt đẹp. Lương tôi tăng gấp đôi. Vị trí trong công ty cũng cao hơn. Mọi thứ đều tốt lên. Chỉ trừ việc phải hơn tháng nay, tôi không chủ động nói gì với cô cả.

Tôi phóng xe qua nhà cô. Định bụng khoe cô và đưa cô đi ăn bù những ngày vất vả, lạnh nhạt. Cô đón tôi vào nhà. Bằng vẻ lặng lẽ mỗi khi mang đồ sang cho tôi.

“Chúng mình chia tay nhé.”

Tôi sững sờ. Như vẻ mặt của cô hôm bị nói ném vào mặt những lời ác ý.

Tôi hỏi cô tránh xa tầm mắt của tôi một lúc được không. Cô trả lời bằng việc biến mất luôn khỏi cuộc đời tôi mãi mãi.

Tôi có nhiều tiền hơn. Tôi có sự nghiệp. Tôi có cuộc sống yên tĩnh không những lời cằn nhằn léo nhéo cau có mỗi ngày.

“Em này, giờ anh rảnh rồi, em có thể làm phiền anh như trước được không?”

Ảnh mình chụp trong sách, nhiều câu vừa thấm vừa thấy đau lòng. Cảm ơn các bạn đã đọc đến dòng này của mình, một ngày tốt lành nhé ☔

images (3)

images (3)

knk19

knk19

knk13

knk13

Ngày còn yêu nhau, người yêu cũ tôi rất phiền. Hoặc những người trước đó của tôi thuộc kiểu độc lập tự chủ Không cần tôi nhiều nên tôi không quen với sự phiền hà nhõng nhẽo của cô.

Ngày còn yêu nhau, người yêu cũ tôi rất phiền. Hoặc những người trước đó của tôi thuộc kiểu độc lập tự chủ Không cần tôi nhiều nên tôi không quen với sự phiền hà nhõng nhẽo của cô.

Ngày còn yêu nhau, người yêu cũ tôi rất phiền. Hoặc những người trước đó của tôi thuộc kiểu độc lập tự chủ Không cần tôi nhiều nên tôi không quen với sự phiền hà nhõng nhẽo của cô.

158 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 1