[Review sách]: Về từ hành tinh kí ức – ký sự máu về Ba Son

về từ hành tinh ký ức

“Về từ hành tinh ký ức” là một ký sự về những hồi ức còn-mất của người dân Ba Chúc, tỉnh An Giang trong cuộc thảm sát đẫm máu do lính Khmer Đỏ gây ra. Là “hành tinh ký ức” chỉ không phải là “hành trình ký ức” bởi vì, theo như Võ Diệu Thanh chia sẻ, đó là “những chuyện tưởng như không thể xảy ra trong thế giới loài người.”

Chết chóc. Chẳng lạ gì trong chiến tranh.

Nhưng đâu có cái chết nào giống nhau, và nỗi đau cũng thế. Những người sinh ra trong thời bình như mình cũng sẽ mãi chỉ là “kẻ ngoài cuộc”, cũng sẽ luôn phải tự đặt câu hỏi rằng: “Làm sao có thể sống được qua những đau đớn đó?”

Ngay cả khi họ còn sống sót để kể lại câu chuyện đời của riêng mình, thì hình như, tất cả họ đều đã chết một nửa linh hồn khi chiến tranh vừa ập đến:“Tôi đã chết khi màng óc ba phọt vào mặt tôi, văng cả vào miệng tôi”. Tận mắt nhìn thấy cái chết của người thân, cảm nhận nỗi đau đó qua tất cả các giác quan mà mình có. Chao ôi! Thật là một điều tàn nhẫn khôn cùng!

Có người mẹ thuê người đánh gãy tay “thiên thần của lòng tôi”, người mà bà yêu hơn cả sinh mạng mình cũng chỉ vì không muốn con ra trận. Thương con, người mẹ ấy hy sinh tất cả những gì tốt đẹp nhất cho con trai mình, kể cả nỗi đau, bà cũng nhận về mình phần nhiều hơn cả. Thế rồi, “10 ngày sau, nó được đưa về bằng trực thăng. Cái quan tài có phủ lá cờ ba sọc…” Người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, rồi đây, sẽ có biết bao bà mẹ phải trải qua mất mát đó. Chiến trường. Là thảm khốc. Là cái lò sát sinh con người. Bao nhiêu người chết, bao nhiêu máu đã đổ, không thể đong đếm hết.

Có người con gái dũng cảm bị hành hình, bị “treo ngược lên cột cờ, bị thẻo vú, cắt tóc, rọc hàm, một con mắt bị đánh văng ra khỏi hốc mắt, xác nằm trên những tàu lá chuối, trần trụi phơi dưới nắng mấy ngày trước con của hàng trăm người” nhưng đã quyết không hé răng nửa lời. Có nỗi đau nào lớn hơn khi bị hãm hiếp nhiều tháng liền trước sự chứng kiến của hàng trăm người, trong đó có chồng mình.

Cũng sẽ không có nỗi nhục nào man rợ hơn việc phải quan hệ với một con chó béc-giê, bị “xốc cọc tràm vào cửa mình”. Và chắc là cũng không có một nỗi ám ảnh nào hơn khi phải tự tay bóp cổ đứa con 2 tuổi của mình đến chết. Tiếng khóc của trẻ con giữa rừng, nó nguy hiểm đến mạng sống của cả hàng trăm người dưới hang. Không phải chỉ một, mà rất nhiều người đã phải giết chính đứa con mình dứt ruột đẻ ra. Xác những đứa trẻ bị xé đôi. Cả làng, chỉ còn duy nhất một đứa 4 tuổi sống sót.

Làng chìm trong sự tang tóc của cái chết, của mùi tử khí khắp nơi, xộc lên tận óc. Chiến tranh nào có chừa một ai, từ người già, trẻ nhỏ, phụ nữ, thanh niên. Nó tàn phá tất cả mọi điều, nó đẩy con người vào những hoàn cảnh khốn cùng nhất, những cái chết đau đớn nhất! 

Những người còn sống thì vật lộn từng ngày, sống chui lủi trong hang, nhìn xác bác gái mình trong tư thế quỳ, cháy rã dưới cái nắng như đổ lửa tháng 3, “dòi tủa dày lên một lớp sâu gần cả gang tay”. Nhưng không một giọt nước mắt nào rơi. Họ không thể yếu đuối khi chính mình đang đứng trước ranh giới mong manh của cái chết. Mà hình như cũng cạn cả nước mắt. Cái chết hiện hữu mỗi ngày. Lưỡi dao của tử thần như treo lơ lửng trên đầu, không yên một giây một phút. Khóc ư? Họ đâu còn nước mắt để khóc!

10 ngày ẩn náu phải ăn những cây rau to bất thường, những con cá lúc nhúc vì đánh hơi được mùi xác chết thối um, “thấy đầu người sập sại trong nước, thịt đang bị cá rỉa.”“Người chết còn nhẹ lòng hơn người đang sống”. Họ vẫn phải tiếp tục sống thôi. Dù có thể đau đớn đến nỗi trở thành một người phụ nữ hoá điên, một người mẹ goá bụa, một người đàn ông đã mất “nửa linh hồn”. Vậy mà họ vẫn sống ngay trên mảnh đất mà chỉ cần nhìn những cảnh vật, quá khứ lại tái hiện mồn một. Ám ảnh và nhọc lòng biết bao.

Đọc “Về từ hành tinh ký ức” để cùng trải qua một hành trình thật đau đớn, khốc liệt và ám ảnh. Một hành trình mà mình thật sự luôn ao ước, sẽ không một lần nào xảy ra thêm nữa! Không có hoà bình nào miễn phí!

Thông tin sách:

  • Giá 86.000 đồng
  • Thể loại: Truyện ngắn
  • Tác giả: Võ Diệu Thanh
  • Năm xuất bản: 11/2018
  • Nhà xuất bản: Nhà Xuất Bản Hội Nhà Văn
  • Số trang: 220
  • Kích thước: 13 x 20,5 cm
  •  

Tóm tắt nội dung sách

Trong 11 ngày đêm chiếm đóng (18 đến 30 tháng Tư năm 1978), quân diệt chủng Khmer Đỏ đã dìm người dân Ba Chúc trong biển máu bằng vô số màn giết người dã man chẳng khác gì thời trung cổ. Qua những mảnh ký ức còn – mất của người dân Ba Chúc kể lại sau những ngày tháng đen tối đó là máu, nước mắt, hy sinh và là cái giá quá đắt của một hoà bình. Đọc “Về từ hành tinh ký ức” để thấm thía hơn về chiến tranh, về đổ máu, về sự mất mát lớn lao của dân tộc. Tự hào chứ! Nhưng cũng đau đớn chứ! Hãy lắng nghe người trong cuộc kể chuyện, hãy để những vị anh-hùng-vô-danh-thường-nhật ấy lên tiếng! Tiếng nói của một người là nhỏ thôi, nhưng họ đã sống sót để nói thay tiếng nói của hàng vạn, hàng trăm người đã mãi mãi nằm yên trên cõi đất. Hãy lắng nghe, để rồi cúi đầu cảm ơn vì hôm nay – tôi thấy nắng trên đầu, mưa trên đất – tôi thấy một sự hoà bình vô giá. 

Đánh giá của độc giả:

Mỗi người khi đọc “Về từ hành tinh ký ức” đều cảm nhận theo một cách riêng. Có những nỗi đau như “thành hình thành khối”, đặc quánh trong suy nghĩ của mỗi độc giả. Sự thật nào khủng khiếp và đớn đau hơn thế! Những con người đã trải qua vụ thảm sát đó, sống trong thời đại đó nay “bàng hoàng về những gì đã diễn ra”, có những điều không thể nói hết bằng lời, có những nỗi đau không kể hết qua câu chữ. Những người may mắn sống trong một cuộc sống hoà bình, lại một lần được “mở mắt”, được thức tỉnh, được “sống” thêm rất nhiều cuộc đời, rất nhiều nỗi đau. Không phải là một cuốn sách để đọc thảnh thơi, để khuây khoả cuối tuần, “Về từ hành tinh ký ức” là cuốn sách mang đầy máu và nỗi đau. Thấm thía. Thế nhưng trong tận cùng của đau khổ vô hạn, lại là sự trân trọng hơn nữa bầu trời ở trên cao – một bầu trời hoà bình, xanh thắm, một cái giá cho sự hoà bình như ngày hôm nay.

Nơi mua sách:

137 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 5