[Review sách] Túp lều bác Tôm: Bình đẳng, Nhân bản, Tình người

[Review sách] Túp lều bác Tôm: Bình đẳng, Nhân bản, Tình người

Từng chi tiết được miêu tả thật đến đau lòng. Tôi cũng đã không ngờ rằng, cuốn sách này, như một bản cáo trạng đanh thép dành cho những kẻ tàn ác trong cách đối xử với người da màu- lại được viết nên bởi một tắc giả người da trắng. Và một lần thôi trong đời, tôi thực sự nghĩ, ai trong các bạn cũng nên đọc cuốn sách này, dù chỉ một lần thôi, để thấu cảm cho những mảnh đời khác mình…

Túp lều bác tôm: Cuốn sách nên có trong giá sách của bạn

Túp lều bác Tôm (nguyên tác: Uncle Tom’s Cabin; or, Life Among the Lowly), là một tiểu thuyết chốngchế độ nô lệ tại Hoa Kỳ của nhà văn H.Beecher Stowe người Mỹ. Ra mắt độc giả vào năm 1852,đây là một cuốn tiểu thuyết bán chạy nhất trong thế kỷ 19, trong tuần đầu tiên 5.000 bản đã được bán sạch. Tiểu thuyết Túp Lều Bác Tom đã gây ảnh hưởng mạnh mẽ tới quan điểm của những người tiến bộ trong tầng lớp da trắng cũng như nhận được sự đồng cảm sâu sắc của những người nô lệ da đen.Cuốn sách quan trọng đến mức, khi Tổng thống Abraham Lincoln gặp Stowe vào năm 1862 đã chào mừng bà bằng câu nói nổi tiếng: “Hóa ra bà chính là người phụ nữ nhỏ bé đã viết cuốn sách làm bùng lên cuộc chiến tranh vĩ đại”.

Túp lều bác Tôm kể về cuộc đời thống khổ của một người nô lệ da đen là bác Tôm với chuỗi ngày đen tối, đầy tủi nhục. Bác phải lìa bỏ vợ con, bị bán từ nơi này sang nơi khác, bị đánh đập tàn nhẫn. Cuối cùng để bảo vệ nhân phẩm của mình, bác bị đánh chết trong đồn điền trồng bông khủng khiếp ở miền Nam nước Mỹ, đây cũng là nơi chôn vùi bao cuộc đời lầm than giống như cuộc đời bác.Tác phẩm cũng kể về số phận của Êlida cùng đứa con bỏ trốn. Đó là một người mẹ đã hy sinh tất cả để cứu đứa con khỏi rơi vào tay một tên buôn nô lệ tàn ác.

Túp lều bác Tôm ca ngợi những người nô lệ da đen là những người trung thực, biết tôn trọng phẩm giá con người như bác Tôm, những người mẹ dũng cảm như Êlida, những thanh niên cương nghị, tha thiết với tự do như Gioocgiơ. Đồng thời tác phẩm cũng lên án đanh thép chế độ nô lệ với những chủ nô lệ, các tay sai, các con buôn vô cùng tàn bạo. Lên án chế độ nô lệ đương thời đánh đập, xiềng xích, giết chết những người da đen vô tội. Với tác phẩm của mình, nhà văn đã đóng góp một phần vào cuộc giải phóng nô lệ ở thời kỳ đó, khích lệ mọi người đấu tranh để tiêu diệt nó.

tup leu bac tom 52219 1

Một bản bi ca thế kỉ XIX

Thông tin cơ bản về sách 

  • Thể loại: Tiểu thuyết
  • Tác giả: Harriet Beecher Stowe
  • Nhà xuất bản National Era & John P. Jewett and Company
  • Ngày phát hành 20 tháng 3 năm 1852
  • Nhà xuất bản tại Việt Nam: Nhà Xuất Bản Văn Học
  • Dịch giả:Đỗ Đức Hiểu, Minh Quân, Mỹ Lan
  • Giá bán: 79 000 Đồng (Giá đã bao gồm khuyến mãi và có thể thay đổi theo thời gian)

Bác Tom- đại diện cho những người luôn nô lệ luôn giữ tâm thế ngay thẳng

Bác Tôm có thể nói là một con người đại diện cho những người da màu, dù bị đối xử rất tệ, nhưng vẫn giữ vững một lòng trong sạch, thà chịu đòn, đau đớn chứ nhất định không vấy bẩn lương tâm. Bác chính là điểm sáng trong câu chuyện. Ban đầu bác xuất hiện như một “điểm mù”- một nhân vật khá nhạt nhòa. Nhưng sau đó, bác lại chính là người truyền tải rất rõ những thông điệp của tác giả. Bác là một người nô lệ, nhưng bác không mang một trái tim bị xiềng xích. Bác có một tâm hồn rộng mở, sẵn sàng đi qua những trang Kinh thánh, học những điều tử tế tốt đẹp của đời và mang trên mình một trái tim ấm nóng, luôn quan tâm và yêu thương hết thảy những con người lương thiện, và luôn thủy chung một lòng với người chủ cũ- gia đình Shelby của mình.

Sau tất cả bao nhiêu biến cố, với sự tốt bụng và hướng thiện của mình dẫu cho cuộc sống đầy khắc nghiệt, bác đã dạy dỗ cô bé, giúp cô bé có được những quan niệm sống và hơn hết, là lối sống yêu thương, đối xử công bằng và quan tâm đến mọi người hơn.Sau này, khi những chuyện không hay xảy ra và bác bị một ông chủ ở đồn điền miền Nam “mua về”, những chuỗi ngày khắc nghiệt là cứ thế tiếp diễn. Những đồ đạc của bác thì bị vứt bỏ bớt đi và dù cho bị đánh đập, bất công, bác vẫn giữ tâm ngay thẳng. Dù cho kẻ ấy với tâm can độc ác muốn hành hạ đến cùng, bác vẫn không hề bị khuất phục. Bác có thể nói, là một người làm việc rất siêng năng, nhưng vì với lòng tốt của mình, giúp đỡ một người làm, tên chủ đâm ra căm ghét bác. Hắn lấy cớ hành hạ bác, và cả những lí do khác nữa. Hễ có dịp, hắn lại cho đánh bác đến không đi nổi, và những vết thương bị nhiễm trùng cứ ngày một nặng thêm.Chỉ những điều ấy thôi, những người như bác Tom đã phải sống khắc nghiệt nhưng họ vẫn ngay thẳng, tâm trong sạch, cũng đủ để ta dành ra một phút giây nào đó, nhìn nhận lại chính mình.

Cô bé Eva – sự thức thức tỉnh của người da trắng và một tương lai mới công bằng hơn

Một trong những nhân vật mà làm mình rất ấn tượng, đó là hình ảnh cô bé Eva- thực sự là một thiên thần dưới trần thế. Xinh xắn thánh thiện từ vẻ ngoài đến tâm hồn, có cảm giác tâm hồn em chẳng hề tì vết, yêu thương tất cả những người nô lệ đáng thương, tâm hồn bé nhỏ mong manh luôn day dứt cho 1 chế độ bạo tàn. Nhưng cuối cùng, Chúa cũng không đẻ em lại lâu dưới trần gian mà đã vội vã mang em về lại bên Người.Một nhân vật nữa, đó là bố của Eva St Clare, một tâm hồn phải chịu những vết sẹo trong 1 cuộc hôn nhân chẳng hề hạnh phúc. Người không ủng hộ chế độ nô lệ nhưng cũng không biết làm cách nào để thoát khỏi nó. Người cao quý tuyệt vời không bao giờ đánh đập nô lệ, yêu con hơn mọi thứ trên đời. Tâm hồn anh cũng nhạy cảm, và luôn quan sát , biết điều phải trái.

Có thể nói, với mình, quá trình chuyển hoá một tâm hồn người da trắng trở nên biết cảm thông, và một cô bé da đen vốn rất tinh nghịch vì hiểu rằng mình chẳng được tôn trọng, trở nên tình cảm hơn là một quá trình rất tuyệt vời. Ban đầu người cô của Eva- cô Ophélia đã cố gắng để dạy dỗ một cô bé da đen trong gia đình là Topsy. Thế nhưng, Topsy dù học rất nhanh, nhưng lại hay bướng bỉnh nên thường có ý định chống đối lại cô chủ của mình. Trong một khoảng thời gian sau ấy, khi Eva phải trải qua những nỗi đau, và một bi kịch đau lòng với một người lương thiện như vậy, cô Ophélia đã nhận thấy những điều đẹp đẽ trong tâm hồn của cô, đặc biệt ở cách đối xử với những người nô lệ, với mọi người xung quanh. Và cô bé Topsy, là một sự “sang trang”- bắt đầu một giai đoạn mới, khi một người da đen có thể nhận, học, được đối xử công bằng và tử tế.

Gia đình chị Elisa- những người nô lệ đấu tranh cho chính mình và anh George Shelby- những người da trắng đấu tranh cho sự công bằng của mọi người dân.

Xã hội Mỹ khi ấy là một xã hội đầy rẫy những bất công: người da trắng thì cứ lập ra, tuân theo những điều luật cấm người da đen; còn những người da màu, họ chẳng được xem là con người mặc dù điều đó phải luôn được công nhận.Có thể nói, ở đầu truyện, khi mà anh George- chồng chị Elisa, quyết định với vợ rằng sẽ lên đường đấu tranh vào một ngày nào đó, ta cũng thấy rằng, nỗi khao khát lấy lại công bằng cứ âm ỉ chảy trước đây nay đã thành ngọn lữa mạnh mẽ cháy rực trong đêm tối của những bi quan và tàn khốc. Chị Elisa, trong cuộc trốn chạy khỏi những bất công và đau khổ sắp tới, đã thể hiện phần nào, khao khát cho tự do của chính mình và cả tình thương dành cho người chồng, người con thật mãnh liệt. Trên con đường chạy thoát khỏi những tên buôn nô lệ ấy, chị đã gặp nhiều người: những con người tốt bụng sẵn lòng giúp đỡ những người nô lệ lên đường sang Canada để được giải phóng, người buôn nô lệ nhận thức rồi thay đổi chính mình… Những con người ấy chính là ánh sáng đang lớn dần, có thể đem lại cuộc sống mới cho những người nô lệ.Bên cạnh đó, vào giây phút bác Tom từ biệt gia đình người chủ cũ, có một khoảnh khắc rằng, anh George Shelby đã chạy theo và đeo lên cổ bác một sợi dây chuyền, có một đồng tiền nhỏ. Giá trị nó chẳng lớn gì với anh đâu, nhưng là một “gia sản” lúc ấy với bác. Lời hứa khi ấy, đã thực hiện được, nhưng dù là hơi trễ so với chuyện đáng tiếc xảy ra khi ấy, vẫn làm cho vững tin hơn rằng, chừng nào vẫn còn người đấu tranh, vẫn còn niềm tin thì chuyện dù tưởng chừng đen tối nhất cũng có thể thay đổi được.

.Ở Túp lều bác Tom, mỗi người đọc có thể tìm thấy đâu đó trong cái xã hội tối tăm ấy vẫn tràn ngập tình yêu thương con người, nơi người ta sống trong chế độ nô lệ nhưng không bị nó làm hoen ố tâm hồn. Mỗi nhân vật đều có những vẻ đẹp tâm hồn đáng ngưỡng mộ, và tất cả họ vẽ nên một cuộc sống thanh bình đẹp đẽ. Những người nô lệ, dù là thân phận nô lệ, họ vẫn có quyền hạnh phúc với thân phận của họ. Tuy nhiên, hiện thực tàn khốc vẫn ùa đến không bỏ sót một ai, khiến chúng ta ngậm ngùi thương cảm trong xót xa.

tup leu bac tom

Túp lều bác Tôm

Đánh giá của người dùng trên Tiki

  • Bạn Nhị Uyên: “Sách rất hay, đầy ý nghĩa. Mình đã không thể đặt sách xuống, đến lúc lật thêm một trang sách thì đã đến bìa sách :(( Sách quá tuyệt. Mình đang tìm những quyển nói về cuộc sống của người nô lệ da đen nữa nhưng vẫn chưa tìm ra…”
  • Bạn Trần Thị Phương Dung: “Đây là một tác phẩm quá hay và ý nghĩa. Tôi thực sự yêu thích và bị cuốn hút với các tình tiết và số phận của các nhân vật trong truyện. Ai cũng nên lưu giữ một tác phẩm như thế trong tủ sách của mình”.
  • Bạn Đậu Minh Tâm: “Tôi đã mặc cho nước mắt chảy dài khi đọc đến đoạn kết, sự sum họp của gia đình George và Emily, sau cả cuộc đời nô lệ. Hơn cả là cái chết của bác Tom, người sống một cuộc đời đầy lòng vị tha và nhân ái.
    – Bác Tom ơi, tôi chỉ tiễn bác tới được chỗ này thôi …
    Ở đâu đó, trong những cuốn sách này, là Túp lều bác Tom, là Không gia đình, là Người đua diều, Bố con cá gai…tôi vẫn luôn tìm được thấy trong đó những tâm hồn cao thượng, những giá trị nhân văn cao cả của tình người. Để giữ cho tâm mình không bị cuốn trôi, vào cái dòng đời nhơ nhuốc.
    Yên nghỉ, bác Tom !”

Bạn có thể mua sách ở đây:

Đoạn kết

Túp lều bác Tôm chính là cuốn sách khiến mình bị ám ảnh trong một thời gian dài. Nói “ám ảnh” có vẻ hơi nghiêm trọng nhưng câu chuyện về bác Tôm cứ loanh quanh, luẩn quẩn ở trong tâm trí mình và cho đến bây giờ mình vẫn chưa hề quên cảm giác đó. Cảm giác khi bạn đắm chìm vào từng con chữ, từng tình tiết, từng trang sách và nhập tâm hơi quá đà vào nội dung cuốn sách. Giống như bạn ở trong trang sách, trong hoàn cảnh đó và chứng kiến mọi thứ xảy ra như thật vậy. Đây là câu chuyện đầy bi thương và thấm đẫm nỗi buồn. Nó bi lụy tới mức gây ám ảnh đến một đứa luôn nghĩ rằng cuộc sống màu hồng như mình ngày đó. Có đọc mới biết được hóa ra trên đời còn nhiều chuyện đau lòng đến thế…

288 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 2