[Review sách] Ở quán cà phê của tuổi trẻ lạc lối – Patrick Modiano, Nobel Văn chương 2014

Tác phẩm Ở quán cà phê của tuổi trẻ lạc lối của Patrick Modiano là một cuốn sách khá gần gũi và được rất nhiều độc giả trẻ Việt Nam biết đến. Khi tiếp cận một tác phẩm được trao giải Nobel Văn chương chúng ta sẽ nghĩ đây là một cuốn sách khó đọc, nhiều triết lý và lý thuyết văn học nhưng thật ra Ở quán cà phê của tuổi trẻ lạc lối rất dễ đọc và đầy sâu sắc, dường như đó cũng chính là văn phong vốn có của tác giả. Như Peter Englund, bí thư thường trực của học viện Nobel, đã nhận xét: “Lối viết văn của Modiano rất dễ đọc. Các tác phẩm của ông trông có vẻ đơn giản bởi vì nó tinh tế, thẳng thắn, đơn giản và rõ ràng. Bạn mở sách đọc một trang, và sẽ nhận ra ngay là sách của ông ta, rất thẳng thắn, câu văn ngắn gọn, không cầu kỳ – nhưng nó rất là tinh vi trong cách đơn giản của nó.”

Patrick Modiano nổi tiếng với các tác phẩm như Quảng trường ngôi sao, Những đại lộ ngoại vi, Phố của những cửa hiệu u tối, Từ thăm thẳm lãng quên, Để em khỏi lạc trong khu phố, Catherine cô bé đeo mắt kính,…

Patrick Modiano

Chân dung tác giả Patrick Modiano

Thông tin cơ bản về sách 

  • Thể loại: Văn học
  • Tác giả: Patrick Modiano
  • Dịch giả: Trần Bạch Lan
  • Năm xuất bản: 2018
  • Nhà xuất bản:Văn học
  • Giá bìa: 48.000 VNĐ
Ảnh bìa sách Ở quán cà phê của tuổi trẻ lạc lối

Ảnh bìa sách Ở quán cà phê của tuổi trẻ lạc lối

Nội dung của tác phẩm

Quyển sách là sự đan xen những dòng ký ức của 4 con người, đó là anh sinh viên trường Mỏ, một thám tử tên Caisley, Jacqueline – LoukiRoland. Nhưng tất cả đều xoay quanh Louki, nàng từ từ hiện ra trong ký ức của từng người. Có thể nói nàng vừa bí ẩn, vừa quyến rũ như tuổi trẻ, tự do, lạc lối mà chúng ta đều đã hoặc đang trải qua. Quyển sách sẽ là một lựa chọn hoàn hảo cho những người trẻ đang cô đơn và lạc lối giữa cuộc sống này. 

Những mê lộ mênh mang bất tận

Điều đầu tiên gây ấn tượng mạnh mẽ nhất trong tác phẩm này phải nói đến những khung cảnh thơ mộng của thành phố Paris tráng lệ. Từng nhân vật đưa chúng ta lang thang khắp nơi từ những bến tàu điện ngầm, sông Seine, lối đi Thiên Nga, Quảng trường Respublique, phố Saigon.. cho đến những quán cà phê như Le Conde, Le Montana, Le Chien qui fume, những khách sạn, những dãy nhà,… nhiều đến mức không thể nào phân biệt được. Dường như không gian trong tác phẩm đã làm chúng ta lạc lối theo, lạc vào những cung đường đông đúc, náo nhiệt nhưng lại cảm thấy trống vắng và cô độc. Những quán cà phê là những trạm dừng chân khi mệt mỏi, chán chường giữa con đường mờ mịt phía trước, ở lưng chừng ấy chúng ta không biết mình là ai và sẽ trở thành ai, chỉ có thể chấp nhận một cái tên mà cuộc đời đặt cho mình và ẩn mình trong một góc của thế giới. Đó không phải là cuộc sống thực, đó chỉ là một sự tạm bợ, như “túp lều rách của một rạp xiếc nghèo”. 

Seine river

Sông Seine – Linh hồn của Paris

Tuổi trẻ – lạc lối – đánh mất

Cả 4 nhân vật trong tác phẩm đều kể về những ký ức xoay quanh Louki nhưng dường như lại kể về chính cuộc đời của mình cho nhau nghe, một thời tuổi trẻ đã qua, lạc lối và đánh mất chúng. Khi đọc xong quyển sách này, tất cả đều để lại trong chúng ta những ấn tượng khó phai.

Đầu tiên là anh sinh viên trường Mỏ. Không ai trong chúng ta biết anh ấy tên gì, chỉ biết anh ta hay đến quán cà phê Le Conde và quen biết Louki. Một người vô danh, sống không mục đích, dù học trong một ngôi trường danh tiếng như trường Mỏ nhưng anh ấy lại không hứng thú. Cuộc sống của anh ta khi đó giống rất nhiều người trẻ tuổi khác, họ bị rơi vào “vùng trung tính”, lang thang vô định, không ước mơ, không tương lai. Họ chán nản, không thích học hành, bế tắc cùng cực.

Và thông tin cuối cùng khi nghe về anh sinh viên ấy là anh ta đã bỏ học ở trường Mỏ, có thể đó là một kết thúc cho những tháng ngày tăm tối nhưng cũng có thể là mở đầu cho những tháng ngày vô định khác… Dường như tuổi trẻ lạc lối không chỉ dành cho những con người không thuận lợi trong việc học hành mà ngay cả những người tưởng chừng rất hợp với trường học, họ cũng lạc lối, chán nản, bí bách trong chính cuộc sống hiện tại.

Paris Rue Crémieux

Một góc phố Rue Crémieux ở Paris

Lời kể thứ hai đến từ một thám tử, ông ta điều tra về tung tích của Louki, khi cô biến mất khỏi nhà chồng ở Neuilly. Với những kinh nghiêm của mình, Caisley đã tìm thấy Louki và biết được tên thật của cô ấy, nơi cô ấy từng lui tới, ngay cả tội danh thuở thiếu thời của Louki cũng được ông biết đến. Đây là một người từng trải, có lẽ ông cũng có một tuổi trẻ lạc lối, điều đó trở thành dư âm trong những lần ông đi dạo quanh bờ sông và không muốn đến gặp chồng của Louki để tìm hiểu thông tin. Chính vì thế mà ông nhận ra Louki đã lang thang dọc theo những khu phố như thế nào, những suy đoán của Caisley đúng đến kỳ lạ như thể ông từng biết Louki từ khi cô còn nhỏ.

Jacqueline – Louki, nhân vật trung tâm trong một bức tranh ký ức tuổi trẻ. Khi bắt gặp hình ảnh của cô ngay từ đầu ở quán cà phê Le Conde, tôi đã rất ấn tượng, chưa bao giờ trong một trang sách lại có người giống bản thân mình đến thế. Là một người trẻ, tôi cũng lạc lối, sống khép kín và vô vọng như Louki. Những lúc hòa nhập vào một nhóm bạn bè nào đấy, tôi luôn mờ nhạt và khá trầm lặng, chỉ lắng nghe mọi người nói gì, cười đùa cùng nhau nhưng vẫn cảm thấy tách rời, tẻ nhạt vô cùng. Tôi cũng thường hay mang sách bên mình vì luôn cảm thấy cô đơn và khá rãnh rỗi, nếu không có sách đọc, tôi cũng không biết làm gì để cho giống mọi người nữa vì ai cũng cầm điện thoại và vui vẻ với chúng. Đó thật sự là một cuộc sống vô vị vô cùng, tuyệt vọng vô cùng vì đơn độc.

Paris Pháp cafe

Khung cảnh một quán cà phê ở Pháp

Không những thế, những lần Louki cùng Roland chạy trốn khỏi những người mà cô đã từng gặp trong quá khứ, nó khiến tôi cảm nhận ra rằng mình và Louki là một vậy. Tôi không biết nên giải thích như thế nào nhưng tôi hay trốn tránh quá khứ. Bạn bè cũ của mình, giờ đây tôi đã cắt hết mọi liên lạc, nếu có tình cờ gặp lại tôi sẽ xem và đối xử với họ như những người xa lạ như chưa từng quen biết vậy và họ cũng vậy. Lý do là vì sao ư? Tôi cũng không rõ lắm, có lẽ vì họ đối với tôi chỉ là tạm bợ, tôi đã không thật sự hòa nhập mà hoặc hòa nhập đến mức họ không nhận ra tôi đã từng tồn tại. Tôi sợ một mối quan hệ thân thiết, sợ họ biết quá nhiều về bản thân mình, tôi luôn cố ẩn mình và trốn tránh vì tôi biết một ngày mình sẽ ra đi, tất cả đều không thực, tất cả chỉ là hư ảo.

Như vậy đấy, tôi nghĩ Louki cũng cảm thấy như thế. Ngay cả việc kết hôn cũng vậy, đó là cái vỏ bọc an toàn để trốn tránh quá khứ, là cái cớ tuyệt vời cho sự từ chối gặp mặt những bạn bè xưa cũ. Nhưng đó vẫn chưa phải là cuộc sống thực, Louki rời đi vì cô lại cảm thấy mọi thứ thật tạm bợ và huyễn hoặc, bản thân cô cũng vậy, thật trống rỗng. Và tiếp nối những suy nghĩ ấy, Louki cũng cảm thấy thế khi ở bên Roland, để rồi tự mình kết liễu cuộc đời của mình ở quán cà phê Le Conde. Cuộc đời của cô đã chấm dứt ngắn ngủi vì không chịu đựng nỗi sự tạm bợ của mọi thứ, cô là “Jacqueline của hư vô”, không phải là “Louki của những vùng trung tính”. Thật sự, tôi không sốc khi Louki tự tử vì đó có lẽ là một lối thoát để bước ra khỏi sự tạm bợ ấy. Có thể coi Louki là một biểu tượng cho tuổi trẻ trong cuộc đời của mỗi người vậy, lạc lối, đánh mất….

Rạp chiếu phim Le Louxor Palais Du

Rạp chiếu phim Le Louxor Palais Du

Tuổi trẻ sẽ qua đi, lạc lối, đánh mất rồi cũng sẽ qua đi; nó buộc phải chết để con người tiếp tục sống tốt hơn vì chúng ta không thể sống trong tạm bợ mãi được…

Roland là giai thoại cuối cùng cũng là dài nhất trong quyển sách, tôi nghĩ đây là dụng ý của tác giả để nói một cách toàn diện nhất về một người đã từng trải qua một thời tuổi trẻ đầy u ám như thế. Anh cũng giống như Louki, một người vô danh và lang thang khắp nơi. Điều anh làm tôi ấn tượng nhất và những lý thuyết về “những vùng trung tính” và triết lý Quy hồi Vĩnh cửu. Khi mọi chuyện về Louki đã trôi về dĩ vãng nhưng Roland không thể nào quên được, cứ như nó chỉ vừa xảy ra mới đây thôi. Anh quay về những con phố quen thuộc mà anh và Louki đã từng đi qua, quay về thời gian gặp Guy de Vere ở quãng trường Lowendal, quay về quán cà phê Le Conde,…

Góc phố nhỏ ở đồi Mông Mác Paris

Góc phố nhỏ ở đồi Mông Mác

Và tác phẩm kết thúc với cái chết của Louki như để chứng minh rằng, tất cả đã kết thúc rồi, tuổi trẻ lạc lối đã qua rồi, hết thật rồi, vậy nên hãy “để mặc đi”….

Nhận định đánh giá hoặc cảm nhận của bạn đọc

Đánh giá của người đọc trên Fahasa

  • Nhận xét bởi Thanh Xuân, vào ngày 15/03/2019

    Đúng như cái bìa, Ở Quán Cà Phê Của Tuổi Trẻ Lạc Lối mang đến cho mình một cảm giác tăm tối, u buồn

    Cảm giác của tôi khi đọc câu chuyện này là sự ướt lạnh trong hồn. Nỗi đau cảm thông, tiếc nuối cho một con người. Vì khi đứng giữa những bước ngoặt cuộc đời với tuổi trẻ yếu đuối, bị cuốn đi trong những thứ khó phân định trắng đen…. Tất cả cám dỗ để dẫn tuổi trẻ vào con đường sa ngã. Lạc lối trong lòng và lạc lối trong đời. Sự nuối tiếc có là muộn màng khi đã lỡ bước đi quá vội. Xã hội chẳng đón nhận và cũng chẳng biết về đâu, chỉ quẩn quanh bên rìa cuộc sống để tìm vui qua ngày… Đó là hiện thực…chứ chẳng phải là điều hư cấu. Đọc truyện dù nghe mơ hồ, xám xịt và nhơm nhớp ẩm lạnh mà sao vẫn có chút ấm áp, chút cười hiền…

  • Nhận xét bởi Misu, vào ngày 01/12/2018

    Sau Hoàng tử bé thì Ở Quán Cà Phê Của Tuổi Trẻ Lạc Lối là cuốn sách thứ hai mình đọc thuộc dòng những tác phẩm văn học Pháp, vfa mình thức sự bị ấn tượng với những chia sẽ nũng như cách viết của tác giả, những câu truyện những chủ đề mà tác giả nêu ra. Cuốn scahs này đẫm chất Pháp, toàn bộ bối cảnh câu truyện diễn ra đều ở Paris, chí là những cuộc gặp gỡ để kể cho nhau nghe họ kể về cuộc gặp gỡ của họ với cô gái Louki ở quán cà phê tên Le Condé, để rồi những bức màn bí mật được vén lên. Cuốn sách được chia ra nhiều giọng kể khác nhau khiên dodooi khi người ta bị loạn, nào là một cựu sinh viên trường mỏ, một thám tử chuyên nghiệp, nữ nhân vật chính đến Roland-người tình. Nhưng tất cả đều mang một vẻ, một cảm giác man mác buồn cho người đọc, bởi nó là kquas khứ của một người, của một cuộc tỉnh, một thời nhiệt tình tuổi trể đã qua lâu. Nghe nhẹ nhàng vậy thôi nhưng phút cuối, tác giả sẽ khiến người đọc bất ngờ với những gì tác giả kể,…

    Ngoài ra có một điều đặc biệt là đây là cuốn sách được đoạt giả Nôbel, bởi vậy những ý nghĩa, những triết lý cũng như nội dung trong cuốn sách không phải là những điều thuông thường, bởi vậy có một câu mà tôi ấn tượng vô cùng: “Người sống một cuộc đời lưu đãng, không phép tắc và cũng không đoái hoài tới ngày mai”

    Điểm đánh giá: 8,5/10

  • Nhận xét bởi Vinh, vào ngày 14/11/2018

    Đúng là tuổi trẻ thì rất dễ lạc lối, nhất là khi không có sự định hướng của phụ huynh và được trao quyền tự do quá nhiều. Đôi lúc khuôn khổ cũng tốt. Điều đó sẽ giúp mình đi đúng đường hơn

    Quyển sách này xoay quanh 4 nhân vật, xuyên suốt câu truyện là một sự u buồn và khi đọc dễ gây chán nản, nhưng không thể đặt xuống vì sự tò mò kết quả ra sao. Nhưng nó cũng không đem lại cảm giác bi thương sâu sắc đối với cái chết của nhân vật cuối truyện, vì trong suốt câu chuyện đã đem lại cảm giác cho người đọc sự ảm đạm. Câu chuyện về một cô gái trẻ- bí ẩn và lạc lối sống trong một cộng đồng rối như tơ vò của những nhập nhằng quá khứ. Ví như lời vị thám tử nói “Chúng tôi còn quá trẻ, chúng tôi không có quá khứ để hé lộ, chúng tôi sống ở thì hiện tại” nhưng lại mang đậm mùi hồi ức về một thanh xuân đã phai. Louki chẳng phải cái tên của một bản ngã, chỉ đơn thuần là cách gọi để ghi nhớ một miền kí ức tươi đẹp của mọi người về cô gái nhỏ nhắn trong quán cà phê ấy. Tuổi trẻ của cô được ghép lại từ những câu chuyện của những người đã gặp cô, trong đó có vị hôn phu “lạnh lẽo” – “thành quả của cái mà người ta gọi là học vấn cao”-kẻ chỉ sống cho hiện tại và trở nên nhạt nhẽo.

    Một quán cà phê nhỏ trên đường phố Paris tráng lệ, tưởng chừng sống ở cái nơi hoàng nhoáng ấy ta như thể sống trong thiên đường. Nhưng hạnh phúc lúc nào cũng mong manh, niềm vui ấy chỉ lướt qua như nhấp một ngụm cà phê và nhìn chăm chú cô gái lạ ở góc quán. Rồi tất cả cuộc đời chỉ mơ hồ như cách ta phỏng đoán về con người xa lạ ấy. Tưởng như đã tỏ như vị đắng cà phê trên môi, nhưng rồi ráo hoảnh nhận ra ta lạc lối tự bao giờ.. Đối với mình, cái không khí ảm đạm bao trùm toàn bộ tác phẩm thật ám ảnh. Từng nhân vật hiện lên cũng như vậy, có lúc ta tưởng mình biết rõ họ, nhưng thật ra lại không. Họ như những người lướt qua cuộc đời ta, nhưng phần nào đã để lại cho ta những cảm xúc và suy nghĩ. Dù đây chỉ là một cuốn sách nhỏ, nhưng nó đã cho mình thấy được rất nhiều điều, về nước Pháp, về xã hội, về con người, về tuổi trẻ.

Nơi mua sách

Sắp xếp theo thứ tự ưu tiên nên mua:

Đây thật sự là một quyển sách khá tinh tế và sâu sắc khi nói về tuổi trẻ – một khoảng thời gian lạc lõng ở lưng chừng; vô định và u uất cùng cực. Tuy vậy, tác phẩm vẫn đẹp đẽ vô cùng một cách kỳ lạ; nó sẽ rất phù hợp để đọc vào một ngày mưa lất phất, bên cạnh có một tách cà phê cùng một bài nhạc Pháp nhỉ! Nếu các bạn thấy hay thì hãy chia sẻ giúp mình nhé!

219 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 4.9 / 5. Số đánh giá 7