[Review sách] Nỗi cô đơn của các số nguyên tố – Paolo Giordano – Khi hạnh phúc chỉ cách một bước chân.

Những số nguyên tố luôn cô đơn vì nó đều là những số độc nhất vô nhị, không thể chia sẻ được với các số khác, tác phẩm đã vẽ lên một bức tranh đượm màu nhạt nhòa dành cho những ai thực sự muốn tìm hiểu, lắng nghe về nỗi đau của những số phận đơn côi, nơi hạnh phúc chỉ cách một bước chân. Thật sự cuốn sách tác động rất mạnh nên những ai đang có cảm giác cô đơn, thực sự không nên đọc cuốn này.

1827367836 kahdkhdf ahdjkadn

Cuốn sách của sự cô đơn và tiếc nuối

Thông tin sách:

  • Tên sách: Nỗi cô đơn của các số nguyên tố
  • Tác giả: Paolo Giordano
  • Người dịch: Lê Thúy Hiền
  • NXB Văn học và Nhã Nam
  • Giải thưởng Strega và Campiello năm 2008

Tóm tắt nội dung sách

Cô bé bảy tuổi Alice Della Rocca bị lạc trong màn sương mù dày đặc trong một buổi đi trượt băng. Trong nỗ lực tìm đường về nhà, cô bé bị thương nặng và đôi chân bị tàn tật vĩnh viễn. Trong khi đó, Mattia Balossino – một cậu bé thông minh – đã vô tình bỏ quên đứa em gái sinh đôi bị thiểu năng trí tuệ tại công viên. Khi cậu quay lại tìm em, cô bé đã biến mất. Hai linh hồn bị tổn thương và dày vò đó đã tồn tại trong cô đơn suốt nhiều năm – họ bị tách xa khỏi đám bạn bè ở trường học, bị cầm tù trong tình yêu thương quá mức của cha mẹ, không một ai thấu hiểu, không biết chia sẻ với ai điều gì…Thế giới cô đơn của hai người tưởng chừng khép lại khi họ gặp nhau.

Nhưng, những nỗ lực của Alice để đưa Mattia về với cuộc sống bình thường dần đi tới vô vọng. Mattia – người trở thành nhà toán học khi đã trưởng thành – nói rằng họ chỉ như những con số nguyên tố – là 11, 13 hay 17, 19 – luôn luôn cô đơn, và luôn luôn bị tách rời. Alice và Mattia đều cố kiếm tìm một cuộc sống khác, bắt đầu một tình yêu khác, nhưng rồi họ trở về bên nhau để lại rời xa…

Chuyện gì sẽ xảy ra khi con người ta thực sự cô đơn? Rất có thể là sẽ giống như mô hình “cặp số nguyên tố sinh đôi” trong số học mà Paolo Giordano dựa vào để xây dựng câu chuyện đẹp và buồn này. Trong tập hợp các số nguyên tố (cho đến nay hiểu biết về chúng vẫn còn tương đối hữu hạn), có những số đi thành cặp, nghĩa là rất gần nhau, nhưng dù có gần đến đâu thì cũng phải cách nhau một số chẵn. Quy định của tự nhiên và của toán học tước bỏ sẵn mọi tiếp xúc thực tế và, qua đó, quy định nỗi cô đơn. Alice và Mattia, mỗi người một nỗi đau riêng mang trong mình, mãi mãi là các số nguyên tố dù cho mọi nỗ lực tìm cách thoát khỏi quy luật.

Tại sao nên đọc sự cô đơn của những số nguyên tố?

Alice Della Rocca, cô gái nhỏ nhắn với một vết thương ở chân do tai nạn khi còn nhỏ. Đam mê nhiếp ảnh, đa cảm, mạnh mẽ nhưng cô độc. Vết thương ở chân mãi mãi ám ảnh cô, chia tách cô ra khỏi phần còn lại của thế giới. Mattia Balossino, cậu bé thông minh nhưng phạm lỗi lầm lớn nhất tuổi thơ mình khi bỏ rơi đứa em gái bị thiểu năng từ khi còn nhỏ. Nỗi ám ảnh đi theo suốt tuổi thiếu thời đẩy cậu vào thế giới của những con số.

Alice và Mattia, hai linh hồn cô độc chìm trong mặc cảm tàn phế, tội lỗi đã chọn cách khước từ thế giới bên ngoài, đóng cửa tâm hồn và bỏ mặc mọi sự giao tiếp với thế giới. Với những vết thương hằn sâu trong tâm hồn như thế, thế giới của họ tưởng chừng khép lại cho đến một ngày cả hai vô tình gặp nhau, từ đó trở nên gắn kết bởi thứ cảm xúc vô hình.

Alice dành tình yêu đầu đời của mình cho Mattia và Mattia cũng có chung cảm xúc như vậy với cô gái của mình. Nhưng thói quen cô độc đã khiến Mattia tự đẩy mình ra xa  và biến họ thành một đôi bạn. Hết lần này đến lần khác, Alice đã cố gắng kết thúc mối quan hệ lập lừng đó nhưng Mattia vẫn luôn xa cách. Cuối cùng, cô từ bỏ để cưới Fabio, một anh chàng bác sĩ đẹp mã chỉn chu, chấp nhận rằng mọi nỗ lực cô từng bỏ ra không đem lại gì cả.

Nhưng cuộc sống với một con người hoàn thiện như Fabio thật sự không dễ dàng. Fabio yêu cô nhưng  anh quá đẹp và quá hoàn hảo. Anh không thể hiểu nổi những thiếu sót trên cơ thể và trong tâm hồn cô. Và mọi việc sẽ phải kết thúc. Bởi tình yêu của người mà ta không yêu chỉ lưu lại trên bề mặt và bốc hơi rất nhanh. Cái còn lại chỉ là vết đỏ gần như không thể thấy trên da thịt, nơi mà Fabio đã đá vào cô một lần duy nhất.

Mối tính đẹp đẽ của họ kết thúc trong ngỡ ngàng của nhiều người. Nhưng chẳng có gì phải giải thích cả, chẳng có lý do gì. Chỉ là thế thôi, với Alice, nó như cái bụng rỗng không chứa gì cả. Bởi ở nơi đó, trong sâu thẳm con người cô, có một người khác. Mattia. Chia tay với Fabio, cô cảm thấy toàn bộ không gian chia cách họ là một khoảng cách nực cười. Bởi, giữa họ gắn với nhau bằng một sợi dây vô hình, chôn sâu dưới những điều chẳng có gì là quan trọng, một sợi dây chỉ có thể tồn tại giữa họ: hai kẻ cảm nhận được nỗi cô đơn của chính mình trong nỗi cô đơn của người kia. Cô đã gọi lại Mattia về phía mình.

Nhưng Mattia, chàng trai thông minh đến tồi tệ, đã bán đứng cuộc đời mình cho những con số. Anh từ bỏ Mattia, từ bỏ gia đình và đất nước để chạy trốn đến một miền xa lạ lạnh lẽo. Anh khám phá ra bí mật của những con số, nhưng anh không dám đối diện với chính bản thân mình. Khi quay trở lại gặp Alice, ngỡ như chưa bao giờ xa cách… anh cũng cảm thấy tim mình loạn nhịp. Nhưng nỗi ám ảnh vô hình do anh tự dựng lên lại xóa bỏ niềm tin, hy vọng và cũng là hạnh phúc của mình. Và, anh lại ra đi…

Cả hai đều đánh mất bước cuối cùng, cơ hội để níu kéo người kia ở bên mình. Mỗi lần cơ hội đến, những nỗi sợ vô hình tạo thành những lỗ hổng lớn chia cắt họ,  khiến họ xa cách nhau, một lần, hai lần và mãi mãi. 

Được kể bằng một giọng văn đầy bình thản, như cách tác giả đang cùng ta đi bộ trên biển và kể lại câu chuyện này. Những mốc thời gian cách xa nhau, giữa chúng là những khoảng trống lặng thinh. Điều gì đã xảy đến giữa những năm đó, không ai biết cả. 

Bất chấp sự hóc búa của những lí thuyết số học, số nguyên tố vẫn tồn tại, trở thành một phần thiết yếu trong toán học. Cũng như nỗi cô đơn mãi là một phần trong cuộc sống, bất chấp ta có chối bỏ nó cỡ nào đi chăng nữa.

Đánh giá của độc giả:

” Đối với tôi, đây là một tiểu thuyết sâu sắc và ám ảnh. Hai nhân vật với tuổi thơ không trọn vẹn và trái tim khuyết thiếu đã lao vào cuộc sống theo những cách khác nhau, những mong quên đi quá khứ của mình, quên đi những nỗi đau đã được đào sâu chôn chặt, nhưng rốt cuộc vẫn không thể thoát ra vòng luẩn quẩn của sự cô đơn níu chân họ mỗi ngày. Có lẽ Alice và Mattia đã có thể ở bên nhau, có lẽ họ đã có thể khỏa lấp sự trống trải của nhau và dắt tay nhau đi đến cuối cuộc đời. Nhưng họ hoảng sợ. Họ không thể hành động nổi, sự bất lực đã ăn sâu vào họ từ khi còn là những đứa trẻ. Họ là những số nguyên tố dù ở gần nhau chừng nào cũng vẫn cô đơn vì không dám nắm lấy tay người kia, không dám vượt qua lằn ranh mong manh do mình tạo dựng.”

12ugjgdajhdv kajdjkbndkl kand,ndjkhje

Nơi mua sách:

60 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 6