[Review sách] – Người đi bán nắng- Cuốn sách thanh xuân – Minh Mẫn

“Khi bạn đọc một cuốn sách hay, điều thú vị nhất không phải những gì bạn mong muốn tìm kiếm được thể hiện rõ ràng trong cuốn sách đó, mà là chạm khẽ vào được những sác màu vô hình lẫn khuất sâu trong tâm hồn bạn.” Đó là một phần lời tựa đầu của “Người đi bán nắng“. Rất tinh tế phải không nào. Ngay từ những câu văn đầu tiên 2 tác giả Minh và Mẫn đã đọc vị những cảm xúc của người đọc khi mà họ nhẹ nhàng bước đi trên từng cảm xúc, họ thấu hiểu nỗi lòng, tâm tư tình cảm của người đọc một cái sâu sắc nhất.

sach nguoi di ban nang

Thông tin sách:

  • Giá bìa : 69.000 vnd; 
  • Thể loại: Văn học hiện đai, truyện ngắn
  • Tác giả: Minh Mẫn
  • Năm xuất bản: 2015
  • Nhà xuất bản: Nhà xuất bản văn học
  • Số trang : 220

Đối tượng đọc

     Ngày phần tựa đề tác giả đã nhắn nhủ đến bạn đọc rằng “Chúng tôi viết cuốn sách này chỉ mong ai đọc nó cũng đều thấy lại một phần tuổi trẻ của mình cho dù nó đã đi qua, đã tan vỡ từng mảnh một…”. Tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại nó cứ trôi xa mãi. Mấy ai mà vừa lòng với tuổi trẻ của mình, mấy ai mà không có một điều gì đó hối tiếc cho tuổi trẻ. Nếu bạn muốn nhìn lại, cảm nhận thanh xuân của mình một lần nữa thì bạn đã tìm đến đúng nơi rồi.

Tóm tắt nội dung sách

“Những ngày làm bạn với mặt trời, tôi gom nắng đi bán, mong kiếm chút gì mua lại những cơn mưa”.Làm mình nhớ đến những câu thơ của nhà thơ Xuân Diệu:”Tôi muốn tắt nắng đi Cho màu đừng nhạt mất Tôi muốn buộc gió lại Cho hương đừng bay đi”Phải chăng hồn thơ phiêu lãng của Xuân Diệu là cảm hứng cho Minh Mẫn tạo nên những áng văn có chútbay bổng, có chút đáng tiếc gì đó.

Người đi bán nắng là tuyển tập truyện ngắn do 2 tác giả Minh và Mẫn cùng nhau sáng tác. Mỗi câu truyện lại có những cảm xúc, những mảng màu khác nhau. Có vui, có buồn đan xen tạo cho người đọc nhiều cảm xúc và suy nghĩ. Nhưng xuyên suốt những câu truyện vẫn có điều gì đó buồn man mác, sự hối tiếc về tuổi trẻ. Cách xây dựng nhân vật độc đáo cùng với cách kể chuyện mới lạ, giàu hình ảnh, giàu tâm tư khiến cho câu chuyện của Minh Mẫn lôi cuốn hút bạn đọc theo một cách riêng. 

Gấp lại cuốn sách này có lẽ những gì tác giả muốn gửi gắm đến bạn đọc có lẽ sẽ còn vương vấn và in đậm trong trái tim, trong trí óc mỗi người. Họ sẵn sàng buôn nắng, bán mưa để đổi lấy những kỷ niệm năm nào.

người đi bán nắng 1

Tại sao nên đọc…

Đôi khi giữa dòng người hối hả, bon chen và tấp nập, ta cần một nơi nào đó để nghỉ chân, để dừng lại và hồi tưởng về những gì mà ta đã làm được trong suốt những năm tháng đã qua. Để xem tuổi trẻ ta đã làm gì, có điều gì hối tiếc, day dứt tâm hồn, trí óc của ta đến tận bây giờ. Dừng lại một quán cà phê ven đường, ta bắt gặp một người đi bán nắng. Ngồi xuống nhâm nhi một ly cà phê và cùng nhau chuyện trò về tuổi thanh xuân vẻ vang, oai hùng như thế nào. 

Đánh giá của độc giả:

Sau khi đọc người đi bán nắng, có những câu chuyện khiến tôi cười và vui mãi vì cái kết có hậu của nhân vật, nhưng có lúc tôi lại thoáng buồn vì những trang sách đã nói nên nỗi niềm của bản thân. Những cảm xúc mà mình đã giấu kín trong lòng này, bao tâm tư phiền muội đã bị tác giả viết ra hết. Nhưng khi đọc được những cảm xúc đó tôi lại thấy tâm hồn mình nhẹ nhàng đi rất nhiều, như được san sẻ, như được yêu thương vì đã tìm được một người bạn dể chia sẻ. 

Có lẽ nhiều người cho rằng, cốt truyện không được gần gũi, có gì đó xa vời thực tế nhưng cách giải quyết lại vo cùng thuyết phục người đọc. Khi bế tắc trong cuộc sống sẽ chẳng có ông bụt hay bà tiên nào xuất hiện bên ta để giải quyết bế tắc đó cho ta mà chỉ thấy người gần người hơn, một tấm lòng luôn bên ta mà đôi khi ta lỡ bỏ quên trên dòng đời xô bồ này,

Câu văn giản dị nhưng rất tinh tế, tên nhân vật được lồng ghép theo từng ý nghĩa của câu chuyện, những câu chuyện đa dạng chủ đề, có lúc nhẹ nhàng sâu lắng, có lúc giật mình vì lạnh cả sống lưng…. Những câu chuyện của Mẫn không quá lãng mạn, rất thực tế, nhưng lại dắt bạn đọc lạc vào những giấc mơ ngọt ngào, chẳng muốn quay về thực tại… Có lúc bạn sẽ mỉm cười như chưa bao giờ được cười, cũng sẽ có lúc nước mắt bạn rơi lúc nào chả hay mặc dù bạn chẳng muốn vì những giọt nước mắt đồng cảm ấy từ chính trái tim khát khao yêu thương của bạn dâng trào.

người đi bán nắng 2.jpg

người đi bán nắng 3.jpg

Những câu nói hay trong Người đi bán nắng

“Bởi vì cuộc đời tạo ra nhân duyên…nên người ta cuối cùng cũng đến với nhau bằng cách này, hay cách khác”.

“Càng lớn tuổ dần, người ta càng sợ sự ồn ào quanh mình. Người ta thu mình vào một góc, cất kin tâm tư của mình vào một thế giới riêng, và dần dần sợ những mối quan tâm hời hợt, những mối quan hệ xã giao, những câu chuyện không phân biệt được chân thành hay giả tạo…”

“Người ta chỉ cần một người, một người thôi, không cần biết là ai, từ đâu tới. Chỉ cần người đó hiểu mình, người có thể khiến mình tin mà trao gửi tấm chân thành của trái tim vốn rất dễ cô đơn”.

“Em có biết không em? Chúng ta như đang đi trên con đường hình chữ Y, cùng đi và rồi sẽ rẽ sang hai phía. Người ta nói hãy lật ngược chữ Y lại mà đi. Đơn giản lắm nhưng đâu có dễ. Cuộc sống đâu phải thứ gì cũng lật ngược lại được, ngay cả sự thật”.

“Cô đơn đôi khi không phải là chẳng có một ai để bản thân nghĩ đến, mà là vì nghĩ đến một người quá nhiều.Mà người ta chẳng hề biết”.

“”Tôi đã đi một quãng đường rất dài, rất mệt, để cố gắng chạm đến ước mơ của mình! Và tất nhiên, tôi vẫn cứ đi, và làm những gì tôi thích. Chẳng có gì có thể làm khó tôi, khi tôi có ước mơ!

Bạn có giống tôi không? Theo đuổi hết sức những hoài bão mình ấp ủ, mà có thể bị người khác nói là hoang tưởng, xa vời?

Còn tôi, cuộc đời là của chính tôi. Tôi điều khiển nó theo tiếng gọi của trái tim mình. Tôi không phải là cối xay gió, có gió thì quay, lặng gió thì ngừng”.

Nơi mua sách:

27 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá / 5. Số đánh giá