Review sách Ngồi khóc trên cây của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh

Bạn là fan của những câu chuyện về mối tình đầu trong trẻo thơ ngây, là fan của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh? Bạn là tín đồ của những câu chuyện tình ngược đẫm nước mắt, yêu thích phong vị chân chất của làng quê? Vậy thì không có lí do gì để không sở hữu một cuốn sách tuyệt hay của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh viết về những gian nan của một mối tình đầu tuyệt đẹp giữa một chàng trai ấm áp tên Đông và một cô gái có cái tên rất lạ: con Rùa. Và hãy tin tôi đi, bạn sẽ không cưỡng lại được sự quyến rũ của cuốn sách này một khi bạn bắt đầu đọc nó và dư âm của cuốn sách sẽ còn văng vẳng trong tâm trí bạn một thời gian dài.

   Ngồi khóc trên cây là một tiểu thuyết dành cho độ tuổi thanh thiếu niên của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh. Tác phẩm được xuất bản bởi Nhà xuất bản Trẻ năm 2013 và nằm trong số ít những câu chuyện mang thiên hướng buồn của tác giả.

   Nội dung câu chuyện khai thác sâu vào những suy tư, trăn trở diễn ra trong nội tâm của tuổi mới lớn trên một phông nền về tuổi thơ sống chan hòa giữa thiên nhiên núi rừng, phảng phất hương vị miền quê và tình làng nghĩa xóm. Không giống với nhiều tác phẩm trước đó của Nguyễn Nhật Ánh, Ngồi khóc trên cây được nhà văn đưa vào nhiều nghịch cảnh éo le, bi thương nhằm thử thách các nhân vật, giúp họ trưởng thành hơn về mặt tình cảm theo thời gian. Và đó là điều khiến con tim ta thổn thức khi đọc tác phẩm này.

Thông tin cơ bản về sách 

  • Thể loại: Tiểu thuyết thanh thiếu niên, Tiểu thuyết lãng mạn
  • Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh
  • Năm xuất bản:27 tháng 6 năm 2013
  • Nhà xuất bản: Nhà xuất bản trẻ
  • Giá bìa: 110.000đ ( Giá trên tiki là 64.999đ có thể thay đổi theo thời gian và chính sách ưu đãi)

Cuốn sách dành cho những ai?

Cuốn truyện không phải chỉ để dành cho thiếu nhi mà còn dành cho cả người lớn, những người đã yêu, đang yêu và sẽ yêu cũng sẽ ước mơ có được một chuyện tình nhẹ nhàng giống như câu chuyện của Nguyễn Nhật Ánh đã viết ra.

Nội dung cuốn sách ngồi khóc trên cây

Nước mắt đâu phải chỉ dành cho nỗi buồn, nước mắt còn có thể dành cho niềm vui và hạnh phúc. Với nhà văn Nguyễn Nhật Ánh nước mắt còn là một cái gì đó đẹp đẽ và đầy mơ mộng khi ông viết về câu chuyện tình yêu vừa trong sáng vừa ngây thơ giữa cô bé Rùa và anh chàng Đông trong truyện ngắn “Ngồi khóc trên cây”.

Tình yêu của họ trong sáng như đóa hoa vừa mới chớm nở.

Rùa là cô bé của thiên nhiên, hồn nhiên, trong sáng nhưng lại đầy khí chất mạnh mẽ. Hoàn cảnh cơ cực từ nhỏ đã cho cô bé một sự cứng rắn, với mái tóc cháy nắng trên khuôn mặt khả ái. Còn Đông là cậu sinh viên thành phố về thăm quê, là người duy nhất trong xóm muốn chơi với con Rùa, nói chuyện, lắng nghe, cảm thông và chia sẻ với nó.

Nội dung tiếp theo

Tâm hồn hai đứa trẻ đồng điệu vào nhau như những đóa hoa đồng nội mới chớm nở đã vội hòa quyện hương thơm phảng phất đầu mùa. Nụ hôn đầu đời vụng dại trong khu vườn đậm chất quê đã diễn ra một cách nhẹ nhàng, bỡ ngỡ mà cũng thật đáng yêu. Cái ngượng đến chín mặt của Đông khi cả hai môi gần chạm môi được tác giả miêu tả một cách thật tỉ mỉ đã báo hiệu cho một tình yêu trong sáng, hồn nhiên đang nảy nở.

Tình yêu của những chuỗi ngày li biệt, chờ đợi 

Khi tình cảm của hai đứa trẻ  dần đi đến hồi cực kì sâu đậm, thì cũng là lúc những sóng gió thay nhau ập đến. Sóng gió có thể là một chút gia vị để tăng thêm sự đậm đà cho tình cảm nhưng cũng có thể là một bức tường ngăn cách. Liệu tình yêu vụng dại đầu đời của Rùa và Đông  có thể vượt qua được những rào cản ấy khi nó chỉ mới chớm nở như những cây non đứng trong bão tố?

Ngày chia tay, con Rùa vẫn còn có thể thốt ra những câu nói ngượng như dặn dò mà cũng như một lời hứa rất đỗi ngây thơ, trong sáng và ấm áp: “Anh đừng buồn nhé! Em sẽ lớn! Em sẽ lớn nhanh thôi mà!”. Ấy thế mà, thoáng một cái, con Rùa ngày nào đã trở thành một thiếu nữ xinh đẹp, trưởng thành sau nhiều năm xa cách. Thời gian và khoảng cách không những không làm phai đi tình cảm trong nó mà còn làm nó  sâu đậm hơn. Thế mới thấy khi hai trái tim đã chung nhịp đập thì không có gì có thể ngăn cách được họ. Mọi sóng gió chỉ giúp niềm tin nơi nó và Đông thêm bền vững.

Nước mắt rơi như hạnh phúc được nếm bằng vị giác

Đó có thể là chút mặn, chút cay, chút chát hay chút ngọt. Đó là khi trái tim thổn thức, đập lên dại khờ. Bởi Đông như tỉnh dậy sau giấc mơ dài, để rồi giọt nước mắt rơi lã chã từ cành cây. Đâu phải chỉ một lần cách xa, những chơi vơi từ đôi lần tim như lệch nhịp,  mặn chát và ngọt ngào như được nếm chính bằng vị giác. Nước mắt, là cả những nỗi buồn quện sệch vào hạnh phúc.

Thứ hạnh phúc ấy được vẽ lên không chỉ tồn tại trong câu chuyện mà nó còn lan tỏa đến trái tim của người đọc thông qua ngôn từ giản dị, cách kể chuyện khơi gợi sự đồng cảm của tác giả. Đâu đó ta sẽ thấy chút mặn, chút cay, chút chát và chút ngọt từ tận đáy lòng bởi cũng đâu đó ta đã tìm thấy mình của những ngày xưa ấy.Truyện Nguyễn Nhật Ánh là vậy, không sướt mướt như ngôn tình tiểu thuyết nhưng lại khiến người ta ngấn lệ, không như truyện trinh thám nhưng như thử thách độc giả với bao lần hồi hộp.

Trích đoạn hay của tác phẩm

“Nồng nàn lên với

Cốc rượu trên tay

Xanh xanh lên với

Trời cao ngàn ngày

Dài nhanh lên với

Tóc xõa ngang mày

Lớn nhanh lên với

Bé bỏng chiều nay”

“Sau một thoáng ngỡ ngàng, tôi lúng túng chống tay vào cỏ định ngồi lên nhưng khi nhìn vào đôi mắt long lanh và lúc nào cũng ngời sáng dưới rèm mi đen dày của con Rùa, một cảm giác thiết tha gần gũi đột ngột lấp đầy tôi và hoàn toàn không tự chủ, tôi cúi xuống hôn lên môi nó”

“- Anh thích em lắm. – Tôi xao xuyến đáp, lòng ngập tràn yêu thương.

– Em cũng rất thích anh. – Con Rùa thủ thỉ, nó đưa tay quẹt nước mắt, mặt ngời lên trong đêm, một nụ cười bẽn lẽn thấp thoáng trôi qua trên môi nó.

Tôi nghe trái tim tôi cựa quậy sau làn áo. Tôi cảm nhận rất rõ có một con suối bằng kem đang chảy qua lòng tôi.

– Nhưng bây giờ em còn nhỏ. Anh đợi thêm một thời gian nữa cho em kịp lớn lên anh nhé!”

“Theo kết quả xét nghiệm, căn cứ vào số lượng hồng cầu bị phá hủy, đặc biệt do số lượng bạch cầu tăng cao một cách bất thường, các bác sĩ nghi ngờ tôi bị ung thư máu.”

“Có lẽ tôi không sống được đến ngày con Rùa tròn mười tám tuổi. Tôi và nó đang ngồi bên nhau giữa mùa cọng dừa, còn một năm rưỡi nữa làng Đo Đo mới vào mùa thả diều, tôi e rằng đó là quãng thời gian quá dài để tôi có thể ở lại trên cõi đời và quay về gặp nó.

Ba năm trước con Rùa không cho tôi hôn nó. Nó bảo nó còn nhỏ. Nó bảo tôi chờ nó lớn lên, rồi sợ tôi buồn nó hứa nó sẽ lớn thật nhanh để tôi khỏi nóng lòng chờ đợi. Con Rùa đã giữ lời hứa. Mùa cọng dừa năm nay, nó đã là cô thiếu nữ xinh đẹp, thậm chí trong làng đã có kẻ tới nhà mối mai dạm hỏi. Thế nhưng ngày đó tới, tôi lại sắp sửa ra đi.”

Trích đoạn hay tiếp theo

“Bà nội con Rùa bỗng ngừng tay và nhìn tôi bằng ánh mắt khiến tôi cảm thấy lo lắng:

– Có chuyện gì thế bà?

Có cảm giác thời gian ngưng lại một lúc lâu sau câu hỏi của tôi. Và khi thời gian bắt đầu tôi trở lại, tôi nghe tiếng bà thở hắt ra:

– Con về trễ quá!

Trong một giây, ruột gan tôi quặn lại. Tôi về trễ ư? Mới có năm tháng trôi qua, chẳng lẽ con Rùa đã đi lấy chồng rồi sao? Nó hẹn tôi mùa thả diều sang năm về chơi với nó mà. Tự dưng tôi nhớ đến thái độ lạ lùng của thím Lê lúc nãy. Xưa nay chưa bao giờ thím Lê hỏi tôi đi đâu khi tôi ra khỏi nhà. Thím đã làm tôi ngạc nhiên, ngay cả cái cách thím đứng bên cửa nhìn theo tôi lúc tôi đi lên xóm trên cũng làm reo một cái chuông báo động trong đầu tôi nhưng lúc đó tôi vẫn chưa hình dung ra điều gì đang chờ đợi tôi.

Tôi nhìn bà, giọng run run:

– Em Rùa đi lấy chồng rồi hở bà?

– Nó chết rồi, con à.”

“Như vậy là con Rùa đã giữ lời hứa. Nó cố lớn, và cố sống, để đợi tôi về.”

Cảm nhận của bản thân khi đọc:

Ngồi khóc trên cây thực sự đem đến cho ta nhiều cảm xúc và thay đổi liên tục lúc trầm lúc bổng, lúc thì chìm đắm trong sự lãng mạn của mối tình trong sáng của hai nhân vật chính, lúc lại đem đến cho ta những nỗi buồn vô thẳm khi có tin rằng một trog hai nhân vật chính sẽ phải ra đi mãi mãi để lại cho nhân vât còn lại cũng như người đọc nhiều tiếc nuối và cả nước mắt.

Nhưng sau cùng lại là một kết thúc không thể có hậu hơn, thực sự mình đã rất hạnh phúc, hạnh phúc thay cho hai nhân vật trong truyện, những giọt nước mắt đã rơi nhưng đó không phải những giọt nước mắt của sự chia ly nữa mà là những giọt nước mắt hạnh phúc. Đọc xong cuốn sách mà dư âm về tình người, tình quê hương làng xóm vẫn còn đậm sâu trong lòng, khiến ta nhìn cuộc sống với một cái nhìn trìu mến hơn.

Đánh giá của người dùng trên Tiki

Đánh giá của người dùng

Đánh giá của người dùng

Đánh giá của người dùng (2)

Đánh giá của người dùng (2)

Đánh giá của những khách hàng đã mua sách

Những nơi bạn có thể mua sách

Sắp xếp theo thứ tự ưu tiên nên mua:

Ưu tiên số 1: Tiki  https://tiki.vn/ngoi-khoc-tren-cay-truyen-dai-p861364.html?spid=861386&utm_source=google&utm_medium=cpc&utm_campaign=SEA_NBR_GGL_PLA_DTP_ALL_VN_ALL_UNK_UNK_C.ALL_X.2045169324_Y.70657517445_V.861386_W.DT_A.811777357676&gclid=Cj0KCQjw5rbsBRCFARIsAGEYRwfGY7fOrAZy6SxTVoEx4xuBFn5nX4tjNS8MDhbA1OaQs4If09B1M2MaAnP5EALw_wcB

  • Tiếp theo: Fahasha https://www.fahasa.com/ngoi-khoc-tren-cay-tai-ban-2017.html?utm_source=google&utm_medium=cpc&utm_campaign=TQ_Shopping_na_na_na_na_na_na_Smart&gclid=EAIaIQobChMIhvHuqf3S4wIV2YBwCh0QCAYrEAQYASABEgIQLfD_BwE&attempt=1
  • Tiếp theo: Sendo

“Ngồi khóc trên cây” quả thực là một cuốn sách không thể bỏ qua cho những ai muốn tìm lại kí ức tuổi thơ, và như được chính mình trải qua những cảm xúc yêu thương trong trẻo đầu đời. Nếu bạn yêu thích văn phong của nhà văn Nguyễn Nhật Anh thì còn chần chừ chi nữa. Hãy nhanh tay đặt ngay cho mình một cuốn sách ” Ngồi khóc trên cây ” để trải nghiệm thôi nào. Chúc các bạn có một trải nghiệm thật vui vẻ với cuốn sách nhé.

492 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 4.8 / 5. Số đánh giá 8