[Review sách] Nghệ thuật tinh tế của việc ĐẾCH quan tâm

Việc lựa chọn những thứ để quan tâm chưa bao giờ lại là vấn đề cấp thiết như hiện nay. Ở xã hội mà lượng thông tin ồ ạt, những trang facebook là nơi mà người dùng tha hồ chia sẽ những hào nhoáng của bản thân: đồ hiệu, xe sang, nhà đẹp,… chúng ta tự hỏi từ khi nào giá trị vật chất lại là thước đo của hạnh phúc con người như vậy? Có đôi khi tự nhìn lại mình chẳng có gì, lại buồn cho bản thân, lại muốn được giống như họ hoặc hơn họ. Khi hỏi làm thế nào để hạnh phúc, câu trả lời luôn là muốn được nhiều hơn. Nhưng thực tế, để có được hạnh phúc chúng ta phải học cách muốn “ít hơn” và cũng ít quan tâm hơn đến những thứ chẳng liên quan đến mình.

REVIEW SÁCH "nghệ thuật tinh tế của việc đếch quan tâm"

REVIEW SÁCH “nghệ thuật tinh tế của việc đếch quan tâm”

Cảm nhận cá nhân về sách “Nghệ thuật tinh tế của việc “đếch” quan tâm”

(Phần này đáng lẽ với những bài khác tui sẽ để cuối cùng nhưng đối với cuốn sách này tui phải đề cập trước, vì đây là cuốn sách khá đặc biệt! Đọc tựa sách thôi đủ hiểu rồi hen ^^)

Với mình quyển sách này không dễ để hiểu, vì là sách của tác giả nước ngoài được dịch sang tiếng việt nên có những chỗ phải đọc đi đọc lại, nghiền ngẫm mới hiểu được. Quan điểm mà tác giả gửi đến chúng ta là khá mới mẻ, khi mới đọc lần đầu nghe có vẻ nghịch lý nếu chỉ đọc sơ qua phần tiêu đề.

Văn phong mang nét đặc trưng riêng của Mark. Lối hành văn của ông này khá đời thường, thẳng thắn nếu không muốn nói có phần hơi “thô”, gây ấn tượng mạnh đối với đọc giả. Thêm nữa, cuốn sách sẽ “tát” vào mặt tui và vào mặt bạn bằng những lời “cay nghiệt” nhất: Bạn thật sự không đặc biệt lắm đâu! Hơi cay cú nhưng cứ đọc tiếp thì sẽ hiểu nè.

Hẳn là nghe tên sách thôi chúng ta đã thấy rất tò mò rồi. Trong đầu hiện lên rất nhiều các câu hỏi tại sao lại “đếch” quan tâm, thật sự vấn đề tác giả muốn nói đến ở đâu là gì?. Rất nhiều giả thiết được đặt ra,”đếch” quan tâm đến những điều tiêu cực trong cuộc sống?,”đếch” quan tâm đến những người nói xấu ta?. Không loanh quanh nữa ngay bây giờ đây chúng ta sẽ vào trực tiếp vấn đề mà tác giả Mark Manson muốn đề cập tới.

Đôi nét về tác giả Mark Manson 

MARK MANSON nghệ thuật tinh tế của việc đếch quan tâm

MARK MANSON nghệ thuật tinh tế của việc đếch quan tâm

Mark Manson, một blogger, tác giả trẻ nổi tiếng trên mạng đã chia sẻ những góc nhìn rất độc đáo về cuộc sống cũng như nghệ thuật mặc kệ mọi thứ. Những bài học của Mark Manson về cuộc sống được nhiều người khen ngợi và học tập.

Cuốn sách này dành cho ai?

  • Nếu bạn đã đọc quá nhiều sách kĩ năng sống và khá ngán ngẩm với bài học “phải lạc quan” , “phải thành công” phải thế này phải thế khác thì cuốn sách hẳn là dành cho bạn. Ngắn gọn thôi, đừng cố!
  • Bạn lạc lối giữa trăm ngàn quan niệm sống, quá quan tâm đến việc người khác nghĩ gì về mình. Mark sẽ dạy bạn quan tâm ít đi, giảm thiểu tối đa với những vấn đề không cần thiết
  • Thức tỉnh bản thân: cuộc đời có quá nhiều sự lừa dối rồi, đừng tự lừa dối bản thân mình nữa! thành thật với bản thân rằng bạn còn kém cỏi, còn chưa giỏi, chỉ có như thế bạn mới có thể phát triển bản thân được. Mỗi lần tự nhận thức dù có đau đớn, có nước mắt nhưng đổi lại thành công sẽ đáng giá hơn rất nhiều lần.

Quan điểm mới mẻ của tác giả – lập lại trật tự mới của nhận thức trong xã hội hiện đại

Ngay từ chương đầu tiên tác giả đã làm chúng ta bất ngờ vì tiêu đề “ Đừng cố”. Tại sao các quyển sách đều khuyên chúng ta phải cố gắng, phải khác biệt còn đối với Mark Manson, anh lại nói rằng “Đừng cố”?

Bukowski một nhà văn được Mark nhắc tới là một gã nghiện rượu, một kẻ lang chạ với nhiều phụ nữ, con nghiện cờ bạc kinh niên, một tên thô thiển, một gã keo kiệt, một kẻ lười biếng, và tệ hại hơn cả, ông ta là một nhà thơ. Trong nhiều thập kỷ những tác phẩm của ông ta đều bị các tờ báo, tạp chí, tập san, nhà xuất bản từ chối. Các tác phẩm của ông ta thật là kinh khủng, họ nói vậy. Thô thiển. Ghê tởm. Sa đọa.

Và khi mà những lời từ chối chất cao như núi, thì cảm giác thất bại đã đẩy ông chìm sâu vào rượu và nỗi chán chường theo đuổi ông gần như suốt cả cuộc đời.

Khi Bukowski bước sang tuổi năm mươi, sau một quãng đời thất bại ê chề và chán ghét bản thân, một biên tập viên của một nhà xuất bản độc lập nhỏ bỗng có hứng thú kỳ lạ với ông ta. Nhà biên tập không thể trả được cho Bukowski nhiều tiền hay hứa hẹn về một doanh số lớn từ việc bán sách. Nhưng anh ta lại có hảo cảm với gã thất bại nghiện ngập này, nên anh ta quyết định sẽ một lần đánh cược. Đó là lời đề nghị đầu tiên mà Bukowski từng nhận được, và, ông nhận ra, rất có thể cũng là lời đề nghị duy nhất mà ông được nhận trong cuộc đời mình. Bukowski hồi đáp lại nhà biên tập rằng: “Tôi có một trong hai lựa chọn – hoặc ở lại bưu điện và phát điên…  hoặc là thành người tự do và chơi trò viết lách và chết đói. Tôi đã quyết định chọn chết đói. 

Ông viết liên tục và xuất bản sáu cuốn tiểu thuyết và hàng trăm bài thơ, bán được tới hơn hai triệu bản sách. Sự nổi tiếng của ông nằm ngoài dự đoán của tất cả mọi người, bao gồm cả chính ông.  Chúng ta đều nhìn vào những câu chuyện như của Bukowski và kết luận, “Thấy chưa? Ông ta không từ bỏ. Ông ta không ngừng cố gắng. Ông ta luôn tin vào chính mình. Ông ta vượt qua mọi sóng gió và khẳng định bản thân!”

Điều kỳ lạ chính là dòng chữ được khắc trên bia mộ của Bukowski: “Đừng cố!”

Bài học đầu tiên mà ta rút ra được ở đây chính là Bukowski biết chấp nhận mình là kẻ thua cuộc, và ông viết rất chân thật về nó. Ông không cố gắng trở thành điều gì khác ngoài chính mình. Hẳn tới đây thì phần nào những thắc mắc trong lòng đọc giả cũng được giải đáp phần nào!

Điều đặc biệt không kém ở chương này, tác giả cho chúng ta nhận thức thế nào là “vòng lặp địa ngục”: lo lắng vì sự lo lắng, đau khổ vì sự đau khổ, nghe thì có vẻ rất phức tạp nhưng nếu nhìn vào thực tế bạn sẽ thấy điều tác giả muốn chúng ta nhận ra chính là việc bạn lo lắng cho những điều chưa diễn ra, rằng “Cơn lo lắng hành hạ bạn và bạn bắt đầu tự hỏi rằng tại sao mình lại lo thế. Và giờ thì bạn trở nên lo lắng về việc lo lắng. Ôi không! Lo lắng gấp bội! Giờ thì bạn lo về sự lo lắng của mình, mà dẫn tới nhiều lo lắng hơn.’

Và rút ra kết luận Vòng Lặp Địa Ngục đã trở thành giới tuyến vùng bệnh dịch, khiến cho nhiều người chúng ta bị căng thẳng quá độ, loạn thần kinh, và chán ghét bản thân thái quá.

“Bạn thật sự không đặc biệt lắm đâu”

nghe như một sự nhạo báng nhưng thực chất vấn đề mà tác giả muốn chúng ta nhận thấy là tất cả mọi người đều như nhau, đều chịu một nỗi khổ nào đó và bởi vì như nhau nên chúng ta sẽ đừng tự cho mình cái “đặc quyền” được đối xử đặc biệt hơn người khác, và bởi vì chúng ta như nhau nên trong mối quan hệ đừng tự cho mình là “người sửa chữa” hay “người chịu đựng”. Chính vì tự cho mình cái “đặc quyền” đó chúng ta sẽ nhận thức theo hai hướng

  • Chỉ có tôi là tài giỏi còn mấy người thì toàn là đồ bỏ, tôi xứng đáng được đối xử đặc biệt.
  • Tôi là đổ bỏ và các vị đều xuất sắc cả, tôi xứng đáng được đối xử đặc biệt.

Hai chiều hướng này đều là tiêu cực xuất phát từ sự ích kỉ. Bởi vì nhìn nhận mọi thứ trong đời sống như thể bạn luôn làm nạn nhân đòi hỏi cũng nhiều sự ích kỷ như điều ngược lại. Việc duy trì niềm tin rằng mình có những khó khăn không vượt qua được cũng ngốn nhiều năng lượng và ảo tưởng tự đề cao giống như ở người cho rằng họ không có bất kỳ một vấn đề nào cả.

Nếu nhìn nhận vấn đề của mình gặp phải cũng giống như tất cả vấn đề mà người khác gặp phải điều đó chỉ có nghĩa là bạn cũng chẳng có gì là đặc biệt cho lắm.

Một số quan niệm tạo nên điểm khác biệt của sách

  • Nghịch lý của sự thất bại và thành công: một người có thể được cho là thành công trong mắt mọi người nhưng trái ngược với hệ giá trị của bản thân thì cũng coi như là thất bại. Và ngược lại, vấn đề không phải là ở mức độ thành công bao nhiêu mà nó nằm ở chỗ điều mà chúng ta theo đuổi có thành công so với hệ giá trị bản thân không, bản thân có thực sự hạnh phúc với thành công đó hay không?
  • Không phải lúc nào lạc quan cũng tốt: đau khổ là một phần của quá trình và hạnh phúc nằm ở việc giải quyết vấn đề chứ không phải là lảng tránh nó. Việc lảng tránh chỉ làm quên đi vấn đề tạm thời thực tế mọi rắc rối vẫn ở đó!
  • Nỗi sợ hãi và lo lắng và buồn bã không phải lúc nào cũng nhất thiết là trạng thái tinh thần không đáng mong đợi và vô ích; thay vì thế, chúng thường đại diện cho sự đau đớn cần thiết dẫn tới sự phát triển về mặt tinh thần. Và chối bỏ nỗi đau đó thì cũng có nghĩa là ta đã chối bỏ những tiềm năng của mình. 
  • Thẳng thắn nhìn vào điểm yếu của bản thân, thừa nhận nó: Thừa nhận bạn chưa đủ tốt, chưa đủ hoàn hảo để có thể tiến lên. Bạn sẽ được gặp chú “gấu mèo u uất” nó sẽ đến gõ cửa nhà bạn và nói thẳng vào mặt bạn những sự thật, những sự thật có lẽ bạn không muốn nghe nhưng nó là những điều có thể giúp bạn trở nên tốt hơn. Bạn không thể trốn nó được đâu!

Nhận định của bạn đọc về sách

 nhận xét về sách "nghệ thuật tinh tế của việc đếch quan tâm"

nhận xét về sách “nghệ thuật tinh tế của việc đếch quan tâm”

 

Nơi đặt sách

Ưu tiên số 1: Tiki Link giảm giá sách này ở đây.

Tiếp theo: Fahasha, Link giảm giá sách này ở đây.

Tiếp theo: Vinabook, link giảm giá sách này ở đây

Hãy bớt quan tâm đến những thứ ĐẾCH liên quan đến cuộc đời mình và sống thật hạnh phúc bạn nhé! 

Nếu thấy hay thì chia sẽ bài viết hoặc để lại comment ý kiến của bạn về cuốn sách này, cảm ơn các bạn đã đọc <3

90 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 4.7 / 5. Số đánh giá 3