Review Sách – Mùa Hạ Thoáng Qua – Một Bước Chạy Của Thanh Xuân

Ký ức là không khí, tình yêu là khoảng cách giữa hai tòa thành.

Đây không phải một cuốn tiểu thuyết hư cấu, mà là mối tình đầu chân thực thuộc về chính bản thân chúng ta, là thời thanh xuân thuần khiết đến mức khiến người khác nảy sinh lòng ghen tị. Tình yêu trong trẻo ngây ngô như vậy, khiến chúng ta mỗi khi nhớ về đều có cảm giác như được tắm mình trong ánh nắng lung linh, giữa một bầu trời xanh biếc.

Năm ấy, Chương Viễn của thời cấp Ba tinh nghịch nhìn Hà Lạc nói: “Này bạn gì ơi, ngẩng đầu cho người ta nhìn kỹ chút xem nào.”

Năm ấy, Chương Viễn nghiêng trái nghiêng phải trái móng vuốt của Hà Lạc: “Giờ đã là người của tớ rồi, có tròn hay dẹt cũng tùy tớ xử lý đúng không?”

Năm ấy, Chương Viễn đứng suốt mười tám tiếng đồng hồ mới tới được Bắc Kinh, vô cùng mệt mỏi nói: “Cô bé lười, em lại vừa mới ngủ dậy đấy à?”

Năm ấy, Chương Viễn đưa bức ảnh của Hà Lạc Gia Uyển cho Hà Lạc: “Anh vốn cho rằng, em sẽ trở thành nữ chủ nhân của nó.”

Năm mười sáu tuổi, trên đường tan học, Chương Viễn né đôi gang tay của Hà Lạc ném đến, cười nói: “Lấy oán trả ơn, Hà Lạc, tớ nhớ cậu cả đời.”

Rất nhiều năm sau, ở nơi đất khách, Chương Viễn của tuổi trưởng thành nhìn thẳng vào mắt Hà Lạc, nhấn từng chữ một: “Hà Lạc, anh nhớ em cả đời, cũng muốn bên em cả đời.”

Dứt khoát là thế, dũng cảm là thế, kiêu ngạo là thế, đến tiếng nức nở sau cùng cũng tràn ngập hơi ấm dịu dàng. Vậy nên, chúng ta cứ chần chừ chẳng chịu già đi, giống như cầm lên cuốn sách này rồi chỉ rón rén đọc từng chút một. Vậy nên, trước khi chúng ta già đi, xin hãy nâng niu cuốn sách này, giống như nâng niu cất giữ trong trái tim mình những ký ức của cả thời thanh xuân.

h1

h1

Thông tin cơ bản về sách 

  • Thể loại: Truyện Ngắn
  • Tác giả: Minh Tiền Vũ Hậu
  • Năm xuất bản: 9/2018
  • Nhà xuất bản: NXB Thanh Niên
  • Giá bán: 187.000đ

Đối tượng hướng đến

Dành cho các bạn yêu thích thể loại này

h3

h3

Review

“Khó nhất trần gian là ghép thành đôi lứa
Chỉ hận thời gian sao quá vội vàng”

Năm lớp Chín, Hà Lạc và Chương Viễn lần đầu gặp gỡ trong lễ trao giải cuộc thi Toán trung học cơ sở cấp tỉnh. Chỉ là một cái liếc mắt thoáng qua, thậm chí giữa hai người còn chẳng kịp trao nhau một lời bắt chuyện, có lẽ ấn tượng của họ về đối phương chỉ là một anh chàng đẹp trai năng nổ nhưng xui xẻo bị gãy tay mà vuột mất giải đặc biệt và một cô nàng “biến số” ăn may giải đúng câu hỏi khó, trong lúc thầy cô phát biểu cứ hí hoáy vẽ bậy lên giấy đủ loại kem, đùi gà, hamburger và dòng chữ: “Bố ơi, con đói quá!”

Từ khoảnh khắc đó, thời gian dường như đã thả chậm bước chân, để mối tình đầu tựa đóa hoa ngậm sương mai bừng nở dưới ánh mặt trời.

***

“Hà Lạc, tớ nhớ cậu cả đời!”

***

Mùa đông năm lớp Mười, trên sân trường phủ đầy tuyết trắng, cậu thiếu niên tinh nghịch buông lời trêu chọc, ngờ đâu đã vô tình gieo mật ngọt trong tim, trở thành lời hứa hẹn ngây ngô mà bền chặt.

Tình yêu ngày đó mới đẹp đẽ làm sao. Rõ ràng là “tình trong như đã mặt ngoài còn e” mà cứ ngỡ chỉ là yêu thầm lặng lẽ. Một cái nắm tay tưởng như vô tình trên sân bóng rổ thực chất lại là “âm mưu” ai đó ấp ủ đã lâu. Thấy đối phương tươi cười với người khác trong lòng liền hụt hẫng khó chịu như đánh đổ cả thùng dấm. Và ánh sáng huyền ảo tỏa ra từ chú đom đóm trong một đêm mùa hạ phải chăng sẽ chẳng bao giờ quên được?

***

“Vậy cậu đang nghĩ gì?” Hà Lạc tiếp tục hỏi.

Chương Viễn hắng giọng, thong thả nói: “Nghĩ giống cậu.”

“Nếu tớ nói chúng ta nghĩ khác nhau thì sao?” Cô lẩm bẩm.

“Vậy chắc chắn là cậu nghĩ nhầm rồi.” Chương Viễn trả lời vô cùng dứt khoát.

“Tớ… luôn sợ tất cả chỉ là mình đơn phương.” Hà Lạc thấp giọng.

“Thế mới nói cậu nghĩ nhầm rồi.”

***

Chương Viễn trong “Mùa hạ thoáng qua” vừa hài hước, tinh quái nhưng cũng rất thâm trầm, sâu sắc. Khoảnh khắc chàng trai 17 tuổi nhìn cô gái mình thầm mến và tinh nghịch chọc ghẹo: “Này bạn gì ơi, ngẩng đầu cho người ta nhìn kỹ chút xem nào”, khiến không ít người phải nhớ lại mối tình đầu của mình ở cái thời học trò hồn nhiên, trong sáng ấy. Và cho dù hay tỏ ra lạnh lùng nhưng Chương Viễn luôn âm thầm để mắt đến cô bạn học đáng yêu ở trong lòng. Người con trai ấy, vào khoảng thời gian đẹp nhất của cuộc đời đã dành hết tâm tư của mình để yêu một người con gái thật là trọn vẹn.

Thế rồi năm tháng chảy trôi, thanh xuân nào rồi cũng phải tần ngần lại trước ngưỡng cửa trưởng thành. Đứng trước khoảng cách và những trải nghiệm khác nhau, tình cảm thời niên thiếu của họ cũng dần dần trở nên khác lạ. Một người vì tương lai mà cố chấp gây dựng sự nghiệp, một người mang theo trái tim thương tổn đi về một nơi xa, thứ cả hai nắm giữ không chịu buông bỏ chỉ là sự cố chấp và ngông cuồng của tuổi trẻ cùng với nỗi mờ mịt về tương lai, để rồi cuối cùng cũng như bao đôi tình thân khác, có vãi cã có giảng hòa, họ chấp nhận đối mặt, chấp nhận vì nhau nhiều hơn một chút: bớt cứng đầu hơn, bớt ý kiến cá nhân hơn, dành cho nhau sự vun vén bù đắp cho những khoảng cách đã nhuốm màu của thời gian qua.

***

“Anh không muốn mỗi lần bay hơn mười nghìn cây số, vượt qua mười hai múi giờ chênh lệch chỉ để nói với em một câu tạm biệt. Anh đến Mỹ để có một khởi đầu mới. Thế nên lần này, anh sẽ không nói tạm biệt với em.”

“Có lẽ em nghĩ anh là người gia trưởng, sau này chắc anh sẽ vẫn như thế, đối với anh mà nói, nếu không thể mang lại cuộc sống hạnh phúc cho em thì có nói gì cũng vô nghĩa. Nhưng trong tương lai, cho dù mệt mỏi đến đâu anh cũng sẽ không buông tay. Hà Lạc, anh nhớ em cả đời, cũng muốn bên em cả đời.”

***

“Dứt khoát là thế, dũng cảm là thế, kiêu ngạo là thế nhưng cũng tràn đầy hơi ấm dịu dàng” – có lẽ, bất cứ ai đã đi qua thời thanh xuân trẻ dại cũng đều mang trong tim một hình bóng “Chương Viễn” của riêng mình, cất giấu nơi sâu kín nhất của trái tim, thổn thức hoài niệm. Hi vọng sau khi gấp cuốn sách lại, bạn sẽ có thêm một chút sức mạnh, như Chương Viễn, như Hà Lạc, có thể tự đứng lên khẳng định bản thân, tự đấu tranh và tìm thấy hạnh phúc cho riêng mình, bất kể cuộc đời dù có ra sao.  🙂

h2

h2

Chương Viễn – Hà Lạc hai dòng nhân vật lạ mà quen

Ai cũng có một Chương Viễn, một cậu trai với chiếc áo sơ mi kẻ sọc, dáng người cao gầy, góc cằm anh tuấn, cậu ta sôi nổi và nhiệt huyết trên sân bóng. Đằng sau những trò đùa, những câu châm chọc là sự quan tâm dịu dàng. Có lẽ cậu ấy không hoàn hảo nhưng gặp cậu ngay lúc thời gian tươi đẹp đó chính là hồi ức tớ chẳng thể nào quên được.

Ai cũng có một Hà Lạc, một cô gái với đôi mắt lấp lánh trong veo và đôi bím tóc ngang vai điển hình. Cô bé ấy cũng có một ước mơ và kiên trì thực hiện như bao người khác. Thế mà cô ấy cứ khiến bạn nhìn mãi không thôi, mỗi lần cô ấy hoạt bát tán chuyện cùng bạn bè, mỗi lần cô ấy chăm chú chép bài, hoặc chỉ là lúc cô ấy đi bộ trên con đường quen thuộc… Bạn đều lặng lẽ nhìn và khắc sâu trong tim.

Mùa Hạ Thoáng Qua – Bước đi của thanh xuân

Chỉ là thời gian có dài bao nhiêu, có rực rỡ thế nào cũng sẽ trôi qua. Những năm tháng cùng nhau đến trường, cùng nhau chia sẻ những ngây dại ban sơ đã thành ký ức. Thanh xuân như mùa hạ, trôi qua trong ngỡ ngàng, chúng ta như ve sầu, thoát xác để trưởng thành. Ký ức để trong rương, có người khóa kín rồi lãng quên, có người giữ lấy rồi nhớ về. Giữa con đường tấp nập kia, bất chợt nghe được một đoạn nhạc phát ra từ chiếc CD cũ kỹ, ký ức bật mở, chúng ta lại xao xuyến khi nhớ về Mùa hạ thoáng qua ấy.

Mùa Hạ Thoáng Qua gửi tặng đến những người đã đi quá xa buổi chiều mùa hạ của thanh xuân năm đó. Có thể sẽ là nuối tiếc, có thể là hững hờ, có thể là thờ ơ, hoặc cũng có thể là những ký ức dịu ngọt. Song không thể phủ nhận, giai đoạn ấy dễ khiến người ta xúc động khi nghĩ lại nhất. Không chỉ là một cuốn truyện ngôn tình, hơn cả thế, nó như một kim bài ma thuật – đưa bạn trở về những ngày xưa cũ.

Đánh giá

Khi khép cuốn sách lại, mình lại cảm thán thêm một lần: Mình đã già thật rồi.

Đây là một câu chuyện được viết năm 2005, hoàn toàn là câu chuyện cũ, xa lơ xa lắc, câu chữ hay kết cấu truyện không đại trà, ngọt ngào hồng hồng tuyết tuyết. Đầu mỗi chương là những câu hát như lời thì thầm của trái tim non nớt. Câu chữ sâu sắc, đơn giản mà thấm đượm, lúc thì bật cười vì sự dí dỏm đáng yêu, khi thì như đau như dao cứa. Truyện này tuy tái bản nhiều lần nhưng số điểm đánh giá trên Douban vẫn luôn rất cao. Truyện cũng đã được chuyển thể thành phim truyền hình với một cái kết mở đầy tiếc nuối.

Mình thực sự hơi ghen tị với Minh Tiền Vũ Hậu, vốn anh hùng không hỏi xuất thân, nhưng dòng chữ giới thiệu ‘tốt nghiệp Đại học Bắc Kinh’ cứ đập vào mắt, không những IQ cao mà EQ của chị cũng vô hạn.

Bạn đã từng thế này bao giờ chưa, bạn đọc một cuốn sách đã nhiều năm, rõ ràng là đọc đi đọc lại nhiều lần, nhưng mỗi lần đọc đều chẳng kìm được cảm xúc mà rơi nước mắt ở một vài phân cảnh. Rõ là một câu chuyện cũ, lại là câu chuyện cũ của người khác nhưng lại rơi nước mắt của chính mình. Một câu chuyện về thời thanh xuân thời niên thiếu, về những tà áo trắng tung bay trong gió, bọn họ khóc, cười, yêu, chia xa. Không giống một câu chuyện cổ tích xa xôi mà là những thiếu niên tràn đầy sức sống tái hiện lại tuổi thanh xuân của họ.

Tình yêu xanh mượt, cổ áo xanh xanh.

Vào tuổi niên hoa của mình, nhất định bạn cũng từng gặp được một cậu con trai có hình dáng rõ rệt như vậy. Một chàng trai nhanh nhẹn, mạnh mẽ, chân tay dài, còn có cả góc nghiêng đẹp nhất thế gian. Mỗi ngày, cậu ấy sẽ đúng giờ xuất hiện trong trang nhật ký của bạn, là động tác nhảy cao để ném bóng rổ, là dáng hình ngông cuồng chạy trong sân thể dục, từng chút từng chút đều in dấu trong trái tim bạn. Thời thiếu nữ cứ ngây ngô yêu thầm, chìm đắm sự dằng dặc của thời gian. Đây là một câu chuyện yêu thầm hạnh phúc nhất mà tôi được chứng kiến, bạn yêu anh ấy, trùng hợp, anh ấy cũng yêu bạn. Vậy nên hạnh phúc đến với bạn tựa như tiếng thì thầm của hoa nở. Mỗi ngày bên nhau là hũ mật ong ngọt ngào nhất. Mong ước cùng nhau lớn lên, cùng nhau già đi, một giây một phút không rời không bỏ.

Đó cũng là câu chuyện tình yêu giữa Hà Lạc (nữ) và Chương Viễn (nam). Chuyện tình yêu của họ kéo dài 10 năm từ thuở còn là học sinh cho đến một cuộc sống hiện thực luôn khiến người đọc phải nhớ mãi không quên.

Link mua sách

https://tiki.vn/mua-ha-thoang-qua-tap-1-2-p4465271.html?

Nếu bạn thích bài review này, hãy like và share để ủng hộ review team nhé  <3

271 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 3