[Review Sách] “Một Lít Nước Mắt” : Sự Sống Nảy Mầm Trong Cái Chết

  • bởi

Cuốn sách là những trang nhật ký đẫm nước mắt về cuộc chiến giữa cô gái 15 tuổi và căn bệnh hiểm nghèo qua dòng tâm sự của cô – Kito Aya.  Một lít nước mắt hơn cả một cuốn sách cảm động, nó là hành trình đi vào bất tử của cô bé Aya. Tôi cá với các bạn rằng cuốn nhật kí này sẽ làm nước mắt bạn rơi. Tôi đã gấp lại những trang cuối của quyển sách này từ rất lâu, nhưng đến giờ, tôi vẫn có thể mường tượng lại những giọt nước mắt chảy tràn hai gò má. Hàng triệu giọt nước mắt cũng đã rơi trên những trang nhật ký của cô gái mạnh mẽ, kiên cường này.

Bìa Sách

Quyển sách có nhan đề “Một lít nước mắt”, quyển sách gồm 289 trang, mỗi trang đều ẩn chứa nỗi đau, hạnh phúc và sự ấm áp trong cuộc đời của chính tác giả. Cái tên Kito Aya  trong câu chuyện cũng chính là tác giả quyển sách này. Quyển sách là sự tổng hợp từ sáu quyển nhật ký của cô. Kito Aya đã mất khi tuổi đời còn rất trẻ. Ở cái tuổi 15, khi mà những bạn thiếu niên cùng trang lứa đang học hành, vui đùa, ước mơ nhiều điều tốt đẹp cho tương lai thì Kito Aya mắc phải căn bệnh mang tên thoái hóa tiểu não. Căn bệnh đã phát triển nhanh khiến cho Kito Aya mất dần sự kiểm soát cơ thể. Theo thời gian, Kito Aya phải ngồi xe lăn, không phát âm được theo ý muốn, không thể cẩm nĩa để ăn, rồi sau đó cô nằm liệt giường. Sáu quyển nhật ký mà Kito Aya đã viết, cũng là lời kể chân thật của cô về cuộc chiến dai dẳng hàng năm trời để chiến đấu với căn bệnh hiểm nghèo. Đến năm 1986 nhật ký của cô đã được phát hành, và được rất nhiều người ủng hộ.

Thông tin sách

  • Thể loại: nhật ký, tiểu thuyết
  • Tác giả: Kito Aya
  • Xuất bản lần đầu tiên: 25 tháng 2, 1986
  • Nhà xuất bản: Gentosha
  • Giá bán: 72.000đ

Một Lít Nước Mắt dành cho…

Một Lít Nước Mắt dành cho những ai muốn tìm hiểu về cuộc hành trình chiến đấu ngoan cường của cô gái Aya với căn bệnh thoái hóa dây thần kinh tiểu não (Spinocerebellar Atrophy). Căn bệnh phát sinh do những tế bào của tiểu não đang dần thoái hóa một cách tự nhiên khiến cơ thể khó di chuyển và vận động. Ai mắc phải căn bệnh này sẽ mất khả năng kiểm soát hành động của cơ thể. Quyển sách này như  một thông điệp nhắc nhở chúng ta hãy sống, hãy yêu cuộc sống mà mình đang có. Hãy sống cuộc sống như Kito Aya luôn ao ước – đó là hãy sống đẹp, và ý nghĩa. Đây không phải là một câu chuyện kết thúc có hậu như những câu chuyện cổ tích mà chúng ta hay đọc, nhưng “Một lít nước mắt” là một câu chuyện có sức thuyết phục và truyền cảm sâu sắc. Vì thế, hi họng bạn đọc hãy tìm và đọc quyển sách này, hãy sống thật đẹp cuộc sống mà chúng ta đang có.

Aya đã từng có một cuộc đời bình thường như vạn cuộc đời khác

Cuốn nhật ký mở đầu bằng nhịp sống giản dị, đời thường của một bé đa sầu đa cảm Aya, như bao cuộc đời xanh rờn hi vọng của những cô bé mới chỉ 14 tuổi, Aya tự nhiên và thành thật cứ thế chạm nhẹ vào trái tim tôi. Tôi nhìn thấy sự hứng khởi, tràn ngập sức sống tươi non thấm đượm trong kế hoạch khởi đầu mới của Aya… Đọc lại những dòng chữ Tuổi 15: Bệnh tật ập đến, trái tim tôi không khỏi thắt lại, nghẹn ngào. Vô thức, tôi bỗng thấy tim mình thắt lại trong một nỗi sợ hồ mơ hồ về cái chết, tai hoạ khôn lường, một đời tưởng chừng như vạn cuộc đời khác, bỗng chốc hoá hư vô.

Aya bỗng chốc trở thành một nữ sinh trung học mắc bệnh “Thoái hóa dây thân kinh tiểu não” (Spinocerebellar Atrophy). Ai mắc phải căn bệnh này sẽ mất khả năng kiểm soát hành động của cơ thể. Những gì bệnh nhân có thể làm là quan sát cuộc sống xung quanh và nhớ về quá khứ, mọi hoạt động tinh thần như cảm xúc, suy nghĩ, xúc động,… hầu như không bị ảnh hưởng, nhưng lại mất dần mọi khả năng vận động kể cả phát âm, ăn uống và tiêu hoá… khiến bệnh nhân chẳng khác gì bị cầm tù trong thân xác của chính mình.

Lần giở những trang nhật ký đã cũ xưa của một người cách chúng ta cả nửa thế kỷ, bạn vẫn có thể cảm nhận được từng chút từng chút một sự sống dần rời xa cô gái kiên cường bé nhỏ như nắm cát nằm trong bàn tay. Dù có nâng niu, trân trọng đến mấy, có cố gắng đến nhường nào cũng không ngăn được dòng tử sinh. Đọc cuốn nhật ký này, có lẽ ai cũng thế giật mình nhớ đến bản thân, tự hỏi cuộc sống quý giá ngày hôm nay mình tưởng chừng đang nắm được đến bao giờ hoá xa vời tầm tay.

Cuộc đời tươi đẹp nhất đã hiện trong con mắt của người sắp ra đi.

Mới chỉ 15 tuổi đầu, bỗng chốc bệnh tật ập đến, con đường tương lại rộng mở của Aya bỗng chốc ngày càng hẹp dần và tối lại. Nhưng có lẽ khi ở trong bóng tối người ta mới nhìn thấy rõ ràng vùng ánh sáng bên ngoài hơn. Ngay từ những dấu hiệu bệnh tật đầu tiên, Aya đã bất an trong nỗi sợ cái chết, cô em gái vốn là tình địch thường ngày giờ bỗng hoá đáng yêu như lần cô bé đi chậm lại để chờ cô, dù em trai đã chạy biến mất. Những việc đã qua mà Aya bỏ lỡ và chưa từng biết ơn, tất cả đều hiện lại đẹp mà buồn. Bệnh tật làm cho Aya nhận ra và trân trọng hơn những giá trị của gia đình, tình bạn, đây cũng là lời nhắc nhở chúng ta – những người may mắn hơn cô bé, hãy biết ơn cuộc sống này, đùng chờ đến lúc mất rồi mới tiếc nuối, khổ đau. Trong câu chuyện cuộc đời này, cái chết không phải là dấu chấm hết cuộc đời của cô gái Aya ấy, nó là một phần trong hành trình sống của cô bé, một phần tàn nhẫn, đau khổ nhưng cũng là động lực để cô sống đẹp hơn, trân trọng những gì mình đã có.

Nhưng điểm đáng quý nhất làm nên sức mạnh của quyển sách này là nhờ thể loại nhật ký, là vì nói là lời tim gan của cô gái bé nhỏ, nên sự chân thật và sống động không màu mè, hoa mĩ cũng có thể dẫn dắt trái tim của người xem rung động và rơi nước mắt theo nhịp đập tác phẩm.

Bìa Sau

Cuốn nhật ký đã dạy cho tôi cách làm người tử tế

Câu chuyện qua lăng kính của Aya kể lại làm tôi thắt lòng, trăn trở với cách đối xử vơi những người đang trong cảnh khó khăn.

Hãy đọc để lắng nghe tâm sự của một cô bé hôm trước còn nhanh nhẹn, tươi vui mà chỉ một thời gian ngắn sau đã trở thành người khuyết tật và chấp nhận chuyển vào trường dành riêng cho những học sinh tật nguyền. Một môi trường chuyên biệt là hoàn toàn phù hợp với Aya lúc này, nhưng cũng là minh chứng nghiệt ngã rằng thế giới này không hề phẳng, và vẫn luôn có những lằn ranh phân biệt, những khoảng cách mà không một hệ thống nào có thể xoá nhoà, chỉ có tình yêu là có thể xoa dịu.

Trái tim tôi thắt lại mỗi lần những con người xung quanh cô, tưởng chừng vô hại mà cứa vào trái tim cô bé những vết thương có lẽ chẳng bao giờ khép lại được.

 Điều tốt đẹp mà chiến binh Aya để lại cho cuộc đời đó là hành trình đi tìm sự sống trong cái chết.

Căn bệnh thoái hoá tiểu hoá của Aya không có cách chữa hoàn toàn, chỉ có thể trì hoãn. Ngay khi mở những trang nhật ký đầu tiên, tôi và bạn đều biết kết thúc của nó như thế nào. Ngay từ những ngày phát hiện bệnh, Aya cũng đã được cảnh báo và dường như đã nhìn thấy con đường tương lai tăm tối của mình.

Điều đáng sợ nhất với một người đang sống có lẽ không phải là một cái chết bất đắc tử kỳ mà là cái chết chưa đến ngay nhưng đã được báo trước. Nó bóp nghẹt người ta trong sự sợ hãi, nuối tiếc và vô nghĩa của cuộc đời. Trong rừng Nauy Wantanabe và Naoko đã lạc lối trong mê cung của lằn ranh sống chết, cái chết của người bạn thân phủ một lớp sương mù mịt lên con đường tương lai của cả hai, họ vụn vỡ và đau khổ trước cái chết và không thể tìm được lối đi cho bản thân, không lí tưởng, vô mục đích, cả hai phí hoài những năm tháng thanh xuân với một nỗi buồn câm lặng đã kịp ăn sâu vào những tâm hồn cô độc. Khác với cái nỗi buồn bàng bạc vương vấn bao mảnh đời ấy, Aya là chiến binh của hạnh phúc, thần chết đã nắm em trong bàn tay rồi, nhưng thay vì đầu hàng trước sự hư vô, chán chường, vô nghĩa của cuộc đời, em chọn cách chắt chiu những gì còn lại. Aya không bỏ cuộc, khát khao sống và khẳng định mình như một người có ích của em, có lẽ đã khiến nhiều người khoả mạnh, may mắn phải cúi đầu xấu hổ, tự thấy mình có lúc còn chưa xứng đáng với những gì bé nhỏ mà thực ra đã là ưu ái lớn lao.

Cô bé muốn được sống, khao khát được sống, được tận hưởng những niềm hạnh phúc nhỏ nhoi, bình thường. Trong những ngày cuối đời, hi vọng vào tương lai của Aya có lẽ vẫn không hề tắt lịm. Tôi nhớ mãi không quên, lời cô bé nói:

Bác sĩ, cháu có thể…kết hôn được không?

Aya là chiến binh với động lực lớn nhất có lẽ là gia đình, đặc biệt là người mẹ. Mẹ em là hậu phương vững chắc nhất mà bất kì một chiến binh nào có thể mơ ước tới. Chưa bao giờ tôi thấy người mẹ ấy kêu gào trong đau khổ trước mắt đứa con thơ, tỉnh táo và mạnh mẽ, người mẹ ấy là người cho Aya những lời khuyên thực tế, yêu thương và chăm sóc em đến những ngày cuối vẫn mải mê đi tìm niềm hi vọng.

Cảm nhận về quyển sách

“Có những người mà sự tồn tại của họ giống như không khí, êm dịu, nhẹ nhàng, chỉ khi họ mất đi người ta mới nhận ra họ quan trọng nhường nào. Mình muốn trở thành sự tồn tại như thế”

Tôi tin là nước mắt mà tôi, bạn và Aya đã rơi trên những trang nhật ký này sẽ là những giọt nước mắt nhân văn, nước mắt của sự giác ngộ, của tình yêu thương và hi vọng sống. Với giọng kể chân thực, giản dị Một Lít Nước Mắt đem đến bao chiêm nghiệm về cuộc sống: thời gian có hạn, hãy sống lạc quan, tin tưởng vào cuộc sống và không ngừng nổ lực.

Một Lít Nước Mắt

Ngày 23 tháng 5 năm 1988, lúc 0 giờ 55 phút, Aya ra đi vĩnh viễn…

148 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 5