[Review sách] Mắt Biếc của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh – Mối tình đầu sâu đậm

Mối tình đầu luôn là mối tình sâu đậm nhất, hồn nhiên ngây thơ mà trong đời ai cũng từng một lần trải qua. “Mắt Biếc” cũng vậy, là một câu chuyện về mối tình đầu mang màu sắc đượm của chàng trai Ngạn si tình, dành cho Hà Lan cô bạn hàng xóm xinh đẹp. Lớn lên họ rời làng để lên thành phố học và sau đó Hà Lan gặp Dũng – một cậu trai thành phố chính hiệu nhưng cũng “sở khanh” chính hiệu.

Với sự ngây thơ của Hà Lan, Dũng dễ dàng chiếm được tình cảm của nàng. Nhiều lần bị Dũng làm tổn thương nhưng Hà Lan vẫn không thể nào rời xa Dũng. Còn với Ngạn, tuy cô đã biết được tất cả tình cảm mà Ngạn dành cho mình nhưng vẫn không hề đáp lại. Đúng hơn là “theo tình tình chạy, chạy tình tình theo”.

Sau một khoảng thời gian quen nhau, Hà Lan có con với Dũng đặt tên là Trà Long. Nhưng với bản tính trăng hoa của mình, hắn lại lần nữa bỏ rơi Hà Lan, vẫn không cho Hà Lan bất cứ danh phận nào. Hà Lan không thể một mình vừa phải nuôi con, vừa phải trông coi xưởng may nên đành gửi về nhà ngoại để ông bà giữ cháu.

Ngoài sự chăm sóc của ông bà, Trà Long còn nhận được sự quan tâm của chú Ngạn. Bằng tình yêu của mình dành cho Hà Lan, Ngạn hết lòng yêu thương và chăm sóc cho Trà Long. Trà Long lớn lên trở thành cô giáo trường làng, và vô cùng yêu quý Ngạn. Trong khi ai cũng nghĩ rằng Trà Long sẽ là sự nối tiếp những gì mà Hà Lan đã bỏ dở trong đời Ngạn, thì Ngạn quyết định ra đi vì anh nhận ra rằng Trà Long chỉ là cái bóng của Hà Lan mà thôi.

matbiec

“Mắt Biếc” của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh – Câu chuyện về mối tình đầu sâu đậm

Một tác phẩm được nhiều người bình chọn là hay nhất của nhà văn này. Một tác phẩm đang được dịch và giới thiệu tại Nhật Bản (theo thông tin từ các báo)… Bởi sự trong sáng của một tình cảm, bởi cái kết thúc rất, rất buồn khi suốt câu chuyện vẫn là những điều vui, buồn lẫn lộn (cái kết thúc không như mong đợi của mọi người). Cũng bởi, mắt biếc… năm xưa nay đâu (theo lời một bài hát).

Phần nhân vật chính trong “Mắt Biếc”

Ở “Mắt Biếc” bạn sẽ thấy được hình ảnh của Ngạn – kẻ trai si tình, sống hết mình vì tình yêu từ nhỏ đến lớn đều hết mực chung tình với Hà Lan. Riêng tôi, khi đọc tác phẩm này mình cảm thấy rất giận Ngạn, giá như Ngạn mạnh mẽ hơn dám thổ lộ lòng mình thì có lẽ đã chiếm được tình cảm của Hà Lan rồi. Ngạn tuy “quê mùa”  nhưng với tôi, tôi thật sự quý cái “cổ điển” mà anh vẫn khư khư giữ cho riêng mình. Thêm nữa là thương , thương vì sự chân chất, thật thà của Ngạn điều mà ở ngoài đời thật bộn bề toan tính này chúng ta khó có thể tìm ra.

 Mối tình đầu của anh tuy không như ý muốn nhưng chính sự khắc họa nhân vật tài tình của Nguyễn Nhật Ánh , rõ ràng anh đã rất thành công khi dành được nhiều tình cảm của đọc giả đến vậy.

mat biec victor vu cuong phim 1 12 758x401

Nhân vật chính trong ” Mắt Biếc” phiên bản điện ảnh

Thứ hai, về Hà Lan nữ chính của bản tình ca buồn này, chúng ta thấy ở cô gái ấy là người biết mình cần gì, muốn gì. Chốn đô thành “đẹp gấp nghìn lần phố huyện” đã khiến Hà Lan thay đổi ít nhiều. Cô cũng như Ngạn, cũng hết lòng vì tình yêu của mình nhưng tiếc rằng cô đã chọn sai người.

Trà Long cô bé như phiên bản thứ 2 của Hà Lan.Cô bé tinh nghịch và thông minh, lại có tình cảm chứa chan với làng nước và nặng nghĩa tình, biết bao dung. Đôi mắt ngây thơ và trong trẻo ấy đã làm Ngạn sau này những thất vọng tổn thương lại rung động lần nữa. Tuy bề ngoài rất giống mẹ nhưng tâm hồn của cô lại giống “chú Ngạn” hơn, vì Ngạn gần gũi với cô từ bé. Chính sự gần gũi quen thuộc đó mà cả hai lại phát sinh tình yêu. Đó như món quà muộn màng mà thượng đế muốn trao cho Ngạn.Trà Long, dù có bên Nhạn hay không thì vẫn sẽ hạnh phúc thôi.

Có thể nó sẽ buồn và mang trong mình nỗi sầu bi của mười mấy năm quá khứ sống cùng chú Nhạn nhưng chắc nó sẽ đủ dũng cảm để quên đi, rồi nó sẽ gặp một chàng trai cũng yêu làng nước chẳng hạn, rồi chúng nó sẽ kết hôn. Có thể nó sẽ nhớ chú Nhạn của nó nhưng điều đó sẽ không làm nó đau lòng nữa. Hoặc nó sẽ đạt một danh hiệu nào đó về giáo viên dạy giỏi, rồi gắn bó với nghề dạy học cơ cực mà thiêng liêng. Nó cũng có thể yêu nguời nào khác và người đó sẽ phù hợp với nó hơn, bù đắp tất cả cho nó những tháng ngày chông chênh đã qua.

Thông tin cơ bản về sách “Mắt Biếc”

  • Thể loại: Truyện dài 
  • Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh 
  • Nhà xuất bản: NXB Trẻ
  • Giá bán: 58.000 (giá thay đổi theo từng thời điểm)
  • Số trang: 236 trang

    Mat Biec

      Trang bìa sách “Mắt Biếc”

Đôi nét về tác giả Nguyễn Nhật Ánh 

Sinh năm 1955 tại Quảng Nam, anh tốt nghiệp ngành sư phạm, từng đi thanh niên xung phong, dạy học, làm công tác Đoàn. Từ 1986 đến nay, anh là phóng viên báo Sài Gòn Giải Phóng. Làm báo, viết văn và sáng tác thơ, ở lĩnh vực nào anh cũng dành những trang viết trong sáng và ngọt ngào cho thanh thiếu niên. Nguyễn Nhật Ánh tâm sự: “Khi viết, tôi có cảm giác tự nhiên như cậu học trò ngồi viết chuyện đời mình nên các em thấy tác phẩm của tôi gần gũi. Yếu tố vui nhộn cũng là điều phù hợp với tâm hồn các em”.

Tên tuổi của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh gắn liền với các tác phẩm làm say lòng độc giả bao thế hệ như Mắt biếc, Cỏn chút gì để nhớ, Hạ đỏ, Cô gái đến từ hôm qua, Chú bé rắc rối,… Truyện của ông được tái bản liên tục và chưa bao giờ giảm sức hút với những người yêu mến chất văn Nguyễn Nhật Ánh.

Sách ” Mắt biếc” dành cho ai?

  • Nguyễn Nhật Ánh nhà văn luôn có những tác phẩm dành cho tuổi học trò: hẳn chúng ta đã quá quen với các tác phẩm dành cho tuổi học trò nổi tiếng như “tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh”, “kính vạn hoa”, “trại hoa vàng” thì “Mắt biếc” cũng vậy. Những ngây thơ, hồn nhiên của tuổi học trò, những tình cảm “lần đầu tiên” trong trẻo luôn là sự cuốn hút mạnh mẽ đối với đọc giả.
  • Nếu bạn cần một “vé về tuổi thơ” thì cuốn sách này hẳn là dành cho bạn: kí ức tuổi thơ luôn là những kí ức đẹp nhất mà con người ta muốn lưu giữ lại cho riêng mình, nhưng thời gian nào cho phép điều đó, ai rồi cũng phải lớn, phải già đi. Và càng lớn chúng ta lại càng muốn một lần quay về tuổi thơ, chỉ có thể nhờ Nguyễn Nhật Ánh cùng những trang sách ” Mắt Biếc” làm cỗ máy thời gian để ngược dòng thời gian thôi.
  • Đọc giả yêu thích văn học Việt Nam: Đối với các bạn yêu thích văn học việt nam thì “Mắt Biếc” luôn là cuốn không thể thiếu trong bộ sưu tập của mình. Lối viết giản dị mang đậm chất tình và lòng yêu đất nước, yêu con người, yêu làng quê đã tạo nên tác phẩm khắc họa đầy màu sắc của đất nước và con người Việt Nam.

Bài học từ câu chuyện “Mắt Biếc”

  • Yêu thì nói, đừng để trong lòng: Nếu Ngạn nói ra nếu may mắn được Hà lan chấp nhận còn không thì kết thúc hẳn hoi, vì tình cảm chỉ có thể tiến hoặc lùi chứ không thể nào lơ lửng được.Yêu mà không dám nói thì muôn đời chỉ ôm niềm đau mà thôi. (Đừng như Ngạn dành cả thanh xuân để crush 1 người)
  • Với tình yêu, ngoài việc hết lòng thôi chưa đủ cần tỉnh táo nữa: cả đàn ông và phụ nữ đều cần tỉnh táo trong bất kì một mối quan hệ nào, để xác định người mình dành tình cảm có thực sự hợp với mình hay không 
  • Hãy là người phụ nữ quyến rũ chứ đừng phụ thuộc vào đàn ông: phụ nữ chủ động là chuyện bình thường nhưng hãy thật khéo léo, “bật đèn xanh” để đàn ông theo đuổi chứ không phải nghĩ cách để theo đuổi anh ta. Vốn dĩ phần lớn đặc tính của đàn ông là chinh phục, theo đuổi. Nếu bạn vì “đổ” anh ấy mà lấy hết cơ hội chinh phục của anh ấy thì anh ta sẽ mãi mãi không thể nào yêu bạn được.

Cảm nhận riêng sau khi đọc tác phẩm ” Mắt biếc”

Cuốn sách này cho tôi sống lại kí ức năm tháng đẹp nhất của thời học sinh, cho tôi được hoá thân vào nhân vật và sống cuộc đời của họ, có đôi khi rơi nước mắt như đau cho chính mình. Cho người ta niềm tin rằng sau bao khổ đau, đổ vỡ rồi cuối cùng tình yêu sẽ đến với ta. Kết thúc câu chuyện có nhiều người sẽ cho là buồn nhưng tôi lại nghĩ đây là một kết cục có hậu. Hẳn là tác giả cũng có dụng ý riêng của mình khi để Ngạn ra đi, để cho người đọc tự mình viết tiếp một câu chuyện mới phía sau theo góc nhìn của họ. 

Đánh giá của người dùng trên Tiki

  • Nhận xét bởi Tùng, vào ngày 10/07/2017

    Khi ai đó hỏi tôi cuốn sách nào làm tôi lưu luyến nhất, tôi sẽ không ngần ngại mà trả lời ngay đó là “Mắt Biếc” của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh. Đã đọc qua và cảm nhận rất nhiều cuốn sách, từng viết review nhiều lần, nhưng đối với Mắt Biếc, mỗi lần nghĩ về nó là tôi lại man mác một nỗi buồn sâu xa của một bản tình ca đơn phương, là mỗi lần tôi lại loay hoay sắp xếp với mớ cảm xúc hỗn độn trong đầu. Mỗi lần như thế, tôi đọc lại, hòa mình vào hình ảnh mé rừng sim, mỏm đá là nơi đón những tia nắng bình minh đầu tiên, cũng là nơi hứng những hạt nắng hoàng hôn, nơi lưu giữ mọi ký ức tốt đẹp của tuổi thơ với những tiếng cười trong sáng, ngây ngô, cũng là nơi nuôi dưỡng một mối tình ngốc nghếch trong vô vọng.

    Tôi đã trách Ngạn vì mối tình si cứ ôm ấp mãi trong lòng, tôi đã thương Ngạn khi ngỡ hạnh phúc sắp gõ cửa thì lại ngoảnh mặt ra đi. Tôi giận Hà Lan vì sao cứ vô tình bỏ lơ tình cảm của Ngạn như thế để rồi sa ngã vào những cám dỗ xứ phồn hoa đô thị, bỏ mặc nỗi đau Ngạn trong mỗi cung đàn, bỏ mặc rừng sim xao xác, những nẻo đường làng không có dấu chân qua. Tôi mỉm cười khi Trà Long yêu Ngạn, Ngạn cũng quyết định dành cuộc đời này cho Trà Long, phải chăng hai người sẽ đến với nhau bằng một tình yêu trong lành, chân thành, ấm áp? Nhưng không, Ngạn đã bỏ đi khi tình yêu vừa chớm nở. Tôi tự hỏi tại sao Trà Long lại xuất hiện? Để xoa dịu nỗi đau của Ngạn, hay Nguyễn Nhật Ánh vẽ nên nhân vật này chỉ muốn để lại một sự hụt hẫng, nỗi niềm xót thương, buồn tê tái trong lòng người đọc?

    Yêu đơn phương một người đã buồn, giữ mãi một mối tình đầu suốt hơn 20 năm còn buồn hơn, và còn đau đớn biết mấy khi tưởng chừng đã dành tình cảm cho người mới thì phát hiện ra tình yêu của mình vốn chỉ thuộc về một người đã cũ. Tôi đã từng trách Ngạn rất nhiều vì sao anh bỏ Trà Long bé nhỏ của tôi để ra đi? tại sao không gác lại quá khứ để sống với một tình yêu trong lành khác? Nhưng Ngạn thảng thốt, tác giả thảng thốt, tôi thảng thốt khi ngỡ rằng tình xưa tưởng như đã tắt, hóa ra vẫn chỉ đang âm ỉ cháy trong lòng. Mối tình giữa Ngạn và Trà Long chẳng qua chỉ là mối tình vô vọng của anh với Hà Lan được kéo dài sang một hình bóng khác. Ngạn ra đi khi Trà Long đang chìm trong giấc ngủ, bên kia song cửa, trăng xa vời vợi, rót từng giọt vàng xuống giấc mơ của Trà Long, nơi có Ngạn đang dẫn cô đi câu cá, hát tặng cô những bài ca da diết giữa rừng hoa sim trong buổi chiều hoàng hôn tím thẫm.

    Nguyễn Nhật Ánh không chỉ truyền vào “Mắt Biếc” chất thơ, mà còn đó là một bản tình ca dài buồn man mác, để lại trong lòng người đọc một sự luyến tiếc không nguôi.

Nơi đặt sách “Mắt Biếc” 

Gấp lại những trang sách tự nhiên lòng lâng lâng khó tả lắm các bạn ạ. Tôi còn chẳng dám tưởng tượng cảnh nếu như Ngạn yêu Trà Long xong hai người đó kết hôn thì sẽ như thế nào nữa. Cũng may mà,… à thôi các bạn mua sách về rồi và tự cảm nhận nhé! Hẳn mỗi người sẽ có mỗi cảm nhận khác nhau.Mọi người hãy comment bên dưới cho mình biết nhé

Cảm ơn các bạn đã dành thời gian đọc bài review của mình. ^^

143 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 2