[Review sách]Hôm nay tôi thất tình – yếu mềm để thấy mình mạnh mẽ

Suốt những tháng rộng năm dài lao lực đi tìm lẽ sống, có lẽ cho mãi đến cuối cùng, ta mới bừng tỉnh mà nhận ra: Thứ con người khát khao được có nhất, không phải là lụa gấm tiền tài, cũng chẳng phải phú quý vinh hoa, mà lại chính là… con người. Người tha thiết được yêu, may mắn gặp được kẻ ngày đêm kiếm tìm tình ái. Ấy là hạnh phúc trời ban. Nhưng chẳng thiếu đâu người mê mải chạy theo giấc mộng tình, tình lại lạnh lùng trôi xa mãi. Ước nguyện trao si đắm tới răng long đầu bạc, rốt cuộc lại lựa chọn buông hững đôi tay trước ngã rẽ bộn bề. Đặt tên cho cảm xúc ấy là đau thương? Không đúng. Là tan nát? Cũng vẫn quá đỗi mơ hồ. Tất cả chuỗi cảm xúc đó, Hạ Vũ đã dồn nén lại trong hai tiếng “thất tình” vỏn vẹn: Hôm nay tôi thất tình.

Hôm nay tôi thất tình- yếu mềm để thấy mình mạnh mẽ

Hôm nay tôi thất tình- yếu mềm để thấy mình mạnh mẽ

Một số thông tin cơ bản về sách

  • Thể loại: Tản văn
  • Tác giả: Hạ Vũ
  • Năm xuất bản: 2017
  • Nhà xuất bản Hà Nội
  • Giá bán: 60.200 ₫

“Hôm nay tôi thất tình” dành cho ai?

Bạn yêu thích thể loại tản văn?  “Hôm nay tôi thất tình” có thể là một gợi ý nho nhỏ cho bạn đấy. Không cốt truyện phức tạp li kì, nhịp văn không thịnh, không suy. Người đọc có thể bất giác mở đến bất kì một trang sách nào, bắt đầu từ đó, để rồi chìm đắm vào chuỗi trầm tư không điểm đến của tác giả. Đều ngập tràn xúc cảm. Đều man mác u sầu.

Cuốn sách có thực sự phù hợp với người đang thất tình ?

Tuy nhiên, với những ai vừa trải qua một cuộc tình không như mong đợi, nếu bạn đang  kiếm tìm nguồn ủi an tinh thần mạnh mẽ nào đó, xin hãy khoan tìm tới cuốn sách này. Buồn đau, nát tan, cô độc, tuyệt vọng. Đó là những xúc cảm ban sơ ập đến đầu tiên, trước khi người đọc ngẫm, thấm và đạt tới cảnh giới cảm xúc khác.

THẤT TÌNH, ĐƯƠNG NHIÊN, CHƯA BAO GIỜ LÀ HẠNH PHÚC…

Như một cuốn nhật kí thời gian, cuốn sách là những dòng tâm sự mong manh và có phần ướt át của tâm hồn chưa lành hẳn vết rạn yêu thương. Mỗi khi cầm lên, lướt nhè nhẹ qua từng câu từng chữ, lại thấy trái tim tựa hồ như có muôn vàn vết dao cứa:  “Yêu một người ta không thuộc về, một người mà ta biết, mình vốn sẽ không thể nào được thuộc về, nên từ đầu có dám đến gần đâu… Thật sự rất buồn. Giống như có một tảng đá màu đen thật lớn, che phủ cả bầu trời trên cao. Lại như có thêm một lực kéo nặng trĩu đè xuống lồng ngực, kéo trì trệ cả tinh thần. Thật sự  rất muốn khóc. Nghĩ đến việc người ta rời mình đi, nghĩ đến việc mình bị bỏ lại một mình, thật sự rất muốn khóc. Ngồi một hồi khóc thật luôn. Vậy mới nhẹ bớt nỗi lòng”.

“Và, anh biết không? Đến khi một người con gái chỉ còn có thể nói: “Em thực sự rất buồn.” thì tức là nỗi tổn thương và thất vọng của cô ấy đã dâng lên tới cực đại  lắm rồi. Sau những yêu thương và tin tưởng đã dâng trao nơi anh, cho đến cuối cùng lại nhận về nỗi xót xa như thế.”

Từng câu từng chữ trong cuốn sách như chạm đến trái tim , tâm hồn mỏng manh ẩn sâu trong mỗi con người

Từng câu chữ, tựa hồ bình yên, song ẩn chứa ngập tràn giông bão, rằng cuối cùng thì, “em” cũng đủ can đảm để đối diện. Đối diện với người “em” đã từng ích kỉ ước rằng sẽ chỉ ấm áp trong vòng tay của riêng ‘em’. Với ánh mắt nhòa màu hoài niệm. Với trái tim đã lạnh đôi phần… Anh vẫn vậy, vẫn tỏa sáng, chói chang, vẫn dễ dàng làm tan chảy lớp vỏ bọc lạnh giá bấy lâu nay “em” gắng lòng thờ giữ. Anh vẫn vậy, vẫn tươi vui, rạng rỡ, vẫn khiến lí trí “em” nhất thời ngơ ngốc, thoáng chốc thôi, rồi vội vã đi tìm con tim khờ dại đang ngây ngẩn chốn nồng đượm yêu thương không rõ lối về. Anh vẫn vậy, vẫn ấm áp, dịu dàng, nhưng không còn là của “em” nữa, mà đã thuộc về người con gái khác mất rồi…

“Tiếp theo là phải đối diện với những ngày giông bão, khó khăn. Đối diện và tiếp tục với những cái cuộc sống vẫn không ngừng trôi chảy. Nhiều lúc bận quá, nhiều lúc chẳng còn nhớ về. Nhưng khi tất cả đã xong, một mình ngồi lại, rã rời. Nỗi nhớ mong và khao khát được ở bên như dâng đến cực đại. Giông bão của cuộc đời là giông bão nhỏ. Đối diện với giông bão một mình, không có người, mới là giông bão lớn. Bão tố lòng.”

Giữa âu lo phồn thịnh, giữa biển mộng xô bồ, đôi khi chỉ ước ta có thể mãi chìm đắm trông vòng xoáy đó, mãi mãi chẳng dứt ra, ước được bận bịu, ước được lo toan để bản thân chẳng còn thời gian mà đau mà thương tình cũ người xưa. Nhưng đời là vậy. Càng cố níu giữ càng dễ mất. Càng muốn quên đi lại càng khắc cốt ghi tâm.

THẤT TÌNH, LÀ GIẤU YẾU MỀM SAU MẠNH MẼ GƯỢNG ÉP…

“Cô gái ấy từ ngày biết kề cạnh anh đã có một người mới, liền lập tức chẳng chút liên lạc gì với anh nữa. Không kêu gọi, cũng chẳng mấy hỏi thăm. Không kèo kéo rủ rê, càng không bao giờ than thở với anh cô đang đơn côi một mình.Trang cá nhân kể từ khi anh đồng ý bên người, cô cũng không còn muốn viết thêm gì nữa. Những dòng tâm sự trĩu nặng nhớ thương, cô giấu hết vào tim, vào lòng. Lại tuyệt đối không bao giờ có những lời hờn, lời trách”.

Ý nghĩa thật sự của “thất tình ” là gì ?

Ích kỉ và chiếm hữu là đặc trưng của phái nữ khi yêu. Những cô gái chìm đắm trong mật ngọt ái tình, bao giờ cũng có một khao khát, một mong muốn chiếm hữu tột cùng, rằng người mình thương chỉ có một mình ta, thời gian, sự quan tâm, mối quan hệ của người đó, tốt hơn hết là chỉ xoay quanh ta. Nhưng cũng chính vì suy nghĩ đó, mà khi đường đời mang hai người về hai hướng, phụ nữ lại rất khó để trở nên thoải mái đối với tình xưa nghĩa cũ.

Cô gái trong đây cũng vậy. Thà gặm nhấm cô đơn một mình, thà để đớn đau bòn rút dần nét cười trên khóe mắt đầu môi, còn hơn cất tiếng thở than, để rồi lại phải tự mong mỏi đợi chờ mình sẽ nhận lại  được gì từ người ấy. Là thương cảm? Là quan tâm hời hợt? Là thăm hỏi xã giao? Những điều đó, so với trĩu nặng nhớ thương, còn đau đớn hơn gấp trăm nghìn lần.

NHƯNG THẤT TÌNH, CUỐI CÙNG CŨNG DẠY CHO TA CÁCH MỈM CƯỜI SAU GIÔNG BÃO…

Ừ thì, thất tình đau thật đấy, buồn thật đấy. Nhưng giữa rộng dài tuổi trẻ, buồn đau mãi, đâu có giải quyết được vấn đề gì. Cứ như cô gái ấy, ve vuốt trái tim chưa lành vết rạn, rồi tiếp tục những thú vui thường nhật: đi mua sắm, đi chơi, đi ăn uống,…Chẳng ai có thể chỉ một ngày mà tốt hơn, chẳng chua xót nào chỉ một giây mà xóa mờ. Chỉ là, người cũ như mộng tưởng, càng níu giữ, càng dễ mất. Kẻ đã buông tay không một lần ngoảnh lại, có ngàn vạn xót thương, cũng chẳng thể lay động tâm tình.

Hít một hơi thật dài, rồi buông thả xúc cảm vào những chiếc lá khô rớt rụng ngoài hiên vắng, cười nhẹ một nụ: Hôm nay, tôi thất tình. Nhưng mà, đâu có sao đâu. Thực sự không sao mà. Không sao, vì cuối cùng cũng có lí do để mà buông bỏ. Không sao, vì cho đến cuối phút cuối tay lìa bàn tay, mình vẫn còn là chính mình. Người ra đi, chỉ vì người không hợp, chứ không phải bản thân vì người mà đổi thay. Xét cho cùng, đến với nhau cũng chỉ là phép thử của cuộc sống. Hợp là duyên, rời ra là không đủ nợ. Trái đất ngần ấy con người, rõ ràng sầu u mãi vì một người là trăm ngàn tội lỗi với bản thân.

Cuối cùng ,mỗi chúng ta lại đứng dậy và mỉm cười sau mỗi cuộc thất tình

Tựa họa. Tựa thơ. Giữa những mênh mang, là si mê, là nguyện ước. Những con đường độc bước ngang qua. Những cơn say nồng thiết tha mong nhớ. “Anh”  là giấc mộng cô gái ấy mãi mãi chẳng thể hoàn thành. Nhưng bạn biết đấy, tình chỉ đẹp khi tình còn dang dở, mộng vẫn đẹp dầu mộng đã tàn phai. Yêu, ai rồi cũng phải đối diện với sự thật, rằng đến một ngày đối với nhau là quá khứ. Có thể chẳng phải mãi mãi quên đi, chỉ là không thường xuyên nhắc tới đối phương như một thời bao mê đắm. Cũng có khi, ngơ ngẩn thế nào lại chẳng nhớ nổi tên. Chỉ nhớ rằng, cậu trai ấy đã cùng ước mộng thanh xuân rong ruổi trên khắp các nẻo đường phồn thị. Là cậu chàng cùng mình khóc cười với ngàn vạn ai hỉ chốn nhân gian. Nâng được thì buông được. Nghĩ một cách tích cực, chia tay là để cả hai tìm được hạnh phúc mới của riêng mình.

Cảm nhận của cá nhân mình về cuốn sách:

Nhiều độc giả nhận xét rằng, sau khi đọc họ “không cảm nhận được cái gì ngoài sự u buồn, tuyệt vọng của người yêu đơn phương, thất tình cả. Nó không hề đề cập tới một lối thoát, một niềm vui nào cho người thất tình để họ có thể vui vẻ trở lại mà chỉ thêm vào đó nỗi buồn.” ,  “nội dung khá nhàm khi chỉ xoay quanh thất tình, yêu đơn phương, buồn buồn”. Không phải hoàn toàn không có căn cứ. Hơn một nửa quyển truyện là tâm sự ngập tràn nước mắt, đến phần cuối thì giọng văn mới tươi sang hơn một chút. Đúng vậy, bởi tiêu đề của nó là “Hôm nay tôi thất tình” mà.

Đánh giá "Hôm nay tôi thất tình" tại Tiki

Đánh giá “Hôm nay tôi thất tình” tại Tiki

Tuy nhiên, hay hay không hay, tất cả là dựa vào tâm trạng và hoàn cảnh của độc giả khi tìm đến với cuốn sách này. Cá nhân mình cảm thấy nó thực sự hay, bởi mình đã từng trải qua cảm giác chạm đáy đau thương khi phải đành lòng quên đi một mối tình ngỡ là mãi mãi. Từng câu từng chữ đều chính là xúc cảm của mình, của những người thất tình và đơn phương không lối thoát.

Và hơn nữa, như đã đề cập tới ở trên, “Hôm nay tôi thất tình đâu phải chỉ là tuyệt vọng. Sau cơn mưa trời lại sáng, sau giông bão nắng lại lên, tươi mới và rực rỡ hơn gấp trăm vạn lần. Sau gục ngã của một mối tình dang dở, chẳng phải sẽ là nụ cười chấp nhận buông bỏ, là nụ cười bừng sáng chặng đường tình còn mênh mang phía trước hay sao?

Đúng là chẳng thể dựa vào vẻ bề ngoài mà đánh giá một cuốn sách hay hay dở. Tuy nhiên, để có thể “yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên” thì không thể không kể tới tầm quan trọng của bìa sách. Bìa sách “Hôm nay tôi thất tình”, tựa như cái tên của nó, thoạt nhìn đã thất cơ man là trầm sắc. Chẳng phải là bức họa đẹp tựa mĩ cảnh trần gian, cũng chẳng phải là những nét vẽ bàn bàn nhập họa. Cả tấm bìa chỉ độc nhất là hình ảnh một cô gái, không thấy mặt, chỉ thấy tấm lưng mong manh, mong manh cả với chính tấm bìa vốn đã nhỏ bé. Lạ thay, cái quay lưng lại của cô mang lại cho người ta cảm giác đồng cảm, xen lẫn một chút thương, một chút yêu, một chút buồn man mác, một chút tò mò. Liệu phía trước có phải là khóe mi chan chứa lệ?? Liệu phái trước, có phải là nụ cười gắng gượng để che giấu u sầu nơi trái tim vụn vỡ?

Các bạn có thể mua sách ở những đâu?

Sắp xếp theo thứ tự ưu tiên nên mua:

Tạm kết 

Theo ý kiến của cá nhân mình, “Hôm nay tôi thất tình” của Hạ Vũ suy cho cùng  là một cuốn sách đáng mua, đáng đọc, và đáng suy ngẫm. Nếu không may đang chìm dưới vực thẳm đau thương của nỗi sầu mang tên “thất tình”, khi đọc cuốn sách, bạn sẽ có thể mỉm cười khi cuối cùng cũng có người hiểu thấu nỗi lòng mình. Rằng nỗi đau thất tình đâu chỉ một mình ta biết, một mình ta hay, một mình ta gánh chịu. Bên ngoài, xung quanh, chẳng phải bao người đang cùng ta đau nỗi đau muôn thưở trong tình yêu này hay sao?

Nếu bạn đã từng trải qua khoảng thời gian khủng hoảng nhất khi yêu thương chia lià đôi ngả, thì khi nhâm nhi cuốn sách này, chính là khi bạn được nhìn lại những khoảng thời gian đã qua một cách khách quan nhất, thư thái nhất. Lúc này sẽ chẳng còn vướng bận ai đúng, ai sai, ai là người gây ra mọi thứ. Chẳng còn quá khứ. Chỉ còn hiện tại và mãi mãi sau này. Khi giông bão qua đi, nhắc lại chuyện thuở ấy, dù có đớn nhau nhiều đến thế nào, ở hiện tại cũng chỉ còn là những mảnh ghép kỉ niệm ghép hàn nên bức tranh tuổi trẻ. Có yêu thương. Có đổ vỡ. Để càng thêm yêu thương ta ở hiện tại. Để càng biết trân trọng người đã vì ta mà đến, mà yêu, mà bảo vệ chở che trong suốt những tháng năm dài rộng của cuộc đời.

“Hôm nay, tôi thất tình rồi.

Đến tuổi này rồi, biết rằng tình yêu chẳng là tất cả, chẳng là duy nhất, tối quan trọng nữa. Nhưng một ngày thất tình vẫn là một ngày rất đáng nhớ.

Vẫn là một ngày ảnh hưởng rất nhiều đến mai sau.”

538 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 53