[Review sách] Hoàng tử bé – Antoine De Saint – Exupéry – Hãy sống có trách nhiệm

Trích sách

Cậu hoàng tử đi thăm lại các bông hoa hồng. Cậu nói:

… “Các cô chẳng giống chút nào với bông hoa hồng của tôi”…

… “Các cô đẹp, nhưng các cô trống rỗng”…

“Hẳn chứ, cái bông hồng của tôi ấy, một kẻ qua đường tầm thường tưởng là nó giống các cô. Nhưng chỉ một mình nó thôi, đối với tôi, nó cũng quan trọng hơn tất cả các cô. Bởi vì chính nó tôi đã đặt dưới bầu kính. Bởi vì chính nó tôi đã đem ẩn giấu sau cái chắn gió. Bởi vì chính trên thân nó mà tôi diệt các con sâu (trừ hai hay ba con dành để thành bướm). Bởi vì chính nó, mà tôi nghe thở than, hay khoe khoang, hay đôi khi, cả nín thinh nữa. Bởi vì… nó là bông hồng của tôi”.

Hoàng tử bé - Antoine De Saint - Exupéry

  Hoàng tử bé – Antoine De Saint – Exupéry

Thông tin sách

  • Thể loại: Sách thiếu nhi
  • Tác giả: Antoine De Saint – Exupéry
  • Năm xuất bản: 2019
  • Nhà xuất bản: Nhà Xuất Bản Hội Nhà Văn
  • Giá tham khảo: 56.250đ (đã giảm 25% trên Tiki)

Đối tượng đọc

Dành cho cả trẻ nhỏ và những ai từng là trẻ nhỏ.

Nội dung sách

Nhân vật “tôi” đã từ bỏ cuộc đời họa sĩ của mình vì những lời khuyên, đánh giá của người lớn. “Tôi” đã chọn một nghề khác – phi công, cái nghề ngày ngày được tự do bay lượn trên bầu trời. Trong một lần bay ngang qua sa mạc Sahara, máy bay của “tôi” bị hỏng, có vẻ như có cái gì đó ở bên trong bị vỡ, và “tôi” đã phải tự mình sửa chữa chiếc máy bay của mình. Tờ mờ sáng hôm sau, một giọng nói đã đánh thức “tôi” dậy: “Ông làm ơn… ông vẽ giúp tôi một con cừu!”…. Nhìn kĩ, đó là một cậu bé hết sức dị thường. Cậu bé đang đứng nghiêm trang nhìn “tôi”.

Hoàng tử bé Antoine De Saint Exupéry

Hoàng tử bé – Antoine De Saint – Exupéry

Và từ đó, “tôi” dần trở nên thân quen với cậu bé ấy mà “tôi” quen gọi là cậu hoàng tử bé. “Tôi” đã giúp cậu bé vẽ con cừu, trò chuyện cùng cậu, nghe cậu kể về hành tinh quê quán của mình – hành tinh bé nhỏ có ba cái núi lửa, trong đó một cái đã tắt mà cậu để làm ghế ngồi, hành tinh mà muốn ngắm mặt trời lặn thì chỉ cần “dịch ghế vài bước”, hành tinh mà ngày ngày cậu bé phải dọn dẹp những cái cây bao-bá, nếu không thì ôi thôi, thảm họa,…

Cậu hoàng tử còn kể “tôi” nghe về bông hoa của cậu ấy, cậu “chăm sóc rất sít sao cái nhánh con không giống với các nhánh con nào khác” của mình. Nhưng càng nghe, “tôi” càng cảm thấy hình như giữa cậu hoàng tử và bông hoa của cậu ấy đang có mâu thuẫn gì đó. Vì cậu từng nói: “Cái hoa của tôi làm thơm ngát hành tinh của tôi, nhưng tôi lại không vui vì thế. Câu chuyện móng vuốt ấy đáng lẽ làm cho tôi mềm lòng thì tôi lại bực…”.

Cậu hoàng tử không vui vẻ gì cho lắm!

“Ngày ấy, tôi chẳng biết cách tìm hiểu gì cả. Đáng lẽ tôi phải xét đoán cô ả trên việc làm chứ không phải bằng vào lời nói. Cô tỏa thơm tôi, làm cho tôi sáng rực lên. Đáng lẽ tôi không nên bao giờ bỏ đi cả! Đáng lẽ tôi phải đoán được tình cảm chân thật của cô đằng sau mọi mánh khóe vặt vãnh ấy. Loài hoa, họ hay trái tính trái nết lắm. Lúc bấy giờ tôi còn trẻ quá nên chẳng biết quý người”.

Vì vậy mà cậu hoàng tử muốn ra đi. Còn đóa hoa nhỏ lại vô cùng kiêu hãnh, cô luôn thể hiện cô có thể tự bảo vệ mình, bởi vì cô còn có tận bốn cái gai cơ mà! Cô.. cô có móng vuốt của cô đấy!… Tất cả cũng là bởi vì, cô không muốn cậu thấy cô buồn, cô khóc.

Hoàng tử đã đi đến những vùng có những thiên thạch 325, 326, 327, 328, 329, 330. Và đã có rất nhiều câu chuyện khi cậu gặp gỡ những con người ở đó: ông vua, kẻ khoác lác, gã nát rượu, lão tư sản, người thắp đèn, nhà địa lý.

Và sau đó, nhà địa lý đã giới thiệu cho hoàng tử đến một nơi gọi là trái đất.

Tại đây, cậu đã thân quen với cáo. Cáo đã giúp cậu nhận ra rất nhiều điều, cậu đã hiểu “quen” nghĩa là gì? Và cáo còn tặng cậu hoàng tử bí quyết của mình:

“Rất giản dị thôi: Người ta chỉ nhìn thấy thật rõ ràng bằng trái tim mình. Cái chủ yếu thì mắt chẳng thể thấy!”

“Chính là cái thời gian cậu đã tiêu phí vì bông hồng của cậu, cái thời gian ấy nó làm cho bông hồng đó trở nên quan trọng đến như thế”.

“Loài người đã quên bẵng cái sự thật này”…

“Nhưng cậu không nên quên. Cậu trở nên mãi mãi có trách nhiệm về những cái gì cậu đã tập cho quen thân. Cậu có trách nhiệm đối với bông hồng của cậu…”

Cậu hoàng tử còn gặp thêm vài người khác nữa ở trái đất, nhưng hình như câu nói của cáo vẫn luôn đi theo xung quanh cậu, cậu luôn nhớ về câu nói của cáo…

Cuối cùng, cậu đã quyết định quay trở về hành tinh của mình. Cậu luôn tự hỏi bản thân rằng: Không biết bông hoa hồng của cậu có đợi được đến lúc cậu quay về không nhỉ? Bông hoa ấy, bông hoa mà cậu yêu thương, bông hoa xem cậu là tất cả ấy, có sống tốt không? Có bị rét không? Không có cậu ở bên, cô có ổn không? Hay là cô đã …? Và rất nhiều câu hỏi tương tự như thế.

Chỉ mong sao, bông hoa vẫn luôn ở đó, đợi cậu, trở về.

……….

Trách nhiệm, nếu như ai cũng có thể hiểu và có thể thực hiện cả cuộc đời thì tốt biết bao!

“Chính là cái thời gian cậu đã tiêu phí vì bông hồng của cậu, cái thời gian ấy nó làm cho bông hồng đó trở nên quan trọng đến như thế”.

“Loài người đã quên bẵng cái sự thật này”…”Nhưng cậu không nên quên. Cậu trở nên mãi mãi có trách nhiệm về những cái gì cậu đã tập cho quen thân. Cậu có trách nhiệm đối với bông hồng của cậu…”

Bài học từ người bạn thân – cáo, dành cho cậu hoàng tử là tinh thần trách nhiệm với “những cái gì cậu đã tập cho quen thân”. Cáo giúp cậu nhận ra rằng, hình như cậu đã “quên bẵng” đi trách nhiệm của cậu với bông hoa hồng – bông hoa mà cậu chăm sóc từng chút, từng chút một.

Đôi khi, những người từng là trẻ nhỏ như chúng ta cũng vì một chút gì đó như cậu hoàng tử mà đã bỏ lại bông hoa hồng của chúng ta một mình. Bông hoa hồng của hoàng tử, cô rất sợ! Nếu không sợ gió, cô sẽ không hỏi cậu “Anh có tấm chắn gió nào không anh?”. Nếu không sợ rét, cô cũng không nhờ cậu “tối đến hãy đặt em trong bầu kính nhé”… Còn bông hoa của chúng ta thì sao? Có như thế không?

Thật ra bông hoa của chúng ta cũng thế đấy! Mỗi cánh hoa đều mong manh, tựa như bông hoa của hoàng tử bé, sợ gió, sợ rét…

Mỗi chúng ta có rất nhiều bông hoa, có bông hoa to, nhỏ khác nhau. Mỗi bông hoa đều rất đẹp. Có những loài hoa sớm nở tối tàn, lại có loài hoa trăm năm mới nở một lần,… Nhưng bất kể loài hoa nào, mỗi khi đã nở rộ thì nhất định sẽ tỏa hương, thơm ngát. Chúng ta có chú ý đến điều đó không, chú ý đến sự chân thành, đến “tình cảm chân thật đằng sau mánh khóe vặt vãnh ấy”…? Hay chúng ta sẽ như cậu hoàng tử, “chẳng biết quý người”!

Bông hoa của cậu hoàng tử, rất sợ và cũng rất kiêu hãnh. Cô xua đuổi cậu đi, cô thể hiện cô có thể tự bảo vệ mình, cô chúc cậu hạnh phúc, cô luôn mong cậu hạnh phúc…

Nhưng tại sao cô không muốn để cậu thấy cô khóc? Phải chăng vì cô sợ rằng cậu sẽ bứt rứt lòng mình mà không ra đi? Cô thể hiện cô có thể tự bảo vệ chính mình, vậy tại sao ban đầu cô lại nhờ cậu che tấm chắn gió, đặt cô dưới bầu kính vào đêm? Cô đang nói dối hay nói thật, nhỉ?

Có lẽ cô đang nói dối, có lẽ thật lòng cô không muốn cậu đi. Bởi vì cô dành cho cậu tình cảm chân thật, nên cô chỉ muốn ngày ngày được ở bên cậu. Vậy tại sao cô không giữ cậu ở lại?

Có lẽ vì cô biết, cậu ở bên cô, cậu không vui vẻ, cậu thấy bực. Nên tuy cô buồn, cô khóc, nhưng cô vẫn để cậu ra đi. Tất cả đều là bởi vì, cô muốn cậu hạnh phúc.

Phải chăng bông hoa của chúng ta cũng thế? Cũng muốn ta luôn hạnh phúc, tựa như bông hoa của cậu hoàng tử? Nhưng chúng ta nào có nhận ra điều đó! Ban đầu muốn chăm hoa là hứng thú nhất thời, sau một thời gian thì chán nản, bỏ bê? Có vẻ như cảm xúc của chúng ta luôn luôn thay đổi?

Nhưng bông hoa của chúng ta, lại không như thế! Bông hoa vẫn luôn một lòng một dạ, luôn muốn ta hạnh phúc. Hỡi những ai từng là trẻ nhỏ, bạn có biết hay chăng?

Đánh giá tác phẩm Hoàng tử bé

Đây là quyển sách ngắn gọn mang phong cách trẻ thơ nhưng triết lí cực kì sâu sắc mà người lớn thường không để ý đến. Không chỉ về trách nhiệm, mà còn cả những ước mơ, tình người, tình bạn, tình yêu…

Mỗi câu chuyện đều rất hay, cảm động, để lại nhiều câu hỏi cho chính bản thân người đọc. Dưới góc nhìn của một người lớn, có thể thấy nhiều bài học được lồng ghép trong mỗi chương. Dưới góc nhìn của trẻ nhỏ thì lại là một thế giới đầy huyền ảo từ sa mạc, các hành tinh, các nhân vật trên hành tinh đó,…

Trong cuộc sống hiện đại, cuốn sách không hề lạc lõng, cuốn sách như một cánh diều được cất lên nhờ làn gió tưởng tượng hồn nhiên của trẻ thơ.

Hoàng tử bé của Antoine De Saint – Exupéry phù hợp với cả trẻ nhỏ và những ai từng là trẻ nhỏ. Tác phẩm mang phong cách trẻ thơ, rất mộc mạc, giản dị nhưng lại bao hàm nhiều bài học mang tính nhân văn sâu sắc. Hoàng tử bé là một cuốn sách thiếu nhi đầy ý nghĩa. Cuốn sách không chỉ khiến cho các bạn nhỏ bị lôi cuốn mà ngay cả người lớn cũng khó lòng bỏ dở giữa chừng.

Nơi mua sách

96 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 2