REVIEW Hoa Hướng Dương Không Cần Mặt Trời – Nghị lực sống phi thường!

Tôi đã đọc quyển sách này đến mức nó nhàu nát. Mỗi lần đọc cảm xúc vẫn nguyên vẹn như vậy, Trần Tử Khâm – Một tâm hồn dũng cảm vật lộn với số phận. Thật sự đáng khâm phục! 

Mỗi người được sinh ra và mang cho mình một số phận riêng trong cuộc sống này. Ở Việt Nam, chúng ta biết đến Nguyễn Hồng Công với niềm “Khát vọng sống để yêu” trong khi số phận không mĩm cười với cô. Hồng Công sống và yêu đời bằng chuỗi ngày dài tại bệnh viện. Giờ đây, gần như cả thế giới lại được làm quen với Trần Tử Khâm ở Đài Loan qua biểu tượng “Hoa hướng dương tỏa sáng”.

23 04 49 8cfd377b31c3d892e082013802f6ecc2

Trần Tử Khâm chính là cô gái dũng cảm trong cuốn sách và cũng chính cô là tác giả của nó, cô đã viết trong những ngày đối mặt với tử thần, với những cơn đau giằng xé…

Đọc cái cách Tử Khâm đo xem độ dài ngắn của những vết sẹo trên người, rồi so sánh với hai tuyến đường sắt vận chuyển nhanh Mộc Sách và Bản Nam ta mới thấy dường như không tồn tại những chữ: đau đớn, tuyệt vọng, buồn bã hay muộn phiền. Mà chỉ là ngời ngời niềm tin, niềm vui, lòng yêu đời, pha lẫn một chút hài hước, hóm hỉnh và luôn tràn đầy nhựa sống.

Tôi vốn rất thích và vô cùng ngưỡng mộ týp người này, những người vừa sâu sắc, vừa nhạy cảm, lại rất dũng cảm, kiên cường và luôn luôn dí dỏm, vui tươi, bất luận trong hoàn cảnh nào. Nhưng, trải qua tất cả những đau đớn kia và căn bệnh ung thư không biết khi nào sẽ ra đi, có lẽ điều tiếp theo chúng ta thường bắt gặp đâu đó xung quanh là những khuôn mặt u uất, buồn bã và đầy tuyệt vọng, thì ở đây, ta đang nhìn thấy một cô gái xinh như mộng và nụ cười luôn thường trực trong mắt, trên môi.

Sách viết về gì? 

Vấn đề mà chúng ta đáng lo lắng là gì? Là học tập, công việc? Hay là tiền bạc? Nhưng đối với Trần Tử Khâm – cô gái nhỏ bé ấy điều quan trọng, cần thiết là sức khoẻ. 

Cô đã viết cuốn sách này trong khi những cơn đau liên tiếp hành hạ cô – cơn đau lớn về bệnh tật ( hai khối u lớn quái ác). Cô tưởng chừng như ông trời đã triệt đường sống của cô, chẳng còn chút hi vọng nào le lói cả, rồi ngày mai cô còn có thể được ngắm mặt trời! Liệu rằng Trần Tử Khâm cô ấy sẽ từ bỏ ở đây? 

Nhưng lại đáng kinh ngạc với những gì sau đó. Cô mang lại một sức mạnh về niềm tin và sự lạc quan vô cùng lớn. Cô không trốn chạy khỏi những cơn đau ấy, mà cô đối mặt với nó. Cô cho rằng đây là thử thách ông trời giao cho cô và cô phải thực hiện tốt nó! 

 

Trong 17 năm từ năm lên 7 tuổi không biết bao lần lên bàn mổ, từng giờ giành giật sự sống với hai căn bệnh ung thư, tất cả đối với Tiffany (tên tiếng Anh của Tử Khâm) chỉ là “một tí khó khăn”. Đối với tôi, lần đầu tiên đọc cuốn sách, ấn tượng nhất chính là chi tiết Tử Khâm ví những vết sẹo mổ như “tuyến đường sắt Mộc Sách và Bản Nam”- nơi có “rất nhiều cửa hàng đông vui”, nhớ đến lại muốn cười mãi không thôi.

 

Như nhiều người nói, chị Tử Khâm đã dùng cuộc đời mình để viết nên cuốn tự truyện, như một áng mây bồng bềnh trôi trên nền trời tươi sáng, khiến độc giả nhìn thấy là muốn mỉm cười yêu đời. Tử Khâm không dùng những câu chữ mượt mà bay bổng, nhưng lại thể hiện sự thành thật tự đáy lòng, khiến ai cũng phải rúng động tâm can. Sau lần đầu tiên đọc sách, trong lòng tôi cứ vấn vương mãi, cuối cùng vẫn đi mua lại, khi ấy cảm nhận đã khác nhiều so với hồi 8 tuổi.

23 44 06 0547 7

“Tôi đã mỉm cười nhiều hơn

Chúng ta không thể quyết định tuổi thọ của mình dài ngắn thế nào, nhưng chúng ta có thể nắm được không gian của sự sống; tuy không thể quyết định lúc nào giã từ thế giới nhưng chúng ta có thể làm cho cuộc đời hữu hạn của mình tỏa ánh sáng ấm áp.

Vì cuộc đời là của ta, người khác chẳng thể quyết định gì về cuộc đời ta. Chúng ta càng rất nên sống cho hết mình.” (Thư một người không quen gửi Trần Tử Khâm). 

Thông tin về sách? 

Sách được viết bởi cô gái trẻ Trần Tử Khâm ( Tiffany) người Đài Loan. Sách được xuất bản ở nhiều nước như Nhật Bản, Việt Nam, Indonesia, Trung Quốc, Hàn Quốc.Giá cuốn sách này tầm 40-50.000đ/cuốn (272 trang). Được phát hành ngày 09/2006 bởi Nxb VHTT. 

22 07 21 stt ngan hoa huong duong 1

Sách dành cho mọi đối tượng. Sách dễ đọc, chân thực và cảm động, mang lại nhiều ý nghĩa sau khi đọc sách.

“Những cây cao nhất, mạnh nhất mọc trên đất cằn cỗi nhất” (J.G.Holland). Mỗi lần đọc câu này tôi lại nhớ đến Trần Tử Khâm – cô gái có nụ cười tỏa nắng, rực rỡ như bông hoa hướng dương ngạo nghễ vươn lên quay ngược về phía mặt trời. Hồi tôi lớp 3, khi đọc “Hoa hướng dương không cần mặt trời”, trong cảm nhận của một đứa bé 8 tuổi, chỉ thấy chị gái Tử Khâm trong sách thật hài hước, đáng yêu. Viết về những ngày tháng đằng đẵng chiến đấu với bệnh tật của mình mà giọng điệu của chị không hề có chút ai oán nào.

Ý nghĩa của cuốn sách nằm ở đâu? 

     Cũng bất hạnh giống như nhau, tuy động lực sống có khác nhau nhưng dường như họ có cùng một suy nghĩ, một niềm tin yêu mãnh liệt vào cuộc đời, vào những người thân thiết của họ. Tử Khâm đã gắn bó với thuốc giảm đau từ rất nhỏ, năm 7 tuổi cô đã lên bàn mổ lần thứ nhất rồi rất nhiều lần sau nữa. “Cuộc sống là một chuối sự kiện luôn biến đổi. Tôi tin rằng các bạn đều có rất nhiều những nỗi lo trong công tác, học tập, tình yêu. Với tôi, nỗi lo lớn nhất là sức khỏe vì tôi đã không còn nó nữa. Có lẽ các bạn sẽ hỏi tôi có buồn không? Tôi mong tất cả chỉ là một giấc mơ. Tất nhiên, cuộc sống lại chẳng phải như mơ. Và tôi biết rất nhiều ước mơ của tôi sẽ không có ngày trở thành hiện thực. Tôi cố gắng đứng lên giữa huyết và lệ đan xen, cố gắng dùng chút tàn lực của mình để làm cho cuộc đời tôi tỏa được những tia sáng ấm áp”. Đó là những dòng chữ ngắn, ngắt quãng được Trần Tử Khâm viết trong trập trùng cơn đau. Và đau hơn, là bệnh tật (với hai khối ung thư quái ác trong mình) đã làm cho cô không còn một chút hy vọng nào cho khát vọng sống – một khát vọng cháy bỏng hơn ánh mặt trời.

Sunflower field landscape. field of blooming sunflowers on a bac

Vậy mà, Tử Khâm đã không bó tay bất lực. Cô làm cho tất cả những người đang sống phải ngạc nhiên. Cô bình tĩnh chống chọi với bệnh tật, bình tình tĩnh ghi chép, trao đổi, tâm sự, chia sẻ bao nhiêu điều trong cuộc sống với một tâm hồn rộng mở, độ lượng và lạc quan tới mức kì lạ: “Sự sống thật tuyệt vời. Nghiệm ra điều này, tôi thấy mình dũng cảm hơn xưa”.

Bằng những cách giản dị của riêng mình, “Hoa hướng dương không cần mặt trời” đã tác động tới suy nghĩ của người đọc thật mạnh mẽ. Không kể tới lứa tuổi, hoàn cảnh, địa vị xã hội, ai cũng có thể học được điều gì đó qua cuốn sách Tử Khâm viết. Qua cách chị ấy mỉm cười trên bàn mổ, cách chị ấy hào hứng nói về việc học ở trường, hay khi Tử Khâm nắm lấy tay những bệnh nhân cùng phòng. Thông điệp xuyên suốt tác phẩm được thể hiện một cách tinh tế và chân thực nhất: Cuộc sống là một món quà. Sau khi được chẩn đoán không thể sống quá 30 tuổi, Tử Khâm lại viết: “Tôi đã có người thân và các bạn! Tôi là người hạnh phúc nhất trên thế gian này!”. Khó có điều gì có thể đánh bại cô ấy, khiến cô ấy ngừng hi vọng!

Tôi đã vừa đọc vừa đặt mình vào hoàn cảnh của cô ấy. Nhưng tôi thực sự sợ và không nghĩ mình có thể dũng cảm đc như thế! Nhưng đọc xong một phần nào cô gái ấy đã tiếp thêm cho tôi sự tự tin, lạc quan và tinh thần mạnh mẽ. Dù gặp khó khăn cách mấy thì “mình tin sẽ vượt qua được thì chắc chắn mình đã vượt qua – vượt qua chính sự sợ hãi trong bản thân mình!”. 

Nơi mua sách? 

  • Vinabook, (https://www.vinabook.com/hoa-huong-duong-khong-can-mat-troi-mot-tam-hon-dung-cam-vat-lon-voi-so-phan-p18474.html) 

Bạn có nên mua sách? 

Đọc xong quyển sách tôi mỉm cười nhiều hơn, rộng lượng hơn. Tôi thấy con đường đi làm hằng ngày đẹp hơn, đồng nghiệp dễ mến hơn. Và tôi muốn sang Đài Loan thăm bạn nữa. Tôi muốn nói với bạn rằng “cảm ơn bạn, bạn đã làm cuộc sống của tôi tươi đẹp và có ích hơn”. 

Dù bạn đang trong hoàn cảnh nào, cuốn sách của Tử Khâm vẫn là một bức thư truyền cho bạn tình yêu cuộc sống da diết. Hãy đọc, để cảm nhận nghị lực phi thường của cô gái này, và để tìm thấy nụ cười rạng rỡ của Tử Khâm ẩn sau mỗi câu chữ, rạng rỡ hoài, rạng rỡ mãi.

” Thử thách vẫn đang ở phía trước. Năm 9 tuổi, bệnh tái phát, Trần Tử Khâm lên bàn mổ lần thứ hai. Năm 11 tuổi lại phải phẫu thuật lần ba. Năm 14 tuổi, các bác sĩ bó tay đối với cố tật ở chân, Trần Tử Khâm bắt đầu sống chung với thuốc giảm đau. Nhưng một năm trước đó, một nỗi đau còn lớn hơn đã ập đến…”

Sách thực sự ý nghĩa để chúng ta đọc. Đọc và suy ngẫm chúng ta sẽ nhận ra được nhiều giá trị và bài học sâu sắc trong cuộc sống này! 

162 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 4 / 5. Số đánh giá 1