Review sách hay – MẮT BIẾC – Bản ca buồn cho tình đơn phương

MẮT BIẾC VÀ TÌNH YÊU NHIỀU VẾT XƯỚC

ban ca buon ve tinh yeu don phuong tvq

MẮT BIẾC

Tôi bước vào từng trang sách “Mắt Biếc” với cảm giác chông chênh, mất phương hướng,buồn bã của một đoạn tình cảm đã tan vỡ nên có lẽ phần nào tôi cảm nhận được tình cảm đơn phương tha thiết, những rung động, cảm xúc trong trẻo, đượm buồn như màu nắng hoàng hôn và đắng ngắt của Ngạn dành cho Hà Lan.

Dường như hai người họ sinh ra vốn không phải dành cho nhau, hai nửa tuy rất đẹp nhưng không thể tương xứng và dung hòa. Ngạn là chàng trai của hoài niệm, của kí ức xa xăm, Ngạn sống tình cảm, yêu làng, yêu quê hương với những cảm xúc chân chất,đậm đà, ấm áp tình người, tình quê. Ngạn thương Hà Lan với tình cảm mộc mạc, ngây ngô, không một chút vẩn đục bụi trần, toan tính. Nhưng có lẽ Hà Lan lại chẳng phải là một nửa của Ngạn. Hà Lan dễ mến, xinh đẹp nhưng đôi mắt biếc ngày nào vẫn đau đáu ngóng về thành phố, về những thú ăn chơi mà đôi lúc quên mất ngôi làng vốn nghèo khó, xơ xác nhưng ăm ắp kỉ niệm và tình người của một thời xa vắng…

Hai người họ là hai hướng đi,hai ngã rẽ mà có lẽ là hai đường thẳng song song chẳng bao giờ cắt được. Một người tiến về phía trước,một người ngóng trông theo, cố chấp và đau lòng với mối tình đơn phương vụng dại nhưng rất đỗi chân thành, thật tâm thật ý. Thật sự mà nói, tôi thấy đau và buồn da diết cho tình cảm của hai người, cho Trà Long và đặc biệt là cho Ngạn.

Đôi khi tôi giận Ngạn lắm! Vì sao Ngạn lại cố chấp như vậy? Nhưng hãy là người trong cuộc mới biết được, chúng ta chỉ có thể dùng trái tim để thấu hiểu, để lắng đọng, cảm thông và thương cho chàng trai si tình này. Cuối cùng, tình cảm mà tôi dành cho nhân vật này vẫn vẹn nguyên,tôi có thể phần nào hiểu được tâm sự của Ngạn. Nhưng Ngạn ơi! Khi rời làng rồi, tôi vẫn mong một ngày nào đó, Ngạn hãy gom những kí ức đau buồn này vào một góc nhỏ và tiến lên phía trước, sống vì bản thân của mình vì cuộc sống vốn rất đẹp, vẫn còn nhiều điều đợi chờ phía trước, Ngạn xứng đáng có được hạnh phúc mà.

Đừng quên đi Hà Lan, cũng đừng quên Trà Long mà hãy sống thật vui vẻ, thật trọn vẹn để một mai nhớ về, ta vẫn không tiếc tuổi thanh xuân ta đã sống hết mình như thế,đã từng có một nàng thơ mắt biếc trong tim ta,dù là quá vãng…
Tình yêu là gì nhỉ?
“Nào ai cắt nghĩa được tình yêu
Có nghĩa gì đâu mỗi buổi chiều
Nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt
Bằng mây nhè nhẹ, gió hiu hiu”
Để cảm xúc vốn là bản thân ta làm chủ nhưng một ngày nào đó lại bị lệch khỏi quỹ đạo vốn có của nó mất rồi, biết buồn, biết cô đơn, biết đau vì một người xa lạ. Và cả sự hi sinh, vun đắp cho người mình yêu, nhìn người mình yêu thương đau lòng, rơi nước mắt vì một chàng trai khác? Cảm giác đó thực sự là mấy ai hiểu được nếu bản thân chưa trải qua, không phải là người trong cuộc.

Ngạn đem tình cảm bày tỏ, gửi gắm qua thơ, qua những bản nhạc thật say đắm, đầy lãng mạn. Nhưng đối với Hà Lan, người con gái có đôi mắt biếc làm xao xuyến lòng tôi thì cô ấy sống thực tế,cô ấy luôn đắm chìm trong sự xa hoa, những vẻ đẹp của thị thành, với Dũng, với Linh. Hà Lan không chọn Ngạn nhưng Hà Lan xem Ngạn là tri kỉ! Tôi vốn không trách Hà Lan bởi vì Hà Lan là người con gái hiện đại, cô ấy luôn muốn bản thân bay xa hơn và theo cảm nhận riêng mình thì Hà Lan có đôi chút tham vọng. Có lẽ, điểm mấu chốt của sự bi thương trong tình cảm hai người là sự bất đồng, không phải là về lời nói, tính cách mà là sự lựa chọn để trưởng thành, lựa chọn lối đi riêng trên đường đời, quan điểm sống của họ khác nhau. Tình cảm vốn không thể gượng ép.
Tôi thương Ngạn, thương Trà Long và tiếc cho tình cảm của Ngạn với Hà Lan. Rồi sau này, Ngạn sẽ tìm lại được sự ấm áp trong tâm hồn ? cuộc đời Hà Lan sẽ phần nào trọn vẹn,sự trắc trở,chông chênh sẽ không còn trên đôi vai của cô nữ sinh ngày nào?Trà Long sẽ tìm được một nửa của đời mình? nhiều câu hỏi còn để ngỏ nhưng có bao giờ, khi vô tình nhìn thấy màu tím hoa sim hay tà áo dài trắng của một thời đã qua, hình ảnh Ngạn chập chờn trong trí nhớ của Hà Lan, dù chỉ là thoáng qua….?

Thực sự cảm ơn bác Ánh rất nhiều, hi vọng dù bao lâu chăng nữa,dòng chảy thời gian cũng sẽ không làn phai nhòa đi giá trị của quyển sách này. “Mắt Biếc” vẫn sẽ là câu chuyện tình đẹp nhất nhưng cũng đầy những tổn thương, xây xát và nhiều vết xước để trưởng thành.
– Trương Thị Nhi –

Đánh giá của độc giả

Mắt Biếc

  • Nhận xét bởi Tùng, vào ngày 10/07/2017
    Khi ai đó hỏi tôi cuốn sách nào làm tôi lưu luyến nhất, tôi sẽ không ngần ngại mà trả lời ngay đó là “Mắt Biếc” của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh. Đã đọc qua và cảm nhận rất nhiều cuốn sách, từng viết review nhiều lần, nhưng đối với Mắt Biếc, mỗi lần nghĩ về nó là tôi lại man mác một nỗi buồn sâu xa của một bản tình ca đơn phương, là mỗi lần tôi lại loay hoay sắp xếp với mớ cảm xúc hỗn độn trong đầu. Mỗi lần như thế, tôi đọc lại, hòa mình vào hình ảnh mé rừng sim, mỏm đá là nơi đón những tia nắng bình minh đầu tiên, cũng là nơi hứng những hạt nắng hoàng hôn, nơi lưu giữ mọi ký ức tốt đẹp của tuổi thơ với những tiếng cười trong sáng, ngây ngô, cũng là nơi nuôi dưỡng một mối tình ngốc nghếch trong vô vọng.Tôi đã trách Ngạn vì mối tình si cứ ôm ấp mãi trong lòng, tôi đã thương Ngạn khi ngỡ hạnh phúc sắp gõ cửa thì lại ngoảnh mặt ra đi. Tôi giận Hà Lan vì sao cứ vô tình bỏ lơ tình cảm của Ngạn như thế để rồi sa ngã vào những cám dỗ xứ phồn hoa đô thị, bỏ mặc nỗi đau Ngạn trong mỗi cung đàn, bỏ mặc rừng sim xao xác, những nẻo đường làng không có dấu chân qua. Tôi mỉm cười khi Trà Long yêu Ngạn, Ngạn cũng quyết định dành cuộc đời này cho Trà Long, phải chăng hai người sẽ đến với nhau bằng một tình yêu trong lành, chân thành, ấm áp? Nhưng không, Ngạn đã bỏ đi khi tình yêu vừa chớm nở. Tôi tự hỏi tại sao Trà Long lại xuất hiện? Để xoa dịu nỗi đau của Ngạn, hay Nguyễn Nhật Ánh vẽ nên nhân vật này chỉ muốn để lại một sự hụt hẫng, nỗi niềm xót thương, buồn tê tái trong lòng người đọc?

    Yêu đơn phương một người đã buồn, giữ mãi một mối tình đầu suốt hơn 20 năm còn buồn hơn, và còn đau đớn biết mấy khi tưởng chừng đã dành tình cảm cho người mới thì phát hiện ra tình yêu của mình vốn chỉ thuộc về một người đã cũ. Tôi đã từng trách Ngạn rất nhiều vì sao anh bỏ Trà Long bé nhỏ của tôi để ra đi? tại sao không gác lại quá khứ để sống với một tình yêu trong lành khác? Nhưng Ngạn thảng thốt, tác giả thảng thốt, tôi thảng thốt khi ngỡ rằng tình xưa tưởng như đã tắt, hóa ra vẫn chỉ đang âm ỉ cháy trong lòng. Mối tình giữa Ngạn và Trà Long chẳng qua chỉ là mối tình vô vọng của anh với Hà Lan được kéo dài sang một hình bóng khác. Ngạn ra đi khi Trà Long đang chìm trong giấc ngủ, bên kia song cửa, trăng xa vời vợi, rót từng giọt vàng xuống giấc mơ của Trà Long, nơi có Ngạn đang dẫn cô đi câu cá, hát tặng cô những bài ca da diết giữa rừng hoa sim trong buổi chiều hoàng hôn tím thẫm.

  • Nhận xét bởi Huyền Minh, vào ngày 27/01/2019
    Khẽ chạm tâm hồn vào “Mắt Biếc” trong một ngày nắng nhạt, để những áng mây nhè nhẹ giăng trên nền trời xanh thăm thẳm, tâm trí tôi trở lại làng Đo Đo ngày nào cùng cánh rừng hoa sim phiêu lãng. Nơi ước hẹn, nơi tồn tại ngọn lửa tình yêu cháy bỏng trong con tim của Ngạn dành cho Hà Lan- Mắt Biếc.
    “Có những buổi chiều ta nhìn em kinh ngạc
    Hồn mất dần trong cặp mắt lưu ly
    Ôi mắt xa khơi! Ôi mắt dị kỳ!
    Ta trông đó thấy trời ta mơ ước”
    Tình yêu ấy xuyên qua những ký ức tuổi thơ, trải dài đến từng dấu chân bụi bặm của hai người họ khi trưởng thành.
    Tình yêu ấy nhuốm màu nhớ mong, khắc khoải từng đêm hè trông ngóng…
    Cảm xúc của Ngạn dành cho Mắt Biếc đẹp đến ngỡ ngàng. Có ai yêu đến ngu ngốc và điên dại như cái tình yêu chân thành anh dành cho cô gái ấy. Từng dòng chữ cuốn theo từng cảm xúc lẫn lộn ngự trị trong tâm hồn Ngạn. Những hi vọng đôi khi bị vùi dập bởi từng cảm xúc đớn đau, đan xen lấy nỗi thất vọng tràn trề rồi một lần nữa lại vực dậy…
    Ngạn nghĩ gì mà lại đợi chờ mỏi mòn đến như thế? Đó là câu hỏi cứ lởn vởn trong tâm trí tôi khi khép lại tác phẩm. Ngạn đứng lại phía sau, mặc kệ cho cô gái mình yêu chạy theo những phù phiếm, xa hoa. Ngạn lùi về góc khuất, mặc kệ tình yêu cứ đeo đuổi dấu chân cô gái ngày nào, nhưng thân thể thì chẳng một lần dám bước.
    Vốn dĩ tình yêu ấy là sai lầm hay do người tạo ra đã biến nó trở nên sai lầm, biến nó trở nên méo mó đến đáng thương? Ngạn mạnh mẽ, nhưng trong những lúc cần sự mạnh mẽ thì anh lại yếu đuối. Ngạn sống trong những ký ức xa xưa, chưa một lần dám rũ bỏ quá khứ và bước vào thế giới tàn nhẫn của hiện thực.
    Lướt trên từng con chữ như những cánh hoa đã tàn của một câu chuyện tình đẹp đẽ, tôi được cười, được buồn, và một lần nữa được nhớ lại những ký ức tưởng chừng đã mờ dần qua năm tháng.
    Giọng văn giàu chất thơ, và đôi lúc đong đầy cảm xúc đến nghẹn ngào. Nếu dùng lời để miêu tả từng cảm xúc của tôi khi đọc tác phẩm, thì chẳng có từ ngữ nào biểu đạt được rõ nhất… Đó là cảm xúc gì? Tự tôi cũng chẳng biết. Chỉ biết Nguyễn Nhật Ánh đã vẽ lên Ngạn và Hà Lan, vẽ lên Trà Long và tô màu cho một câu chuyện đau thương ám ảnh.
  • Nhận xét bởi Thảo Vy, vào ngày 04/12/2018
    Mình là một fan hâm mộ của Nguyễn Nhật Ánh. Những cuốn sách của ông gắn bó với mình từ năm lớp 6 đến tận bây giờ. Và đây là quyển sách đầu tiên mình mua của Nguyễn Nhật Ánh. Ban đầu là do thấy bán chạy nên mua thử. Ai ngờ lại để lại ấn tượng sâu sắc đến vậy. Nhắc tới ” Mắt Biếc ” mình lại nhớ đến chợ Đo Đo, rừng Sim với bao kỉ niệm đẹp nhưng cũng man mác nỗi buồn thầm kín của người con trai đang yêu đơn phương. Ngạn là nam chính chắc hẳn không những để lại ấn tượng cho mình mà còn cho nhiều bạn đọc khác. Trong những năm tháng từ nhỏ tới lớn, Ngạn đều dại khờ vì một cô gái có đôi mắt biếc. Ngạn làm tất cả vì đôi mắt biếc đó. Hầu như Ngạn đều nhường nhịn cho Hà Lan. Nhỏ đến lớn không hề thay đổi. Tình cảm Ngạn dành cho Hà Lan ngày càng lớn thêm. Nhiều người có vẻ trách Hà Lan vì phụ bạc với Ngạn nhưng mình lại thấy cô gái này rất đáng để thương. Thử hỏi Hà Lan không yêu Ngạn thì sao mà đáp trả được tình cảm. Dũng vừa đẹp trai, biết nhảy hát, phong độ nhưng lại là cạm bẫy lớn của. Hà Lan. Từ đầu truyện qua lời người bà của Ngạn về Hà Lan thì ta dự cảm được tương lai Hà Lan sẽ khổ. Đúng vậy, Hà Lan đã sa vào cạm bẫy cuộc đời ở cuộc sống thành phố nhộn nhịn tràn ngập thú vui hấp dẫn. Hà Lan ngây thơ trở thành nạn nhân của cạm bẫy lại càng khiến mình thêm xót xa thay cho số phận của Hà Lan. Vừa phải nghỉ học giữa lớp 11 lại vừa phải mang trong mình đứa con ở tuổi 17. Chẳng phải Hà Lan đã rất đáng thương sao ? Chỉ thở dài sao Hà Lan dại khờ đến thế. Ngạn là một người con trai rất chung thủy nhưng lại không có được trái tim người con gái mình yêu. Mình cũng rất thương Ngạn. Trước sau dù thời gian có trôi qua, dù có đi đâu thì trái tim Ngạn vẫn không ngừng thổn thức vì người con gái có đôi mắt biếc và yêu da diết làng quê rất đỗi quen thuộc chứa bao kỉ niệm đẹp đẽ của tuổi trẻ. Mãi đến sau này có lẽ Hà Lan vẫn mãi khắc sâu trong trái tim Ngạn. Những bản nhạc Ngạn viết cho Hà Lan vẫn mãi trường tồn chứng minh cho tình cảm sâu đậm biết bao. Lời tỏ tình những năm tháng mới lớn qua những bản nhạc của Ngạn chắc hẳn Hà Lan đã hiểu thấu. Nhưng hai người không đến được với nhau cũng do duyên số, tình cảm. Cảm ơn Nguyễn Nhật Ánh đã viết ra quyển sách hay như thế làm rơi lệ của biết bao nhiêu người đọc. Mình đã khóc rất nhiều trước tình cảm mà Ngạn dành cho Hà Lan, sự dại khờ và số phận bất hạnh của Hà Lan. Trà Long cũng là một nhân vật đáng chú ý. Trà Long may mắn không bị cám dỗ của Thành Phố và yêu nơi làng quê của mình. Trà Long khác mẹ về tính cách nhưng lại giống y đúc về gương mặt. Trà Long còn là sự bù đắp cho Ngạn thay Hà Lan. Đây là một quyển sách đáng để mua. Sách có kích thước vừa tay lại nhẹ, bìa lại còn khá là đẹp. Mình không hề hối tiếc khi mua quyển này.
  • Nhận xét bởi Hoàng Linh, vào ngày 23/11/2018
    Năm tôi lên 17, cầm trên tay cuốn Mắt Biếc mới mượn được ở thư viện, vốn quen với những tác phẩm hài hước của Nguyễn Nhật Ánh, tôi cuốn truyện với một tâm thế hoan hỉ. Chỉ đến khi gấp cuốn sách lại, tôi mới hay những dòng nước mắt của mình đang dài trên má…Câu chuyện về chàng trai si tình lỡ say đắm cô gái có đôi mắt biếc đã làm tâm hồn của tôi rung động. Chàng trai Ngạn luôn yêu mến và che chở Hà Lan từ lúc còn là một cậu bé ở làng Đo Đo cho đến khi trở thành một thầy giáo lớn tuổi, ấy vậy mà tình cảm ấy lại không được Hà Lan đáp trả. Thật sự mình rất thương cho Ngạn, “tình chỉ đẹp khi tình còn dang dở”, những nỗi đau về thể xác và tinh thần mà Ngạn chịu đựng thật sự quá xót xa. Cái kết của câu truyện là sự ra đi của Ngạn, bỏ lại Trà Long (con của Hà Lan) một mình. Dù kết này rất buồn, nhưng mình nghĩ nó là hợp lí, vì một người trân trọng tình cảm như Ngạn mà đến với Trà Long thì đó là một sự lừa dối quá lớn, một sự xúc phạm đến tình cảm trong trẻo của mình. Đây là câu chuyện rất hay, mình thật sự cảm thấy may mắn khi được đọc câu chuyện này.
    Mùa hè nào gặp gỡ
    Mùa hè nào chia ly
    Mùa hè nào hội ngộTôi cầm trên tay hai mùa hè rực rỡ
    Còn mùa hè cuối cùng rơi đi đâu?
    (Nguyễn Nhật Ánh)
  • Nhận xét bởi Hạnh Ly, vào ngày 25/10/2018
    Nguyễn Nhật Ánh là một trong những nhà văn tôi thích nhất hiện nay. Với ngôn ngữ nhẹ nhàng, gần gũi, bác Ánh đã bao lần đưa tôi trở về tuổi thơ qua từng trang sách, đến nỗi tôi đã từng thốt lên khi đọc dòng miêu tả của bác về một nhân vật: “Hồi còn bé, mình cũng đã từng như thế đó”. Trước khi tìm đến với “Mắt Biếc”, tôi cũng nghe mọi người nói rằng đây là câu chuyện rất buồn và đúng thật là như thế. Nguyễn Nhật Ánh đã rất thành công trong việc khắc họa tâm lí nhân vật chuyển biến theo thời gian, từ khi là những cậu bé, cô bé học trò đi nhặt thị rơi cho đến khi trưởng thành với những cảm xúc về tình yêu thật tự nhiên, chân thành nhưng là một tình yêu đơn phương, không hồi đáp. Tôi không trách Hà Lan, cô ấy có quyền được lựa chọn hạnh phúc riêng cho bản thân. Theo tôi nghĩ với Hà Lan, Ngạn chính là người bạn tri kỉ, là người đã cùng cô trưởng thành, mối quan hệ của họ trên mức tình bạn nhưng không thể với tới tình yêu, là một tình cảm lưng chừng. Tôi cũng buồn cho Ngạn – chàng trai si tình đáng thương. Tôi cảm nhận được sự đau khổ, tổn thương trong Ngạn khi nhìn thấy người con gái mình yêu ở bên người khác và càng đau hơn nữa khi thấy cô ấy bị lừa dối, thấy cô đau. Ước gì thời gian dừng lại ở những kí ức đẹp, để họ mãi là những cô cậu bé vui vẻ, hồn nhiên, để họ không phải lớn lên, không phải chịu đựng nỗi đau khổ như vậy. Mỗi khi đọc lại tác phẩm, tôi vẫn không nguôi nỗi buồn, nuối tiếc cho một tình bạn, kí ức tuổi thơ đẹp đẽ nhưng dang dở. Người ta thường nói mối tình dang dở là mối tình đẹp nhất, nhưng tôi vẫn thấy rất khó chấp nhận, rất đau nếu trải qua câu chuyện như vậy. Phần kết của truyện gây cho tôi nhiều suy nghĩ và những câu hỏi không lời đáp. Ngạn thật sự đã yêu Trà Long – con gái của Hà Lan hay ở Trà Long, Ngạn nhìn thấy một Hà Lan đã từng gắn bó thân thiết, là Hà Lan năm nào ngây thơ, hồn nhiên rong ruổi cùng cậu trên chặng đường trưởng thành. Vì sao Ngạn lại vội vã ra đi? Là chạy trốn thực tại hay để tìm lối thoát cho bản thân. Đôi mắt biếc buồn lắm, biếc xanh như màu của biển, mặn chát vị đời. Đọc “Mắt biếc” tôi lại nhớ đến một đoạn thơ tôi đã từng biết: “Yêu, là chết ở trong lòng một ít/Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu?/Cho rất nhiều, song nhận chẳng bao nhiêu:/Người ta phụ, hoặc thờ ơ, chẳng biết.” (“Yêu” – Xuân Diệu)
  • Nhận xét bởi Nguyễn Ngọc, vào ngày 30/08/2018  Đã mua hàng
    Đặt ‘Mắt Biếc’ vô cùng ngẫu nhiên. Chắc phải cảm ơn sự ngẫu nhiên đó mà mình đã chót thương Mắt Biếc suốt những ngày Hà nội mưa miên man. Đọc truyện trong một buổi tối trời mưa đến xiêu lòng thấy Ngạn sao mà thương quá.
    Cái thương cho một người thanh niên trẻ, quá si tình, ôm ấp mối tình đơn phương từ thủa còn thơ. Có thể vì người mình yêu mà sẵn sàng làm bất cứ việc gì chỉ cần họ Vui. Ờ! Đến đây sao lại thấy hình bóng của mình phảng phất trong những trang sách của bác Ánh. Cũng ngây dại đem lòng yêu họ đến say lòng dẫu biết mình không nhận được gì. Nhiều người sẽ bảo sao mà ngốc thế bởi đó là dư vị của tình yêu và mình nếm phần ‘chát’…. Cũng chính vì vậy mà Hà Lan dã đắm say Dũng mặc dầu biết mình bị bỏ rơi. Nhưng vẫn yêu đến mãi sau này…
    Cái thương còn dành cho Trà Long em ngây thơ và trong sáng biết bao! Em lại dành cả thanh xuân để vun đắp mối tình với Ngạn. Em không giống bất cứ ai, em là em, và tôi yêu em theo cách riêng đó. Nhưng Ngạn đã chọn cách ra đi để em được sống là chính mình, sống cho bản thân mình. Tôi bật khóc vì sự hy sinh của Ngạn thương, và tình yêu của em. Thương lắm!
  • Nhận xét bởi Minh Vu, vào ngày 20/04/2018
    “Mắt biếc nghe sao hồn nhiên và đáng yêu đến thế, nhưng người ta thường nói rằng ai có đôi mắt da diết thăm thẳm thì thường có cuộc đời sóng gió”
    Mỗi lần nghĩ tới đôi Mắt Biếc là mỗi lần ám ảnh!
  • Nhận xét bởi _.Sea._, vào ngày 16/04/2018
    Câu chuyện xuyên suốt tuổi thơ của Ngạn, đến khi anh trưởng thành và nhận ra con người ta khi trưởng thành thật cô đơn. Mỗi người một khác, thứ dễ đổi thay nhất là lòng người và cũng chính lòng người khiến con người ta khó đổi thay nhất.Tình yêu chớm nở vào những ngày tôi còn thơ. Tôi và em cùng học, cùng vui chơi, cùng lớn lên cho đến một ngày nhìn vào đôi mắt biếc ấy, tôi thấy lòng mình dậy sóng dù chẳng hiểu vì sao. Rồi chúng ta lớn lên, thành phố biến cô gái giản đơn, mộc mạc của tôi thành người lạ, lạ đến mức đôi mắt biếc của em không còn trong trẻo mà thay vào đó là một nỗi buồn dai giẳng kéo dài cả một đời. Còn tôi thì vẫn thế, vẫn giữ nguyên cái tình cảm từ ngày cắp sách đến trường.
    Có lúc tôi nghĩ có nên tự trách bản thân mình si tình hay không? Nhưng dù trách đủ mội thử trên đời, tôi lại chẳng thể trách em, làm sao trách được người tôi vẫn còn thương, thương cái số lận đận tình duyên của em để rồi em bỏ lỡ cả thanh xuân, cả cuộc đời em…. chỉ vì em một kẻ chưa bao giờ để em vào lòng.
    Em biết không? Trong tình yêu, khổ tâm nhất không phải là yêu đơn phương, buồn là khi nhìn em tổn thương vì một người khác, người mà em luôn hướng tới….. Tôi vẫn luôn muốn giúp em nhưng thật bất lực khi trong mắt biếc xưa đã không còn hình bóng tôi nữa rồi.
  • Nhận xét bởi Hồng Tuyết, vào ngày 18/01/2018
    Vẫn lời văn nhẹ nhàng, sâu lắng, vẫn là những kỉ niệm, những trong sáng, hồn nhiên của tuổi thơ, nhưng không hiểu sao truyện của bác Ánh không bao giờ khiến người đọc nhàm chán. Và Mắt Biếc cũng vậy, hơn cả những rung động ngây ngô tuổi biết yêu mà truyện còn đọng lại cho người đọc những cảm xúc mãnh liệt, sâu lắng, giàu xúc cảm. Đây là truyện rất cảm động và đáng đọc!
  • Nhận xét bởi Khánh, vào ngày 22/09/2017
    Một câu chuyện mạch rõ ràng, nhẹ nhàng từng chi tiết…, nhưng khắc họa sâu sắc nỗi cô đơn thầm kín của nhân vật, sự đau khổ trong tình cảm… Một câu chuyên đặc biệt cảm ơn bác ánh đã viết nên câu chuyện đẹp nhưng chất chứa niềm đau…
  • Nhận xét bởi bình, vào ngày 04/06/2017
    Đọc cuốn sách này khiến người ta phát khóc và cảm động. Hai nhân vật cứ bị số phận đưa đẩy hai nhân vật một cách quá trớ trêu, hai người vốn có một tình bạn đẹp, sau đó Hà Lan vì bị cám dỗ bởi những xa hoa của thành phố mà mắc những lỗi lầm quá lớn, thậm chí lên giường với một người đàn ông mà cô yêu, rồi có một đứa con. Dù vậy Ngạn cứ một mực yêu Hà Lan nhưng Hà Lan thì một mực không muốn đến với Ngạn chỉ vì anh quá tốt với cô, còn cô bé Trà Long, con gái Hà Lan lại có tình cảm với Ngạn. Sau đó Ngạn lại chọn cách ra đi vì muốn tốt cho Trà Long, không muốn phá hủy tương lai của nó. Thật sự anh đã hi sinh quá nhiều!
  • Nhận xét bởi Ngọc Hà , vào ngày 31/07/2019
    Tôi không nhớ mình đã đọc Mắt Biếc bao nhiêu lần, chỉ nhớ những trang giấy mòn đi sau nhiều lần lật giở. Mắt Biếc không phải là câu chuyện khiến người ta vui vẻ, thoải mái, nó là câu chuyện của một nỗi buồn dai dẳng kéo dài nhiều năm. Ngạn của những năm thiếu niên là một cậu trai đã trót phải lòng Hà Lan, cô gái mà cậu gọi riêng là Mắt Biếc. Không chỉ ánh mắt, nụ cười, mà tất cả bóng hình về Hà Lan đã ghim vào trái tim của cậu những năm trưởng thành cho đến mãi sau này. Thế nhưng, con người ta không phải cứ thích là sẽ ở bên nhau. Hai người với những tư tưởng khác nhau, quan điểm sống, khao khát khác nhau cứ thế mà dần tách xa nhau. Những gì Hà Lan để lại cho Ngạn chỉ còn là nỗi ám ảnh về một tình yêu đầu vỡ nát. Và bản nối dài của tình yêu ấy còn khiến người đọc buồn sầu hơn. Trà Long không những không lấp đầy tan vỡ của Ngạn mà cuối cùng lại trở thành nỗi đau cho cả hai người. Một cái kết mở giống và mập mờ giống Đi qua hoa cúc, nhưng nỗi đau lại đậm sâu hơn nhiều. Nguyễn Nhật Ánh với Mắt biếc đã khiến bao người buồn bực nhưng vẫn không thể không yêu thích tác phẩm này. Văn phong nhẹ nhàng, giản dị và rất chân thực. Câu chuyện vừa xúc động, vừa đau đớn khiến Mắt biếc ở lại trong lòng người đọc.
  • Nhận xét bởi Linh, vào ngày 15/07/2019  Đã mua hàng
    Với bạn đọc Việt, cái tên Nguyễn Nhật Ánh đã không còn mấy xa lạ. Những câu truyện của bác cũng giống như những năm tháng thiếu thời của chúng ta hiện về từng chút một. Mắt Biếc là một câu chuyện buồn, một nỗi chơi vơi dằn vặt về một mối tình đơn phương mãi chẳng thành đôi. Ngạn và Hà Lan, đến cuối cùng vẫn không thể nói tiếng yêu, đến cuối cùng Ngạn đã ra đi, rời khỏi mảnh đất quê hương kỷ niệm. Ngạn không yếu đuối, Ngạn có thể là nhu nhược, nhưng Ngạn thật sự đã rất nặng tình khi trải qua ngần ấy thời gian, Ngạn vẫn yêu Hà Lan, có thể không chỉ là yêu, mà còn thương, thương cô gái ấy hơn ai hết. Có trách thì chỉ trách Ngạn quá thương Hà Lan, thương và nhung nhớ hình bóng của Hà Lan, nhớ cô gái nhỏ nhắn có đôi mắt đẹp đã cùng Ngạn bước qua những tháng năm ấu thơ tươi đẹp. Hà Lan đã bước qua cuộc đời Ngạn, để lại cho Ngạn những nỗi niềm mãi không vơi. Hà Lan chẳng ý thức được vẻ đẹp của mình, cô gái năm ấy đã để lại trong Ngạn một hình ảnh quá đẹp, một thứ “tình” đã khiến Ngạn mãi chẳng thể quên. Nhưng rồi khi gấp cuốn sách lại, Mắt Biếc thật sự đã để lại quá nhiều những suy tư, những câu hỏi mà mình vẫn chưa tìm thấy câu trả lời, mà có lẽ ngay cả Ngạn hay Hà Lan cũng chưa thể hiểu hết. Rằng Hà Lan có bao giờ rung động trước Ngạn? Có bao giờ Hà Lan yêu Ngạn hay không? Hay vốn dĩ, Hà Lan vẫn chỉ xem Ngạn như một người bạn thân thiết, như một người bạn ở thửo thiếu thời đã lớn lên cùng nhau? Hay Ngạn có phải yêu Hà Lan mãi không đổi dời? Ngạn yêu Hà Lan, yêu con người Hà Lan hay yêu hình ảnh Hà Lan đã để lại ở những tháng năm thơ ấu? Ngạn yêu Hà Lan hay yêu cô gái nhỏ nhắn với đôi mắt đẹp của ngày ấy? Vậy liệu Ngạn yêu Hà Lan vì điều gì hay chỉ là vì kỷ niệm? Ngạn yêu kỷ niệm hay là con người Hà Lan? Mắt Biếc hay và thành công không chỉ ở mối tình khiến người đọc xao xuyến. Mắt Biếc còn hay ở tuyến nhân vật và đặc biệt là những trăn trở suy tư của nhân vật chính mà chúng ta, có lẽ sau khi gấp lại cuốn sách, Mắt Biếc vẫn mang những câu hỏi ấy, những câu hỏi mà chẳng ai có thể trả lời.
  • Nhận xét bởi Obook Editor, vào ngày 13/06/2019Mắt biếc- Nguyễn Nhật Ánh

    Tôi là người rất yêu thích những tác phẩm của Nguyễn Nhật Ánh từ khi còn rất nhỏ. Đọc tác phẩm của bác Ánh, tôi như tìm thấy tuổi thơ của chính mình hồn nhiên, vô lo, vô nghĩ. Tuy nhiên, truyện ngắn mắt biếc lại đem cho tôi một cảm nhận khác hẳn. Cuốn sách kể về cuộc chuyện tình chung thủy của anh chàng Ngạn với mối tình thơ ấu của mình- Hà Lan. Luôn bên cạnh khi cô cần, rồi đến khi cô rời xa vòng tay anh, anh vẫn đau đáu dõi theo, lòng tràn đầy yêu thương và hi vọng. Nhưng cuộc đời thật lắm trái ngang. Cô gái mà anh đem lòng yêu mến ấy hết lần này tới lần khác theo ai đó mà không phải là anh. Còn gì đau lòng hơn khi bị người phụ tình như vậy?

    Tôi đã khóc không biết bao lần khi đọc tới những dòng cuối. Gấp cuốn sách lại nỗi buồn cứ ám ảnh tôi hoài. Tôi tự hỏi, liệu cuộc sống của anh chàng Ngạn trong câu chuyện anh sẽ ra sao? Liệu anh có tìm được người mình thương sau bao vết thương lòng ấy?

    Có lẽ bác Ánh nói đúng : “Mỗi năm thế giới mỗi đổi thay và lòng người cũng khác. Tuổi ấu thơ chỉ có một con đường để cùng nhau chung bước. Khi lớn lên, trước mắt ta có lắm nẻo đường đời, bao nhiêu số phận là bấy nhiêu ngã rẽ, làm sao người chẳng quên người.”

    Hiện tại có lẽ đây là cuốn sách buồn nhất của Nguyễn Nhật Ánh mà tôi đã từng đọc. Chưa đọc lại lần nào bởi tôi sợ, nỗi buồn ấy lại dai dẳng không ngừng.

  • Nhận xét bởi Mai Anh, vào ngày 17/01/2019
    Nguyễn Nhật Ánh chắc chắn là cái tên không còn xa lạ với độc giả Việt Nam. Sách của bác phù hợp với mọi lứa tuổi nhưng dường như các bạn trẻ tuổi 12-14 đặc biệt thích truyện của bác nhất. Bởi lời văn của bác giản dị, tự nhiên, gần gũi mà trong sáng, các nhân vật của bác cũng là những con người Việt trẻ tuổi, chân thật, truyện thì nhẹ nhàng, đúng chất slice of life của Việt Nam. Mắt Biếc có thể nói cũng là tác phẩm chứa đựng những yếu tố đó.
    Thế nhưng mình nghĩ truyện này thích hợp cho những người già dặn hơn, đã chiêm nghiệm cuộc đời và nếm trải tình yêu đủ để cảm nhận ý nghĩa của truyện. Khác với những cuốn sách khác của bác Ánh- thường xoay quanh nhân vật chính là trẻ con và những câu chuyện dễ thương, tinh nghịch hay tình cảm mới lớn trong trẻo, hồn nhiên; Mắt Biếc lại có nhiều chiều sâu hơn vậy. Tình yêu Ngạn dành cho Hà Lan qua hơn chục năm vẫn không đổi, thế mới hiểu đó chẳng phải là cảm nắng đầu đời mà là tình cảm chân chính, thuần khiết. Vậy mà Hà Lan lại không thể đáp lại, cô khác với Ngạn, như những chú chim trên trời cô thích bay lượn, thích cuộc sống phồn hoa đô thị, thích những chàng trai sành điệu chứ chẳng còn là cô bé giản dị ngày nào hướng về làng quê. Nhưng không thể trách Ngạn quá si tình, trách Hà Lan quá dại khờ mà chỉ vì 2 người thuộc về hai ngã rẽ khác nhau, không thể về bên nhau được.
    Mình nhớ từng đọc về ý nghĩa của từ Koi, Ai và Renai trong tiếng Nhật. 3 từ đều chỉ tình yêu, nhưng tình yêu Ngạn dành cho Hà Lan có lẽ là Renai- vừa ích kỉ vừa vị tha, vừa chỉ muốn cô cho bản thân lại vừa muốn cô tự do hưởng hạnh phúc. Mắt Biếc chắc chắn sẽ không làm bạn thất vọng, đọc xong chắc hẳn bạn sẽ có nhiều cảm xúc như mình!
  • Nhận xét bởi Nam, vào ngày 05/01/2019
    Những trang sách Mắt Biếc thu hút tôi ngay từ khi đọc chỉ một chút thôi đó chính là những triết lí sâu sắc và thú vị về tình yêu và cuộc sống. Một trong những triết lí ấy nói rằng : Điều đáng chán nhất trong tình yêu là khi ta yếu một ai đấy thì ta không hề hiểu được rằng họ có biết được tình cảm của ta không và điều thứ hai, khi người ta biết được tình càm của mình thì mình lại tò mò không biết họ yêu ta không? Trong câu truyện này, Ngạn ôm một mối tình sâu đậm với cô gái , mối tình đơn phương ấy kéo dài đến tận nửa cuộc đời, có lẽ tình yêu của anh đúng nghĩa trong tình yêu của Xuân Diệu “yêu là chết ở trong lòng một ít” dù tình yêu ấy sẽ chẳng bao giờ được hồi âm.Tình yêu đơn phương đôi lúc thật đau lòng nhưng có những khi lại tràn ngập hy vọng. Khi mà chúng ta phải đối mặt với sự thật mười mươi đau lòng, thì ta lại luôn cố gắng lí giải nó ít bi quan nhất. Trong truyện, có lần Ngạn bắt gặp Hà Lan đi chơi cùng một người con trai khác, Ngạn đã nghĩ rằng Hà Lan đi chơi với cậu bạn đó, nhưng chưa chắc cô yêu người đó. Từ những suy nghĩ của nhân vật Ngạn, ta hiểu được rằng bản chất của tình yêu là hy vọng, khi ta yêu một người ắt trong lòng ta có mầm non của hy vọng, sẽ luôn được ấp ủ chờ ngày lớn lên. Tình yêu cho dù ích kỉ đến đâu , dù đau lòng đến đâu thì trong nó vẫn ẩn chứa sự vị tha, chấp nhận và mưu cầu hạnh phúc chân thành. Khi yêu, ta không thể bắt đối phương phải yêu mình theo cách mà ta yêu họ, ta không thể áp đặt quan điểm của bản thân lên quan điểm của họ. Trong tâm tư của Ngạn, anh không thể nào ép Hà Lan đóng gói lòng mình với thời thơ ấu, với những kỉ niệm của cô và anh bởi lẽ, khi ta càng trưởng thành, tuổi thơ càng bé lại, đôi khi ta còn mơ màng về những ngày thơ ấu và càng mong muốn nhiều thứ hơn trong cuộc đời.
  • Nhận xét bởi tiểu hi, vào ngày 05/01/2019
    Tôi đã bật khóc khi đọc cuốn sách này, cảm thấy tình yêu giữa con người với nhau rất nhiều trắc trở, giông bão . Đôi khi, tìm cả đời vẫn chẳng thấy . Tôi mơ hồ nhận thấy bài học về sự trân trọng, nâng niu những người yêu mình, và những người mình yêu .
    Tôi bắt gặp tình yêu đơn phương của Ngạn dành cho Hà Lan từ những ngày tấm bé , đến sau này, khi đã là những cô cậu học trò cấp ba , Hà Lan đã yêu và có con với người khác, Ngạn vẫn yêu cô say đắm . Khi Hà Lan bị bỏ rơi, phải đưa bé Trà Long về gửi bà ngoại, Ngạn đã là một thầy giáo làng, vẫn đem tình yêu ấy gửi gắm sang con gái cô là Trà Long . Nhưng liệu rồi sau này, khi Trà Long lớn lên, đem lòng yêu người chú của mình, anh sẽ phải đối mặt như thế nào ? Liệu sự ra đi của Ngạn có phải câu trả lời đúng đắn nhất .
    Qua cuốn sách này, tôi thật lòng mong , ai được may mắn nhận tình yêu từ người khác. hãy biết cách đón nhận và trân trọng nó .
  • Nhận xét bởi Tiên, vào ngày 05/01/2019
    Sách rất hay, một chuyện tình đơn phương nhưng cũng đầy cảm xúc. Câu từ, ngôn ngữ vô cùng gần gũi. Đọc quyển sách, cả một bức tranh miền quê vùng núi thanh bình xinh đẹp như hiện lên trước mắt. Khi đọc, mình hoàn toàn bị cuốn vào câu truyện. Mình thấy thương cho Ngạn và đôi khi vô cùng giận Hà Lan, nhưng cũng có lúc lại đồng cảm với cô ấy. Nói chung, quyển sách này mang lại cho mình rất nhiều cung bậc cảm xúc. Là một quyển sách vô cùng hay, các bạn nên đọc nó.Bìa sách rất đẹp, giấy rất tốt, in rõ chữ không bị mờ và lóa mắt khi đọc. Fahasa giao hàng tốt, đúng hẹn, sách mới, có bọc hẳn hoi. Nói chung mình rất hài lòng về cả nội dung quyển sách và chất lượng dịch vụ của Fahasa.
    Xứng đáng 5 sao cho một tác phẩm tuyệt vời.
  • Nhận xét bởi an, vào ngày 05/01/2019
    Chao ôi , tôi phải làm gì khi đọc và cảm nhận hết những điều ấm áp, dịu dàng trong cuốn sách này . Nguyễn Nhật Ánh đã khơi dậy ở mỗi người những cung bậc tình cảm đáng trân trọng đến thế .
    Tôi bắt gặp mối tình đơn phương thầm lặng của Ngạn dành cho Hà Lan . Hà Lan đã đốt cháy tình yêu trong lòng Ngạn từ những năm tháng học chữ vỡ lòng . Nhưng sau này, đáp lại tình cảm bao la, và những bản tình ca Ngạn viết, Hà Lan đem lòng têu Dũng , và trót lỡ mang thai với anh . Dũng lại rất tệ, anh đi lấy người khác, bỏ lại Hà Lan bơ vơ bên con gái nhỏ là Trà Long . Liệu họ có được hạnh phúc không ? Và cái kết đến với tôi đầy bất ngờ, Hà Lan làm đám cưới với một người đàn ông khác, rất tốt . Còn Trà Long, từ thuở nhỏ đã sống hạnh phúc dưới sự che chở của Ngạn , liệu với bé có thay mẹ mình đem lại hạnh phúc cho Ngạn không ?
    Câu chuyện viết ra với giọng văn nhẹ nhàng, tôi như thấy cả tuổi thơ hiện về , đẹp, trong sáng và đáng trân trọng lắm .
  • Nhận xét bởi Huy Hoàng, vào ngày 03/01/2019
    Mắt Biếc là một câu chuyện nhẹ nhàng, những chất chưa đầy những nỗi niềm, chất chứa đầy những nuối tiếc. Tác phẩm là tình cảm đơn phương của chàng trai tên Ngạn dành cho cô gái có đôi mắt xanh thăm thảm- Hà Lan. Hai người cùng học chung với nhau, cùng lớn trên trong một thị trấn bé nhỏ nơi thôn quê yên bình. Càng trưởng thành thì tình cảm trong trái tim Ngạn càng lớn dần và chờ đợi một ngày được Hà Lan đáp lại, nhưng Hà Lan cứ như cơn gió cứ xa mãi, xa mãi. Để lại Ngạn một mình ôm bao nỗi nhớ, để lại Ngạn một mình lùi về phía sau, nhưng tâm trí vẫn cứ dõi theo hình ảnh cô bé ngày nào giờ đã trở thành một thiếu nữa xinh đẹp. Bao biến cố, trắc trở cuộc đời xảy đến, để rồi một cái kết diễn ra làm day dứt mãi trong lòng tôi.
    Giọg văn của bác Ánh bình dị, nhẹ nhàng, miêu tả sâu sắc nội tâm trong những nhân vật. Xây dựng cốt truyện độc đáo, đầy cuốn hút, để rồi dù đã khép lại tác phẩm nhưng câu chuyện của hai con người ấy vẫn cứ ám ảnh mãi trong tâm trí người đọc. Đây là một tác phẩm hay, và nếu có thể một ngày nào đó tôi sẽ đọc lại tác phẩm này, để cảm nhận nhiều hơn từ nó. Nếu có thể, bạn hãy thử đọc nó một lần, và tôi tin rằng bạn sẽ không thất vọng.
  • Nhận xét bởi Hong Van, vào ngày 01/01/2019
    Mắt biếc là cuốn sách đầu tiên t đọc của Nguyễn Nhật Ánh, đang đọc mà khóc luôn. Có cái gì đó rất thật, rất trong sáng trong nhân vật lẫn cốt truyện; tình yêu thời tấm bé đến khi trưởng thành. Tình yêu là mộng mang đến hạnh phúc cho người mình yêu dù không ở bên cạnh họ. Đoạn văn khiến mình không quên được là lúc nam chính nhìn cô bé là con của cô gái mình yêu thương khi được chính cô bé này tỏ tình. Bức thư gửi lại của nam chính cho cô bé này khiến người đọc day dứt, tiếc nuối. Còn về Nhói lòng nhất là đoạn Dũng về lấy vợ, mình tưởng đoạn này sẽ mở sang một trang mới nào ngờ thằng này nó lấy đứa khác. Mà mình không tin nếu ngoài đời thật thì Hà Lan lại không yêu Ngạn, Hà Lan là hình mẫu mà tôi thích, tôi thích con gái mắt đẹp…nhưng nào ngờ đến cuối cùng Hà Lan vẫn không lấy Ngạn, Ngạn phải bỏ xứ ra đi.
  • Nhận xét bởi Hướng Dương, vào ngày 31/12/2018
    Tôi là người rất hâm mộ những tác phẩm của Nguyễn Nhật Ánh từ khi còn rất nhỏ. Đọc tác phẩm của bác Ánh, tôi như tìm thấy tuổi thơ của chính mình hồn nhiên, vô lo, vô nghĩ. Tuy nhiên, truyện ngắn mắt biếc lại đem cho tôi một cảm giác khác hẳn.
    Cuốn sách kể về cuộc chuyện tình chung thủy của anh chàng với mối tình thơ ấu của mình. Luôn bên cạnh khi cô cần, rồi đến khi cô rời xa vòng tay anh, anh vẫn đau đáu dõi theo, lòng đầy yêu thương và hi vọng. Nhưng cuộc đời lại lắm trái ngang. Cô gái mà anh đem lòng yêu mến ấy hết lần này tới lần khác theo người khác. Còn gì đau lòng hơn khi bị người phụ tình như vậy?
    Tôi đã khóc khi đọc tới những dòng cuối. Gấp cuốn sách nỗi buồn cứ ám ảnh tôi hoài. Tôi tự hỏi, liệu cuộc sống của anh chàng trong câu chuyện anh sẽ ra sao? Liệu anh có tìm được người mình thương sau bao vết thương lòng ấy?
    Hiện tại có lẽ đây là cuốn sách buồn nhất của Nguyễn Nhật Ánh mà tôi chưa dám đọc lại lần 2. Tôi sợ, nỗi buồn ấy lại dai dẳng không dừng.
  • Nhận xét bởi Bạc Tỷ, vào ngày 27/12/2018
    Một câu chuyện tình buồn, đọc xong không thể khiến chúng ta ngừng suy ngẫm. Tôi có nên trách Ngạn đã không thổ lộ một cách rõ ràng tình cảm với Hà Lan, nếu Ngạn mạnh mẽ, dứt khoát hơn, có thể mọi chuyện đã khác. Và tôi có nên trách Hà Lan, tại sao cô lại có thể quên đi quê hương mình, quên đi tình cảm của Ngạn một cách nhanh chóng, phũ phàng đến như vậy. Câu chuyện được kể bằng lời của Ngạn nên vài người trong chúng ta có thể sẽ trách Hà Lan bạc bẽo, phụ tình. Nhưng nếu câu chuyện được kể lại theo lời của Hà Lan, chúng ta có thể sẽ cảm thông cho cô phần nào, rằng có thể cô đã chờ lời tỏ tình của Ngạn từ rất lâu rồi, mối quan hệ giữa cô và Ngạn không rõ ràng thì việc cô rời bỏ Ngạn để đến với Dũng cũng chẳng có gì là sai. Hoặc cũng có thể hai người thực sự không hợp nhau, cách sống của hai người khác nhau, cô thích sự mới mẻ, xa hoa, ồn ào nơi phố thị chứ không như anh, anh yêu quý, trân trọng, gắn bó những giá trị xưa cũ, sự bình yên và những kỉ niệm tuổi thơ ở làng Đo Đo. Nhưng sau tất cả, dù ai đúng ai sai thì lòng họ cũng đã phần nào nhẹ nhàng, chỉ còn Trà Long là người đáng thương nhất. Chắc chắn nỗi đau xót, day dứt của cô sẽ rất lâu mới có thể vơi đi được.
  • Nhận xét bởi Yên Tĩnh, vào ngày 20/12/2018
    Đây là cuốn sách đầu tiên mình đọc của bác Ánh.
    Không biết do tuổi tác, hoàn cảnh, suy nghĩ của mình vào thời điểm hiện tại không phù hợp hay vì lí do gì khác, cảm nhận của mình không giống với hầu hết các bạn khác.
    Về cốt truyện, mình thấy nó khá là… mô típ. Tình yêu khắc cốt ghi tâm thời thanh xuân, rồi chia xa, tìm thế thân và cuối cùng tan vỡ. Có thể do xã hội bây giờ (theo quan điểm của mình) quá thực tế, nên mình không cảm nhận nổi một chút cảm xúc chân thành nào mà chỉ thấy những con người đã lớn về mặt thể xác nhưng quá đỗi trẻ con về mặt tinh thần.
    Nhân danh tình yêu để biện hộ cho tất cả lỗi lầm của mình ư? Nếu đã thực sự trưởng thành thì hãy chịu trách nhiệm với mọi quyết định của bản thân, đừng đổ thừa.
    Có lẽ mình sẽ cất cuốn sách vào một góc giá sách, đợi tới một thời điểm khác để đọc lại. Có thể sẽ cảm nhận khác đi chăng?
  • Nhận xét bởi hoàng thanh thuý, vào ngày 19/12/2018  Đã mua hàng
    Nguyễn Nhật Ánh là nhà văn của thiếu nhi, nhưng “Ngày xưa có một truyện tình” đã thoát khỏi cái bóng của văn viết dành cho thiếu nhi.
    Câu chuyện từ thuở thiếu niên tới lúc trưởng thành của 3 người bạn tuổi thơ Vinh, Phúc, Miền đang đứnG giữa ngã ba của sự lựa chọn.Với ngòi bút kể chuyện chân thật, tự nhiên tác giả đã viết lên cuốn sách theo dạng “nhật kí”của Vinh, Phúc, Miền,và cuộc trò chuyện của Phúc với bé Su.
    Kết cấu kể chuyện này làm người đọc dễ dàng theo dõi nội dung và hiểu rõ hơn về từng nhân vật, nhưng đặc biệt nó làm ta như hó thân vào mỗi tình tiết truyện.Chuyện tình tay ba của ba người bạn ấu thơ tưởng chùng như sẽ mất đi vĩnh viễn nhưng với sự cảm thông, cao thượng của Vinh nó vẫn giữ được thứ tình bạn đẹp đẽ đó. Dọc xong truyện, hẳn ai cũng nhận ra cuộc sống là những chỗi các mâu thuẫn chẳng một ai có được trọn vẹn những sự hạnh phúc mà không nhận lấy những đau khổ, tổn thương cho mình hay người khác!
  • Nhận xét bởi Niên, vào ngày 03/12/2018
    Lần đầu tiên đọc một cuốn truyện mà có cái kết buồn của bác Ánh. Có lẽ từ trong thâm tâm của mình thì truyện bác Ánh luôn mang yếu tố vui vẻ, hài hước trong sáng ngây thơ của tụi nhỏ mình quen. Có lẽ chính vì vậy mà cuốn này để lại cho mình nhiều ấn tượng khí quên nhất. Câu chuyện kể về mối tình giữa Ngạn và Hà Lan, cô gái nhỏ có đôi mắt biếc rất đẹp, luôn khiến Ngạn ngắm nhìn không thôi. Nhưng có lẽ từ đôi mắt biếc đó mà bao chuyện buồn đã xảy ra trong cuộc đời Hà Lan, không phải con người đi xa là hướng về quê hương, Hà Lan nhanh chóng làm quen với cuộc sống thành thị, quên đi quê hương mình, quên cả cậu bạn thuở nào vẫn luôn kề vai sát cánh, ngược lại là Ngạn luôn nhớ về cội nguồn nhớ đôi mắt biếc ngày hai đứa vẫn luôn sánh vai. Bi kịch cũng từ đó mà ra, cuộc đời của Hà Lan và Ngạn đều rẽ sang hướng khác. Mang trong mình những kí ức không thể quên Ngạn đã không thể quên được hình bóng của Hà Lan hôm nào.
  • Nhận xét bởi Phạm Kim Anh, vào ngày 27/11/2018
    ” Mắt biếc ” là cuốn sách buồn nhất mà tôi từng đọc trong các tác phẩm của Nguyễn Nhật Ánh. Nghe phần tên sách thôi là người ta đã thấy hoài nghi về điều gì đó, tại sao nhà văn lại lấy tên là ” Mắt biếc”. Điều đặc biệt hơn cả là bìa sách dường như chứa đựng một nỗi buồn khó nói mà thu hút độc giả cầm sách lên. Mắt biếc, đó là một đôi mắt đẹp, trong trẻo, ngây thơ nhưng lại mang những nỗi buồn man mác, làm cho người đọc phải rơi lệ. Khi người ta nghe đến từ ” mắt biếc ” là sẽ nghĩ ngay tới đôi mắt nhiều nước mắt như sắp rơi, cố kìm nén, buồn thương vì điều gì đó trong cuộc đời nhân vật. Nhân vật chính trong truyện là Ngạn và Hà Lan. Cả hai cùng nhau lớn lên, sống gần nhau, có tình cảm với nhau, nhưng không ai nói ra. Cứ thích như vậy thôi. Lớn lên, mỗi người chọn một con đường, người thì cứ đi mãi, người thì đứng đợi. Nghĩ về nhau nhưng chẳng thể có nhau. Cả hai đều hồi tưởng về quá khứ, về kỉ niệm gắn bó với nhau. Xuyên suốt truyện là nỗi buồn, phần cuối lại càng buồn hơn.
  • Nhận xét bởi Như Phụng , vào ngày 27/11/2018
    Mắt biếc vẫn mang những đặc trưng riêng của Nguyễn Nhật ÁNH làm cho người đọc thấy thích thú như là những chuyện hỉ trẻ con mới nghĩ ra ,,những câu nói hài hước mà sâu lắng và đặc biệt là tình cảm chân thành .Có lẽ nhiều bạn đọc sẽ thấy đau buồn cho tình yêu của Ngạn ,trách cứ Hà Lan ,luyến tiếc cho Trà Long ,nhưng chẳng phải tình yêu là không thể phân biệt đúng sai ,là không thể dùng lí trí để áp đặt hay sao .Ngạn yêu Hà Lan với một tình yêu trong sáng ,không toan tính ,luôn một lòng chờ đợi dù biết là vô vọng .Hà Lan dù biết rỏ những tình cảm ấy lại không muốn dùng những biết ơn để đáp lại ,và đặc biệt nơi cô muốn ở lại lại không phải là nơi mà Ngạn muốn gắn bó cả đời .Cá nhân mình thì mình không thấy cuốn này quá xuất sắc nhưng nó vẫn là cuốn mà tất cả mọi người đều có thể cảm
  • Nhận xét bởi Hà Phương, vào ngày 25/11/2018
    Ngạn cứ ấp ủ mãi hình ảnh đôi Mắt Biếc ngày nào để tình cảm thuở thiếu thời ngây ngô lớn dần theo năm tháng. Tôi ước gì Hà Lan cũng như Ngạn, cũng nuôi mãi những tình cảm ấu thơ cho lớn dần lớn dần. Có phải như thế sẽ tốt đẹp biết bao không? Nhưng sự thật không thể bắt Hà Lan giống như Ngạn được, không thể bắt nó nhớ mãi ánh trăng treo lửng lơ đầu làng sáng rực một thời tuổi nhỏ. Hà Lan cứ tìm về phía trước, đi qua tuổi thơ cũng là đi qua tình yêu của Ngạn. Trong chúng ta cũng vậy có người níu giữ, có người lướt qua. Tôi nhớ lần đó tôi đọc, thật sự là xót xa, thật sự là nghẹn lòng. Và tôi nhớ tôi đã từng trách bác Ánh rằng với chừng ấy tháng năm đơn phương, 20 năm là một quãng thời gian quá đỗi để một người có thể thương một người, một kết thúc có hậu sao lại chẳng đến với Ngạn và Hà Lan.
  • Nhận xét bởi Nguyễn Thị Phương Uyên, vào ngày 25/11/2018
    Một câu chuyện tình buồn, cô nàng mang một đôi mắt biếc đẹp Hà Lan cùng cậu bạn Ngạn. Họ là bạn của nhau, cùng sống chung một làng, cùng lớn lên cùng bên nhau, tình yêu cứ thế lớn dần theo năm tháng, nhưng rồi có ai ngờ được đến cuối con đường họ vẫn khồn thể nắm lấy tay nhau. Đôi mắt biếc ngày xưa nay cũng biến mất. Với lời văn giản dị, miêu tả một cách chân thật nhất, bác Nguyễn Nhật Ánh đã khắc họ rõ nét được ngôi làng Đo Đo, gửi vào từng câu từng chữ là cả một tấm lòng, là một câu chuyện tình thật đẹp. Không như các tác phẩm khác, bác Nguyễn Nhật Ánh chỉ tập trung làm nổi bật lên tâm tư của Ngạn, những suy nghĩ trong anh, những tâm tư tình cảm mà có lẽ suốt một đời anh không thể nào quên được
  • Nhận xét bởi Trần Mỹ Kiều, vào ngày 24/11/2018
    Câu chuyện tình yêu tuổi mới lớn chớm nở nơi làng Đo Đo nghèo khó . Bạn đã từng thích một ai đó chưa ? Đã từng ngốc nghếch đánh nhau sứt đầu mẻ trán chỉ để được người đó dùng dầu xanh xoa dịu hay hớn hở giơ tay để nhận lấy sự vinh hạnh khi chạy đi rót nước cho thầy cô giáo của mình không ?
    Mọi thứ đỗi thân thuộc , chúng ta khi còn nhỏ là chúng ta tuyệt vời nhất , sẵn sàng đánh đổi bật cóc cả vòng sân vì bảo vệ một cô bạn gái , nhưng chúng ta sau này không còn ngây ngô như khi ấy nữa , không ra rừng sim ngồi đàn hát , hái trâm ăn nữa , mọi thứ đều thay đổi chóng mặt , duy chỉ có tình yêu của Ngạn thì không , mỗi lần nhìn vào đôi mắt biếc ấy Ngạn chưa bao giờ ngừng thương nhớ, kể cả lúc rời đi , vẫn đem tấm lòng ấy theo mình ra biển khơi mênh mông thực hiện nhiệm vụ . Vẫn mơ về một ngày hai đứa cùng ngồi phơi mặt dưới giàn thiên lý , chuyện trò luyên thuyên như những ngày xưa cũ.
  • Nhận xét bởi Gin, vào ngày 15/11/2018
    Tôi thường nghĩ “Uống nhầm một ánh mắt, cơn say theo cả đời” là câu nói rất hợp với Ngạn. Mắt Biếc không phải là câu chuyện khiến người ta vui vẻ, thoải mái, nó là câu chuyện của một nỗi buồn dai dẳng kéo dài nhiều năm. Ngạn của những năm thiếu niên là một cậu trai đã trót phải lòng Hà Lan, cô gái mà cậu gọi riêng là Mắt Biếc. Không chỉ ánh mắt, nụ cười, mà tất cả bóng hình về Hà Lan đã gim vào trái tim của cậu những năm trưởng thành cho đến mãi sau này. Những gì Hà Lan để lại cho Ngạn chỉ còn là nỗi ám ảnh về một tình yêu đầu vỡ nát. Và bản nối dài của tình yêu ấy còn khiến người đọc buồn sầu hơn. Văn phong nhẹ nhàng, giản dị và rất chân thực. Truyện hay nên đọc 1 lần.
  • Nhận xét bởi Hikari, vào ngày 06/11/2018
    Một câu chuyện thật buồn. Buồn vì một mối tình mãi không hồi đáp, một mối tình dai dẳng mãi không thôi.
    Trà Long, tôi rất thích nhân vật ấy, tưởng như đã nối bước cuộc tình dang dở của Hà Lan với Ngạn mà sao cái kết nghe thật buồn. Trà Long mang một tình cảm sâu sắc hơn Hà Lan xưa với làng quê, với bà ngoại và với chú Ngạn. Hà Lan bước vào cuộc đời của Ngạn như một lẽ hiển hiện và Trà Long cũng vậy.
    Tôi không biết còn có ai đó như Ngạn không. Một người mãi không nguôi với mối tình đầu tiên nhưng cũng là cuối cùng. Ngạn dành hết tình mình cho Hà Lan qua bao nhiêu mùa phượng thắm mà vẫn không nguôi. Ở đời còn mấy ai được vậy.
    Và điều khiến tôi bâng khuâng nhất, lẽ nào Ngạn vẫn giữ mối tình với Hà Lan trong sâu thẳm trái tim. Ngạn có yêu Trà Long không? Tôi cũng không rõ nưa. Nhưng có lẽ tình yêu với Hà Lan vẫn còn mãi không phai, Hà Lan khiến đời mình dang dở, và cả cuộc đời của Ngạn với Trà Long cũng vậy. Ai biết sau những trang sách đó liệu truyện gì có thể xảy ra..
    Nhưng có lẽ mối tình này cũng là tình yêu một đôi mắt, đổi mắt biếc ấy khiến tình mãi không phai.

Nơi mua sách…

Review sách hay - MẮT BIẾC - Bản ca buồn cho tình đơn phương

MẮT BIẾC

172 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 3