Review Hải thượng phồn hoa- Phỉ Ngã Tư Tồn:Câu chuyện ngược tâm đau thấu tâm can

Nếu bạn là fan của ngôn tình Trung Quốc, nếu bạn yêu thích những câu chuyện ngọt ngào nhưng không kém phần bi ai, thì “Hải thượng phồn hoa” của Phỉ Ngã Tư Tồn chính là một sự lựa chọn hoàn hảo.

hai thuong phon hoa

                                        Bìa sách “Hải thượng phồn hoa

Văn phong má Phỉ luôn nhẹ nhàng mà buồn mang mác, chất chứa hơi thở cuộc sống, chất chứa những nỗi đau rất thực và rất đời thường. Đọc truyện má Phỉ, bạn sẽ như thấy bản thân mình trong đó, có ngây ngô khờ dại, có cố chấp, cũng có những hi sinh và nỗi niềm chẳng dám bày tỏ. Từng câu từng chữ trong tác phẩm sẽ dần dần thấm sâu vào trái tim bạn, để lại đấy vết thương khó lành, khiến bạn rơi nước mắt vì quá sức bi ai. “Hải thượng phồn hoa” là một câu chuyện như thế, nhẹ nhàng nhưng sâu lắng, dẫu rằng biết sẽ đau lòng nhưng vẫn không thể thoát khỏi câu chuyện và thế giới mà Phỉ Ngã Tư Tồn đã tạo ra.

Nội dung truyện:Chúng ta yêu một người, rốt cuộc là vì lẽ gì? Vì người ấy có vẻ đáng thương, vì một nụ cười, vì một lời nói, một sự việc? Hay đơn giản chỉ vì đó là chính người ấy, không phải một ai khác?

Đỗ Hiểu Tô – một phóng viên văn nghệ năng động mạnh mẽ – đóng giả thành y tá chỉ để “săn” được tin tức mới nhất, để rồi gặp được bác sĩ khoa ngoại Thiệu Chấn Vinh như thể vận mệnh đã sắp đặt trước. Đối mặt với bác sĩ Thiệu vừa hoàn hảo vừa dịu dàng, Hiểu Tô bắt đầu theo đuổi bằng kế hoạch bám sát không rời. Cuối cùng, cô cũng có được tình yêu của anh, nhưng đáng tiếc, hạnh phúc cũng tựa như pháo hoa, không thể nắm giữ trong tay. Ngay vào lúc tình yêu ấy nhận được lời chúc phúc của tất cả mọi người, sự xuất hiện của Lôi Vũ Tranh – anh trai Thiệu Chấn Vinh đã phá tan tất cả hy vọng của Hiểu Tô. Vì tổn thương khi bị phản bội thời niên thiếu mà tự buông thả bản thân một lần duy nhất, cuối cùng Hiểu Tô nhận lấy sự báo ứng vào chính lúc này. Cuộc đời không phải là bất biến, nhưng mọi việc lại vẫn là vô vọng, bởi không ngờ rằng đối tượng đêm hôm đó của cô lại chính là Lôi Vũ Tranh. Đỗ Hiểu Tô nên đi đâu về đâu…

Đây là một câu chuyện về sự chờ đợi, Hiểu Tô cố chấp muốn đợi Thiệu Chấn Vinh, cả cuộc đời này, có lẽ cô sẽ cứ tiếp tục chờ đợi, vĩnh viễn không hối hận. cho nên có lẽ cô không bao giờ biết rằng, ngay sau lưng cô, có một người cũng đang cố chấp chờ đợi, chờ đợi cô ngoảnh đầu nhìn lại.

“Anh bắt đầu yêu cô từ khi nào, bản thân anh không biết, tại sao anh yêu cô, chính anh cũng không biết. cũng như không biết vì sao hoa lại nở, không biết tại sao cầu vồng lại xuất hiện sau cơn mưa, không biết vì sao đứa bé sơ sinh lại cười…”

Từng bông hoa tuyết nhẹ nhàng rơi trong giấc mơ, lặng lẽ, rồi biến mất trên mặt biển. Tất cả chẳng qua chỉ là một giấc mơ, cũng như tình yêu của anh…

58c12feb62b6b

Anh bắt đầu yêu cô từ khi nào, bản thân anh không biết, tại sao anh yêu cô, chính anh cũng không biết. cũng như không biết vì sao hoa lại nở, không biết tại sao cầu vồng lại xuất hiện sau cơn mưa, không biết vì sao đứa bé sơ sinh lại cười…

Vài lời cảm nhận của tôi về tác phẩm!

“Hải thượng phồn hoa” không dài, chưa được 30 chương nhưng xuyên suốt nó là một màu buồn u ám và thê lương. Đỗ Hiểu Tô là một nữ chính năng động vui vẻ đúng nghĩa, qua cách miêu tả của má Phỉ, ta thấy xung quanh Hiểu Tô như toả ra một thứ năng lượng tích cực, tràn đầy sức sống, tràn đầy niềm vui. Phần đầu chuyện sẽ khiến nhiều người hiểu lầm rằng Thiệu Chấn Vinh là nam chính, bởi anh xuất hiện từ sớm, và anh là một chàng trai hoàn hảo trong mắt mọi người con gái. Chấn Vinh dịu dàng ấm áp, Chấn Vinh mang lại cho Hiểu Tô cảm giác an toàn, Chấn Vinh yêu Hiểu Tô hết lòng, muốn cùng cô xây dựng một tổ ấm, có ngôi nhà và những đứa trẻ, sống hạnh phúc đến khi đầu bạc răng rong. Câu chuyện tưởng chừng vô cùng ngọt ngào, tình yêu ấy tưởng chừng vô cùng viên mãn, hai con người ấy tưởng chừng là giành cho nhau, tưởng rằng mọi thử thách cũng không thể tách rời bọn họ.

Thế rồi sóng gió ập đến, như sóng biển cuộc trào, như bão tố nổi lên, như sấm chớp rạch ngang bầu trời, rẽ đôi mọi thứ, xé toạc đi cả duyên phận con người, sự xuất hiện của anh trai Chấn Vinh-Lôi Vũ Trang- đã đánh sập mọi thứ trước mắt Hiểu Tô. Bên trong cô gái mạnh mẽ vui vẻ ấy, là một trái tim đã phải chịu nhiều thương tổn, từng thất bại trong tình yêu. Mối tình đầu của cô, là hiện thân của một thời tuổi trẻ ngây ngô  và đầy vụng dại, Hiểu Tô đã từng yêu hết mình, trao đi tất cả, dành cả con tim và lí trí cho người ấy, tình yêu ấy đổ vỡ, người con trái ấy bỏ lại cô mà đi, để lại cô với cõi lòng tan nát đau khổ, lần ấy, cô đã để bạn thân buông thả, sai lầm ấy đã khiến cô gặp phải báo ứng, phải trả giá bằng Thiệu Trấn Vinh.

Lôi Vũ Tranh không chấp nhận người em dâu như Hiểu Tô, cho rằng cô không xứng với Chấn Vinh, bắt cô chia tay với anh. Hiểu Tô lo lắng dằn vặt, hối hận vì quá khứ nhưng đã muộn màng. Cuối cùng cô đưa ra quyết định khiến mình ân hận mãi về sau, chia tay với Chấn Vinh. Sự chia xa ấy khiến cô đau khổ, kiệt quệ, trở nên yếu ớt mệt mỏi, không còn là Hiểu Tô vui vẻ hoạt bát ngày nào nữa. Khi nỗi đau đớn lên đến cực điểm, khi cô không còn chịu đựng nổi dày vò, Hiểu Tô quyết định sẽ nói cho Chấn Vinh sự thật, Đến đây, tôi tưởng rằng bọn họ sẽ có một kết cục đẹp, nhưng rồi cơn động đất rung chuyển đất trời đi qua, mang theo cả Chấn Vinh đi mất, anh mãi mãi không về nữa. Anh đi để lại Hiểu Tô với trái tim chết lặng, với sự ăn năn vô ngần cùng ngàn vạn lời chưa kịp nói, và nỗi đau với cả gia đình, nhất là Lôi Vũ Tranh.

Lôi Vũ Tranh là một người lạnh lùng trầm tĩnh, nhưng anh vô cùng yêu thương em trai mình. Ngày Chấn Vinh mãi mãi ra đi, anh lôi thi thể em trai ra khỏi đống đổ nát, bất lực và đau khổ. Chấn Vinh ra đi, mở ra một câu chuyện mới giữa Vũ Tranh và Hiểu Tô, nhưng câu chuyện này không còn vui vẻ, cũng chẳng còn mấy ngọt ngào, chỉ có đầy đoạ rồi vô số những hiểu lầm. Những đau khổ, những dằn vặt ấy cứ từng bước kéo hai con người cô độc ấy lại gần nhau, kéo họ vào mối lương duyên đầy oan nghiệt. Vũ Tranh yêu Hiểu Tô, anh đã nhận ra điều ấy, vô cùng tự nhiên, cũng vô cùng khó hiểu, khiến anh chỉ biết đắm mình trong tình yêu ấy, đấu tranh cho tình cảm của mình. Anh cưỡng bức cô, như kẻ điên kiệt quệ trong lồng giam của ái tình thống khổ, anh muốn mình được đáp lại, anh muốn bày tỏ lòng mình. Nhưng Lôi Vũ Tranh vô tình và sắt đá, một Lôi Vũ Tranh chỉ biết giấu nỗi niềm nơi sâu thẳm tâm hồn, nào biết cách bày tỏ ngọt ngào. Anh không ấm áp như Chấn Vinh, không dịu dàng như Chấn Vinh, anh vốn dĩ không phải Chấn Vinh, sự thật ấy khiến anh đau khổ.

phim4

Những đau khổ, những dằn vặt ấy cứ từng bước kéo hai con người cô độc ấy lại gần nhau, kéo họ vào mối lương duyên đầy oan nghiệt.

Hiểu Tô liệu có yêu Vũ Tranh? Tôi nghĩ rằng có, bọn họ đã cùng nhau trải qua đủ mọi thứ cảm xúc, oán hờn, giận dữ, vui vẻ, ngọt ngào,… Nhưng tình yêu ấy chưa đủ để khiến cô quên đi ám ảnh quá khứ, quên đi cái chết của Thiệu Trấn Vinh, quên đi người con trai từng hết lòng vì cô đã ra đi mãi mãi chẳng trở về. Tình yêu ấy khiến đạo đức cô hổ thẹn, lương tri làm cô tuyệt vọng. Xã hội và gia đình đều không chấp nhận quan hệ của hai người, như thể đó là một thứ đáng xấu hổ, như thể đáng lẽ không nên tồn tại. Hiểu Tô có thai, đó là giọt máu, là sự kết tinh tình yêu của hai người, là kết quả mối quan hệ bị phản đối ruồng rẫy. Hai người họ tạm biệt nhau, khoảnh khắc họ lướt qua nhau, chính là giây phút họ đã từ bỏ, chọn đi con đường của riêng mình.

Vũ Tranh từ nhỏ đã là một đứa trẻ cô độc, anh mong một ngày mình tìm thấy người bạn đời như ý, cùng nhau chia sẻ, yêu thương lẫn nhau, bên nhau tới già, nhưng cuối cùng anh vẫn là kẻ thua cuộc. Kết truyện thực sự ám ảnh, khiến tôi rơi nước mắt vì Lôi Vũ Tranh quá đáng thương. Anh cô đơn, mệt mỏi rã rời, anh thực sự muốn bỏ đi hết tất cả mọi thứ, hạnh phúc vuột mất, người con gái anh yêu thương cũng rời xa. Tôi nhận ra, Vũ Tranh chẳng có gì cả, từ đầu đến cuối anh vẫn chẳng có cho mình thứ gì khiến bản thân hạnh phúc.

khoinghieptrong1

Thời gian sẽ dùng một cách khác, bù đắp cho mọi đau khổ thiếu thốn, không có vết thương nào chữa không lành, cũng không tồn tại nỗi đau mãi mãi không dứt…

Thời gian qua đi, khi nỗi đau và dằn vặt đã chỉ còn là ngọn đèn mờ của kí ức, má Phỉ đã mang đến cho họ một cái kết có hậu. Ngoại truyện được viết sau chính truyện khá lâu, cũng như để độc giả nguôi ngoai về mối tình đầy đau đớn này. Má Phỉ đã để hai người về bên nhau, có bạn nhỏ Đinh Đinh, cái kết viên mãn dành cho hai con người đã chịu nhiều đau khổ, và cho chính những người đã rơi không biết bao nhiêu nước mắt cho chuyện tình của họ.

“Hải thượng phồn hoa” thực sự là một câu chuyện đáng đọc, nếu bạn đang yêu hay đơn giản muốn có một trải nghiệm trọn vẹn cho bản thân nơi từng con chữ, hãy đọc nó. Bạn sẽ học được cách trân trọng tình yêu, cùng người mình yêu vượt qua khó khăn, nắm bắt cơ hội, tận dụng hạnh phúc.

206 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 5 / 5. Số đánh giá 1