[Review sách] Gió lẻ và 9 câu chuyện khác của Nguyễn Ngọc Tư

Nhà văn Nguyễn Ngọc Tư chắc hẳn không còn quá xa lạ gì đối với chúng ta phải không nào? Nguyễn Ngọc Tư có tác phẩm nổi tiếng là”Cánh đồng bất tận” và sau khi đọc xong tác phẩm đó mình đã chính thức trở thành fan của Cô Nguyễn Ngọc Tư và quyết định tìm đọc về những tác phẩm của cô. Thế là mình đã bắt gặp được một cuốn sách có tên là ” Gió lẻ và 9 câu chuyện khác”. Sau khi đọc xong bạn sách này  mình đã có những cảm nghĩ, nhân xét của riêng cá nhân mình về bạn ấy và mình muốn chia sẻ điều này với mọi người. Chúng ta cùng bắt đầu nhé!

sách gió lẻ và 9 cau chuyện khác

Cuốn sách “Gió lẻ và 9 câu chuyện khác” (xuất bản 12/2017)

Thông tin cơ bản về sách

  • Thể loại: Truyện ngắn
  • Tác giả: Nguyễn Ngọc Tư
  • Năm xuất bản: 2017
  • Nhà Xuất Bản Trẻ
  • Giá bán thị trường: 58000 đ

Giới thiệu sách “Gió lẻ và 9 câu chuyện khác”

Sách “Gió lẻ và 9 câu chuyện khác gồm có 10 truyện ngắn khác nhau, ở những hoàn cảnh khác nhau nhưng đều hướng về những thân phận con người với cái nhìn đau đáu xót xa dưới ngòi bút của tác giả. 

(Tác phẩm “Gió lẻ và 9 câu chuyện khác” đã có qua tái bản, hình mình để ở trên là cuốn được tái bản mới nhất. Có những bản trước đó nữa với một cái bìa khác, mình sẽ để hình ở dưới. Các bạn muốn tìm đọc thì đọc bản nào cũng được nhé!

hình ảnh sách Gió lẻ và 9 câu chuyện khác

Cuốn sách “Gió lẻ và 9 câu chuyện khác” (xuất bản 10/2008)

sách "Gió lẻ và 9 câu chuyên khác"

Cuốn sách “Gió lẻ và 9 câu chuyện khác” (xuất bản 3/2014)

Cảm nghĩ về 10 truyện ngắn trong “Gió lẻ và 9 câu chuyên khác”

Mình sẽ đi lần lượt từ truyện ngắn đầu tiên đến truyện ngắn cuối cùng.

1. Vết chim trời

Một chút gì đó dễ thương, gợi nhớ tuổi thơ với buổi trưa tháng 10 vắng ngắt, khô veo, trong trẻo. Ấy là một tuổi thơ có những kí ức, những vết sẹo vô hình đã khắc sâu vào hai đứa trẻ: Vĩnh và nhân vật “tôi”.

Mở đầu câu chuyện cảm nhận được ngay cái sự tinh nghịch của Vĩnh và một sự thương thương cho nhân vật “tôi” vì bị Vĩnh ăn hiếp. Vĩnh như kiểu vô tư, nghịch ngợm, còn nhân vật “tôi” thì tình cảm, biết quan tâm. Qua giọng kể của nhân vật “tôi”, thì mình đã có cảm nhận vậy.

/Buổi trưa tháng 10 đó, rất bình thường như bình thường, chúng tôi trốn ngủ. Thằng Vĩnh vắt vẻo trên nhánh me trước sân nhà, cầm trái xoài sống nhai, vừa nhai rau ráu, vừa thả vỏ xuống đầu tôi, nước miếng chèm nhẹp. Tôi hơi quạu, nhưng chỉ cười, tôi mà ném trả thì sập bẫy của Vĩnh/

Mới vào đầu, nghĩ Vĩnh và nhân vật “tôi” là một cặp bạn thân trọn vẹn nhưng càng về sau mình đã càng hiểu rõ hơn về những vấn đề giữa họ. Họ tuy thân nhưng giữa họ đã có một khoảng cách không phải chính họ tạo ra mà do những vấn đề giữa người lớn từ quá khứ đã mang lại cho họ. Chi tiết nhân vật “bà ngoại” khóc sẽ làm người đọc tò mò và đó cũng là chi tiết gây hoang mang cho người đọc. Và đến dần về sau mới biết rõ lí do vì sao “bà ngoại” lại khóc. Những điều ấy là do sự bắt nguồn từ ba của Vĩnh và ba của nhân vật tôi, từ những vết thương còn tồn đọng sau chiến tranh. 

Kết thúc câu chuyện cũng là khung cảnh buổi trưa trốn ngủ nhưng Vĩnh và nhân vật “tôi” của hiện tại thì lại đổi vai cho nhau. Nhân vật “tôi” cố gắng bày trò, cố tình để Vĩnh có một hành động trả đũa nào đó, nhưng không, Vĩnh không còn nghịch ngợm nữa, không còn vô tư nữa, thay vào đó là sự lạnh lùng,…Và lúc ấy mình lại cảm thấy thương nhân vật “tôi” lần nữa. Lần này thương nhiều hơn, đồng cảm nhiều hơn…và cảm thấy lần đầu mình thương là sai vì khi bị Vĩnh ăn hiếp như vậy thì nhân vật “tôi” mới là hạnh phúc thật sự.

/Hai đứa trẻ trốn ngủ, ra sân, tôi trèo lên cây thả những khúc cành khô xuống đầu Vĩnh với hy vọng Vĩnh sẽ quăng trả, sẽ sập bẫy, cuốn vào trò chơi của tôi. Sẽ ném vào nhau chói chang những nụ cười. Và tôi cứ đợi mãi…/

Kết thúc làm mình thương xót…một kết thúc mở…Ta sẽ không biết đến bao giờ…đợi đến khi nào…tình bạn đẹp của hai đứa trẻ ấy được hàn gắn…trong khi mình thấy rằng lòng Vĩnh ngày càng lạnh đi…trong nhân vật “tôi” ngày càng nóng lên…Rồi cái nóng ấy liệu có đủ làm cái lạnh kia trở nên ấm áp? Rồi liệu hai đứa trẻ của buổi trưa tháng 10 ấy có còn là hai đứa trẻ hay cứ già nua theo những lỗi lầm cần được thứ tha của người lớn? Đến đây mình muốn tìm tác giả để hỏi ghê vậy đó!

2. Chuồn chuồn đạp nước

Ở câu chuyện này mình có cảm giác như mình thấy bản thân mình ở trong đó. Đôi khi vì những thứ đáng phải quên đi thì mình lại quá ư là khắc cốt ghi tâm rồi làm chính bản thân mình xa rời niềm vui, hạnh phúc, rồi lại tự dằn vặt chính mình.

Người cha trong câu chuyện này chỉ sai có một lần và chính bản thân ông đã để cái sai đó sống chung với ông ấy. Và mình thấy đó là cái sai lớn nhất. Đến cuối cùng ông ấy vẫn hoang mang với cái sai của bản thân ông. Có phải rất đáng thương?

Mình thấy ở chuyện này có một câu khá hay rằng:

/Quan trọng là người ta trong mắt mình như thế nào. Tao thấy mầy cứ mệt mỏi vì chuyện mình như thế nào trong mắt người ta./

3. Tình thầm

Một câu chuyện đã quá rõ ở cái tên của nó.

Đó là câu chuyện về một cô tài xế và nhân vật “anh”. Cô là tài xế riêng của anh, cô nhìn anh tình tứ với bao cô gái khác, cô coi đó riết là cũng quen dù trong lòng có gì đó khó chịu. Cô thương những cô gái được anh tỏ tình vì cô biết họ sắp sập bẫy tình của anh. Cô biết tất nhưng cô không làm gì được và chỉ biết tự mình thầm khuyên các cô gái ấy rằng: “đừng đồng ý”.

Cứ thế cô vẫn là một cô tài xế với công việc của mình. Cô đưa anh đến những nơi anh muốn, cùng anh trên những con đường. Nhưng một phát hiện làm cô chết lặng và cô phải xin dừng công việc làm tài xế riêng cho anh. Cô phải rời khỏi anh. Không phải lỗi của anh. Mà là vì cô thương anh. Cô trốn tránh để không phải nói ra điều mà cô phát hiện trong khi đó anh đang hy vọng nhiều về điều đó.

Và đây lại là một câu chuyện lưng chừng, không biết sau đó sẽ ra sao. Cuối truyện, một chi tiết khá bất ngờ… đấy là đáp án cho sự rời đi của cô, nhưng mình nghĩ nếu cô nói cho anh biết thì sẽ tốt hơn là để anh tự biết.

4. Sầu trên đỉnh Puvan

Đây là một câu chuyện mang lại trong mình chút suy nghĩ. Kết thúc của nó đượm buồn và hơi đau lòng tí xíu. Mình tự hỏi liệu khi con người không còn mục đích gì để theo đuổi, chinh phục, khi con người bị quá khứ bủa vây, dằn vặt vậy thì con người có nên kết thúc cuộc đời không? Và nên hay không chả mấy là quan trọng. Mà quan trọng là người đó có muốn hay không? Nhưng muốn là chưa đủ vì cần phải suy nghĩ thận trọng hơn, và nghĩ đến người khác trước khi thực hiên cái mong muốn điên rồ của mình. Đừng lạc lầm trong ích kỉ. Đừng suy nghĩ một chiều.

Có lẽ Vĩnh không còn ai để nghĩ, không còn ai để khiến mình ích kỉ vì chỉ còn mỗi anh với cuộc đời…điều anh khát khao anh đã thực hiện được nhưng đến đó cũng là lúc anh không còn gì để thiết tha với sự sống. Chỉ còn nỗi đau làm anh khổ. Thế là ai cũng sẽ nghĩ đến: Sống nữa để làm gì? Vĩnh cũng đã nghĩ thế và anh không biết làm gì với ngày mai.

Mình thiết nghĩ, tại sao không biết làm gì với ngày mai thì phải chết? Vĩnh đã quá xem nhẹ mạng sống mình. Nếu chết là cách để giải thoát cho Vĩnh thì cách đó không vinh quang, bởi như thế là trốn tránh. Nếu Vĩnh sống mà vượt qua được những gì dằn sâu trong lòng thì mới thật sự là giải thoát. Và như vậy có phải là tốt hơn không?

Không phản đối cũng không quá đồng tình với Vĩnh vì mình không biết lòng Vĩnh như thế nào…Mình không là nhân vật Vĩnh. Dù sao cũng khá buồn cho Vĩnh. Khi anh sống và thỏa nguyện khao khát, chẳng ai cười cho anh, khi anh chết và thỏa lòng mong muốn, chẳng ai khóc cho anh.

5. Ấu thơ tươi đẹp

Một câu chuyện với khung cảnh xuyên suốt là trên chuyến tàu lửa với các nhân vật: đứa con tên Sói, người cha và một nhân vật “em”. Họ chẳng liên quan gì đến cuộc đời nhau nhưng có cùng một câu chuyện, một nỗi đau tựa như nhau.

“Em” nhìn Sói, “em” nghĩ đến chuyện của mình. Từ chuyện của mình làm em hiểu Sói và cảm thông cho Sói, nên “em” tôn trọng cái sự lựa chọn của Sói. Rồi “em” cũng tự lựa chọn cho mình. Một sự lựa chọn quá ư là xót xa.

Sói và “em” là hai đứa xa lạ, nhưng nỗi niềm cả hai đã gặp nhau trên chuyến xe lửa và mọi thứ tồi tệ, đến lúc, cũng đã xảy ra. Câu chuyện này sẽ làm ta nghĩ đến vấn đề: người lớn không thấu hiểu trẻ con. Và đôi khi sự ngây ngô, bất chấp của trẻ con khiến cho lỗi lầm người lớn càng lúc càng nhiều và mãi mãi không được tha thứ.

6. Núi lở

Nhân vật mang cái tên Vĩnh và nhân vật “tôi”.

Chắc bạn đang thắc mắc là sao tên hai nhân vật này quen nhỉ? Tên của hai nhân vật này giống với hai nhân vật ở truyện ngắn đầu tiên mình có đề cập đó là “Vết chim trời”, nhưng đây chỉ là tác giả đặt trùng tên thôi nhé, còn tình tiết câu chuyện thì hoàn toàn khác nhau.

Ở câu chuyện “Núi lở” mình không hiểu cho lắm…ở cái kết. Chẳng lẻ Vĩnh chết…không chắc lắm. Và câu chuyện này mình cũng không hiểu lắm vì cứ đan xen giữa hiện thực là cuộc trò chuyện của Vĩnh và nhân vật “tôi” với cảnh tưởng tượng trong phim mà Vĩnh vẽ vời ra. Vĩnh kể cho nhân vật “tôi” nghe những ý tưởng trong đầu mình, và cứ thế khi ta đọc sẽ cảm giác như là được nghe kể chuyện vậy. Một cảnh tượng núi lở hiện ra…kinh hoàng với những nỗi đau đến xé lòng.

7. Thổ sầu

Một vùng đất mà tác giả Nguyễn Ngọc Tư đã dùng nhiều tính từ để miêu tả về nó. Cả câu chuyện chủ yếu nói về Thổ sầu, nơi có những con người yêu mến đất Thổ sầu, không muốn rời nó vì nó là quê hương là đất ông bà, là nơi sinh ra họ.

8.Một chuyện hẹn hò

Nhân vật “Cóc” được tác giả nhân hóa để cảm và kể lại câu chuyện. Cốc đã chứng kiến một cuộc hẹn hò lén lút, mập mờ…trong bão…Một sự ân ái không biết có đủ chân thành …mà họ dành cho nhau…không biết có bền lâu. Trong cuộc ân ái ấy có điều gì đó không trọn vẹn…bởi người phụ nữ trong cuộc tình đó vẫn còn đứa con đang đợi ở nhà, chị không biết nó sẽ ra sao khi bão đang hoành hành. Bão đến mà mẹ một nơi, con một nơi…

Mà mình nghĩ cho dù đứa trẻ ấy có vượt qua cơn bão thật sự kia thì đã sao vì cả đời nó cũng chẳng vượt qua được một cơn bão khác lớn hơn: “cơn bão lòng” mà mẹ nó mang lại.

9. Của ngày đã mất

Em còn trẻ, tôi thì đã già. Em yêu tôi. Tôi rất yêu em. Vì tôi rất yêu em nên tôi xin, em đừng yêu tôi.

Đó là những gì mình cảm từ hai nhân vật “em” và “tôi”. Đây là câu chuyện kể về một người đã già, đáng tuổi cha của cô gái trẻ nhưng lại đem lòng yêu cô gái trẻ, yêu bằng cả tấm lòng và sự chân thành đến hy sinh. Mình xin trích một đoạn cuối:

/ Chuyến xe cập bến vào một buổi chiều tàn lụi, nhưng chúng tôi mãi mãi không thể trở về được cái nơi mình ra đi. Đời vốn không buồn, nhưng người ta cứ làm cho nó buồn. Chiếc xe Taxi đưa tôi đi một quãng, thì cái trống trải đã thấu buốt tận đỉnh đầu. Tôi ríu giọng nhờ người tài xế quay lại chỗ em đã buông lời từ giã dửng dưng. Chỉ còn nhao nhác những khuôn mặt lạ, em đã mất trước khi ngày mất. Sẽ còn gặp nhau, nhưng em không là em cũ. Tôi gần như nói ra bằng lời, may quá, cuối cùng thì cô ta cũng chịu rời khỏi mình. Thật may. May quá,mai kia khi trút hơi thở cuối cùng, tôi chẳng phải nặng lo cho em, lúc đó ngồi cạnh tôi với gương mặt ướt /

10. Gió lẻ

Ở chuyện này mình đọc nhưng vẫn không hiểu lắm, chắc mình sẽ đọc lại vào một dịp khác. Đoạn chi tiết cuối cùng mình thấy tội nghiệp nhân vật “gã”.

/Gã lần ra mép vực, trong cơn thèm muốn yêu thương người, trong nỗi mất mát tê dại, gã cất tiếng gọi chơi vơi, rã rời trong gió lẻ, sương mù, đá và cây…/

Thì đấy là mình đã điểm qua sơ lược về 10 truyện ngắn trong cả cuốn sách “Gió lẻ và 9 câu chuyện khác”. 10 câu chuyện là 10 hoàn cảnh, 10 nỗi buồn, 10 nỗi suy tư và 10 cái kết tuy khác nhau nhưng điều làm mình man mác buồn. Vẫn là cái kết mang màu sắc của Nguyễn Ngọc Tư, có thể làm người ta luyến tiếc, thoáng buồn và không khỏi không xúc động.

Mình ấn tượng nhất với 3 câu chuyện trong 10 câu chuyện ở cuốn sách này:

1.Vết chim trời;

2.Của ngày đã mất;

3.Sầu trên đỉnh Puvan.

Đánh giá của người dùng trên Tiki:

1.Triệu Đỗ- Mỏng mà hay ác.

Đã mua sản phẩm này tại Tiki

Đây là tập truyện không nên để chung với các tác phẩm còn lại của NNT, nếu ta có thể phân loại cho vui. Không có cánh đồng, lúa, vịt, rạch, sông… những đối tượng làm nên tên tuổi cô Tư, những thứ xuất hiện trong Gió Lẻ cứ ảo ảo, mơ mơ: một vùng núi nào đó mưa trôi lở ngọn, chiếc xe tải chở hàng đường xa qua những con đường, chuyến tàu hỏa chở ba cha con hiên ra câu chuyện về một gia đình tan vỡ… Và tất cả đều buồn buồn, ám ảnh.

Thật khó tìm đâu một văn phong độc đáo như vậy. Là một người có hứng với văn chương, nên đọc mình không chỉ quan tâm nội dung mà còn lối hành văn nữa. Nhiều khi câu chuyện nó không có gì mà thấy đường văn đi ác quá nên cứ phải đọc. Không biết các bạn đọc có bao giờ đọc được một câu nghe “sướng” chưa, chứ mình thấy sướng nhiều lắm.

2. Trần Diệp Hoàng Anh

Đã mua sản phẩm này tại Tiki

Kết mở. Qua mỗi câu chuyện không đầu không kết tưởng như đơn giản, nhưng với văn phong của tác giả đã để lại trong lòng người đọc một ấn tượng, một nỗi ám ảnh, một nỗi buồn man mác… Chuyện tuy ngắn nhưng có tính nhân văn sâu sắc, chứa đựng nhiều bài học ý nghĩa.

Hình thức sách 4,5/5

Nội dung truyện 4.5/5

3.Thuận Ánh Nguyễn- CUỐN SÁCH HAY NHẤT CỦA NGUYỄN NGỌC TƯ

Đã mua sản phẩm này tại Tiki

Nhắc đến Nguyễn Ngọc Tư nhiều người nhớ tới Cánh đồng bất tận, nhưng với tôi đây là cuốn hay nhất, ám ảnh nhất của tác giả này. Ngôn ngữ giàu chất điện ảnh, câu chuyện và nhân vật vô cùng ấn tượng, 10 truyện ngắn trong cuốn này khiến tôi đọc không chỉ 1 lần.

Mua sách ở đâu?

Bạn có thể mua “Gió lẻ và 9 câu chuyện khác” ở các cửa hàng sách gần nơi bạn ở nhất, hoặc bạn có thể lên mạng đặt sách thông qua các nơi như tiki, fahasa. 

Kết luận bài viết

Tóm lại, khi đọc “Gió lẻ và 9 câu chuyện khác” của Nguyễn Ngọc Tư mình thấy có sự hấp dẫn ở mỗi câu chuyện, không gây cảm giác chán cho người đọc và có điểm để mà tâm đắc ấn tượng. Đây là cuốn một cuốn truyên ngắn, nó giúp chúng ta ngồi xuống để lòng mình trầm lắng một xíu, giúp ta có cái nhìn cảm thông với đời, với người. Cuốn sách này nói riêng và những tác phẩm của Nguyễn Ngọc Tư nói chung đều mang một giá trị có ích, vì trong những mẫu chuyện có sự phản ánh đời sống một cách rất hiện thực và chân thật.

Mình mong là sau khi đọc xong bài viết bạn sẽ tìm đọc tác phẩm “Gió lẻ và 9 câu chuyện khác”. Và nếu thấy bài viết này có ích hãy chia sẻ bài viết đến với nhiều người nhé!

Xin cảm ơn!

 Phần mô tả:

  • Chủ đề: Sách Văn học
  • Nội dung bài viết: [Review sách] “Gió lẻ và 9 câu chuyện khác” của Nguyễn Ngọc Tư
  • Dung lượng bài viết: khoảng 3179 từ
  • Ảnh: 3 ảnh
  • Đối tượng: Hướng đến những ai muốn tìm hiểu về văn học hiện đại Việt Nam, về tác phẩm của Nguyễn Ngọc Tư, cụ thể là ” Gió lẻ và 9 câu chuyện khác”
  • Mục tiêu: Giúp đối tượng có thông tin về sách và tìm đọc sách “Gió lẻ và 9 câu chuyện khác”
152 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 2.3 / 5. Số đánh giá 3